Chương 19

Trên đường trở về Ngọc

Tuyền Sơn, Tần Hạc An căn dặn Lý Học Chu bên cạnh: "Đi điều tra thân thế

cô gái mà Tiểu Tuyển dẫn đến." Lý Học Chu dạ một tiếng, cảm thấy có chút

là lạ. Chẳng lẽ thủ trưởng thật sự để tâm? Ông ấy luôn nhất quán tự ràng buộc

mình, chưa bao giờ sai lầm trong vấn đề như thế này, huống chi còn là con dâu

tương lai của mình.

"Học Chu, anh có

cảm giác rằng cô gái đó rất giống với một người hay không?" Tần Hạc An hỏi

Lý Học Chu. Lý Học Chu nhíu mày, cố gắng nhớ lại tướng mạo của Lâm Yến Vũ, cẩn

thận suy nghĩ một chút, đúng là rất giống một người trong trí nhớ. Chẳng qua là

người đó, họ không nhìn thấy đã nhiều năm.

"Đứa bé kia nếu

còn sống, cũng trạc tuổi như vậy." Tần Hạc An thở dài, giọng điệu nặng nề.

Lý Học Chu an ủi: "Tiểu Tuyển và cô Lâm, rất có thể chính là minh minh

trong duyên phận." Tần Hạc An gật đầu.

Đây là nỗi đau vĩnh

viễn trong lòng thủ trưởng, Lý Học Chu im lặng. Ông đi theo Tần Hạc An đã nhiều

năm, từ chính quyền địa phương đến trung ương, đối với chuyện riêng tư của Tần

Hạc An cũng có một số hiểu biết nhất định.

"Nói với tài xế,

đến biệt thự Hoài Sơn, tối nay ở lại đó nghỉ ngơi." Tần Hạc An phân phó

một câu. Lý Học Chu gọi điện thoại cho đội trưởng dẫn đầu đoàn xe hộ tống, để

anh ta mở đường đến biệt thự Hoài Sơn, sau đó gọi cho cần vụ ở biệt thự, để họ

chuẩn bị đón tiếp thủ trưởng.

Biệt thự Hoài Sơn nằm ở

khu tiểu Xương Bình gần khu Tiểu Thang Sơn, được bao quanh bởi non xanh nước

biếc, lân cận không chỉ có suối nước nóng Hoàng Gia đời Minh Thanh, còn có rất

nhiều kiến trúc cổ đặc sắc, hàng năm Tần Hạc An đều sống ở nơi này một thời gian,

thư giãn để giảm bớt áp lực công việc.

Vừa bước vào thư phòng

của biệt thự không lâu, có nhân viên đến gõ cửa. "Thủ trưởng, sáng sớm hôm

nay nhận được cái này, thư ký Lý bảo tôi mang cho ngài xem qua." Nhân viên

công tác đem một phong thư màu lam nhạt đặt lên bàn.

Tần Hạc An vừa nhìn

thấy phong thư liền ngây dại, sắc thái quen thuộc, bút tích quen thuộc, làm sao

có thể? Ông cầm phong thư lên, thấy mặt sau của phong thư có dấu niêm phong

thiên nga đen, trong lòng đột nhiên sinh ra cảm giác lạnh lẽo.

Mở phong thư, lấy bức

thư được xếp thành hình thiên nga ra, trên tờ giấy màu lam nhạt chỉ viết hai

dòng chữ: "Dục ký thái tiên kiêm xích tố- Sơn trường thủy khoát tri hà

xứ?(*)".

(*): Đây là 2 câu thơ

cuối cùng trong bài thơ Điệp Luyến Hoa của Án Thù.

Nguyên văn Phiên âm Hán

Việt

欲寄彩箋兼尺素,Dục

ký thái tiên kiêm xích tố,

山長水闊知何處。Sơn

trường thuỷ khoát tri hà xứ ?

Dịch thơ Dịch nghĩa

Tấc lụa, tờ hoa mong

đến chóng, Muốn gửi tờ thư, giấy

lụa đi

Nào biết nơi đâu, núi

sông rộng. Nhưng núi dài biển rộng,

nào biết nơi đâu?

