Chương 9

Ngón tay chạm vào tóc

của Lâm Yến Vũ không muốn rời xa, rốt cuộc Tiêu Lỗi cũng bất chấp cả lý trí, ôm

chặt cô vào lòng, cúi xuống hôn cô. Đôi môi cô đỏ mọng mềm mại, mang theo vị

ngọt, anh càng hôn càng sâu.

Cảm xúc của anh từ một

khắc nhìn thấy cô đã không thể đè nén hơn nữa, như thể thời điểm núi lửa bộc

phát, bất cứ lúc nào cũng có khả năng phun ra nham thạch nóng chảy, nụ hôn nồng

nhiệt muốn hòa tan cô, để anh và cô kết hợp lại làm một.

Lâm Yến Vũ phục tùng

nhắm mắt lại, cảm giác được thỉnh thoảng môi của anh v**t v* trên khắp khuôn

mặt và bên tai mình, cô muốn giãy giụa, nhưng cô không thể cưỡng lại sức mạnh

của anh, thần trí chùn xuống dần dần u mê, loại cảm giác này làm tan vỡ lòng

cô, khiến tâm trí cô trống rỗng, bất cứ cái gì cũng không muốn nhớ, không muốn

đối mặt. Đối diện là muôn trùng sóng cả, một mảnh bao la hùng vĩ, mà cô chính

là một chiếc thuyền lá, được biển cả ôm ấp mà nhàn nhã rong chơi.

Cơ thể của cô đầy đặn

hơn Mộ Tình, mềm mại khi ôm vào lòng, cảm giác rất tốt, tay anh nhẹ nhàng tham

lam thăm dò, chạm vào bộ phận mềm mại nhất trên người cô, tay bao phủ lên đó,

chậm rãi m*t vào, dùng lời lẽ an ủi cô, muốn nuông chiều thì nuông chiều, thì

thầm bên tai cô: "Đi đâu vậy? Để tôi phải chờ em”.

Trái tim Lâm Yến Lũ

đang run rẩy, nghe được câu hỏi của anh, khôi phục được một chút ý thức, thở

gấp: "Hương Sơn”. Vẫn còn say mê, vẫn còn khát vọng nụ hôn sâu của anh,

hơi thở trên người anh khiến cô bị cuốn hút.

"Đi cùng ai?"

Anh hơi buông cô ra, nhìn hai má đỏ bừng và ánh mắt mê ly của cô, nhẹ nhàng hôn

cắn vành tai cô, tiếp tục câu hỏi. Cô không trả lời, cánh tay ôm cổ anh làm

nũng, cọ vào gáy của anh. Căn bản không cần suy nghĩ nhiều, cô lập tức có thể

tìm được nơi phù hợp với anh.

Trong phút chốc, Tiêu

Lỗi có chút * l**n tnh m, trước kia thích Mộ Tình làm nũng như vậy nhất, cô

thích cọ cọ vào cổ anh giống như một con mèo nhỏ mềm mại đáng yêu. Hành động

quen thuộc mà thân mật này đã phá hủy toàn bộ lý trí của anh, anh bắt đầu luồn

tay vào trong quần áo cô mà v**t v*, mê sảng mà gọi: "Mộ Tình… Mộ Tình…”

Ngay khi nói ra, anh

bỗng nhiên cảm thấy người trong lòng đang sử dụng một lực rất mạnh để hất anh

ra. Anh không thể không dừng lại hành động, mở mắt nhìn cô. Chỉ thấy cô nghiêng

đầu, khuôn mặt xinh đẹp căng ra, đôi môi bị hôn đến đỏ au vừa cười lập tức phát

cáu, trong đôi mắt không hề che giấu sự tức giận.

"Tôi không phải là

Diệp Mộ Tình, Diệp Mộ Tình đã chết rồi!" Lâm Yến Vũ không kiềm chế được sự

tức giận, kéo cửa muốn xuống xe. Kéo thế nào cũng không ra, cô liền đập cửa xe,

đập đến đau tay cũng không chịu ngừng.

Tiêu Lỗi bị thái độ

cuồng loạn của cô thức tỉnh, ôm cô lại chặt chẽ đặt trên đùi mình: "Em

muốn như thế nào mới có thể thừa nhận? Không cần ngụy trang nữa, căn bản em

không phải là Lâm Yến Vũ”.

Vô số lần anh phỏng

đoán, nguyên nhân khiến Lâm Yến Vũ không nhận ra anh, có thể là do cô bị mất đi

một phần trí nhớ. Đây là lời giải thích hợp lý nhất mà anh có thể nghĩ ra.

