Chương 30

Từ lúc tắm xong, Ngôn

Mạch vô cùng im lặng.

Bạch Thiên Trương nhìn

sắc mặt của anh, ực, nghe nói đàn ông không được thỏa mãn dc vng rất dễ phát

hỏa, bây giờ cô có nên làm bộ ngoan ngoãn đi vỗ về Ngôn đại thần một chút

không?

Ngôn Mạch nhìn ra được

suy nghĩ của Bạch Thiên Trương, bất đắc dĩ cầm chìa khóa, đưa cô quay về trường

học.

“Đợi đã, ừm, còn cá làm

thế nào bây giờ?” Bạch Thiên Trương không sợ chết mở miệng, trong nháy mắt cô

thấy trên đầu Ngôn Mạch nổ bùng lên một đám lửa.

Cuối cùng, con cá lập

được chiến công vĩ đại hiển hách kia, với tư cách người chứng kiến duy nhất,

hoặc là do cả hai người đều không còn hứng thú để mà ăn, đã được thả ở sông cái

thành phố W.

Bạch Thiên Trương bỗng

nhớ tới lời vàng ngọc của phương trượng Thiếu Lâm Tự trong phim truyền hình: A

di đà Phật, Trời có đức hiếu sinh.

Dư San phát hiện gần đây

Bạch Thiên Trương rất không bình thường, mỗi lần nhắc tới Ngôn Mạch là mặt lại

đỏ bừng, nhiều lúc còn ngồi suy nghĩ ngẩn ngơ lại còn tự v**t v* môi mình.

Căn cứ vào kinh nghiệm đã

thân kinh bách chiến luyện được trong tiểu thuyết tình cảm, cô phát hiện giữa

Bạch Thiên Trương và Ngôn Mạch, trong một buổi đêm mập mờ nào đó thuận tiện cho

phát triển tình cảm, nhất định đã có chuyện xảy ra.

Dư San hiếu kỳ ghé sát

vào Bạch Thiên Trương: “Này, dáng người Ngôn Mạch đẹp chứ?” Cô nghĩ chắc chắn

Bạch Thiên Trương sẽ phải có phản ứng, hoặc là thẹn thùng cúi đầu nắm góc áo,

hoặc là nghiêm túc như ngôi sao làm sáng tỏ tin đồn, nhưng không thể ngờ phản

ứng của cô bạn lại nhiệt tình dâng trào như thế.

“Phụt!” Dư San sợ ngây

người, nhìn Bạch Thiên Trương đang xịt máu mũi, rốt cuộc bọn họ có đùa gì dữ

dội quá đâu chứ!

Máu mũi vẫn đang chảy

tràn trề, người nào đó im lặng ngửa đầu rơi nước mắt, nhìn Dư San vừa nhét hai

cái khăn tay vào lỗ mũi mình vừa cười hớn hở.

“Tớ… Gần đây tớ bị nóng.”

Bạch Thiên Trương biện hộ cho danh dự đang trong tình thế nguy cấp của mình.

“Ừ, cho nên mới cần Ngôn

Mạch để giải tỏa, không thì nội tiết mất cân đối.” Dư San đáp vô cùng tự nhiên,

như hai năm rõ mười.

“…” Bạch Thiên Trương im

lặng, cô phải nói thế nào, nói là thân trinh nữ trong trắng hai mươi năm của cô

sắp hiến cho Ngôn đại thần thì lại bị một con cá béo phá hỏng à? Cô nghĩ tới

những phản ứng có thể của Dư San, cảm thấy nên để cho cô ấy hiểu lầm đi… Tất cả

đều là mây trôi…

Cuộc sống của Bạch Thiên

Trương lại khôi phục trạng thái như trước kia, trong trường cũng không có bất

kỳ lời đồn đại nhảm nào. Sở dĩ cô tưởng mọi chuyện yên ổn là vì những lời đồn

đại chỉ lưu truyền trong những kẻ có trí tuệ, mà bây giờ kẻ có trí tuệ còn hơn

cả hiếm, trái lại đa số chỉ toàn những người không hiểu rõ chân tướng mà đứng

ngoài hóng hớt. Cho nên đương nhiên cô cũng sẽ không biết, đằng sau cái vẻ

ngoài yên ổn đó, là ai đã phải trả giá, phải nỗ lực biết bao nhiêu.