Chỉ một thoáng, trước

giờ ông gặp chuyện gì cũng không sợ hãi nay sắc mặt thay đổi, thể chữ quen

thuộc, câu chữ quen thuộc trong nháy mắt làm đầu óc ông trống rỗng, bởi vì kinh

hãi mà hô hấp trở nên thận trọng, dần dần, ông mới bình tĩnh lại, dựa lưng vào

ghế da, nghiêm mặt nhìn bức thư.

Trong lúc hoảng hốt,

dường như ông nhìn thấy một gương mặt. Trẻ trung, xinh đẹp, tóc dài xõa ngang

vai, chiếc váy phiêu dật, duyên dáng yêu kiều; lại bóng dáng khác, tinh tế thon

thả, nữ nhân vật chính của vở ballet “Giselle”(*)

đang múa trên sân khấu; lại lần nữa, hai gương mặt xinh đẹp một lớn một nhỏ

xuất hiện ở trong tâm trí ông.

(*)là một vở ballet kể

về một cô gái quê tên là Giselle, sau cái chết trẻ tức tưởi của mình đã bảo vệ

người cô yêu thoát khỏi sự trả thù của một nhóm linh hồn độc ác gọi là Willis.

Tần Hạc An nhìn chăm

chú vào ống đựng bút trên bàn làm việc, vẻ mặt sa sút không chịu đựng nổi,

trong ánh mắt không có thần thái, giống như lập tức già đi 10 tuổi.

Qua thật lâu, Tần Hạc An

ngồi thẳng lên, gấp bức thư lại cẩn thận, bỏ lại vào phong bì, mở ngăn kéo ra,

trịnh trọng đặt phong thư vào đó. Tay chạm phải một tấm hình, ông lấy ra xem.

Bởi vì thường xuyên lấy ra nhìn, tấm hình đã ố vàng cũ kỹ, trong tấm ảnh là một

bé gái tầm ba bốn tuổi, răng còn chưa mọc hết, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn cười

rất đáng yêu.

Em tha thứ cho anh sao,

có thể mang con gái đến gặp anh hay không? Lá thư này, có phải em từ thiên

đường gửi đến hay không? Trái tim Tần Hạc An đau đớn, đè nén, đặt tấm hình về chỗ

cũ, khóa ngăn kéo lại.

"Thủ trưởng, ở nhà

gọi điện thoại tới, thông báo bệnh cũ của phu nhân lại tái phát, mong người

nhanh trở về." Lý Học Chu sau khi gõ cửa, đi vào nói cho Tần Hạc An một

tin tức xấu.

Tần Hạc An lấy lại tinh

thần, cùng cả nhóm nhân viên vội vã rời khỏi biệt thự Hoài Sơn về nhà, cùng lúc

đó, Tần Tuyển cũng nhận được điện thoại, đang lái xe trở về Hương Sơn.

Giữa trưa ngày hôm sau,

Lâm Yến Vũ nhận được điện thoại của Tần Tuyển, hắn muốn đưa mẹ đến bệnh viện ở

Thụy Sĩ để tiếp nhận điều trị, phải đi khoảng nửa tháng.

"Tại sao bác gái

lại đi gấp như vậy?" Lâm Yến Vũ ân cần hỏi. Tần Tuyển không muốn để cô lo

lắng, nói đơn giản: " Vết thương cũ ở khớp gối tái phát, cốt chất tăng

sinh (xương mọc thêm ra),có khả năng phải tiểu phẩu, vấn đề cũng không

lớn."

"Vậy anh đến nơi

thì gọi điện thoại lại cho em." Lâm Yến Vũ nói. Tần Tuyển chợt nhớ tới

điều gì: "Hay là em cùng đi với anh và mẹ?" Hắn thực sự không yên tâm

để cô ở lại Bắc Kinh một mình, ngoại trừ tên Tiêu Lỗi đang như hổ đói rình mồi,

hắn luôn cảm thấy rằng bên cạnh còn có một nhóm người đang có chủ ý với Lâm Yến

Vũ.