Lâm Yến Vũ vung cánh

tay lên, không ngừng đánh vào người Tiêu Lỗi, không khống chế được cảm xúc.

Tiêu Lỗi không khách khí đem hai tay cô bắt chéo ra sau lưng, buộc cô phải ngồi

trên đùi anh. Lâm Yến Vũ có cảm giác cổ tay mình đang bị anh ta bóp nát, đau

đớn làm cho trong mắt cô nổi lên một tầng sương mù.

Anh vẫn chưa buông tha

cô, dùng một tay kéo khóa áo khoác của cô, như không thể chờ đợi hơn nữa, xé

rách nút áo sơ mi của cô, cho đến khi đồ lót ren màu đen bày ra toàn bộ trước

mắt anh.

Anh tiện tay bật đèn ở

mui xe, dưới ánh sáng lờ mờ, làn da trắng mềm mại của cô nổi bật trong đồ lót

màu đen càng thêm trong suốt, đường cong phập phồng mê người. Nhìn thấy trong

mắt cô sự bướng bỉnh và tuyệt vọng, anh hít một hơi thật sâu, đè nén ngọn lửa

đang chạy loạn trong cơ thể xuống, nhẹ nhàng tháo dây áo lót bên vai trái

xuống.

Nhưng mà nằm ngoài dự

kiến của anh, khuôn ngực trái đầy đặn đến dưới nách Lâm Yến Vũ hoàn toàn trắng

mượt, không có vết bớt hồng như anh nghĩ, anh có chút sốt ruột, lật người cô

lại, sau lưng cũng không có, chẳng lẽ bản thân mình nhớ nhầm?

Không thể nào, tuyệt đối

không thể nào, mỗi một chi tiết trên cơ thể của Mộ Tình anh đều nhớ rất rõ

ràng. Từ nhỏ cô đã có vết bớt này, nằm ở ngực trái đến gần dưới nách, mỗi lần

họ âu yếm nhau, anh khẽ cắn cái bớt đáng yêu này của cô, cô sẽ hưng phấn không

thôi.

"Anh đang làm gì

vậy?" Cuối cùng Lâm Yến Vũ nhịn không được nữa khóc lên, đáng thương lấy

tay che trước ngực, nhưng làm sao che được. Tiêu Lỗi có cảm giác đầu mình sắp

nổ tung. Tại sao lại không phải là cô ấy, rõ ràng chính là cô ấy mà.

"Trước kia ở chỗ

này của em có vết bớt hay không?" Tiêu Lỗi chỉ tay vào khuôn ngực xinh đẹp

của Lân Yến Vũ. Lâm Yến Vũ ủy khuất cắn môi, tuyệt vọng lắc đầu, trên mặt toàn

là nước mắt.

"Nói cho tôi biết,

rốt cuộc là có hay không?" Tiêu Lỗi nóng nảy. "Không có là không có!

Đồ vô lại!" Lâm Yến Vũ khóc và la mắng anh. Tiêu Lỗi cảm thấy thất bại,

tất cả sức lực sụp đổ trong nháy mắt, giống như bị hút hết linh hồn, mất hết

tinh thần, ánh mắt không có chút sinh khí đáng sợ đến dọa người.

Lâm Yến Vũ bị bộ dạng

của anh làm cho sợ hãi, không biết phải làm gì, cố gắng cài lại nút áo sơ mi,

vội vã nắm chặt áo khoát, mở cửa xuống xe. Cửa bị khóa, vẫn mở không được. Lâm

Yến Vũ vừa kinh vừa sợ, quay lại nhìn Tiêu Lỗi, Tiêu Lỗi lấy chìa khóa xe ấn

nút một cái, cửa xe được mở, lúc này cô mới có thể xuống xe.

Cô vừa đi vừa khóc, mất

nửa ngày Tiêu Lỗi mới phục hồi lại tinh thần, đầu ong ong, từ chỗ ngồi phía sau

xe, mở cửa xe ngồi lên ghế trước, lái xe rời đi.

Lâm Yến Vũ đứng ở bệ

cửa sổ, nhìn xe của anh chạy đi, trong ánh mắt xẹt qua một tia ưu thương, nước

mắt từ hốc mắt rới xuống lã chã. Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, ôm đầu gối ngồi ở

góc tường, mặt chôn vào giữa đầu gối, âm

thầmnức nở. Khóc đủ rồi, cô nhắm mắt một lúc, sau đó mở mắt ra, đôi mắt đen sâu

thẳm, nhưng không còn thấy vẻ u oán.

