Chương 42

Lâm Yến Vũ ung dung

ngồi xuống, lười biếng duỗi thẳng lưng, xoa bụng mình: "Tôi sẽ sinh nó ra,

để cho nó được nhìn thấy cha của nó, sẽ không trở thành đứa trẻ không cha. Cục

cưng, con có chịu không?"

Tần Hạc An tức giận đến

nỗi ngực không ngừng phập phồng: "Đứa nhỏ này không thể

giữ lại!" "Vì sao không thể giữ lại, đứa nhỏ này

cũng không phải là của Tần gia các người, là con của tôi và Tiêu Lỗi." Lâm

Yến Vũ biết chừng mực, trêu cợt đủ rồi, liền nói ra chân tướng. Ngộ nhỡ Tần Hạc

An thực sự xem đứa nhỏ này thành nghiệt chủng, buộc cô phải phá thai, đến lúc

đó có hối hận cũng không kịp.

Tần Hạc An nghe vậy,

sắc mặt bỗng nhiên hòa nhã lại, ngạc nhiên hỏi: "Tiêu Lỗi là ai?" Lâm

Yến Vũ không để ý đến ông, cứ khẽ xoa bụng mình, khát khao hình dáng của cục

cưng.

Tiêu Lỗi là ai? Tên này

nghe quen tai, như là con trai của một người trong nhóm bạn bè, đúng rồi, là

con của Tiêu Tử Hoa, Tần Hạc An nhớ lại, vào sinh nhật 50 tuổi của ông, Tiêu

Lỗi có đến Tần gia chúc thọ.

Không biết tụi trẻ này

đang làm cái gì nữa, như thế nào trong bụng Yến Vũ lại có con của Tiêu Lỗi, Tần

Hạc An hoàn toàn hồ đồ. Sau khi nghĩ lại, càng cảm thấy bản thân thật sự là quá

hồ đồ rồi. Lý Học Chu từng nói qua, Yến Vũ cùng đi Đông Bắc với Tiêu Lỗi, sau

khi trở lại Bắc Kinh cũng là Tiêu Lỗi thu xếp cho nó ở Bệnh Viện Đa Khoa Quân

Đội Giải Phóng Nhân Dân, khó trách!

"Tại sao con lại

cùng với hắn... Rốt cuộc ai là bạn trai của con?" Tần Hạc An cũng giống

như toàn bộ những người cha khác, ra vẻ kẻ cả. "Không cần ông lo."

Lâm Yến Vũ liếc Tần Hạc An một cái, phớt lờ ông.

Tần Hạc An không có

biện pháp, đành rời khỏi phòng cô, phân phó nhân viên công tác chăm sóc cô thật

tốt. Không phải con của Tần Tuyển là được, không phải nghiệt chủng là được, Tần

Hạc An cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Đúng lúc, bác sĩ phụ

sản cũng đến đây, gặp thủ trưởng khóe môi nhếch lên có chút cười, rất ngạc

nhiên, nhưng không dám hỏi, sau khi chào hỏi một tiếng, đi vào phòng giúp Lâm

Yến Vũ kiểm tra thân thể.

Trong thư phòng, bác sĩ

phụ sản nói với Tần Hạc An, Lâm Yến Vũ đích thực đang mang thai, hơn nữa dựa

vào kiểm tra, cô có triệu chứng dọa sanh non, mấy ngày này không được phép vận

động nhiều, phải dưỡng thai thật tốt.

"Triệu chứng dọa

sanh non? Sao có thể như vậy?" Tần

Hạc An nghe xong lời nói của bác sĩ, trong lòng nhất thời căng thẳng. Bác sĩ

nói: "Cô Lâm huyết hư hàn, thể chất vốn dĩ không dễ dàng thụ thai, thụ

thai không bao lâu lại cảm mạo phát sốt, cho nên xuất hiện triệu chứng dọa sanh

non. Chúng tôi chuẩn bị liên hệ với phía bệnh viện, xác định trong thời kỳ mang

thai cô Lâm đã sử dụng qua những loại thuốc gì, nếu như có ảnh hưởng, đề nghị không

nên giữ lại cái thai này."

"Được rồi, các anh

nhanh chóng chứng thực cho rõ ràng, sau đó bố trí thêm nhiều người để chăm sóc

con bé." Tần Hạc An vừa nghe nói con của Lâm Yến Vũ có khả năng không giữ

được, cũng không thể bình tĩnh được, dặn dò bác sĩ phải kiểm tra rõ ràng. Con

gái bảo bối, không thể để cho cô bất kỳ sơ xuất gì, không thể khiến cho mẹ cô

trên trời có linh thiêng thất vọng được.

