Chương 24

Nhiệt độ vào ban đêm ở

Bắc Kinh xuống ít nhất âm 10 độ, Lâm Yến Vũ lạnh đến phát run, Tiêu Lỗi đặt

vali vào cốp xe sau, mở cửa xe, để cô lên xe, còn mình thì ngồi vào vị trí điều

khiển. Chờ nhiệt độ trong xe ấm lên một chút, mới khởi động xe.

Biết anh đang nổi nóng,

hỏi cái gì anh cũng sẽ không nói, Lâm Yến Vũ im lặng suy nghĩ, phỏng đoán chắc

là lời nói trước đó của cô đã làm anh bị tổn thương, nếu không anh sẽ không ưu

tư như vậy.

Nhiều năm sống chung

với nhau, tính tình của anh cô đều biết hết, sự nuông chiều của anh tuyệt đối

có giới hạn, khi anh không thể dung túng cô được nữa, có thể cường thế gần như

nghẹt thở.

Tầm mắt của Tiêu Lỗi

thoáng nhìn qua, cô luôn luôn xoa xoa cổ tay, nhìn kỹ mới phát hiện trên cổ tay

của cô bị bầm tím, đều là vết tụ máu, xem ra là do sợ cô không chịu đi theo

anh, lúc lôi kéo cô xuống lầu đã dùng sức quá lớn. Làn da tinh tế non mềm như

vậy, làm sao chống lại bàn tay thường xuyên cầm súng của anh, hơn nữa thực sự

anh có dùng sức, có chút ý định trừng phạt và giận dỗi.

Lại nhìn qua con gấu

bông Tiểu Hùng mà cô đang ôm thật chặt kia, dáng vẻ ngây thơ đáng yêu dường như

có chút quen thuộc, hình như anh đã tặng con gấu bông Teddy này vào ngày sinh

nhật 16 tuổi của cô, làm sao lại bị hư hao như vậy?

Suy nghĩ lại, anh chợt

nhận ra, chắc là cô mang nó từ Anh trở về, bẩn và rách nát như vậy là vì vụ nổ

lần đó, trong nhà đều bị nổ đến không còn hình dạng, đây là vật kỷ niệm cuối

cùng của cô. Nghĩ đến đây, trong lòng anh đều rõ ràng.

Xe chạy thật lâu mới

đến nơi , Lâm Yến Vũ đang tựa vào ghế phụ ngủ ngon lành, thì nghe Tiêu Lỗi gọi

cô.

"Tỉnh dậy, đến nơi

rồi." Anh nói.

"Đến rồi?" Cô

háo hức nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong bóng đêm Lâm Yến

Vũ không nhìn rõ Tiêu Lỗi dẫn cô đến chỗ nào, chỉ nhìn thấy đó là một đại viện

có chiến sĩ giải phóng quân đứng gác.

"Đó đều là súng

thật, hơn nữa bên trong còn có đạn, trong đầu em đừng có ý định bỏ trốn, trừ

phi anh dẫn em ra ngoài, em chỉ có thể ở lại đây." Tiêu Lỗi cảnh cáo Lâm

Yến Vũ, đừng mơ tưởng đến việc lén bỏ trốn.

Sau khi xuống xe, Tiêu

Lỗi cẩn thận không nắm tay đang bầm tím của cô, đổi lại nắm tay kia, cũng không

để cho cô xách hành lý, anh tự xách hết.

Anh đưa cô đến một nơi

trông như một khách sạn, cũng giống như một nhà khách, phía trước có nhân viên

lễ tân, nhân viên lễ tân là nữ quân nhân, sau khi đăng ký thì đưa thẻ phòng cho

họ.

Trong phòng, Tiêu Lỗi

đặt hành lý bên cạnh Lâm Yến Vũ, Lâm Yến Vũ nhìn xung quanh, thấy hoàn cảnh nơi

này cũng không tệ lắm, ngoài cửa sổ chính là sân tennis, bên cạnh sân tennis là

hoa viên, có đài phun nước và vườn hoa.

