Chương 80: Ngoại Truyện – Anh Biết Sự Cố Chấp ấy Chỉ Là Cái Cớ Cho Những Tổn Thương Em Phải Gánh Chịu (Nói V� Yểu Và Xư�
Cùng ngà y hôm đó.
Tân Dương.
Thẩm Xước vừa đi vừa đùa nghịch chiếc thẻ nhân viên đang quấn trên cổ tay. Anh ấy nới l�ng bộ vest công sở trên ngư�i, toát ra vẻ lư�i biếng và phong thái phóng túng của một vị công tỠnhà già u.
Anh ấy tan là m từ táºp Ä‘oà n Thần Thạch rồi Ä‘i thẳng và o má»™t tòa nhà lá»›n khác cách đó má»™t con phố—— Công ty nhà há»� Sinh.
Thẩm Xước là ngưá»�i được những ngưá»�i lá»›n nhà há»� Thẩm công nháºn là có tư chất thông minh nhất trong số các con. Chỉ tiếc là anh ấy sở hữu má»™t cái đầu thông minh như váºy nhưng lại không có chà tiến thá»§.
Sự nghiệp nhà h� Thẩm, hay nói đúng hơn là ngư�i nắm quy�n nhà h� Thẩm, ngoà i năng lực còn phải có tham v�ng mãnh liệt mới có thể dẫn dắt cả gia đình đi đến sự hưng thịnh tiếp theo.
�ương nhiên Thẩm Xước không phải là lựa ch�n tối ưu nhất, anh ấy cũng chưa từng có ý định tranh già nh với anh cả.
Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, Thẩm Xước và o thẳng Thần Thạch là m trợ lý cho anh cả.
Thần Thạch mở má»™t chuá»—i công nghiệp công nghệ má»›i, Thẩm Xước và o bá»™ pháºn nà y là m CTO (Giám đốc Công nghệ). Không phụ sá»± kỳ vá»�ng cá»§a má»�i ngưá»�i, chỉ trong và i năm anh ấy đã dẫn dắt đội ngÅ© phát triển lÄ©nh vá»±c nà y rất tốt.
Anh ấy không phải gánh vác sá»± hưng thịnh cá»§a cả gia tá»™c như th*m d*, cÅ©ng không cần chứng minh bản thân bằng thà nh tÃch thá»±c tế như Dịch Tháºn – phải không ngừng vươn lên, trở thà nh ngưá»�i mạnh má»›i có thể già nh lại Thẩm Viên.
Có tiá»�n để tiêu, có việc để là m, có đủ thá»�i gian nghỉ để giải trÃ, anh ấy không có chà lá»›n, nhưng sống ung dung tá»± tại suốt Ä‘á»�i chÃnh là mục tiêu cá»§a anh ấy.
Trước đây, Thẩm Viên từng há»�i anh ấy vá»›i vẻ không hiểu: “Anh không có mục tiêu gì hết, váºy ý nghÄ©a cuá»™c Ä‘á»�i cá»§a anh là gì?â€�
Lúc đó, Thẩm Xước nghe xong láºp tức ngả ngưá»�i ra sau, dang rá»™ng hai tay, cà lÆ¡ phất phÆ¡ chỉ và o mình rồi nói má»™t câu tá»± cho là rất ngầu và phong độ.
“Sá»± tồn tại cá»§a anh chÃnh là ý nghÄ©a rồi.â€�
Thẩm Viên gáºt đầu, không hiểu nhưng vẫn tôn trá»�ng.
“Anh hai, anh cÅ©ng lợi hại tháºt.â€�
Nhân viên lá»… tân cá»§a công ty nhà há»� Sinh thấy Thẩm Xước đến, há»� quét thẻ cho anh ấy má»™t cách quen thuá»™c, ngầm thừa nháºn anh ấy là ngưá»�i ná»™i bá»™, cúi chà o và mỉm cưá»�i.
“Phó tổng giám đốc Thẩm tan ca rồi ạ.�
Thẩm Xước vẩy tay, anh ấy cư�i một cách lư�i biếng: “Giáng Sinh vui vẻ.�
Nói xong thì bước và o thang máy.