Về đến nhà, Tiêu Lỗi

tắm rửa sạch sẻ, để vòi hoa sen phun nước nóng lên mặt mình, anh lắc đầu, muốn

cho đầu óc tỉnh táo, nhưng trong lòng vẫn tràn đầy mệt mỏi, nên trở về phòng

ngủ nghỉ ngơi sớm. Em trai Tiêu Miểu ở bên ngoài gõ cửa”.Vào đi, cửa không

khóa”. Tiêu Lỗi mở cái chăn đang đắp trên mặt ra.

Tiêu Miểu đi tới trước

giường anh trai, đảo mắt một vòng, nhìn kỹ trái phải, như không phát hiện ra

điều gì mới, ngạc nhiên hỏi: "Anh, gần đây anh luôn luôn kỳ lạ, bây giờ là

mấy giờ mà anh lại buồn ngủ”.

Tiêu Lỗi không để ý đến

cậu ta.

"Anh. . . . . “.

Cũng không để ý.

"Anh anh anh anh.

. . . . “.

Vẫn như cũ không thèm

để ý tới.

"Anh, anh nói

chuyện với em một chút”.

"Ngươi muốn tìm

cái gì, đi ra ngoài!" Tiêu Lỗi không có tâm tư cùng em trai tán gẫu, thiếu

kiên nhẫn quát lớn. Tiểu tử Tiêu Miểu này chưa đến hai mươi tuổi, nghịch ngợm

gây sự, làm xằng làm bậy, là một phức hợp nổi danh trong quân khu. Cũng do cha

mẹ quá nuông chiều, từ nhỏ đã vô pháp vô thiên, vậy mà bất cứ ai Tiêu Miểu cũng

không sợ, chỉ sợ mỗi anh trai, anh trai hắn hừ một tiếng, hắn cũng không dám

cãi lại.

Tiêu Miểu cười toe

toét, xấu hổ với anh trai: "Anh, cho em ít tiền tiêu vặt đi, chỉ tiêu

tháng này mẹ cho em em đã dùng hết rồi”. Cả ngày Tiêu Miểu không có việc gì

làm, tiêu tiền như nước, vì kiềm chế tật xấu tiêu tiền bậy bạ của con trai, bà

Tiêu không thể không khống chế tiền tiêu vặt của hắn lại, mỗi tháng chỉ cho hắn

một số nguyên, tiêu hết cũng không cho thêm. Lúc không có tiền, hắn liền lén

xin anh mình, anh trai hiểu rõ hắn nhất, yêu cầu của hắn luôn luôn được đáp

ứng.

"Không phải mấy

ngày trước mới đưa cho ngươi năm vạn sao, thế nào lại xin thêm”. Tiêu Lỗi cau

mày, ngồi dậy. Tiêu Miểu thấy anh trai không hài lòng, vội vàng nói "Tháng trước không phải là đã mua chiếc xe mới sao, đặc biệt chạy bằng

dầu, mẹ và anh cho em chút tiền, tiền dầu còn không đủ, em cùng thằng Ben ra

ngoài chơi, cũng không thể ăn mãi của người khác được”.

"Anh đã nói với

ngươi bao nhiêu lần rồi, không nên giao du với đám thằng Ben, ngươi luôn nghe

tai này thì lọt qua tai kia, thằng nhóc đó không phải là người tốt, sớm muộn gì

cũng làm hư ngươi. Anh không có tiền, muốn tiền thì xin mẹ đi”. Tiêu Lỗi lại

nằm xuống, không để ý đến em trai nữa.

Thằng em trai này,

không thể nào bớt lo được, cả ngày cùng với đám con cháu quân nhân nhàn rỗi

trong quân khu sống phóng túng, đi khắp nơi gây họa, không biết bao nhiêu lần

bị người ta tìm tới nhà, đôi khi ông bà Tiêu tức giận đến nản lòng, muốn đưa

hắn ra nước ngoài du học, nhưng không bỏ được con trai sống một mình ở bên

ngoài, sau cùng vẫn dung túng hắn.

"Anh không cho em,

em sẽ đi xin chị Nhạn Linh, nhà chị ấy nhiều tiền lắm”. Tiêu Miểu cố tình nói

khích anh trai. Quả nhiên, Tiêu Lỗi mở mắt, vỗ vỗ đầu mình: "Tiểu tử nhà

ngươi lại bị ngứa da phải không, ngươi dám xin cô ta, ta sẽ đá chết ngươi”.

Tiêu Miểu nhảy lên, toàn bộ ngũ quan xinh đẹp tập trung lại một chỗ, hai tay

đáng thương chắp lại giả làm động tác ăn xin: "Vậy xin anh bố thí cho em

ít tiền”.