"Nơi này không

phải là nơi giam giữ phạm nhân đó chứ?" Lâm Yến Vũ ghé vào bên cạnh cửa sổ

quay đầu hỏi. Tiêu Lỗi cười lạnh: "Em cũng có chút giác ngộ đó, không phải

giam giữ phạm nhân, mà là nơi bảo vệ các nhân chứng quan trọng và quản chế một

số nghi phạm trọng yếu mà cảnh sát không tiện nhúng tay vào."

"Anh chuẩn bị giam

giữ em ở đây bao lâu?" Lâm Yến Vũ ngồi lên giường, ngẩng mặt lên nhìn anh,

hỏi thẳng vào bản chất của vấn đề. Tiêu Lỗi cười quỷ dị: "Đến khi em sinh

con xong, cũng gần như vậy."

"Cái gì, anh có bị

bệnh không, anh có quyền gì mà nhốt em!" Lâm Yến Vũ tức giận muốn nhảy

dựng lên. Tay của Tiêu Lỗi đặt lên vai cô, ấn cô xuống: "Anh có lý do hoài

nghi em là gián điệp của nước Mỹ, mở một phòng trưng bày ở Trung Quốc chỉ là vỏ

bọc để làm nhiệm vụ thu thập tình báo, do đó cấu thành mối đe dọa đối với an

ninh quốc gia của chúng tôi."

Lâm Yến Vũ bị lời nói

của anh làm cho tức giận đến méo miệng, nổi cáu: "Em là gián điệp nước Mỹ?

Em uy h**p đến an ninh quốc gia? Như vậy, ngài thượng tá, ngài đem tôi bí mật

nhốt ở trong này, là muốn dùng hình phạt riêng đối với tôi hay là muốn như thế

nào?". "Em nghĩ sao?" Tiêu Lỗi buồn cười nhìn cô, cố ý trêu chọc

cô.

Lâm Yến Vũ mỉm cười "Anh vì chiếm lấy tôi, bịa đặt cho tôi cái tội gián điệp, sau đó nhốt tôi

ở trong này, làm đồ chơi của anh, anh sẽ không nghĩ như vậy đó chứ."

"Anh chính là nghĩ

như vậy, chỉ cần anh cảm thấy em khả nghi, anh có quyền thu giữ giấy tờ tùy

thân của em để cách ly thẩm tra, tùy ý giám sát mọi hành động của em, 24/ 24,

việc tắm rửa cũng do anh giám sát." Tiêu Lỗi không e dè thú nhận, ánh mắt

không có ý tốt nhìn quét qua người cô.

Cởi áo khoác ra, cô chỉ

mặc duy nhất chiếc áo len trắng đơn giản, kiểu dáng hoa văn vặn xoắn, phong

cách của Anh, cổ áo hơi mở, lộ ra chiếc cổ trắng trẻo xinh đẹp, trông có vài

phần ngây thơ. Sao cô mặc cái gì cũng đều xinh đẹp như vậy? Tiêu Lỗi hít một

hơi thật sâu, khắc chế bản thân khỏi sự cám dỗ của cô.

Lâm Yến Vũ theo bản

năng khoanh tay lại, ánh mắt đề phòng. Biểu tình buồn cười của cô làm Tiêu Lỗi

không khỏi cười thầm, muốn hù dọa cô, tiến lên dùng một tay ấn cô ngã lên

giường, cởi bỏ thắt lưng quần jean của cô.

Liều mạng! Tại sao

người này lại hư hỏng như vậy, bất cứ lúc nào, nơi nào đều có thể làm ra hành

động vô sỉ với cô. Mặt Lâm Yến Vũ đỏ lên: "Anh không thể đối với em như

vậy, em có thể tố cáo anh giam giữ người phi pháp, hơn nữa còn có ý đồ cưỡng..."

Cô nói không được từ tiếp theo nữa.