Lá»… tân má»›i đến không nhịn được tò mò: “Sao ngà y nà o phó tổng giám đốc táºp Ä‘oà n Thần Thạch cÅ©ng chạy qua bên chúng ta thế?â€�
“Cô không biết sao? Anh ấy tìm quản lý Sinh đấy.� Nhân viên cũ ghé đầu trả l�i: “Hai nhà nà y thân với nhau nhi�u đ�i, phó tổng giám đốc Thẩm và quản lý Sinh là thanh mai trúc mã, h� ở gần nhau nên thư�ng xuyên đi là m và tan sở cùng nhau, rất bình thư�ng.�
Lá»… tân gáºt đầu, cô ấy không nhịn được mỉm cưá»�i: “Thì ra… Dáng vẻ cá»§a anh ấy đúng là không xem mình là ngưá»�i ngoà i.â€�
Nhân viên cÅ© trêu chá»�c: “Cô xem mái tóc xoăn nâu cá»§a anh ấy Ä‘i, là con lai đấy, đẹp trai chứ? Ä�ây chÃnh là thiếu gia thế hệ thứ hai có há»�c vấn cao hà ng tháºt giá tháºt đấy. Có không Ãt cô gái trong công ty chúng ta lặng lẽ thầm mến anh ấy đó.â€�
…………
Trên lầu, cuộc h�p dự án vừa kết thúc, nhân viên của cả tầng đ�u đến gi� tan ca, hà nh lang đột nhiên trở nên ồn à o và náo nhiệt.
Bên ngoà i cá»a ầm Ä©, Sinh Yểu tá»±a và o tưá»�ng phòng pha trà , thản nhiên nhấp má»™t ngụm nước nóng. Cô ấy cởi má»™t chiếc già y cao gót, thả chân trần ra rồi cỠđộng cổ chân Ä‘au nhức.
Vết son đ� m�ng in trên thà nh ly, nét yêu ki�u tan ra trong mà n hơi nước m� ảo, Sinh Yểu nhân cơ hội nà y để đầu óc thư giãn và nghỉ ngơi.
Há»�p hà nh liên miên cả buổi chiá»�u tháºt sá»± khiến cô ấy cá»±c kỳ mệt má»�i.
Ä�úng lúc nà y, có ngưá»�i xông thẳng và o phòng pha trà , thân hình cao lá»›n cá»§a chà ng trai khiến không gian vốn không rá»™ng rãi cà ng trở nên cháºt hẹp hÆ¡n.
Sinh Yểu ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt của ngư�i yêu cũ – �ư�ng Châu.
Ã�nh mắt Ä�ưá»�ng Châu không kìm được mà nhìn xuống, thoáng nhìn thấy đôi chân dà i và bà n chân trắng cá»§a Sinh Yểu Ä‘ang mặc quần tất má»�ng. SÆ¡n móng tay mà u Ä‘á»� trên ngón chân bị lá»›p tất che má»� Ä‘i, như thể má»™t đóa hồng Ä‘á»� mê hoặc tâm trÃ. Dù bị rà ng buá»™c, cô ấy vẫn tá»�a ra mùi hương vô hình, láºp tức chinh phục được chà ng trai.
yết hầu anh ta khẽ chuyển động, nuốt nước b�t một cách khô khốc.
Nói tháºt thì sau khi chia tay, quả tháºt anh ta chưa bao giá»� gặp được cô gái nà o có vóc dáng tuyệt hÆ¡n cô ấy… Má»—i lần ở trên giưá»�ng vá»›i ngưá»�i khác, anh ta cÅ©ng không kìm được mà tưởng tượng dáng vẻ Sinh Yểu Ä‘ang nằm ở đó…
Sinh Yểu dò xét ánh mắt báºy bạ cá»§a anh ta, cưá»�i má»™t cách lạnh lùng và khinh miệt: “Thằng đần, nhìn Ä‘i đâu đấy?â€�
Cô ấy nhấc chân lên, mang lại đôi già y cao gót, tiếng gót già y gõ giòn tan trên n�n gạch tạo ra khà chất cực kì mạnh mẽ.
