Chương80

Edit: Như BìnhBeta: Vô PhươngSau khi Vân Trạch nguyên quân và Chu Ngưng rời đi, Thiên Sắc không biết

mình đã đứng đó bao lâu, cho đến khi phía chân trời ửng một màu hồng

nhạt, bình minh dâng lên, nàng mới hốt hoảng ngẩng đầu nhìn sắc trời dần sáng tỏ, vài tia sáng chiếu vào mắt nàng tựa như những mũi kim châm đau đớn. Nàng lặng lẽ khép mắt lại, sự phẫn nộ và đau đớn ngập tràn lồng

ngực vừa thiêu đốt vừa gặm nhấm, lửa giận bùng lên vô tận trong từng ý

nghĩ, trong đầu chỉ lặp lại mãi một câu.

Ngài ấy, là người cô không thể chạm tới.

Thật không thể chạm vào được sao?

Đó rõ ràng là Thanh Huyền của nàng mà!

Hai người chỉ gần trong gang tấc mà đến một cái chạm tay cũng là quá xa xỉ. Hắn rành rành ở bên cạnh nàng, nhưng lại quên hết mọi chuyện về nàng,

nàng có muốn mở miệng cũng không thể nói nửa chữ, không thể kể ra quá

khứ của hai người. Thậm chí nàng cũng không có cách nào nói với hắn, hai người có một đứa con…

Nhưng, nói với hắn thì được gì đây, nếu hắn không thể tự nhớ ra, dù nàng có kể cũng chẳng khác nào

nghe một câu chuyện của người khác. Hồi ức đó chỉ có thể đổi lấy hai

hàng nước mắt của nàng…

Không, giờ đây đến khóc nàng

cũng không dám. Là vì nàng rơi nước mắt thì hắn sẽ đau, nếu lại làm hắn

đau thì nàng cam lòng cắn răng nhẫn nhịn.

Nàng nén

lòng không mở miệng trước mặt hắn, chịu đựng nỗi đau gặp lại nhau như

hai kẻ xa lạ, dù biết mình có một đứa con nhưng phải nhẫn nhịn không thể gặp… Nhẫn nhịn là cách duy nhất với nàng, chuyện này có thể nhẫn nhịn

thì không còn chuyện gì mà không thể nhẫn nhịn được nữa…

“Ngươi còn định đứng đó bao lâu nữa?”

Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt vang lên, trong tích tắc biến thành một cái búa tạ, khiến trái tim Thiên Sắc cứng lại, quặn thắt, nàng giật mình chết

điếng, trái tim đập rối loạn. Nàng đứng sững sờ tại chỗ, sắc máu trên

mặt nhạt nhòa, trái tim đau thắt từng cơn, một nỗi tuyệt vọng bỗng trào

dâng trong lòng, kéo theo mùi máu tươi, tựa một cơn sóng triều cuồn cuộn ập tới, cơn sóng ẩn chứa kinh hoàng, đau đớn và bi thương.

Nàng không biết Bình Sinh đã đứng sau lưng nàng từ khi nào, nhưng khi xoay

người lại, khuôn mặt nàng tái nhợt, mím chặt môi, đầu cúi thấp, ép bản

thân che giấu tất cả mọi cảm xúc.

Nhìn dáng vẻ ngoan

ngoãn phục tùng, không nói một lời của nàng, nghĩ tới lời Hạo Thiên và

những lời đồn hắn thăm dò được về nàng, Bình Sinh nhíu chặt mày thở dài

một hơi, trong chớp mắt hắn cũng không biết mình nên làm thế nào. Bình

Sinh nhẹ mím môi, hắn im lặng chờ đợi rất lâu nhưng vẫn không có được

câu trả lời của nàng. Lúc này mới lặng lẽ dời tầm mắt từ người nàng sang nơi khác, hắn xoay người bước về phía trước, giọng nói trầm thấp vì gần đây lao lực mà hơi khàn khàn, không để lộ chút cảm xúc nào, cũng ẩn

hiện chút bình lặng nguy hiểm: “Ngươi theo ta vào đại điện, ta có chút

chuyện muốn nói với ngươi.”