"Không được, anh

đưa bác gái đi chữa bệnh, em không tiện đi theo." Lâm Yến Vũ từ chối. Tần

Tuyển ngẫm lại thấy cũng đúng, bận rộn với chuyện của mẹ cũng đủ khiến hắn băn

khoăn rồi, lại có ý định lôi kéo cô, hiện tại đang là ngày đông giá rét, Thụy

Sĩ rất lạnh, tốt nhất không nên mang cô theo.

Tạm biệt Tần Tuyển

xong, Lâm Yến Vũ trở về phòng tranh, thấy xe Tiêu Lỗi dừng ở bên cạnh, cô không

dám nhìn lâu, nhanh chóng quay đầu bỏ đi, muốn chạy đến ven đường gọi một chiếc

taxi rời khỏi đó.

Tiêu Lỗi ở trong xe

thấy cô, cũng biết nguyên nhân cô chạy trốn, nhắn tin cho cô.

"Ra ngoài gặp

anh." Tin nhắn của anh kiệm chữ như kiệm vàng.

Cô vẫn không quay lại.

"Em không ra, anh

sẽ gửi đoạn ghi âm này cho Tần Tuyển." Tiêu Lỗi dùng di động gửi cho Lâm

Yến Vũ một tập tin âm thanh. Lâm Yến Vũ có chút nghi ngờ, đeo tai nghe lên, mở

tập tin ra nghe thử.

Trong tai nghe truyền

đến tiếng rn r của cô, rất yêu kiều, rất gợi cảm, còn có giọng nói của anh.

Đây rõ ràng là ở chuyện xảy ra hôm đi cưỡi ngựa, những đối thoại lúc anh ta

"bức cung", không nghĩ tới anh ta sẽ ghi âm lại.

"Anh thật hèn

hạ!" Lâm Yến Vũ tức giận, gọi điện thoại cho Tiêu Lỗi. Người đàn ông này

thật sự dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, vừa đấm vừa xoa, lúc dụ dỗ lúc cứng

rắn, làm cô không biết làm thế nào.

Tiêu Lỗi cười lạnh "Anh thuộc hạng người nào không phải em không biết, đúng lúc anh có mang

theo bút ghi âm và camera lỗ kim, tất cả dụng cụ và thiết bị nghe lén hoặc giám

sát mà em chưa từng thấy qua, anh đều có hết."

"Cả ngày anh không

có chuyện gì để làm nên kiên trì nghĩ cách đối phó tôi thế nào à, anh có cần

phải bức tôi phát điên thì mới hài lòng?" Lâm Yến Vũ hùng hổ hỏi. Tiêu Lỗi

lạnh lùng nói: "Lại đây gặp anh, em biết anh đang ở đâu mà."

"Tôi sẽ không gặp

anh." Lâm Yến Vũ tức giận. Tiêu Lỗi thản nhiên hừ một tiếng, giọng nói

chân thật đáng tin: "Anh cho em 10 phút." Nói xong, anh gác máy.

Không uy h**p cô, cô sẽ không đi vào khuôn khổ.

Lâm Yến Vũ biết anh ta

nói là làm, một cửa ải cô cũng không thể thoát, tức giận nhưng không có biện

pháp nào, chỉ đành thỏa hiệp, nói tài xế quay đầu xe lại, trở về phòng tranh.

Quả nhiên, xe của anh còn đậu ở đó. Lâm Yến Vũ đi tới trước chiếc xe, thấy anh

từ trong xe bước xuống.

"Lên xe!" Vẻ

mặt của anh hoàn toàn khác với lúc bình thường, có một loại đáng sợ cùng đoạn

tuyệt khiến cô sợ hãi, dường như ánh mắt kia có thể xuyên thủng tất cả, cũng

rất lạnh giá và kiên nghị. "Em không nhận điện thoại của anh, không chịu

gặp anh, anh chỉ có thể ra hạ sách này." Tiêu Lỗi nhìn vào đôi mắt của Lâm

Yến Vũ.