"Cưỡng cái

gì?" Tiêu Lỗi hừ lạnh, thuần thục mở khóa quần của cô, tay anh xâm nhập

vào bên trong, lập tức xuyên thấu cô, bàn tay giữ chặt tay cô ở trên giường, cô

giống như một tiêu bản bươm bướm xinh đẹp, không có cách nào nhúc nhích.

"Cưỡng...

bức..." Cô nghiến răng nghiến lợi nói, một cử động nhỏ cũng không dám, chỉ

cần cô vừa động, bàn tay của anh đang đặt bên dưới cũng sẽ động, khiến cô gần

như hét lên thành tiếng, định tiện tay túm lấy cái gì đó nhưng lại không bắt được

bất cứ gì.

Tiêu Lỗi dù đang bận

vẫn thong dong sờ lông mày, nhìn biểu hiện tức giận của cô, lấy tay nâng cằm cô

lên, ngón tay cái khẽ vuốt lên đôi môi đỏ mọng của cô, giống như đang đùa giỡn

với món đồ chơi nhỏ: "Em đi tố cáo anh đi, tùy em gọi 110 hay 911, nếu anh

ngồi tù thì cũng phải kéo em theo."

Lâm Yến Vũ vừa định cắn

ngón tay của anh, dường như đoán được cô sẽ ra chiêu này, rút tay về, cười

thành tiếng. Lâm Yến Vũ bị bỡn cợt thê thảm, tức giận đến nỗi ngực phập phồng

liên tục: "Có phải nếu em chết tại đây cũng sẽ không có người biết? Cũng

sẽ không có ai truy cứu anh?"

"Em đã trả lời rồi

đó!" Tiêu Lỗi cười như một tên vô lại, một tay chiếm giữ cô, tay kia thì

luồn vào trong áo len của cô, thuần thục cởi bỏ áo lót, tay ph* ln ngc cô xoa

nắn.

Đây là cảnh tượng rất

lạ, Lâm Yến Vũ trơ mắt nhìn hai tay của anh ở trên người cô muốn làm gì thì

làm. Cô càng tức giận , theo hô hấp khiến ngực phập phồng càng nhanh, anh càng

vừa lòng. Ánh mắt anh nhìn cô, ánh mắt cực kỳ phong phú, như là im lặng tuyên

bố với cô, cô đã thất bại. Cô muốn mắng anh, nhưng khi mở miệng thì âm thanh

phát ra lại giống như tiếng rn r.

Chỉ một đôi tay của

người này có thể khiến cho cô thành ra như vậy, không thể để cho anh ta thành

công được, Lâm Yến Vũ thở hổn hển, bắt đầu liều mạng phản kháng. Tiêu Lỗi đặt

cô trên giường, đầu gối đè lên đùi phải của cô. Tính khí quá mạnh mẽ, phải làm

cho cô khống chế lại tính nóng mới được.

Lâm Yến Vũ gắt gao cắn

chặt răng, khuôn mặt đều nghẹn đỏ, theo bản năng kẹp chặt hai chân, tay anh vẫn

còn ở bên trong không thể di chuyển. Anh hơi dùng sức, nghe được tiếng kêu thảm

thiết của cô, cơ thể bắt đầu co giật đến run rẩy.

"Làm sao

vậy?" Tiêu Lỗi khẩn trương không thôi. Lâm Yến Vũ cắn môi, nét mặt rất đau

đớn, nhưng không nói lời nào. "Nói chuyện đi!" Tiêu Lỗi vội vàng nói.

Lâm Yến Vũ chỉ vào đùi phải bị đầu gối của anh đè lên: "Gãy xương chân

rồi." Nét mặt của Tiêu Lỗi trong chớp mắt có sự thay đổi, tay không lộn

xộn nữa, theo bản năng xem xét chân của cô.

Lâm Yến Vũ tìm thấy

thời cơ để đá anh, kết quả vẫn không thực hiện được, bị anh đè lại

."Anh..." Lâm Yến Vũ không thể tưởng tượng được anh có thể dữ tợn với

cô như vậy.