Chủ tịch hội sinh viên bị

người nào đó ngó lơ, chỉ còn biết im lặng cày cấy, lúc này trái tim chợt vô

cùng lạnh lẽo. Từ lần đầu tiên Ông Không Thiếu Tiền xuất hiện, anh đã bắt đầu

dò địa chỉ IP của hắn, đến khi tra được rồi chạy tới thì lại chỉ thấy một cú

đấm móc tàn nhẫn của Ngôn Mạch. Cuối cùng Bùi Lăng Sơ đã hiểu ra, hóa ra dù anh

có cố gắng đến thế nào, đều luôn chậm hơn Ngôn Mạch một bước, đưa cô về nhà

cũng thế, chuyện Ông Không Thiếu Tiền này cũng thế, mà ngay cả… Đi vào trong

trái tim cô, cũng thế. Bùi Lăng Sơ biết rõ, những lời đồn đại nhảm trong trò

chơi, Ngôn Mạch có thể giải quyết được, nếu vậy thì ở trường học để cho anh

giải quyết đi. Đây cũng là việc duy nhất anh có thể làm cho Bạch Thiên Trương.

Sau cái ngày Ngôn Mạch

phát biểu mười chữ cảm thán “Vợ con ấm áp như lò sưởi đặt đầu giường”, Thượng

Thiện Nhược Thủy vô cùng hiếu kì về diễn tiến của sự việc. Bởi vì Ngôn Mạch đã

từng nói không nên gây xung đột với Danh Nhân Đường, cho nên đám Hồng Danh bọn

họ có thể nhịn được thì nhịn, không có gì để cấu véo, vô cùng nhàm chán.

Con người suy nghĩ một

chút, Thượng Đế liền bật cười; như vậy nếu con người hoàn toàn không trò

chuyện, Thượng Đế chỉ muốn thắt cổ.

Trong tộc bắt đầu chia

làm hai phe, một phe cược rằng Bạch Thiên Trương chắc chắn đã bị lão đại ăn

sạch rồi, một phe lại tuyên bố bọn họ chắc chắn còn trong sạch hơn cả nước tinh

khiết. Mà phe tin tưởng có gian tình kia lại chia làm hai phe nhỏ, một phe cho

rằng hẳn là Bạch Thiên Trương áp đảo Ngôn Thiếu, một phe khác lại cho rằng Ngôn

Thiếu áp đảo Bạch Thiên Trương. Trong lúc đó, các phe phái trong thị tộc thực

sự là mồm năm miệng mười, nháo loạn chướng khí mù mịt, rất có khuynh hướng sụp

đổ vì một cơn gió.

Ngôn Mạch vừa lên IS liền

bị mọi người vây quanh hỏi.

Thấy Chết Không Cứu nói “Lão đại lão đại, nói cho chúng tôi biết đi mà! Hai người rốt cuộc có phải là…”

Phong Nguyệt Vô Yên nói “Lão đại, có phải chị dâu áp đảo anh không?”

Cách Thức Hóa vừa mới lên

IS, không hiểu rõ lắm tình huống: “Hả, mọi người đang nói chuyện gì vậy?” Vừa

hỏi ra, lập tức bị mọi người lôi kéo gia nhập phe phái bên mình, đúng là một đám

gà bay chó chạy, gà chó không yên.

Thần Chơi Đêm nói: “Lão

đại, anh mau nói đi! Chuyện này liên quan đến nhân cách danh dự của bọn em!”

Ngôn Mạch không hiểu một

trận đánh cược thì có liên quan gì phương diện sâu xa như tôn nghiêm danh dự,

nghĩ một lúc, hết sức buồn bực nói: “Không có.”

Tất cả trầm mặc, sau đó

ầm một tiếng văng loạn xạ, hóa ra là không có, thế thì còn nói làm gì. Vẫn là

Tỉnh Giấc Không Thấy Vợ Đâu bình thản hơn, kể một số chuyện về Ông Không Thiếu

Tiền mà có người ba hoa trên kênh Thế giới, lần này Thượng Thiện Nhược Thủy lại

hết sức ăn ý với Danh Nhân Đường, hiếm khi cùng hợp tác, chỉ cần ai viện cớ

chuyện này mà nói ra những lời bẩn thỉu, kết cục tất nhiên là bị hai đại bang

phái cùng đuổi giết.