Trái tim Thiên Sắc co rút vì nghe những lời ẩn chứa thâm ý của Bình Sinh, chẳng biết vì sao nó

đập nhanh gấp đôi ngày thường. Theo lời Chu Ngưng nói, Bình Sinh đã đến

Lăng Tiêu điện hỏi Hạo Thiên những chuyện liên quan đến nàng, mà Hạo

Thiên đời nào chịu nói thật với Bình Sinh? Nói cách khác, mặc dù Hạo

Thiên sẽ không nói thật, nhưng đương nhiên sẽ một kể câu chuyện không

hoàn chỉnh.

Hắn bảo có chuyện muốn nói với nàng, sẽ là chuyện gì đây?

Vì ban đầu không hy vọng xa vời, nên cũng không quá thất vọng đau thương.

Trái tim bình lặng như đã hóa thành tro tàn, Thiên Sắc lẳng lặng theo chân Bình Sinh vào trong Tử Vi điện.

Sau khi ngồi xuống, Bình Sinh chớp mắt nhíu mày trầm ngâm, sau đó mới bất

đắc dĩ mở miệng: “Ta nghe Chu Ngưng nói, ngươi tên là Thiên Sắc, ngươi

không phải người câm điếc, tại sao ta hỏi ngươi lại không chịu trả lời

lấy một câu?” Ngón tay trỏ gõ nhịp nhàng lên tay vịn điêu khắc hình rồng bên ghế, sau đó đôi mắt hắn ánh lên một nụ cười lạnh nhạt: “Ngươi sợ ta đến vậy sao?”

Sợ?

Thiên Sắc không hề ngẩng đầu, chỉ ngơ ngẩn gặm nhấm hai từ này, nàng không thể kiềm chế nỗi chua xót và bất lực khó nói nên lời.

Nàng có tất cả mọi thứ cảm giác với hắn nhưng lại chưa bao giờ là e sợ. Nếu

muốn biết nàng sợ thứ gì, thì đó chính là sợ mất hắn. Nhưng hôm nay, hắn lại hỏi nàng, có phải nàng sợ hắn không?

Nàng nên trả lời thế nào đây?

Có lẽ, nàng vốn không cần giải thích, cứ để hắn nghĩ nàng thật sự sợ hắn, đó chưa chắc không phải là chuyện tốt.

“Thôi, không nói vấn đề này nữa, đó là quyền tự do của ngươi.” Bình Sinh không hiểu những điều Thiên Sắc đăm chiêu suy nghĩ, hắn hiểu lầm rằng nàng

ngầm đồng ý, cho nên cũng không cố bám lấy vấn đề đó nữa, hắn cất lời

khuyên nhủ: “Chuyện của ngươi, khi ta đến Lăng Tiêu điện Đế tôn đã kể

cho ta biết. Chuyện của ngươi và người phàm kia ta cũng biết đôi chút.

Một chữ tình là tai kiếp khó qua. Dù nói thế nào đi nữa, ngươi khổ tâm

tu hành gần vạn năm, mà giờ đây tu vi bị hủy trong chốc lát, thật rất

đáng tiếc. Bây giờ, người kia cũng đã hồn phi phách tán, ngươi nên thông suốt đi, nhanh chóng quên đi mới phải.”

Thật ra,

Bình Sinh cũng không hiểu rõ chuyện của Thiên Sắc và người phàm kia,

chẳng qua nghe Hạo Thiên nói bâng quơ vài câu nên đoán được đại khái.

Hạo Thiên từng nói, sở dĩ Thiên Sắc bị tước tiên tịch là vì quá si tình

với tên người phàm kia mà xông vào Tử Vi viên, đánh trọng thương các thị thần của Bắc Đẩu phòng vệ ti. Chuyện này cũng khiến Bình Sinh thấy tiếc nuối, nhưng bây giờ có an ủi thế nào thì cũng vô dụng, chi bằng khuyên

nàng nghĩ thoáng một chút, sau đó quay về với chính đạo.

Nghe lời khuyên nhủ của Bình Sinh, Thiên Sắc vẫn lặng im không đáp, chỉ cúi thấp mặt, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Nàng có thể ép bản thân kiên cường nén dòng nước mắt, nàng có thể ép mình

chịu đựng đớn đau, nàng cũng có thể cố dồn nén niềm khao khát, dù nhìn

thấy hắn nhưng không thể thốt nên lời mà phải ngụy trang thành e sợ.

Thậm chí, có thể đè nén nỗi đau trong tim, cố gắng tỏ vẻ cúi đầu thuần

phục… Thế nhưng, trái tim không thể gạt người, bất luận lớp vỏ bề ngoài

có hoàn mỹ thế nào, nhưng phản ứng đau đớn và tuyệt vọng thành thật của

trái lại không cách nào che lấp, không thể dối lòng.

