Chương 25

Sau tiết mục cuối năm,

Tiểu Thẩm Dương bắt đầu nổi tiếng. TV trong phòng khách chiếu đi chiếu lại tiểu

phẩm “Không thiếu tiền”, lúc này không biết đã chiếu tới đoạn nào, Tiểu Thẩm

Dương nói: “Đời người thật ra rất ngắn ngủi, có đôi khi tưởng tượng như dáng vẻ

khi ngủ, nhắm mắt lại, mở mắt ra, một ngày nữa lại qua đi ~~~ nhắm mắt lại,

không mở ra, một đời đã trôi qua rồi ~~~”

Lúc Bạch Thiên Trương

nghe được đoạn cuối cùng, cô bật nảy ra khỏi chăn bông, mở mắt, nhắm mắt, không

biết đã bỏ phí thời gian biết bao nhiêu ngày rồi. Nhắm mắt, mở mắt đã đến lúc

Ngôn Mạch về nhà, Mễ Nhan Nhan đã được Cố Niên điều tới dưới quyền một trưởng

phòng khác, Thư Nhất Nhuận bị cha mẹ con bé xách tai lôi đi, còn cô cũng sắp

phải đi học.

Nhà mất điện, Bạch Thiên

Trương bất đắc dĩ đem theo máy tính xách tay, đến quán Starbucks quen thuộc lên

mạng. Nữ nhân viên phục vụ đi lại uyển chuyển, cây nhãn bên đường tỏa hương hòa

quyện với mùi lá cây trường học, cuối cùng Thượng Thiện Nhược Thủy và Danh Nhân

Đường đã có xung đột. Nói là xung đột, thật ra là tổ đội Nhẹ Múa Bay Lên và Xin

Đừng Bay Lên của Danh Nhân Đường đã cướp BOSS của Phong Nguyệt Vô Yên và Thần

Chơi Đêm, hai phe nói qua lại không hợp dẫn tới đánh nhau, làm huyên náo cả

kênh Thế giới. Tuy nhiên cuối cùng, dưới sự hòa giải của Vũ Thoa Phong Lạp và

Bỉ Ngạn Dạ Sắc Cách Điệu, chuyện đã không phát triển quá nghiêm trọng, thế

nhưng ngòi nổ lần này vẫn bị chôn xuống.

Bạch Thiên Trương đi đào

khoáng ở bản đồ mới mở, Phong Vũ Trung Tạc Bài Cốt vỗ cánh bay sau lưng cô.

Phía trước còn có hai người chơi hình như đang đánh BOSS cùng trong một tổ đội,

Bạch Thiên Trương vốn định tránh xa khỏi vùng giao tranh này, nhưng lúc cô đang

định đi thì chợt cảm thấy Chiến sĩ kia rất quen thuộc. Nhìn kỹ lại, hóa ra là

Vũ Thoa Phong Lạp! Còn nữ Chiến sĩ kia, là Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên, cô mở

danh sách bạn bè, tên Vũ Thoa Phong Lạp vẫn là màu xám, có vẻ là đang ẩn danh.

Bình thường tuy anh cũng không cởi mở với những người chơi khác, nhưng cũng

chưa bao giờ ẩn danh. Cô thử gửi qua một tin nhắn: “Ngôn Mạch, anh đang ở đâu?”

Đợi cả buổi, không có trả

lời. Nhìn lại hai người vừa đánh BOSS ban nãy, giờ đã không thấy đâu. Trong

lòng Bạch Thiên Trương cảm thấy như bị mèo cào, vừa đau lại vừa ngứa, bứt rứt,

hoang mang. Cô nghĩ đi nghĩ lại, vừa rồi có lẽ là nhìn nhầm, Đừng Đánh Mất Đừng

Bỏ Quên là người của Danh Nhân Đường, không lí gì Ngôn Mạch lại đi cùng cô ta.

Nhưng nhớ lại lần trước, lúc Đừng Đánh Mất Đừng Bỏ Quên nói đến Ngôn Mạch,

giống như là rất quen thuộc, không giống như hoàn toàn không có quan hệ. Nghĩ

lại, Ngôn Mạch đã thề son sắt rằng không quen biết cô ta…

Bạch Thiên Trương như

người mất hồn. Cô lấy điện thoại muốn gọi cho Ngôn Mạch, ngón tay đặt ở nút gọi

hồi lâu vẫn không nhấn xuống, cuối cùng hết sức AQ nghĩ: Nhất định là nhìn lầm

rồi. Bạch Thiên Trương làm đà điểu, bỏ qua chuyện này, cưỡi ngựa tiếp tục chạy

đi đào khoáng.