“Cút ra ngoà i.�
Ä�ưá»�ng Châu láºp tức kìm nén lại ý nghÄ© d*m d*c há»—n loạn trong lòng. Anh ta bước lên má»™t bước, cưá»�i rất giả tạo: “Yểu Yểu, hôm nay là lá»… Giáng Sinh… Dù sao cÅ©ng đã há»�p hà nh cả ngà y rồi, hay là chúng ta cùng Ä‘i ăn má»™t bữa cÆ¡m nhé?â€�
Sinh Yểu vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cô ấy dựa và o tư�ng, khoanh tay trước ngực rồi nhìn chằm chằm anh ta, lộ ra một nụ cư�i ác ý: “�ư�ng Châu, tôi đã nói rồi mà .�
“Tốt nhất là anh đừng có bất kỳ sự liên quan nà o đến tôi trong dự án là m ăn.�
Biểu cảm cá»§a Ä�ưá»�ng Châu láºp tức cứng Ä‘á»� hÆ¡n.
“Yểu Yểu…… Tôi.�
Anh ta không ng� mình lại đắc tội với vị đại tiểu thư Sinh Yểu nà y, sau đó lại có nhi�u chuyện rắc rối đến thế. Công ty của anh ta rất coi tr�ng dự án lần nà y nên đã giao tr�ng trách cho anh ta, nếu không thà nh công…… Phi�n phức sẽ lớn lắm.
Nhưng mà ai mà ngá»� rằng bên A lại chÃnh là công ty nhà Sinh Yểu.
Vừa nãy trong cuộc h�p, mỗi câu h�i Sinh Yểu đặt ra đ�u thấu đáo và sắc sảo, h�i đến mức anh ta và trợ lý á khẩu không trả l�i được. Tất cả đ�u tấn công và o những chi tiết mà h� chưa chuẩn bị được câu trả l�i.
�ư�ng Châu cảm thấy cô ấy đang cố tình là m khó.
Nhưng không còn cách nà o khác, vẫn phải đến lấy lòng, đương nhiên cũng xen lẫn chút tình cảm cá nhân của anh ta trong đó.
Sinh Yểu nheo mắt, ánh mắt cô ấy trà n ngáºp sá»± khinh thưá»�ng: “Xé rách mặt rồi mà vẫn quay lại tìm tôi, chẳng lẽ anh định nói rằng, dù ngá»§ vá»›i nhiá»�u ngưá»�i như váºy nhưng anh thấy tôi vẫn là ngưá»�i phù hợp nhất vá»›i anh à ?â€�
“Anh nghĩ tôi có thể bị anh lừa thêm ba năm nữa sao?�
Ä�ưá»�ng Châu lắc đầu, trước những lá»�i không chút nể tình cá»§a đối phương, anh ta không nói nên lá»�i. Anh ta vẫn nói mấy câu thâm tình như cÅ©: “Yểu Yểu, cô luôn cá»±c Ä‘oan như váºy.â€�
“Nếu tôi có ý lừa tiá»�n lừa tình thì tháºt sá»± có thể kiên trì được ba năm sao?â€�
“Ba năm nà y, chúng ta đã yêu nhau, cô biết mà .�
“Yểu Yểu, cô sẽ không nhẫn tâm đến mức, ba năm, nói không yêu là không yêu nữa chứ?�
Sinh Yểu không nhịn được mà phì cư�i, nụ cư�i nà y khiến �ư�ng Châu bị châm ch�c đến mức đ� mặt.
Nụ cư�i của cô ấy cực kỳ quyến rũ, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến mức đáng sợ.