Ngôn Mạch như có điều gì

suy nghĩ, việc này vốn cũng không liên quan đến Danh Nhân Đường, Bỉ Ngạn Dạ Sắc

Cách Điệu lại hạ lệnh truy sát Ông Không Thiếu Tiền, tiếp đó cũng thể hiện sự

bảo vệ hết sức với Bạch Thiên Trương. Anh bỗng nhiên ý thức được nguy cơ đang

tăng vọt, quyết định đợi đến tối đón Bạch Thiên Trương đi ăn cơm sẽ hỏi rõ

ràng, có điều không thể ngờ tới, cuối cùng, anh còn chưa kịp mở miệng hỏi đã bị

Bạch Thiên Trương chất vấn đến á khẩu không trả lời được.

Đối với Bạch Thiên Trương

mà nói, đây là một buổi chiều rất bình thường. Ngôn Mạch sẽ đến cùng cô đi ăn

cơm, sau đó theo lệ cũ cũng tản bộ về nhà, thế nhưng cô lại nhận được một cú

điện thoại, mà một cú điện thoại này đã làm đảo lộn cuộc sống của cô, long trời

lở đất.

Đầu bên kia là giọng một

cô gái: “Xin chào, xin hỏi có phải Bạch Thiên Trương không?”

Bạch Thiên Trương bất

giác lập tức có dự cảm, người này không tốt đẹp gì, nhất định là một đóa hoa

đào hoặc là hồng hạnh, dù là ai, tóm lại chắc chắn có liên quan đến Ngôn Mạch.

Cô chuẩn bị lên tinh thần, lập tức ở vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu: “Là

tôi. Cho hỏi là ai vậy?”

Bên kia nở nụ cười: “Tôi

là Cố Niên?”

Chết dở! Bạch Thiên

Trương rủa thầm trong lòng một tiếng, thế nhưng ngữ khí lại vẫn rất nhiệt tình “Hóa ra là dì Cố, đã nghe Ngôn Mạch nói về dì. Dì Cố, chào dì!”

Dư San phun cả ngụm nước

ra bàn phím, giơ ngón tay cái với Bạch Thiên Trương, là ai nói Bạch Thiên

Trương ngốc nghếch không tim không phổi? Mẹ ơi, cô bây giờ giống y bộ dạng gà

mẹ, không chèn ép đối phương vào tận trong bụi rậm thì quyết không bỏ qua, còn

muốn hung hăng đạp cho mấy phát, thuyết minh bằng bảy chữ vô cùng sinh động độc nhất là lòng dạ đàn bà.

Bạch Thiên Trương cũng

làm tư thế chiến thắng với Dư San, sau đó ừ vài tiếng, cuối cùng cúp điện

thoại.

Dư San hỏi: “Gì vậy? Tiểu

tam tìm tới cửa à?”

Bạch Thiên Trương xì một

tiếng, làm một động tác đánh đấm, mắt nheo lại, cười rộ lên hung ác: “Ha ha ha

ha, để xem tớ có PIA (đánh) cô ta

bay vào trong hố đen không! Hố đen! Ngày mai màu đen đang đợi ngươi!”

Dư San khẽ run rẩy, nhìn

Bạch Thiên Trương vọt nhanh như gió tới tủ quần áo lôi ra một đống, vọt tới

trước gương chải tóc, vừa thì thào: “Thua người không thua trận! À, không phải,

xí xí xí! Không thua người cũng không thua trận!”

Bạch Thiên Trương nhảy

qua nhảy lại, vật lộn một lúc lâu, cuối cùng kéo Dư San xông ra ngoài: “Đi mua

quần áo cùng tớ! Uốn tóc nữa!”