Trước đây đã từng nói,

công việc đào khoáng này, chỉ cần có nhân phẩm tốt là có khả năng đào được

khoáng thạch cao cấp; tương tự, nhân phẩm không tốt, rất có thể sẽ cuốc phải

quái vật cổ ngủ say sâu trong lòng đất. Bạch Thiên Trương không hiểu đã làm

việc gì để người người oán trách, một cuốc giã xuống, sinh vật cổ xưa ầm ầm

xuất hiện.

Hiện giờ cô còn tâm tư

đâu mà đối phó với quái vật, tinh thần hoảng hốt, thanh dao găm không biết sử

dụng phép thuật gì lao thẳng tới con quái vật. Đúng lúc này, chuông gió ở cửa

ra vào khẽ reo lên, có khách vừa bước vào. Bạch Thiên Trương nhìn thoáng qua,

bất ngờ lại là chàng trai như ngọc, đôi mắt trong veo đó cũng đang nhìn cô, cô

vô ý thức rụt đầu lại, đột nhiên nghĩ có gì đó không đúng, tên nhóc này còn nợ

cô năm mươi tệ lần trước thay cậu ta nộp phạt oan. Nghĩ vậy, cô lại cây ngay không

sợ chết đứng, ngẩng đầu lên nhìn thẳng chàng trai như ngọc.

Nhưng có vẻ chàng trai

như ngọc không rảnh rỗi mà để ý đến cô, cậu ta đang nói gì đó với cô bé học

sinh xinh xắn đứng cạnh, cũng mặc đồng phục giống cậu ta.

Hiện giờ Bạch Thiên

Trương cực kì nhạy cảm với một màn nam nữ lén lén lút lút này, lập tức ngửi

thấy mùi vị gian tình. Cô cúi đầu núp vào sau màn hình máy tính, lặng lẽ hé mắt

nhìn. Chàng trai như ngọc và cô bé kia ngồi xuống chiếc bàn đối diện với cô,

gọi hai cốc cà phê, sau đó gương mặt trắng trẻo của cô bé thẹn thùng, tíu tít

nói chuyện với chàng trai như ngọc, nhìn có vẻ như rất chung tình. Chàng trai

như ngọc mặt lạnh không biểu tình, lấy từ trong cặp ra một phong thư màu hồng

có nơ đỏ, đẩy tới trước mặt, sau đó nói mấy từ ngắn ngủi, Bạch Thiên Trương

phỏng đoán, dưới tình huống trước mắt, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, trái

tim sắt đá, mấy chữ đó hẳn là: Thật xin lỗi. Quả nhiên, gương mặt hồng hào của

cô bé thoáng cái trắng bệch, bờ môi run run, cuối cùng đẩy ghế, ôm mặt khóc lóc

chạy đi, cực kỳ theo kiểu Quỳnh Dao.

Bạch Thiên Trương chứng

kiến một màn kịch, không khỏi rơi nước mắt chua xót thay cô bé kia, hóa ra trái

tim của chàng trai như ngọc cũng làm bằng ngọc đó, lạnh lẽo, cứng rắn như băng.

Cô liếc mắt nhìn qua, ồ? Chàng trai như ngọc cũng không thấy đâu nữa rồi? Chắc

là thật ra cậu ta có nỗi khổ tâm gì đó, bây giờ đã hối hận, chạy ra ngoài đuổi

theo cô bé kia rồi chăng? Cô rướn cổ lên nhìn xung quanh, thình lình một bóng

đen ập xuống, cô quay đầu lại, mẹ ơi, người đang đứng cạnh bàn, híp mắt từ trên

nhìn xuống cô, không phải là chàng trai như ngọc lạnh lùng cứng rắn như băng

sao!

Chàng trai như ngọc nói “Cô xem có vẻ vui nhỉ, có phải rất đặc sắc không?”

Bạch Thiên Trương nói “Không đủ đặc sắc lắm, nhân vật nam chính chưa nhập vai.”

Khóe miệng chàng trai như

ngọc khẽ giật giật, ánh mắt liếc sang máy tính đang mở Viêm Hoàng Kỳ Tích của

Bạch Thiên Trương, chợt cậu ta cười rộ lên vô cùng bí hiểm: “Thiên Trương Nhục

Cốt Đầu, cô sắp chết kìa.”