Sau khi bác sĩ liên hệ

với phía bệnh viện, xác định trước đó Lâm Yến Vũ không sử dụng qua thuốc có ảnh

hưởng tới thai nhi trong bụng, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Mọi người đi khỏi, Lâm

Yến Vũ trăm mối lo không thể giải quyết mà v**t v* cái bụng, làm sao có thể

mang thai được? Không phải Tiêu Lỗi đã nói cô không dễ dàng thụ thai sao, hơn

nữa cô vẫn lén dùng thuốc tránh thai, mấy ngày ở Y Xuân cũng đều không quên

uống thuốc, tại sao vẫn mang thai?

Mặc dù có chút ngoài ý

muốn, nhưng Lâm Yến Vũ vẫn rất cao hứng, dù sao cũng là cốt nhục của cô cùng

Tiêu Lỗi, làm sao có thể mất hứng được. Lâm Yến Vũ tưởng tượng, chờ đến khi

Tiêu Lỗi trở về, nói với anh tin tức này, anh sẽ vui mừng thành dạng gì.

Suốt hai ngày, Lâm Yến

Vũ bình an vô sự ở trong biệt thự, nhiều lần nghiên cứu nhật kí của Diệp Hinh

Nhiên, nghiền ngẫm toàn bộ sự việc đã xảy ra. Tiêu Lỗi gọi điện thoại cho cô,

hỏi tình hình sức khỏe của cô.

"Em đã xuất viện

rồi, hai ngày sau em sẽ bay qua New York, thăm chú Lâm." Lâm Yến Vũ suy

nghĩ nhiều lần, cảm thấy vẫn nên tìm một lý do hợp lý, tránh để anh lo lắng.

Chuyện cô mang thai, cũng phải dối anh.

"Trở về Mỹ nhanh

như vậy ư?" Tiêu Lỗi nghi hoặc. Trước đó đích thực cô từng đề cập qua phải

về thăm cha nuôi, nhưng không nghĩ tới lại phải gấp như vậy, thậm chí không kịp

chờ anh trở về.

"Dù sao nhiều ngày

nữa anh mới trở về mà. Lỗi, anh đã họp từ sáng đến tối rồi, nghỉ ngơi cho tốt

đi, đừng lo lắng cho em." Lâm Yến Vũ nhìn thấy xe của Tần Hạc An tiến vào

đại viện của biệt thự, muốn mau chóng kết thúc đối thoại với Tiêu Lỗi.

"Em nói chuyện với

anh một lát nữa đi." Làm sao Tiêu Lỗi bằng lòng gác điện thoại nhanh như

vậy chứ, nhưng anh nói còn chưa dứt lời, chợt nghe trong điện thoại truyền đến

tiếng tút tút, Lâm Yến Vũ gác máy.

Điều này làm cho trong

lòng Tiêu Lỗi nảy sinh chút nghi ngờ, ngoại trừ lần mới vừa về nước, cô thỉnh

thoảng có cúp điện thoại của anh, sau này luôn chưa từng xảy ra, lúc họ tán gẫu

sẽ mất một đến hai tiếng đồng hồ, có rất nhiều lời để nói. Từ sự nghi ngờ, Tiêu

Lỗi gọi điện thoại hỏi Tiểu Tương, Tiểu Tương không dám nhiều lời, chỉ đem lời

nói lúc trước Lâm Yến Vũ đã dặn dò nói lại với Tiêu Lỗi, cứ như vậy, Tiêu Lỗi

cũng không để chuyện này ở trong lòng nữa.

Sau khi Tần Hạc An trở

về biệt thự, đầu tiên là tìm y tá chăm sóc sức khoẻ hỏi tình hình của Lâm Yến

Vũ, lại trực tiếp lên lầu đi đến phòng cô, thấy cô vùi đầu dưới đèn đọc sách,

đoán được cô đang xem nhật kí của Diệp Hinh Nhiên, ông chưa bước vào.

Dưới đèn, Lâm Yến Vũ

lật một tờ rồi một tờ xem. Trong nhật kí của Diệp Hinh Nhiên có nói, khoảng

thời gian khi mẹ bà dưỡng bệnh, bà luôn đi theo ở tại biệt thự Hoài Sơn, cũng

trong thời gian đó đã gặp gỡ Tần Hạc An trong bộ phận công tác thuộc văn phòng

Quốc Vụ Viện.