Tiêu Lỗi thực sự không

có biện pháp với đứa em trai này, đành phải kéo ngăn tủ, lấy ra một tấm thẻ

ngân hàng, ném cho hắn: "Chỉ cho phép rút năm vạn, nếu rút nhiều hơn ta sẽ

không tha cho ngươi”. Tiêu Miểu vui vẻ cầm tấm thẻ chạy mất, Tiêu Lỗi thở dài,

lại nằm xuống lần nữa.

Ngủ một lát, mở mắt ra,

anh muốn gọi điện thoại cho Lâm Yến Vũ, nhưng kìm lại. Không còn gì nghi ngờ,

hành động tối nay của anh đã xúc phạm cô, cô mới khóc mà chạy xuống xe. Tuy

nhiên, nghi vấn chôn sâu trong lòng anh lại không vì cử chỉ đó của cô mà dao

động. Trên cơ thể cô, nhất định là có chuyện mà anh không biết.

Lúc ôm cô, cái cảm giác

quen thuộc đó làm cho anh tin chắc rằng, trái tim của họ hòa hợp vào nhau, nếu

như không phải do anh kích động mà gọi ra cái tên đó, bọn họ nhất định tiếp tục

dây dưa.

Tiêu Lỗi ngồi dậy, kéo

ngăn tủ đầu giường ra lần nữa, lấy ra khung hình của Mộ Tình, ngón tay nhẹ

nhàng v**t v* khuôn mặt tươi cười của cô, suy nghĩ xa xôi.

"Anh, anh giống

như một người góa vợ cả ngày đều xem hình của chị ấy, chị ấy sẽ không quay trở

lại nữa đâu”. Tiêu Miểu như một hồn ma bay tới trước giường Tiêu Lỗi. Tiêu Lỗi

ngẩng đầu nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Tránh sang một bên”.

Tiêu Miểu không đi, mở

lòng bàn tay ra, để Tiêu Lỗi nhìn một vật gì đó trong bàn tay của hắn.

"Lúc nãy quên đưa cho anh, Đại Miêu đi lu lịch ở Nam Mỹ, được một pháp sư

Hatti cho hắn, nghe nói là khối tinh thể này có sức mạnh cải tử hồi sinh, em đã

dùng một chai Louis XIII để đổi với hắn”.

Đại Miêu là bạn đồng

trang lứa với hắn, là con trai của Tham mưu trưởng Bộ tư lệnh quân khu Bắc Kinh

  • Điền Tế Sinh, thích đi du lịch khắp nơi, kiến thức rộng rãi, Tiêu Miểu vẫn

luôn sùng bái hắn.

Tiêu Lỗi nhìn khối tinh

thể, đen thui, nửa điểm đặc biệt cũng không có, vừa định nói nhất định Tiêu

Miểu bị người ta gạt, nhưng nghĩ lại, đây là tâm ý của em trai, cầm lấy hắc

tinh thể trong tay hắn. Tiêu Miểu vui vẻ cười toe toét, chạy mất.

Y như con nít! Tiêu Lỗi

lại thở dài. Tiêu Miểu đã hai mươi rồi, lại giống như một đứa trẻ, không chịu

trưởng thành, nhưng không thể không thừa nhận, cảm giác tương thông giữa anh em

ruột thịt với nhau, rất kỳ diệu.

Suốt mấy ngày, gọi điện

thoại cho Lâm Yến Vũ không được, đến phòng trưng bày tìm cô, thì Tuyết Nhi nói

với Tiêu Lỗi, chị Lâm cảm thấy không khỏe, muốn nghỉ ngơi vài ngày mới đi làm

lại. Tiêu Lỗi muốn đi thăm, nhưng lại không tiện. Dưới lầu nhà Lâm Yến Vũ anh

thấy xe của Tần Tuyển ở đó.

Tối nay, anh hết giờ

làm từ tòa nhà đơn vị đi ra, chiếc xe thể thao màu đỏ của Đoạn Nhạn Linh chạy

đến chặn anh lại: "Lên xe đi, em có chuyện tìm anh”. "Tôi không

rảnh!" Tiêu Lỗi thẳng thừng từ chối.

"Liên quan tới Lâm

Yến Vũ, anh có thời gian để nghe một chút hay không?" Đoạn Nhạn Linh ra

đòn trí mạng. Trán Tiêu Lỗi nhăn lại, nhìn Đoạn Nhạn Linh cũng không giống như

đang nói dối, lên xe của cô.