“Hả?” Bạch Thiên Trương

quay đầu nhìn, đúng là cột máu của cô chỉ còn một vạch, toàn bộ nhờ Phong Vũ

Trung Tạc Bài Cốt ở phía sau đau khổ chèo chống. Cô vừa mặc niệm: Con gái à, mẹ

rất xin lỗi con. Vừa kéo chuột chạy loạn xạ, quái vật cổ xưa đang đuổi theo sau

lưng.

Người nào đó đứng ở cạnh

bàn thật sự không nhìn nổi bộ dạng cô bị quái vật đuổi chạy tán loạn nữa, nói “Đưa đây.” Sau đó cướp lấy con chuột bắt đầu thao tác.

Thiên Trương Nhục Cốt Đầu

vừa vào tay chàng trai như ngọc, đột nhiên tiểu vũ trụ bùng nổ, Bạch Thiên

Trương trơ mắt nhìn Thiên Trương Nhục Cốt Đầu chạy từng vị trí vô cùng chuẩn

xác dưới sự thao tác của chàng trai như ngọc, từng bước tính toán rất kĩ thời

gian nghỉ, thời gian tung ra kĩ năng, lợi dụng đầy đủ ưu thế của Phong Vũ Trung

Tạc Bài Cốt, chỉ vài thao tác đã g**t ch*t quái vật cổ xưa.

Cũng loại thủ pháp giống

như vậy, cô đã từng gặp ở Ngôn Mạch. Không khỏi quỳ rạp bái phục chàng trai như

ngọc này, kĩ thuật của cậu ta giống y như Ngôn đại thần!

Chàng trai như ngọc cười

rạng rỡ với Bạch Thiên Trương vẫn còn đang giật mình: “Xin chào. Tôi là Ninh

Tần. Tộc trưởng của Danh Nhân Đường, Bỉ Ngạn Dạ Sắc Cách Điệu.”


Thời điểm Bạch Thiên

Trương khai giảng, cô nhận được một nghi lễ tiễn chân long trọng nhất trong

suốt hai mươi năm qua. Phải biết rằng, ngày xưa khi cô khiêng túi lớn túi nhỏ

ra khỏi nhà đi nhập học, cha mẹ không tim không phổi kia của cô vẫn còn ở trên

giường ngủ bất tỉnh nhân sự. Nhưng hôm nay vì Ngôn Mạch muốn đưa cô tới trường,

hai vị phụ huynh lại ăn mặc chỉnh tề, vui vẻ đứng ở cửa đưa tiễn.

Hơn nữa, họ còn nói những

gì nhỉ?

“Thiên Trương à, Ngôn

Mạch lái xe vất vả, con đừng có quấy rầy nó.”

“Ngôn Mạch à, đường xa

chú ý an toàn.”

“Tiểu Ngôn à, đi đường

cẩn thận.”

Bạch Thiên Trương đau

khổ, rốt cuộc ai mới là người được đưa tiễn đây? Ngôn Mạch mỉm cười chào tạm

biệt cha Bạch mẹ Bạch, sau đó giúp Bạch Thiên Trương xếp hành lí lên xe, khởi

hành dưới ánh mắt tha thiết chờ mong của hai vị phụ huynh.

Bạch Thiên Trương bực

bội: “Ngôn Mạch, anh nói xem ai mới là con của họ? Thật vô lí! Trong mắt bọn họ

anh mới là quý giá nhất!”

Một tay Ngôn Mạch vịn tay

lái, một tay xoa xoa đầu Bạch Thiên Trương: “Ngoan. Trong mắt họ anh là quý giá

nhất, trong mắt anh em là quý giá nhất, cho nên, em mới là cái quý giá nhất

ấy.”

Bạch Thiên Trương tức thì

thỏa mãn, khẽ hừ hừ hai tiếng như con mèo bị vuốt lông, mềm mại.

Đến trường học, Ngôn đại

thần xách hành lí theo sau Bạch đại tiểu thư đến dưới lầu kí túc của Bạch Thiên

Trương.

Bùi Lăng Sơ chờ ở đó đã

lâu, lúc nhìn thấy Ngôn Mạch sau lưng Bạch Thiên Trương, ánh mắt khẽ lóe lên.

Bạch Thiên Trương cũng

kinh ngạc khi thấy Bùi Lăng Sơ ở đây, hỏi: “Bùi Lăng Sơ, cậu đang đợi tôi à? Có

phải ban văn nghệ có chuyện gì không?”