Sinh Yểu đứng thẳng ngưá»�i, Ä‘i lên phÃa trước hai bước: “Lần trước anh cÅ©ng thấy rồi, tôi đã có ngưá»�i má»›i.â€�
“Muốn nói đến th�i gian thì anh ấy đã nuông chi�u tôi hơn 20 năm.�
“Còn muốn nói v� tấm lòng, tôi muốn mặt trăng thì anh ấy sẽ không cho tôi những ngôi sao, anh ấy cũng không mong cầu báo đáp.�
“Nói v� năng lực, danh tiếng Thẩm Xước… Tôi không cần nói, ngư�i ta dùng sợi tóc cũng có thể bẻ cổ tay anh.�
“Quan trá»�ng nhất.â€� Sinh Yểu nhìn xuống má»™t cái rồi lại ngước mắt lên, cô ấy công kÃch và o Ä‘iểm anh ta kém tá»± tin nhất: “Anh ấy có thân hình tốt hÆ¡n anh, to hÆ¡n, thô hÆ¡n, cÅ©ng khá»�e hÆ¡n.â€�
Môi cô ấy không nhịn được khẽ run lên, cô ấy kìm giá»�ng nói: “Anh ấy sạch sẽ, anh ấy biết cách là m tôi hưng phấn hÆ¡n, còn nghiên cứu ‘kỹ thuáºt’ vì tôi.â€�
“Ngư�i tốt nhất đang ở trước mặt tôi, �ư�ng Châu, anh dựa và o cái gì mà nghĩ.� Sinh Yểu chỉ và o ngực anh ta rồi lấy khăn giấy lau sạch tay: “Sinh Yểu tôi sẽ quay đầu lại vì anh chứ?�
Sắc mặt �ư�ng Châu vừa xanh vừa trắng. Cô ấy chà đẹp hết tất cả những gì anh ta tự cho là tôn nghiêm đà n ông của anh ta.
Cô ấy nhớ lại cái đêm đau đớn ấy, đột nhiên lên tiếng: “�ư�ng Châu, anh còn nhớ không, hôm đó anh nói tôi không chảy máu.�
“Anh có biết cái ánh mắt anh nhìn tôi khi đó, nó ghê tởm đến mức nà o không?�
Sinh Yểu nói xong thì láºp tức cảm thấy thoải mái, hình bóng Thẩm Xước hiện lên trong đầu cô ấy. Cô ấy nhìn chằm chằm anh ta, mỉm cưá»�i và tung ra đòn cuối cùng: “Ä�ưá»�ng Châu, lần đầu tiên cá»§a tôi, không phải là cá»§a anh.â€�
Cái đồ rác rưởi chết tiệt mắc bệnh ám ảnh trinh tiết.
�nh mắt �ư�ng Châu chấn động, nói chuyện cũng lắp bắp: “Cô, cô có ý gì.�
Sinh Yểu ném ly giấy rồi hất vai anh ta, bước qua: “Ä�úng như nghÄ©a Ä‘en, anh đừng hòng lấy được dá»± án nà y. Cho dù không dÃnh đến tình cảm cá nhân thì trình độ cá»§a các anh cÅ©ng không đủ tiêu chuẩn.â€�
Cô ấy quay đầu lại, giống như má»™t đóa hoa ác Ä‘ang nở rá»™: “Mà tôi còn là kẻ cố chấp thÃch trả thù. Các anh hết hy vá»�ng rồi, bá»� ý định đó Ä‘i.â€�
Sinh Yểu mở cá»a phòng pha trà ra, cô ấy vừa bước ra má»™t bước thì hoảng sợ khi thấy Thẩm Xước Ä‘ang tá»±a và o cạnh cá»a.
Nhịp bước của già y cao gót đột nhiên rối loạn.
Thẩm Xước dựa và o tư�ng một cách lạnh lùng, ngón tay thon dà i khẽ xoa mũi và khẽ ho nhẹ.
Rõ rà ng là đã nghe thấy hết.
Biểu cảm của anh ấy như thể đang nói: Không ng�… anh lại khiến em ‘hà i lòng’ đến thế.
Lúc nà y, má»™t ngưá»�i “Mặt dà yâ€� như Sinh Yểu lại hÆ¡i né tránh. Cô ấy ngượng ngùng mÃm môi, hoảng loạn ném túi tà i liệu cho anh ấy.