Bộ phận này phụ trách

sự vụ cho cán bộ kỳ cựu, dựa theo quy định, mẹ của Diệp Hinh Nhiên đã tham gia

vào cuộc “Vạn lý trường chinh” (1934-1935 do Mao Trạch Đông chỉ huy) của các

cựu chiến sĩ Hồng Quân Trung Quốc nên được hưởng thụ đãi ngộ về hưu cao nhất

của quốc gia, huống chi bà là phu nhân của tướng quân Diệp Nhất Dân, đã từng

đảm nhiệm chức Thư ký của Ban Bí Thư Hội Liên Hiệp Phụ Nữ.

Tần Hạc An tuân theo

trách nhiệm của tổ chức, phụ trách hết thảy sự vụ của phu nhân Diệp trong lúc

bà dưỡng bệnh ở biệt thự, chính là nhân lúc này, đã cùng với Diệp Hinh Nhiên

bắt đầu một đoạn tình yêu sai lầm.

Nhật kí Diệp Hinh Nhiên

từng ghi lại như thế này: "Anh ấy và Sương Khiết là bạn học chung đại học,

trước kia ở hôn lễ tôi có gặp qua anh một lần, nhưng không có ấn tượng sâu lắm.

Hôn lễ của bọn họ được cử hành rất gấp gáp, gần như không chờ được đến khi tốt

nghiệp, không biết là vì sao, Diệc Bình cũng từng nói qua với tôi một lần,

chúng tôi suy đoán nguyên nhân, nhưng trên thực tế chúng tôi đều đã đoán sai,

bọn họ không hề nhanh chóng sinh em bé."

Theo như đoạn này viết

thì có thể thấy được, Trữ Sương Khiết và Diệp Hinh Nhiên đã biết nhau từ trước,

không chỉ biết, quan hệ còn khá tốt, thậm chí Diệp Hinh Nhiên còn tham gia vào

hôn lễ của bà ấy. Chuyện này không khó hiểu lắm, tại sao sau này Diệp Hinh

Nhiên lại quen với Tần Hạc An, hóa ra ngay từ đầu ông ta là chồng của bạn tốt,

nhưng không nghĩ sau này lại...

Lâm Yến Vũ tiếp tục xem

phía dưới, trong nhật kí Diệp Hinh Nhiên viết đến đoạn, bà muốn chăm sóc người

mẹ ngã bệnh, không có thời gian vào thành phố, thường xuyên nhờ Tần Hạc An giúp

bà đến nhà sách mua vài quyển sách về xem, đôi khi ông cũng sẽ mua vài băng

nhạc đưa cho bà, không phải nhạc giao hưởng mà chính là khúc đàn dương cầm, bà

cảm thấy gu thưởng thức của ông rất giống với mình, đối với ông dần dần có

thiện cảm.

"Tình cảm của anh

ấy cùng Sương Khiết thật không tốt, hai người thường xuyên cãi nhau, tôi nghe

được vài lần, bọn họ ầm ỹ trong điện thoại, sau đó tôi có hỏi qua Hạc An, anh

ấy nói bọn họ đã sống riêng, đang làm thủ tục thỏa thuận ly hôn, nhưng vì đứa

con mới hơn 2 tuổi, anh ấy lại luyến tiếc con."

Theo đoạn miêu tả này

có thể thấy được, lúc Diệp Hinh Nhiên qua lại cùng Tần Hạc An, đúng ngay thời

điểm hôn nhân của ông ta xuất hiện nguy cơ. Hôn nhân không được như ý sẽ khiến

cho tâm trạng của người đàn ông luôn phiền muộn, Diệp Hinh Nhiên chẳng những

tuổi trẻ xinh đẹp mà còn hiền lành hiểu lòng người, thường xuyên qua lại, đã

nảy sinh cảm tình.

Rất nhiều đoạn sau đó,

đều là đoạn Diệp Hinh Nhiên miêu tả tâm tình của mình, mất mát như thế nào, mâu

thuẫn ra sao, lúc thì cảm thấy rất có lỗi với bạn; lúc thì thấy thương cảm cho

Tần Hạc An bị vây trong một cuộc hôn nhân không tình yêu, sản sinh đồng tình

đối với ông; lúc thì lại lo lắng mình có phải đang phá hoại gia đình người khác

hay không.