Lâm Yến Vũ đến gần mới

nhìn rõ khuôn mặt anh, hình như đã không nghỉ ngơi tốt, trong đôi mắt hiện đầy

tia máu, thực không có tinh thần, vô thức cảm thấy trái tim đau đớn, quên mất

chuyện không vui vừa rồi: "Tại sao anh còn chưa từ bỏ ý định, không phải

tôi đã nói với anh vô cùng rõ ràng rồi sao, tôi với anh không có khả năng, nếu

anh cứ tiếp tục như vậy, chúng ta đều sẽ đau khổ, cả ba đều đau khổ."

Anh có biết hay không,

cô rất lo lắng sợ anh bị tổn thương, không muốn tiếp tục dây dưa với anh nữa,

chuyện đáng sợ như vậy phát sinh một lần là đủ rồi.

"Em đi theo anh,

anh dẫn em đến một nơi." Tiêu Lỗi kéo cánh tay cô đi phía trước."Tôi

không đi! Tiêu Lỗi, tôi không đi!" Lâm Yến Vũ cố gắng hất anh ra, đánh vào

tay anh, nhưng thế nào anh không chịu buông ra.

Đến trước xe của mình,

anh bế cô lên, trực tiếp nhét vào trong xe, tay cô gắt gao siết chặt cửa xe,

không chịu buông ra, anh dùng lực gỡ tay cô ra, thiếu chút nữa bẻ gãy ngón tay

của cô, cô mới thả ra. Cô đau đến phát khóc, anh không chút thương tiếc đóng

cửa xe lại.

Lên xe, anh mới nắm bàn

tay nhỏ nhắn của cô, xoa các đốt ngón tay, giảm bớt đau đớn. Xem ra là rất đau,

cô uất ức khóc nức nở, đôi môi phát run, hai má ửng đỏ, kháng cự không chịu đến

gần anh. Anh đến gần một chút, cô liền lui về phía sau một chút, đôi mắt trong

suốt đẫm lệ thoạt nhìn rất trong sáng và đáng yêu, làm cho lòng anh đau đớn

không thôi, thầm trách bản thân xuống tay quá nặng, làm đau tay cô.

"Đưa đoạn ghi âm

cho tôi." Lâm Yến Vũ rút bàn tay đang trong tay của Tiêu Lỗi về.

"Không thể

nào!" Tiêu Lỗi nói như đinh đóng cột, ánh mắt vẫn chú ý tới các khớp ngón

tay cô, tin chắc không sao mới thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Yến Vũ tức giận vô

cùng, với tay phải lục lọi túi của anh, muốn tìm ra điện thoại của anh, còn có

bút ghi âm mà anh đã nói. Tiêu Lỗi rất khéo léo đẩy tay cô ra, mà không làm đau

cô.

Lâm Yến Vũ không chịu

bỏ qua, nắm chặt cánh tay anh không buông, nhất định phải làm cho anh giao ra đoạn

ghi âm. Tiêu Lỗi suy nghĩ một lượt, trêu chọc: "Chi bằng em lục soát thân

thể của anh, em làm được không? Đừng phí công vô ích, hãy suy nghĩ biện pháp

khác đi." Ánh mắt cố ý quan sát trên người Lâm Yến Vũ.

Lâm Yến Vũ trừng mắt

với anh: "Anh hãy thử nhìn ra bên ngoài, trên đường đầy rẫy phụ nữ, với

điều kiện của anh, dạng người nào mà không tìm được, cần gì phải hao tổn tâm tư

với tôi."

"Anh chỉ

muốn em." Mặt Tiêu Lỗi không chút thay đổi.

Lâm Yến Vũ cắn môi, bày

ra tư thế sẵn sàng hy sinh, cởi nút áo khoác ngoài của mình: "Anh muốn

“làm việc” ở nơi nào? Trên xe? Dã chiến? Hay là đi thuê phòng? Hôm nay cái gì

tôi cũng cho anh được không, anh không cần quấy rầy tôi nữa."

Tiêu Lỗi thấy cô cởi

hết nút áo khoác ngoài, lộ ra áo lót bằng len, đường cong mềm mại. Lâm Yến Vũ

thấy anh không nhúc nhích, chỉ nhìn mình chằm chằm, có chút kinh ngạc, dừng

động tác lại: "Nhìn cái gì, nếu muốn thì nhanh một chút." Cô không

biết, Tiêu Lỗi đã nhìn thấy dấu hôn ở trên cổ cô, đôi mắt tóe ra lửa.

