Chương 10

Hoa Thiên Tuyết rất

bi ai trừng mắt Sóc Phong một cái rồi nhanh chóng ngồi xuống niệm pháp

quyết bắt đầu luyện tiên pháp.Sau một canh giờ thì nàng mở mắt, thở ra

một ngụm trọc khí rồi đứng lên rút kiếm ra tiếp tục luyện kiếm pháp. Đây là chương trình luyện tập quen thuộc mà ngày nào nàng cũng luyện, nhưng đôi khi hứng thú lên thì Sóc Phong cũng sẽ lao vào đánh đối kháng với

nàng,cả hai cứ như vậy mà luyện tập cùng nhau ( mặc dù cái tên Sóc Phong mặt than kia chỉ ngồi nhìn nàng luyện công ==)

-!!!! - Hoa

Thiên Tuyết nhìn vết thương trên cánh tay, ngửa mặt lên trời rống thầm

một tiếng: CMN thật xui xẻo mà!!! Nàng chỉ là hơi lơ đễnh một chút vậy

mà cũng bị thương là sao? Thật cmn nó chó má!!!!

  • Ngươi thất

thần. - Bạn nhỏ Sóc Phong rất không có lương tâm đánh một cú thật đau

đớn vào vết thương tinh thần của ai đó. Đây thật đúng là sát muối vào

vết thương mà TAT Hoa Thiên Tuyết khóc không ra nước mắt.

Ngươi không cần đả kích ta TAT - Hoa Thiên Tuyết bị đả kích ngồi bệt

xuống đất, thả kiếm xuống quơ quơ cánh tay bị thương lên hướng Sóc Phong gọi lớn: - Mau mau giúp ta trị thương a!!!

Sóc Phong lạnh nhạt

nhìn Hoa Thiên Tuyết, nhìn cho đến khi Hoa Thiên Tuyết nổi hết cả da gà

thì mới nhẹ nhàng nhảy từ trên cây xuống đi tới cạnh nàng, lại lạnh nhạt đụng đụng vào vết thương của nàng một cái rồi mới thành thành thật thật chữa thương cho nàng. Hoa Thiên Tuyết nghiến răng nghiến lợi, đây căn

bản không giống trong nguyên tác lạnh lùng mỹ nam mà là một cái mặt than phúc hắc nhân!!!!!!

Mặc dù trong lòng thì đã đem Sóc Phong mắng gần ngàn lần nhưng ngoài mặt thì Hoa Thiên Tuyết vẫn rất ung dung trêu

đùa hắn:- Ai nha nha, Sóc Phong này, ngươi cũng không nên nhìn ta lưu

luyến vậy chứ,ta dù sao cũng là nữ nhân a,sẽ biết ngại ngùng đó~~~

Hoa Thiên Tuyết trong lòng thầm phỉ nhổ bản thân 3 giây.

Sóc Phong tay hơi khựng lại nhưng rất mau đã trở nên bình thường,tay lại

nhanh chóng ở vết thương của Hoa Thiên Tuyết sử dụng pháp thuật chữa

thương, rất nhanh đã ngưng chảy máu,chỉ để lại một vết thương trông khá

là kinh dị. Hoa Thiên Tuyết tặc lưỡi,dù sao cũng là con gái,nàng tất

nhiên cũng sẽ không thích trên thân thể mang sẹo.

Sóc Phong liếc

nhìn vẻ mặt có chút đau lòng của Hoa Thiên Tuyết, tựa như biết rõ nàng

đang suy nghĩ cái gì, môi mỏng chậm rãi nói:- Sẽ không để lại sẹo.

Hoa Thiên Tuyết có chút kinh ngạc nhìn Sóc Phong. Nhìn tên này có vẻ mặt lạnh nhưng cũng quan tâm người khác phết.

Sóc Phong chữa thương cho Hoa Thiên Tuyết xong liền đứng lên tránh sang một bên tiếp tục nhìn Hoa Thiên Tuyết. Hoa Thiên Tuyết lắc lắc cánh tay bị

thương hai cái rồi đứng lên tiếp tục vung kiếm.Cả hai cứ ngươi nhìn ta

luyện cho đến hừng đông mới rời đi.

Khi Hoa Thiên Tuyết trở vê

phòng thì cũng là lúc Nghê Mạn Thiên đang sửa soạn y phục chuẩn bị đến

Hợi điện,Hoa Thiên Tuyết rất tự nhiên cầm lấy một miếng điểm tâm Nghê

Mạn Thiên để trên bàn đưa lên miệng cắn một cái.Nghê Mạn Thiên mặc xong

áo ngoài liền từ sau tấm bình phong đi ra thấy Hoa Thiên Tuyết đang rất

tự nhiên cầm đồ của mình ăn ngon lành,có chút tức giận giật lại gói điểm tâm:- Ngươi đi đâu mới về? Rửa tay chưa?

Hoa Thiên Tuyết phủi

phủi vụn điểm tâm trên áo,rót cho bản thân một ly trà,bày ra vẻ mặt đau

khổ:-Còn không phải do ngươi đuổi ta ra khỏi phòng sao?Ta ngủ ngoài trời thật là lạnh. Ngươi không hỏi ta có bị ốm hay không mà lại hỏi ta đã

rửa tay hay chưa, thật không có tình người mà...

Nghê Mạn Thiên

có chút rợn người nhìn Hoa Thiên Tuyết thương tâm ôm ngực,ho nhẹ mọt

tiếng có chút không được tự nhiên chạy nhanh ra khỏi phòng.Hoa Thiên

Tuyết nhìn bóng lưng nàng bật cười,sau đó liền nằm đổ lên giường ngủ bù.

Thật là mệt chết mà...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.