“�i thôi, đứng ngây ra đó là m gì chứ.�
Thẩm Xước nháºn lấy tà i liệu, còn quay đầu lại liếc nhìn và o phòng pha trà , ánh mắt anh ấy chạm phải ánh mắt cá»§a tên cặn bã.
Anh ấy lặng lẽ hạ túi tà i liệu xuống, che lại hạ bộ của mình, lộ ra vẻ mặt ghét b�: “Anh bạn, nhìn đi đâu thế.�
“�ừng nhìn, có nhìn thì anh cũng không có.�
…………
Mặt tr�i đã lặn hết, bầu tr�i trở nên tối đen, gió trong đêm Giáng Sinh hôm nay cà ng lạnh hơn.
Sinh Yểu bước ra kh�i cổng công ty, tóc mái cô ấy bị gió lạnh là m rối. Cô ấy kéo khăn quà ng cổ lên rồi quay ngư�i bước và o phố phư�ng phồn hoa.
Thẩm Xước khoác áo khoác len, đi theo cô ấy.
Theo sắp xếp thông thư�ng, hai ngư�i sẽ ăn cơm trước, sau đó v� khách sạn.
Nhưng Thẩm Xước không chắc hôm nay cô ấy có “Hứng thú� không.
Hai ngư�i k� vai bước đi, trò chuyện và i câu v� những việc ở công ty của mỗi ngư�i, coi đó như những chủ đ� nhà n rỗi để thỉnh thoảng trao đổi, thỉnh thoảng than phi�n.
Sinh Yểu cũng cảm thấy kỳ lạ, r�i kh�i giư�ng, hai ngư�i h� vẫn có thể ở bên nhau một cách tự nhiên như những ngư�i bạn nối khố của ngà y xưa.
Há»� không thân máºt như ngưá»�i yêu, nhưng lại có má»™t tầng quan hệ thân máºt hÆ¡n bạn bè bình thưá»�ng.
Khắp nơi trên đư�ng phố đ�u trang trà Giáng Sinh, muốn lãng mạn nhưng tiếc là không có tuyết rơi.
Sinh Yểu nghiêng đầu, đột nhiên sá»ng sốt: “Thẩm Xước.â€�
“Hả?� Thẩm Xước nhìn theo tầm mắt của cô ấy.
Sinh Yểu chỉ và o sân trư�ng bên trong lưới sắt: “Anh xem, trư�ng cấp ba của chúng ta đã thay c� và đư�ng chạy cho sân thể dục rồi.�
“Em đã nói mà , cái bãi c� cũ kỹ kia nên thay từ lâu rồi. Trư�ng h�c cũng đâu có nghèo đến mức đó.�
Hồi lá»›p chÃn, Sinh Yểu đã đánh cược vá»›i bạn há»�c, cô ấy cược Thẩm Xước tuyệt đối có thể chạy thắng há»�c sinh lá»›p 12 há»�c thể thao thÃch khoe khoang kia ở cuá»™c thi chạy má»™t nghìn mét.
Bởi vì há»�c sinh lá»›p 12 há»�c thể thao thÃch khoe khoang kia đã nói lá»�i khiếm nhã vá»›i Sinh Yểu.
Cô ấy không nói cho Thẩm Xước cÅ©ng Ä‘ang há»�c lá»›p 12 biết, chỉ bảo Thẩm Xước phải thắng cáºu ta bằng má»�i giá.
Má»�i ngưá»�i Ä‘á»�u không tin, kết quả là Thẩm Xước dẫn đầu suốt chặng đưá»�ng…… Cuối cùng ở giai Ä‘oạn tăng tốc, có má»™t mảng đưá»�ng chạy cao su bị báºt lên, anh ấy vấp phải nên ngã xuống đất, đầu gối chảy máu, tháºm chà còn không có thà nh tÃch.
Cuộc thi vẫn đang diễn ra, Sinh Yểu h�c trung h�c bất chấp giáo viên ngăn cản vẫn xông và o đư�ng đua, cô ấy nhà o đến bên cạnh Thẩm Xước, sợ đến mức sắc mặt tái nhợt.