"Lần trước em nói

với anh, chân trái của em bị gãy xương, em cho rằng trí nhớ của anh kém như vậy

sao." Tiêu Lỗi cười nhạt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ bừng của

cô, trong ánh mắt lộ ra vẻ xảo quyệt. Nếu lúc bình thường, vẻ mặt của người đàn

ông này sẽ làm say mê biết bao nhiêu người. Lâm Yến Vũ không trả lời, bĩu chiếc

môi nhỏ nhắn, chậm rãi nằm lên giường, chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn Tiêu

Lỗi.

Tiêu Lỗi cúi xuống áp

sát vào cô: "Không cần dùng ánh mắt thỏ con để nhìn anh, anh biết em không

phải là thỏ con, em đã sớm biến thành mèo hoang rồi, cô gái có móng vuốt sắc

nhọn ạ."

"Chuyện giữa chúng

ta đã trở thành quá khứ rồi." Lâm Yến Vũ ngồi xuống, mặc quần jean vào, có

chút ủ rũ nhìn Tiêu Lỗi. "Đã trôi qua cũng có thể bắt đầu lại." Tiêu

Lỗi không thèm để ý đến sự lãnh đạm của cô.

"Sớm muộn gì anh

cũng sẽ hối hận." Lâm Yến Vũ cô đơn ngồi ở trên giường, hay tay ôm đầu

gối, hai chân cũng khép lại , bộ dáng rất ngoan ngoãn rất lanh lợi. "Làm

sao em biết anh sẽ hối hận, em cũng không phải là anh, không có quyền quyết

định thay anh."

Không đợi Lâm Yến Vũ

nói chuyện, Tiêu Lỗi đã đứng dậy. "Sáng mai anh đến, từ giờ trở đi, em

không thể liên lạc với bên ngoài, tất cả điện thoại ở đây đều là điện thoại nội

bộ, muốn gọi điện thoại ra ngoài phải được anh đồng ý. Em có thể đi đến trung

tâm thể dục và sân tennis ở đây, nhưng đừng cố gắng bỏ trốn, bằng không em sẽ

rất thê thảm, trừ anh ra, ở đây không có ai biết được thân phận thật sự của em,

đừng trách anh không nhắc nhở em."

Nói xong lời này, anh

rời đi, còn cầm theo điện thoại di động của cô, rõ ràng là muốn giam lỏng cô.

Cô không nói được lời nào, tức giận ngồi đó, tâm trí rối bời. Đột nhiên, cô

chợt nhớ đến cái gì, chạy nhanh đuổi theo anh.

"Tiêu Lỗi... Tiêu

Lỗi..." Nhìn thấy thân ảnh của anh vẫn chưa biến mất ở hành lang, Lâm Yến

Vũ gọi anh. Tiêu Lỗi quay đầu lại nhìn cô, nhưng vẫn không dừng lại. Lâm Yến Vũ

sợ anh đi mất, đuổi theo anh: "Quyển nhật kí của mẹ em còn để trong phòng

khách, anh giúp em mang đến đây, trong thư phòng của em còn có hai quyển nữa,

chìa khóa đặt giữa tấm lót ngăn kéo thứ nhất, nhất định phải giúp em mang đến

đây." Cô lắc cánh tay anh.

Anh gật đầu. Thế này cô

mới yên tâm, giao nhà và chìa khóa ngăn tủ cho anh. "Nhớ kỹ lời dặn của

anh, nơi này không có ai biết thân phận thật sự của em, nếu em chạy trốn, sẽ

rất thê thảm, chuyện nghi phạm chạy trốn bị đả thương thậm chí bắn chết, không

phải là không có." Tiêu Lỗi vỗ vỗ vai cô, trong giọng nói ám chỉ chút nguy

hiểm mang hàm ý đe dọa.