“Ừ, khai giảng học kì này

phải thay đổi cán sự và cán bộ, đến lúc đó cậu để ý một chút. Đúng rồi, vị này

là…”

Bạch Thiên Trương liếc

nhìn Ngôn Mạch, nhớ tới lời vàng ngọc của mẹ “Nó cũng không phải chổi đã quét

qua”, hơi ngại ngùng giới thiệu: “Đây là Ngôn Mạch, bạn trai của tôi. Đây là

Bùi Lăng Sơ, lãnh đạo trực tiếp của em, lần trước hai người đã gặp nhau rồi.”

Khóe môi Ngôn Mạch hơi

cong lên, anh đương nhiên biết lần trước họ đã từng gặp nhau, hơn nữa ấn tượng

của anh về Bùi Lăng Sơ còn khắc rất sâu. Anh vươn tay: “Bạn học Bùi, xin chào.

Thiên Trương nhà tôi bình thường hơi chậm chạp, mong cậu thông cảm.”

Bạch Thiên Trương trợn

mắt, kháng nghị: “Ai chậm chạp?!”

Ngôn Mạch thân mật kéo cô

vào lòng, cúi đầu nhéo nhẹ mũi cô: “Thiên Trương ngoan nào, đừng lộn xộn, lại

làm trò cười cho chủ tịch bọn em.”

Bùi Lăng Sơ yên lặng nhìn

tất cả, cũng cười: “Ngôn Mạch, chào anh. Bình thường Thiên Trương có chút chậm

chạp, đương nhiên tôi phải bao dung với cô ấy, chiếu cố cô ấy. Anh không cần lo

lắng.”

Bạch Thiên Trương chậm

chạp hoàn toàn không cảm nhận được gió giục mây vần giữa hai người đàn ông,

liếc mắt trông thấy Dư San, thế là vui sướng chạy qua.

Ngôn Mạch thấy Bạch Thiên

Trương đi rồi, cười với Bùi Lăng Sơ, nói: “Uống Rượu Bên Khe Suối, chào cậu.

Hoan nghênh gia nhập Thượng Thiện Nhược Thủy. Có điều, cậu nói xem, nếu như

Thiên Trương biết được cậu là Uống Rượu Bên Khe Suối, cô ấy sẽ phản ứng thế

nào?”

Dáng vẻ tươi cười của Bùi

Lăng Sơ không hề thay đổi: “Có lẽ… Sẽ cảm thấy vui mừng chăng?”

Ngôn Mạch chỉ cười không

nói, từ Đỗ Khanh Cách mà anh biết được tình cảm giữa Thiên Trương và đồ đệ của

cô rất tốt, hơn nữa sau khi Uống Rượu Bên Khe Suối gia nhập thị tộc, anh đã

dùng một chút thủ đoạn đi thăm dò cậu ta. Điều tra lần này, nguy cơ đã khiến

anh ý thức được phải đưa ra quyết định. Mà quyết định này, đã trực tiếp dẫn đến

tan vỡ trong nơi ở sinh hoạt của Bạch Thiên Trương.

Hai người đàn ông nhìn

nhau cười cười, đồng thời quay đi, một cảnh đó, muốn bao nhiêu kì quái thì có

bấy nhiêu kì quái.

Bùi Lăng Sơ đi rồi, Ngôn

Mạch giúp Bạch Thiên Trương xếp hành lí xong, trước khi đi còn lề mề dặn dò “Thiên Trương, phải chăm sóc bản thân cho tốt. Cuối tuần vẫn phải ra ngoài ăn

cơm như bình thường, không được ăn mì ăn liền, phải sinh hoạt, học tập nghỉ

ngơi có quy luật.”

Bạch Thiên Trương tươi

cười ngây thơ như một đóa hoa: “Em biết rồi em biết rồi, anh yên tâm đi.”

Ngôn Mạch biết thừa cái

kiểu bằng mặt mà không bằng lòng này của cô, sau đó nở nụ cười đầy ý vị: “Không

sao. Anh sẽ rất yên tâm.”

Bạch Thiên Trương đang

lúc mờ mịt, cảm thấy nụ cười của Ngôn Mạch có gì đó lành lạnh, nhưng cũng không

suy nghĩ nhiều, cười tủm tỉm nhìn anh lái xe đi, sau đó cúi đầu nhéo nhéo đống

thịt thừa ra sau kì nghỉ đông, cười đôi mắt cong cong: “Mì ăn liền Đại Trù

Nghệ, tôi tới đây! Giảm béo, ngươi không thể thực hiện được rồi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.