“Vẫn nhá»›.â€� Thẩm Xước nói má»™t cách lưá»�i biếng: “Anh nhá»› lúc đó em khóc như heo hoa* váºy.â€�
(*Khóc như heo hoa: Má»™t cách nói ám chỉ khóc rất to, rất xấu xÃ, mặt bị nhòe nhoẹt và sưng húp)
Sinh Yểu nhÃu mà y trừng mắt nhìn anh ấy: “Có tin em đánh chết anh không?â€�
“Cả đ�i em khóc được mấy lần? Bà đây bị anh d�a đến khóc đấy, ai cho phép anh chảy nhi�u máu như thế, em còn tưởng anh sắp chết rồi chứ.�
“Anh bị ngã rất thảm, anh nhá»› là hồi đó mặt cÅ©ng bị va Ä‘áºp.â€� Thẩm Xước vừa nhìn cô ấy vừa nói.
Sinh Yểu chìm và o hồi ức, quên mất mối quan hệ thân máºt và má»� ám giữa hai ngưá»�i trong bầu không khà mùa Ä�ông lúc nà y.
Cô ấy giơ tay, nhón chân chạm và o sống mũi và cằm của anh ấy: “Em nhớ là va và o hai chỗ nà y phải không? Em còn tưởng anh sẽ bị hủy mất dung nhan cơ.�
�ầu ngón tay ấm áp của cô gái chạm và o mặt, hơi ngứa. Thẩm Xước nhìn chằm chằm cô ấy, h�i: “Khi đó em đang nghĩ gì?�
Sinh Yểu suy nghÄ© má»™t giây, rút tay vá»�: “Ä�ang nghÄ© phải chuẩn bị bao nhiêu tiá»�n để cho anh Ä‘i phẫu thuáºt thẩm mỹ.â€�
Thẩm Xước báºt cưá»�i, ngÅ© quan ôn hòa cá»§a anh ấy cà ng hòa hợp hÆ¡n khi cưá»�i, vẻ đẹp trai ấy đánh thẳng và o lòng ngưá»�i khác.
Cho dù là Sinh Yểu, cũng hơi lúng túng trước gương mặt đà o hoa nà y của anh ấy.
Cô ấy háºm há»±c nghiêng đầu: “Cưá»�i cái quái gì chứ.â€�
Thẩm Xước đứng thẳng ngư�i, thân hình cao ráo của anh ấy vô tư trong gió, trêu ch�c cô ấy: “Anh còn tưởng em sẽ nghĩ.�
“Nếu vì mình mà Thẩm Xước bị hủy dung, sau nà y không tìm được vợ thì sao.�
“Cả đ�i nà y, mình sẽ phải lấy thân báo đáp tên ngốc nà y sao?�
Lần nà y ngưá»�i cưá»�i lại là Sinh Yểu, cô ấy giÆ¡ ngón cái lên: “ChÃnh xác. Em tháºt sá»± từng nghÄ© như váºy.â€�
“May mà anh không bị hủy dung, cũng không bắt em lấy thân báo đáp, anh trai.�
Nói xong, hai ngưá»�i tiếp tục Ä‘i vá»� phÃa trước, tạm biệt ngôi trưá»�ng vừa Ä‘i ngang qua.
“Chuyện anh thầm mến hoa khôi khối 12 của các anh hồi đó, ồn à o khắp nơi, cũng truy�n đến tai em rồi.� Sinh Yểu đột nhiên nhớ lại: “Cô ta tên là gì nhỉ.�
“�ể em nhớ xem…… tên là …… Hà n Vũ Quân?�
“Ä�úng không!â€� Cô ấy ngạc nhiên vì trà nhá»› cá»§a chÃnh mình.
Biểu cảm cá»§a Thẩm Xước lại bình tÄ©nh má»™t cách bất ngá»�: “Ä�úng váºy.â€�
Sinh Yểu đút tay và o túi, hừ khẽ: “Hồi đó em đã nói với anh rồi, liếc mắt một cái đã thấy cô gái đó không ổn, nhìn một cái biết ngay là Bạch Liên Hoa.