Trên xe, Đoạn Nhạn Linh

nói: "Trước đây vài ngày anh và Diệp Tiểu Hàng cùng nhau chỉnh đốn đám

người kia, Tần Tuyển đã biết”. "Làm sao cô biết?" Tiêu Lỗi hỏi vì tò

mò. Đoạn Nhạn Linh làm chung đơn vị với Diệp Tiểu Hàng, quan hệ khá tốt, tin

tức của cô ta sẽ không bao giờ sai.

Đoạn Nhạn Linh đem chuyện

cô biết toàn bộ nói hết cho Tiêu Lỗi, chuyện bọn họ chỉnh đốn đám người kia,

đối phương cũng có chút bối cảnh, cậy vào quan hệ với thư ký của cha Lâm Yến

Vũ, thư ký đến tìm cô, muốn cô giúp đỡ tìm Diệp Tiểu Hàng cầu cạnh, hai bên dàn

xếp ổn thỏa, đừng gây sự nữa, kết quả Tần Tuyển không đồng ý, buộc phòng trưng

bày kia phải đóng cửa.

"Anh nghĩ xem, Tần

Tuyển biết là các anh ra mặt, hắn sẽ nghĩ như thế nào? Diệp Tiểu Khả có quan hệ

tốt với Tần Tuyển nên không tính, không đến nỗi đào góc tường của anh trai cô,

còn anh, anh vì người phụ nữ kia ra mặt, chẳng lẽ không có mục đích khác?"

Đoạn Nhạn Linh lạnh lùng liếc Tiêu Lỗi.

Tiêu Lỗi không đồng

tình, hừ lạnh: "Cô cho rằng tôi có mục đích gì?" Đoạn Nhạn Linh nói "Ai uy, còn không rõ ràng sao, anh xem trọng cô ta, không phải là em ghen

tuông gì, loại phụ nữ đó, không nói đến chuyện lai lịch không rõ ràng, thủ đoạn

cao minh, hai người đàn ông bị cô ta dụ dỗ xoay như chong chóng, chỉ sợ các anh

còn chưa phát hiện ra”.

Không thể nghe cô ta vu

khống Lâm Yến Vũ, biểu tình của Tiêu Lỗi khống mấy hài lòng: "Cô ấy không

phải là người như cô nói”. Đoạn Nhạn Linh nghe ra ngữ khí của anh, nhìn anh "Anh không cho đó là sự thật sao? Không nói đến chuyện anh làm như vậy,

tuy Tần Tuyển với anh không phải rất thân thiết, nhưng cũng chơi chung trong

cùng một nhóm bạn”.

Tiêu Lỗi không nói lời

nào, trong đầu cũng đang nghĩ đi nghĩ lại lời nói của Đoạn Nhạn Linh. Xem ra

Tần Tuyển đã biết phòng trưng bày của Lâm Yến Vũ bị người khác đến gây rối, cho

nên quyết liệt thu mua đối phương. Trong lòng hắn ta có thể vì chuyện đó mà

sinh ra hiềm khích đối với Lâm Yến Vũ hay không? Nếu sinh hiềm khích, cuộc sống

Lâm Yến Vũ nhất định sẽ không được dễ dàng, cũng có thể vì như vậy, cô có thể

sẽ ngã bệnh? Nghĩ tới đây, trái tim của anh như bị bóp nghẹt đau đớn.

Đoạn Nhạn Linh lái xe

ra biển đến một quán bar, hai người uống rượu. Tiêu Lỗi uống hơi nhiều, một

chai lại một chai, giống như đang trút giận vào chính mình, hoặc là đang mượn

rượu giải sầu. Đoạn Nhạn Linh cũng không khuyên anh, cô ta biết lúc này khuyên

anh cũng vô ích, chi bằng để cho anh phát tiết một chút sẽ tốt hơn.

Đợi đến khi anh uống

say, đi bộ bắt đầu loạng choạng, ánh mắt cũng bắt đầu nhắm lại, cô mới gọi bảo

vệ quán bar giúp đỡ dìu anh ra ngoài.

Đi đâu? Đoạn Nhạn Linh

vừa lái xe vừa tính toán, trong đầu ảo tưởng vô số khả năng, giẫm chân ga,

chiếc xe chạy nhanh ra ngoài.

Tác giả nói ra suy nghĩ

của mình: Cám ơn các vị bạn độc ủng hộ, còn có một điểm xuất hiện, tiếp tục duy

trì.

Người đàn ông này nếu

là lưu manh, cô ta căn bản không phải là đối thủ, khảo nghiệm phụ nữ nắm bắt

thời cơ thích hợp…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.