"Được, anh cứ đe

dọa em đi, em rất sợ rất sợ!" Lâm Yến Vũ nhăn mũi nhìn anh, nặn ra mặt

quỷ. Anh ôm lấy cô, hôn lên má cô, tối nay khó có được một chút ôn nhu "Em phải ngoan ngoãn, biết không. Hiện tại là anh chọn em, không phải là

em chọn anh."

Lâm Yến Vũ ân một

tiếng, ngoan ngoãn một mình trở về phòng. Chẳng qua anh chỉ lên tiếng đe dọa

vậy thôi, làm sao cô không biết, bất cứ nơi nào có một chút nguy hiểm, anh sẽ

không bao giờ dẫn cô đến, huống hồ nơi có thể đe dọa đến tính mạng của cô.

Trở về phòng, Lâm Yến

Vũ xem tivi một lát, cảm thấy nhàm chán nên đi ngủ. Ngủ mơ mơ màng màng, mơ

thấy Tiêu Lỗi, giống như khi cô 14 tuổi lần đầu tiên gặp anh tại cửa phòng học

vũ đạo ở cung thiếu nhi, thần thái của anh luôn luôn vân đạm phong khinh (chỉ

tính cách không màng đến những điều gì khác, đạm (nhàn nhạt) như mây trôi, nhẹ

nhàng như gió thổi).

Cô từng hỏi anh, vì sao

khi đó lại chạy tới cung thiếu nhi. Anh nói, khi đó ở cung thiếu nhi có lớp cờ

vây, nhưng sau này Lâm Yến Vũ hỏi các bạn học trong lớp cờ vây, họ nói chưa

từng gặp qua Tiêu Lỗi, hơn nữa khi đó anh đã 17 tuổi.

Biết lúc ấy Tiêu Lỗi

trả lời cô như thế nào không? Anh nói: "Đến tán gái, nếu không em nói anh

ra khỏi chỗ đó thì làm sao." Nhìn bộ dáng hiểu ra mọi chuyện của Lâm Yến

Vũ, anh nhịn không được cười to: "Tiểu Hàng nói nữ sinh của lớp học vũ đạo

và thanh nhạc ở cung thiếu nhi đều đặc biệt xinh đẹp, nên đã rủ anh với Vũ đi

xem, tụi anh phải đi, hai người họ thì lang thang ở cửa lớp học trình diễn nhạc

dân tộc, còn anh thì đến lớp học của em."

Với một lý do đơn giản

như vậy, kể lại thì có chút buồn cười. Lâm Yến Vũ nhắm mắt lại, hồi tưởng lại

tình huống lúc gặp Tiêu Lỗi, dù chỉ là một đoạn ngắn của ký ức, nhưng cả đời cô

không thể quên.

Buổi trưa hôm đó gió

rất ấm áp, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu xạ vào phòng luyện tập

của lớp vũ đạo, bên trong sáng sủa và yên tĩnh. Tiêu Lỗi vô tình đi ngang qua

cửa lớp vũ đạo, tầm mắt bị hấp dẫn bởi cảnh tượng bên trong.

Cô mặc một cái váy lụa

màu trắng, tóc dài vấn ở sau đầu, đứng bên cạnh chiếc gương nghiêng người lặp

lại động tác múa ballet, cánh tay tinh tế, đôi chân kéo căng thẳng tắp, ánh mặt

trời chiếu lên người cô, thật sự rất giống với thiên nga trắng, phong thái

duyên dáng của cô trong nháy mắt làm người khác phải ngạt thở.

"Hi, xin chào, bạn

tên là gì?" Tiêu Lỗi không cần nghĩ ngợi, chủ động đến chào hỏi cô bé xinh

đẹp. Cô nghe có tiếng nói, quay đầu nhìn thoáng qua, gặp phải một anh chàng

không quen biết, nhanh chóng xoay qua chỗ khác, không để ý tới anh.

Tiêu Lỗi lập tức đi về

phía cô: "Bạn tên là gì?" Cô thấy anh ta tự tiện xông đến, thậm chí

giày cũng chưa thay, kêu lên: "Tại sao bạn làm bẩn sàn tập của tôi, tôi

phải lau hơn nhiều giờ mới sạch sẽ."