"Cởi hết."

Mặt Tiêu Lỗi không có chút biểu cảm nói. Lâm Yến Vũ ngây ngẩn cả người. Ở đây?

Ở khu trung tâm náo nhiệt này? Làm ơn, người qua kẻ lại bên ngoài cửa xe, hơn

nữa kính xe của anh cũng không phải là loại kính mờ ngăn ánh sáng, đến gần vẫn

có thể nhìn thấy.

"Anh..." Lâm

Yến Vũ không thể nhịn được nữa, túm chặt quần áo trước ngực mình, phẫn nộ cắn

chặt môi. Cô chưa bao giờ chịu đựng sự nhục nhã như vậy, anh ta tìm đúng điểm

yếu của cô, hung hăng kch thch.

"Trước mặt người

đàn ông khác, em cũng có thể tùy tiện c** q**n áo như vậy sao? Nói cho anh

biết, có thể hay không?" Tiêu Lỗi nói. Anh không mở miệng thì thôi, một

khi mở miệng thì khiến cô không thể phản bác lại được. Lâm Yến Vũ trong lòng cả

kinh, cô bắt đầu nhận ra rằng, bản thân khi ở trước mặt anh không chỗ nào che

giấu. Đối với người đàn ông khác, đừng nói là c** q**n áo, ngay cả để cho Tần

Tuyển hôn một cái cũng cảm thấy khó chịu, nhưng khi ở trước mặt anh, hết thảy

đều trở nên thản nhiên.

Thấy Lâm Yến Vũ im

lặng, ngón tay Tiêu Lỗi khẽ v**t v* chiếc cổ của cô: "Đây là cái gì?"

Lúc đầu Lâm Yến Vũ có chút sững sờ, đột nhiên nhớ lại đêm trước khi Tần Tuyển

rời khỏi đã hôn mình, sắc mặt chợt tái xanh.

"Em đã hứa với anh

điều gì, em quên rồi sao?" Giọng nói của Tiêu Lỗi nghe rất lạnh lùng.

Lâm Yến Vũ đột nhiên

ngẩng đầu, nhìn anh, rốt cuộc hơi chột dạ: "Anh muốn thế nào?"

"Tôi muốn nghe em

giải thích."

"Tại sao tôi phải

giải thích với anh."

"Bằng cả trái tim

và sự tín nhiệm của anh đối với em."

"Vậy thì không nên

hỏi tôi, tôi không có lỗi với sự tín nhiệm của anh."

Hai người im lặng đối

diện nhau, ai cũng không chịu mở lời trước, cuối cùng, Tiêu Lỗi là người đầu

tiên nói: "Mộ Tình, em đừng đóng kịch nữa!" Tiêu Lỗi cảm thấy vở kịch

này không có cách nào diễn tiếp nữa, nếu diễn nữa thì anh sẽ phát điên lên mất.

Lâm Yến Vũ không nói

lời nào, gắt gao cắn chặt môi, đôi môi chảy máu, cô không quan tâm, chỉ cần

không nói chuyện với anh là được. Tiêu Lỗi đặt ngón tay lên môi cô, nói "Buông ra! Đừng cắn mình bị thương." Cô không nghe, trên môi đều là

máu. Tiêu Lỗi đưa tay ra trước mặt cô: "Em muốn phát tiết thì hãy cắn anh,

tay của anh để cho em cắn." Bàn tay chạm vào môi cô, cô không cắn, nới

lỏng hàm răng ra.

"Tôi hận anh, anh

thật xấu xa!" Lâm Yến Vũ muốn chịu đựng không khóc, nhưng vẫn không nhịn

được. Mũi đỏ lên, mắt cũng đỏ, liều mạng đánh vào người Tiêu Lỗi. Oan gia, thật

là một oan gia, chuyên tra tấn cô.