Thực ra bình thường Bạch

Thiên Trương ăn mặc rất giản dị, áo sơ mi, giày Converse, tóc buộc đuôi ngựa

đơn giản, hơn nữa Dư San cũng đã nhìn khuôn mặt này của cô hai năm, từ sự kinh

ngạc lúc ban đầu cuối cùng cũng dần dần không còn cảm giác gì. Nhưng khi Bạch

Thiên Trương chân mang giày, trang phục ăn diện đi ra, Dư San chỉ cảm thấy

trước mắt tỏa sáng, trong cả đám người, chỉ có nhan sắc của Bạch Thiên Trương

tươi đẹp bừng sáng nhất, muốn bỏ qua cũng không được.

Bạch Thiên Trương kéo

váy, hơi khó chịu với chiều dài này, nhìn nhìn lại, cũng không buồn quan tâm

đến ánh mắt người qua đường dính chặt trên người cô, lôi kéo Dư San tới tiệm

làm tóc.

Nửa giờ sau, mái tóc

thẳng mềm mại đen bóng đã biến thành những lọn cuộn sóng dễ thương, điểm một

chút màu đỏ sậm, Bạch Thiên Trương trong gương khêu khêu tóc, trong sắc đẹp

quyến rũ ghẹo người còn có tư thái hồn nhiên, tất cả mọi người trong tiệm đều

im lặng cảm thán.

Dư San nhìn Bạch Thiên

Trương từ đầu tới chân, gật đầu bình phẩm: “Thiên Trương, cậu như thế này đi

gặp bà già kia, chắc chắn sẽ đập bẹp cô ta!”

Bạch Thiên Trương cười

đắc ý, như ngựa phi ầm ầm lao tới nơi hẹn với Cố Niên.

Lúc nghe giọng điệu nhân

viên cửa hàng nói “Hoan nghênh quý khách”, Cố Niên đã biết chắc đó là Bạch

Thiên Trương. Cô gái kia có mái tóc xoăn dài, váy ngắn hoạt bát, giày cao gót

làm tôn dáng, khiến cho hai chân của cô ta trông càng dài hơn. Rõ ràng xinh

đẹp, nhưng cô ta lại không biết mình rất đẹp, vẫn cứ mang thần thái ngây thơ

hồn nhiên, trẻ trung bức người.

Cô nhíu mày, chẳng trách

Ngôn Mạch bị mê hoặc đến thất điên bát đảo, trong điện thoại lại còn cố ý gọi

cô là “dì Cố”, con nhóc này công phu cũng không tồi.

Cố Niên đang đánh giá

Bạch Thiên Trương, đồng thời Bạch Thiên Trương cũng đang đánh giá cô. “Dì Cố”

kia mái tóc ngắn gọn gàng, vành tai điểm xuyết đôi khuyên tai tinh xảo đắt

tiền, dung mạo thanh lịch, nếu không phải Ngôn Mạch đã từng nói Cố Niên bằng

tuổi anh, cô thật sự không nhìn ra được tuổi của cô ta.

Hai người phụ nữ tự chấm

điểm đối phương trong lòng. Vòng PK thứ nhất: Bạch Thiên Trương thắng.

Có một triết gia đã từng

nói: Phụ nữ trời sinh đã là diễn viên. Những lời này tuyệt đối là chân lý, còn

không thể bàn cãi hơn cả mặt trăng xoay quanh trái đất. Thế nên cho dù cả Bạch

Thiên Trương và Cố Niên tận đáy lòng đều hận đối phương, chỉ muốn lao vào cắn

xé, nhưng thể hiện ra ngoài vẫn là sự tao nhã, lễ độ tựa như một đôi chị em

tốt.

Cố Niên cười: “Thiên

Trương, uống gì?”

Bạch Thiên Trương nghĩ

thầm: Đồ không biết xấu hổ, tôi với chị quen nhau bao giờ chứ? Ngoài miệng lại

nói: “Chị Cố Niên, tôi uống nước táo.”

Cố Niên nghĩ thầm: Chị Cố

Niên là để cho cô gọi à? Tôi sao lại chẳng biết có em gái nào như cô? Ngoài

miệng lại nói: “Nước trái cây rất tốt, nhiều dinh dưỡng, lại đẹp da.”

Hai người khách sáo xong,

một trận chiến tranh son phấn không thuốc súng bắt đầu mở màn. Mà Ngôn Mạch còn

đang ở công ty, đột nhiên cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.