“Má»™t mặt thì tâng bốc anh lên, má»™t mặt lại để mắt đến Dịch Tháºn… Muốn cả hai hotboy cá»§a trưá»�ng vây quanh mình thì đừng có giở trò lá»™ liá»…u quá.â€�
Thẩm Xước nhÃu mà y: “Em nói khi nà o chứ.â€�
Sinh Yểu nhấn mạnh: “Em vẫn luôn nói! Nhưng mà anh không nghe l�t tai.�
“Rốt cuá»™c vì sao hồi đó anh lại thÃch cô ta.â€�
“Vì sao…â€� Thẩm Xước cố gắng nhá»› lại giúp cô ấy, nhưng có vẻ hÆ¡i khó khăn: “Không nhá»› nữa. Vì ngưá»�i ta ưu tú? Thà nh tÃch tốt phải không nhỉ?â€�
“Tuổi còn nhá»�, chưa hiểu thế nà o là thÃch.â€�
“Chó ngốc ngây thÆ¡.â€� Sinh Yểu đánh giá má»™t câu, sau đó đột nhiên há»�i: “Váºy ngưá»�i con gái váy trắng tóc Ä‘en, trong sáng như bông hoa thanh thuần là mẫu ngưá»�i lý tưởng cá»§a anh à ?â€�
Thẩm Xước luôn nhìn chằm chằm Sinh Yểu đang đi bên cạnh, anh ấy nhìn chằm chằm đôi môi đ� m�ng không ngừng di chuyển của cô ấy, trả l�i dứt khoát: “Không phải.�
“Váºy là kiểu ngưá»�i như thế nà o?â€�
“Dù sao cũng không phải kiểu ngư�i như thế.�
“Anh thÃch ngưá»�i như thế nà o thì nói Ä‘i, lát nữa em giúp anh để ý xem sao.â€�
“Sinh Yểu, quan hệ chúng ta thế nà y, em đừng tìm thay anh nữa.�
Bầu không khà cá»§a cuá»™c đối thoại dần dần thay đổi, Sinh Yểu cảm nháºn được không khà máºp má»� khó hiểu Ä‘ang dâng trà o, cứ như thể có Ä‘iá»�u gì đó sắp rõ rà ng.
Các cá»a hà ng gần đó Ä‘ang báºt những bà i hát mang không khà Giáng Sinh.
Cảm thấy đối phương không tiếp tục đi theo mình nữa, Sinh Yểu từ từ dừng chân và quay đầu lại.
Hai ngư�i đối mặt nhau ở khoảng cách chưa đến năm sáu bước chân.
Tóc bị gió thổi rối, Sinh Yểu b� qua những l�i mở đầu, cô ấy nhìn anh ấy và h�i câu h�i đã kìm nén trong lòng bấy lâu: “Thẩm Xước.�
“Vì sao anh đồng ý là m bạn tình với em?�
Thẩm Xước nhìn Sinh Yểu, thay đổi sang tư thế đứng thoải mái hơn, thở dà i một hơi.
Hơi bất lực.
“Em tháºt sá»± muốn biết sao?â€�
Một câu h�i ngược lại, đã chạm trúng đáp án mà Sinh Yểu không muốn đối mặt.
Cô ấy không thể tiếp tục được nữa, cũng không thể tiếp tục h�i, cà ng không thể để anh ấy đưa ra câu trả l�i.
Vượt qua ranh giới đó, m�i chuyện sẽ thay đổi.
Nhưng mà ……
Không biết hôm nay bị là m sao, Sinh Yểu không thể kiá»�m chế được các loại cảm xúc. Cô ấy bước vá»� phÃa chà ng trai trước mặt, ngưá»�i đà n ông quen thuá»™c nhất nhưng lại có chút xa lạ nà y.
Sinh Yểu đứng trước mặt anh ấy.
Thẩm Xước tự giác đứng chắn gió cho cô ấy.