Tiêu Lỗi không để ý tới

lời của cô, một mực hôn cô mãnh liệt, đem nhớ thương trong những ngày qua biểu

đạt hết ra ngoài, cô kháng cự cũng vô ích, sức lực của anh lớn hơn cô. Hơn nữa

anh cũng không nhã nhặn giống như Tần Tuyển, động tác thường xuyên cuồng dã ,

không chừa cho cô một chút đường sống.

Cô không hợp tác, dùng

móng tay bấm vào lưng anh, bấm không nổi liền cắn, chỉ chốc lát sau, trên cổ

anh xuất hiện nhiều dấu răng sâu cạn không đồng nhất do bị cô cắn. Anh cũng cắn

cô, cô theo bản năng hét lên, nhưng thân thể khảm chung một chỗ, vô lực thoát

khỏi. Nhưng cô càng như vậy, trong lòng anh càng phát hỏa.

"Về sau em muốn đi

đâu thì nói trước với anh một tiếng, đừng giống như lần này không nói tiếng nào

bỏ về Mỹ như vậy, có nghe không." Tiêu Lỗi nhẹ nhàng cắn vành tai Lâm Yến

Vũ, cảm giác được thân thể của cô dần dần mềm nhũn.

"Nghe rồi, chúng

ta có thể đổi địa điểm khác hay không…” Điều Lâm Yến Vũ có thể làm là đau khổ

cầu xin. Lúc nãy có một công nhân vệ sinh môi trường đi qua tựa vào cửa sổ xe

nhìn nửa ngày, cô muốn chết đi vì xấu hổ.

"Không đổi, anh sẽ

ở tại đây." Lúc Tiêu Lỗi cố chấp tuyệt đối có thể là bất cứ loại người

nào. Vào lúc này anh đang bắt đầu hứng thú, dừng xe ở một nơi phố xá náo nhiệt,

anh muốn ở trên phố biểu diễn chơi đùa trong xe. Anh lại không phạm pháp, ai có

thể làm gì anh.

Lâm Yến Vũ vừa gặp anh,

chiêu gì cũng không còn, chỉ có thể ngoan ngoãn tùy anh chi phối, trong lòng

nảy sinh khó chịu, dù anh chơi đùa cô thế nào, cô cũng không kêu la.

"Em đừng gắng

gượng như vậy được không, nếu không phối hợp anh sẽ quay kính xe xuống."

Tiêu Lỗi đe dọa cô.

"Đừng đừng

đừng." Lâm Yến Vũ nói liên tiếp ba chữ.

Chuyện như vậy không

thể kích động anh, anh thực sự dám làm vậy nếu chọc giận anh, mặc dù lúc này

anh không mặc quân trang, nhưng nếu sự việc này bị truyền đi cũng ảnh hưởng

không tốt lắm, vạn nhất bị người nhiều chuyện lấy được đăng lên mạng, mất mặt

chỉ là chuyện nhỏ, bị xử phạt theo quân kỷ mới nguy hiểm.

Nhiều năm trước, cô cãi

nhau anh, giận dỗi muốn chia tay anh, lúc đó anh vẫn còn đi học ở trường quân

sự, sau khi gác điện thoại liền từ Tr**ng S* bay tới Bắc Kinh tìm cô, bị ba anh

đánh một trận không nói, còn bị trường cấm túc trong một tháng, gần như bị quản

chế. Kể từ đó, cô không còn dám dùng chia tay để hù dọa anh.

Nhìn cô ủy ủy khuất

khuất cởi nút áo khoác ra, khuôn mặt cũng ửng đỏ, Tiêu Lỗi không nhịn được trêu

chọc cô: "Nếu không, chúng ta thay đổi địa điểm khác, tìm một nhà vệ sinh

công cộng gần đây nhất?"

Nhà vệ sinh công cộng!

! ! Xem cô ra cái gì? Ra ngoài bán cũng không rẻ như vậy, ít nhất phải tìm một

khách sạn chứ. Lâm Yến Vũ lập tức cho anh một đấm: "Anh thích ở chỗ này,

thì ở đây đi." Nhà vệ sinh công cộng cái gì! Có chết cô cũng không đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.