Lâm Yến Vũ vừa đọc vừa

nhớ lại, khi cô bắt đầu có trí nhớ, mẹ cô luôn luôn nghiêm khắc nhiều hơn yêu

thương, không nghĩ tới mẹ lại có tình cảm phong phú như vậy, từng câu từng chữ

đều bộc lộ cảm tình đối với Tần Hạc An, giống như linh hồn của người đàn ông

kia đang đau khổ, chờ đợi bà đến cứu rỗi.

Đọc đến một đoạn, Lâm

Yến Vũ bất ngờ phát hiện, hóa ra Diệp Hinh Nhiên đã đính hôn cùng với Lâm Lệ

Sinh. Sự tình diễn ra như vậy, quan hệ của Diệp Hinh Nhiên cùng Tần Hạc An rốt

cục cũng bị vợ của ông Trữ Sương Khiết biết được, vì thế Trữ Sương Khiết đến

biệt thự Hoài Sơn quấy phá một hồi, kinh động đến mẹ của Diệp Hinh Nhiên, sau

khi Diệp phu nhân biết được sự tình, khuyên con gái đoạn tuyệt quan hệ với Tần

Hạc An, Diệp Hinh Nhiên đồng ý, hơn nữa theo ý của gia đình, ngay lúc ấy còn

đính hôn với Phùng Khiên - Lâm Lệ Sinh.

Sau khi Trữ Sương Khiết

quấy phá, quả thật Tần Hạc An cùng Diệp Hinh Nhiên cắt đứt qua lại trong một

thời gian, nhưng sau đó Tần Hạc An vẫn đề nghị ly hôn, Trữ Sương Khiết không

đồng ý, vẫn gây sự, cuối cùng lãnh đạo đơn vị phải đứng ra hòa giải, mới khiến

sự tình lắng xuống. Nhưng trong lúc này, bên ngoài vẫn không biết sự tình này

có liên quan tới Diệp Hinh Nhiên.

Sau khi sức khỏe của

Diệp phu nhân hồi phục, rời khỏi biệt thự Hoài Sơn. Diệp Hinh Nhiên tham gia

diễn xuất trong đoàn, đi Vienna (thủ đô nước Áo),ai ngờ lại gặp Tần Hạc An ở

đó. Lúc này, vốn dĩ ông đã chuyển ngành, theo chuyến

thăm đoàn đại biểu của Chính phủ về kinh tế và thương mại đến châu Âu khảo

sát, đi ngang qua Vienna.

Tương phùng nơi đất

khách, lửa tình nhen nhóm, cũng chính tại thời điểm này, Diệp Hinh Nhiên mang

thai. Sau khi thương lượng với Tần Hạc An, hai người quyết định mau chóng kết

hôn, chỉ chờ Tần Hạc An làm xong thủ tục ly hôn.

Nào ngờ, Trữ Sương

Khiết thà chết cũng không chịu ly hôn, Tần Hạc An về nhà bàn bạc về vấn đề ly

hôn với bà, hai người lại có một phen cãi vã, Trữ Sương Khiết kích động từ lan

can hành lang lầu hai nhảy xuống, bị gãy xương chân, từ đó về sau khiến chân có

chút khuyết tật, Tần Hạc An sợ gây ra tai nạn chết người, cha mẹ Trữ Sương

Khiết lại không ngừng tạo áp lực với ông, đành phải từ bỏ chuyện ly hôn.

Diệp Hinh Nhiên đem

chuyện mang thai thẳng thắn thừa nhận với cha mẹ, cũng đưa ra ý muốn hủy bỏ hôn

ước với Lâm Lệ Sinh, kết hôn cùng Tần Hạc An, bị cha mẹ phản đối gay gắt. Vì

thế, Diệp Nhất Dân một mạch đuổi con gái ra khỏi gia môn, Diệp Hinh Nhiên vừa

mất đi sự quan tâm của người thân, lại không còn hy vọng kết hôn với người

trong lòng, dứt khoát cắt đứt quan hệ với mọi người, từ nay về sau đóng cửa từ

chối tiếp khách, một mình tự nuôi dưỡng con gái, tính cách cũng trở nên cô độc.

Sau khi chia tay cùng

Diệp Hinh Nhiên, Tần Hạc An chủ động yêu cầu đến Thanh Hải làm thư ký ủy ban

địa phương, sau đó lại đảm nhiệm chức phó bí thư tỉnh ủy Thanh Hải, ở Thanh Hải

suốt 7 năm.