Sinh Yểu ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ấy như Ä‘ang dao động trong gió Ä�ông bất định: “Nếu anh tháºt sá»± muốn tìm bạn gái đà ng hoà ng, có biết bao nhiêu ngưá»�i Ä‘ang xếp hà ng đó.â€�
“Anh cÅ©ng đâu phải ngưá»�i thÃch chÆ¡i đùa.â€�
Cô ấy giấu bà n tay trong túi quần và tự nhéo mình một cái, đột nhiên cảm thấy rối b�i: “Thẩm Xước, anh có thể đừng……�
Giây tiếp theo, chà ng trai đột nhiên cúi ngư�i, đôi môi Sinh Yểu bị chặn lại, cô ấy mở to hai mắt.
Thẩm Xước giữ chặt gáy cô ấy, nụ hôn không h� báo trước, đẩy tất cả những l�i cô ấy định nói ngược trở lại và o trong.
Hai ngưá»�i đứng bên đưá»�ng phố ngáºp trà n không khà Giáng Sinh, há»� như những cặp tình nhân không thể kiá»�m chế được mà ôm hôn nhau giữa ná»�n nhạc ấm áp và vui tươi, trong khung cảnh thiếu vắng má»™t tráºn tuyết.
Sá»± ngạc nhiên khiến nhịp tim cá»§a cô ấy Ä‘áºp nhanh hÆ¡n, đầu óc Sinh Yểu hoà n toà n há»—n loạn, mặc kệ anh ấy chi phối nụ hôn nà y.
Hôn đến mức môi tê dại, anh ấy buông cô ấy ra.
Sinh Yểu mơ mà ng nhìn anh ấy, Thẩm Xước áp và o trán cô, nói.
“�ến khách sạn.�
“Hôm nay anh muốn là m.�
…………
Mấy câu Sinh Yểu nói với ngư�i yêu cũ cũng không phải nói dối.
Ã� nghÄ©a tháºt sá»± cá»§a lần đầu tiên cá»§a cô ấy, đúng tháºt không phải là cá»§a Ä�ưá»�ng Châu.
Ä�êm ngưá»�i yêu cÅ© yêu cầu quan hệ, cô ấy rất căng thẳng, đối phương không có năng lá»±c cÅ©ng không có kỹ thuáºt.
Nói thẳng ra, anh ta quá ngắn lại không thèm là m mà n dạo đầu cho cô ấy. Vừa má»›i và o má»™t chút, cô ấy đã la toáng lên đòi dừng lại vì quá Ä‘au. Ä�ối phương không chịu mà cứ cố ép và o, cô ấy Ä‘au đến báºt khóc.
�ư�ng Châu bị cắt ngang hứng thú và chỉ có thể dừng lại, vẻ mặt bực bội, anh ta còn h�i ngược lại cô ấy sao lại không chảy máu.
Trên thá»±c tế, cái mà ng được cho là trong trắng kia, chÃnh Thẩm Xước là ngưá»�i đâm thá»§ng.
�êm đó hai ngư�i đang là m giữa chừng thì Thẩm Xước đột nhiên dừng lại. Mặt anh ấy đầy vẻ ngạc nhiên, h�i cô ấy: “Sao em đau mà không nói, bị thương rồi.�
Sinh Yểu uống say, cÅ©ng không cảm thấy Ä‘au nên rất khó hiểu nói: “Nói gì váºy…â€�
Thẩm Xước lấy khăn giấy cẩn tháºn lau cho cô ấy, nói vá»›i cô ấy: “Em bị chảy máu rồi đó, có biết không.â€�
“Tới kỳ kinh nguyệt sao?�
Sau nà y Sinh Yểu má»›i nháºn ra, đó không phải là kỳ kinh nguyệt cÅ©ng không phải bị thương.
�ó là đêm đầu tiên của cô ấy và Thẩm Xước.
Thẩm Xước mới thực sự là chà ng trai đầu tiên của cô ấy đúng nghĩa.
Cũng là ngư�i duy nhất.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