Cô chủ động xin ở lại

lau sàn, vì để có thêm hai giờ luyện tập thêm, thế nhưng thành quả lao động của

cô lại bị anh ta vô tình "phá hoại" như vậy. Anh ta còn cười chẳng

biết xấu hổ, thực là một con người đang ghét!

"Tôi lau giúp bạn,

bạn hãy nói cho tôi biết, bạn tên là gì?" Ánh mắt Tiêu Lỗi nhìn chằm chằm

vào khuôn mặt xinh đẹp của cô bé. Làn da của cô bé mềm mại và mịn màng, khuôn

mặt thanh tú như tranh vẽ, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận, lông mi thật dài

giống hai cái quạt nhỏ, đôi mắt lại vô cùng trong suốt, nhìn gần, cô bé này cực

kỳ xinh đẹp. Cô bị anh ta nhìn đến bối rối, xoay người sang chỗ khác, không

nghĩ rằng anh ta không thuận theo cũng không buông tha cùng đi qua, vẫn nhìn cô

không tha.

"Bạn còn như vậy,

tôi sẽ gọi người đến." Cô bé bị anh ép đến nóng nảy, khuôn mặt nhỏ nhắn

bắt đầu phiếm hồng. Tiêu Lỗi sợ sẽ dọa đến cô, lúc này mới thu lại nét mặt,

nghiêm túc một chút: "Tôi chỉ muốn biết bạn tên gì, tôi ở... Ở lớp cờ vây

trên lầu, đi ngang qua cửa phòng học của bạn, thấy bạn đặc biệt xinh đẹp, tôi

không phải cố ý làm bẩn sàn của bạn."

Cuối cùng cô bé cũng

không chịu nhận lời tâng bốc, nghe lời nói của anh, mặt cũng không đổi, Tiêu

Lỗi kiên nhẫn đợi một hồi lâu, mới nghe được giọng nói tinh tế nho nhỏ của cô "Tôi tên là Lý Tiểu Hoa."

Lý Tiểu Hoa! Phụt! Một

cô bé xinh đẹp như vậy cư nhiên lại có cái tên rất tầm thường, Lý Tiểu Hoa, cô

như thế nào có thể tên là Lý Tiểu Hoa, hẳn là cô tên Lý... Lý cái gì nhỉ? Trong

đầu Tiêu Lỗi cố gắng suy nghĩ tên của một cô gái xinh đẹp mang họ Lý, bất đắc

dĩ thầm nghĩ ra một cái tên là Lý Gia Hân. Đừng nói Lý Gia Hân không xinh đẹp,

cho dù cô không đẹp, cũng rất thanh thuần và đáng yêu.

Thấy Lý Tiểu Hoa đi đến

bên cạnh cầm giẻ lau lại, ngồi xổm trên sàn lau dấu chân của anh, bỗng nhiên

trong lòng anh nảy sinh yêu mến, đoạt lấy giẻ lau trong tay cô: "Để tôi

lau giúp bạn."

Không đợi cô đồng ý,

anh ra sức lau, nhanh chóng lau sàn đến sáng như tuyết. Lý Tiểu Hoa kinh ngạc

nhìn anh, người này làm việc rất tháo vát, cuối cùng sau này lúc trực nhật sẽ

tìm anh đến lau.

Nhưng mà, anh tuyệt đối

không nghĩ tới Lý Tiểu Hoa này còn rất thông minh, sau khi biết tên cô, anh tìm

đến lớp vũ đạo hỏi thăm cô, lại được thông báo là trong lớp học này không có cô

bé nào tên là Lý Tiểu Hoa cả. Anh đoán được cô nói dối, nhưng không tức giận,

mỗi ngày đều đên lớp vũ đạo quấy rầy cô, nhanh chóng biết được cô tên là Diệp

Mộ Tình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.