Nhật kí viết đến đây,

chỉ có một đoạn ngắn về Tần Hạc An rồi im bặt, phía sau đều là ghi chép lại Lâm

Lệ Sinh quan tâm và an ủi bà như thế nào. Diệp Hinh Nhiên là một phụ nữ quật

cường, bà luôn luôn không tiếp nhận tình yêu của Lâm Lệ Sinh, cho dù ông đối

với bà rất bao dung, bà vẫn vững lòng, không yêu chính là không yêu.

Xem đến nơi, Lâm Yến Vũ

cảm thông sâu sắc với cha nuôi, tại sao ông lại chấp nhất như vậy, tại sao ngốc

như vậy, trên thế giới có rất nhiều cô gái tốt kia mà, vì sao lại yêu người

không nên và không thể yêu như Diệp Hinh Nhiên? Theo như trong nhật kí, Lâm Yến

Vũ có thể thấy được, mẹ cô là người phụ nữ cảm tính, mâu thuẫn, tình cảm phong

phú lại cực kỳ đơn thuần, dường như bà còn không biết, lúc trước chính mình cố

chấp như vậy, làm cho ngày sau gặp phải mầm móng tai họa chôn thân.

Trữ Sương Khiết vì để

giữ lại Tần Hạc An, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, thậm chí trong rất nhiều

năm, luôn luôn quấy rối tinh thần Diệp Hinh Nhiên. Suốt nhiều năm, bà ta không

ngừng viết thư cho lãnh đạo đoàn múa ballet, lời lẽ cay nghiệt tiến hành công

kích nhân thân Diệp Hinh Nhiên, chuyện này trong đoạn sau nhật kí đều có ghi

lại. May mắn là Diệp gia cũng rất có thế lực ở Bắc Kinh, lãnh đạo đoàn cũng

không làm lớn sự việc thư nặc danh, đổi lại là người khác, đã sớm bị ép phải

thân bại danh liệt.

Đọc đoạn này, nghi ngờ

trong lòng Lâm Yến Vũ dần dần tiêu tan, rất rõ ràng, vụ nổ mà hai mẹ con cô gặp

phải ở Luân Đôn không thoát được có can hệ với Trữ Sương Khiết. Mặc dù, Diệp

Hinh Nhiên đã cắt đứt quan hệ với Tần Hạc An rất nhiều năm, nhưng mối hận của

Trữ Sương Khiết vẫn không hề tiêu tan, vẫn phải đưa đối phương vào chỗ chết.

Lâm Yến Vũ đứng lặng

trước cửa sổ, trong đầu rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại, cảm thấy mẹ mình

mẹ quả thực là một người phụ nữ ngốc nghếch nhất thế giới, vì hai người ngoài,

mất đi tính mạng vô ích. Lệ ý từ đáy mắt dâng lên, cô lấy mu bàn tay lau đi.

Đột nhiên, cô cảm giác

được phía sau có người đang đến gần, người nọ trong nháy mắt ôm lấy thắt lưng

của cô, toàn bộ thân thể dán lên người cô. Là Tần Tuyển, cô có thể cảm giác

được, ngoại trừ hắn có cách ôm như vậy, không có người nào khác.

Quả nhiên, giọng nói

trầm thấp của Tần Tuyển từ phía sau tai vang lên: "Bảo bối, đang suy nghĩ

gì vậy?" Lâm Yến Vũ hết hồn, mạnh mẽ tự trấn an: "Là anh... Anh đã

trở lại?"

"Ừ, mới trở về hôm

qua, vừa nghe nói cha đón em đến đây sống, anh lập tức đến ngay. Thế nào, mấy

ngày nay em có nghĩ đến anh không?" Giọng nói của Tần Tuyển nghe qua rất

ôn nhu, hình như chưa biết chuyện gì đã xảy ra, bàn tay khẽ v**t v* trên người

cô.

Lâm Yến Vũ xoay người,

đẩy anh ra một chút: "Em, em bị bệnh... Anh đừng dựa sát vào em quá, sẽ

lây bệnh cho anh." Tần Tuyển nở nụ cười, hôn lên mặt cô, hôn trượt xuống

cổ cô, m*t nhẹ một cái: "Tôi còn không biết,

mang thai cũng bị lây nhiễm, có phải tôi bế cô ôm cô, tiểu tạp chủng trong bụng

cô sẽ chạy sang bụng tôi không?"

Lời nói chậm rãi này

của hắn gần như khiến cho Lâm Yến Vũ kinh hãi muốn ngất đi, hắn đã biết, cái gì

hắn cũng biết hết! Thế nhưng hắn lại có vẻ mặt này, đáng sợ! Thực

sự đáng sợ! Hắn sẽ làm ra chuyện gì đối với cô đây?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.