Hắn đã quên nàng mất rồi sao?

Trong khoảnh khắc đó, nàng bỗng nhớ rất lâu trước đây, lúc Cứ Phong chết đi,

Dụ Lan đã khóc lóc rất thảm thiết, khi đó Cứ Phong bảo Dụ Lan hãy quên y đi, nhưng Dụ Lan đã nói thế nào?

Muốn ta quên chàng, sao chàng có thể nói dễ dàng như thế?

Khi đó, có lẽ Dụ Lan thật rất muốn khóc? Nhưng tại sao nàng ấy chỉ khẽ cười?

Cũng giống như nàng bây giờ, không thể khóc, vì vậy chỉ còn cách cười, cười

khổ, cười gượng, cười tuyệt vọng vì trái tim đã hóa thành tàn tro.

Ngẩng đầu lên, Thiên Sắc im lặng nhìn Bình Sinh nở nụ cười lặng lẽ, nhưng trái tim lại thì thầm một câu không thành tiếng…

Thanh Huyền, chàng bảo ta phải quên gì đây?

Nên quên chuyện chàng quỳ gối thề nguyện trước mặt chư thần khai thiên lập

địa trên Cửu Tiêu điện, hay quên cử chỉ thân thiết khi chàng cài cây

trâm gỗ đàn tơ vàng lên mái tóc ta ở miếu Nguyệt lão. Hay là quên đi

những gắn bó quyến luyến, cầm sắt hòa minh giữa hai ta, và quên đi cả

chuyện chàng moi tim mình để bảo vệ ta?

Bây giờ, trái tim chàng còn đập vững vàng trong lồng ngực ta, chàng bảo ta phải quên thế nào đây?

Đúng vậy, sao có thể dễ dàng quên đến thế?

Ngày đó, cơ thể hắn dần giá lạnh trên lưng nàng, nàng chỉ biết trơ mắt nhìn

mà chẳng thể làm gì, nỗi tuyệt vọng ấy nàng vĩnh viễn không muốn nếm lần thứ hai. Bây giờ, hắn vẫn bình an đứng trước mặt nàng, đó đã là đặc ân

lớn nhất cuộc đời nàng, chẳng phải sao? Quanh đi quẩn lại, bây giờ hắn

đã có thần chức, còn nàng sẽ tự có số kiếp của nàng, rốt cuộc hai người

chỉ là kẻ lạ khác lối, khó nối tiền duyên.

Nàng có thể từ bỏ, nhưng lại không thể lãng quên, cho đến cái ngày nàng vĩnh viễn tiêu vong.

Ở bên này, Bình Sinh vẫn tiếp tục khuyên bảo: “…Nếu ngươi vẫn còn muốn tu đạo, thì phải đại triệt đại ngộ, cơ hội và nhân duyên là do trời định,

muốn ghi tên vào tiên tịch một lần nữa không phải là chuyện khó, nhưng

ngươi phải nhớ, đừng dẫm vào vết xe đổ ngày trước…” Dứt lời, hắn phát

hiện Thiên Sắc chậm chạp nhắm mắt lại, tựa như chưa từng chăm chú lắng

nghe, mà vẫn phải đứng đó mặc kệ hắn. Tuy rằng từng dạo quanh nhân gian

một lượt, từng làm chuyện hoang đường mà mình chưa bao giờ ngờ tới,

nhưng hắn vẫn không thể hiểu chân tình là gì. Thật ra, trong lòng hắn

vẫn cảm thấy tiếc nuối, nếu lúc nàng xông vào Tử Vi viên hắn kịp quay về thần vị, thì có lẽ người phàm kia sẽ được cứu?

Đúng

lúc đó, giọng Chu Ngưng truyền đến từ bên ngoài Tử Vi điện, trong phút

chốc, Chu Ngưng bĩu môi bất mãn dẫn Tử Tô có hơi đắc ý vào trong, theo

sau hai người là Ngọc Thự với nét mặt chẳng biết làm sao và Vân Trạch

nguyên quân đến xem trò hay. Sau khi Tử Tô bước vào, nàng ta nhanh chóng phát hiện ra bóng dáng Thiên Sắc, nàng ta bắt đầu tỏ vẻ khoe khoang thị uy, cố tình ngẩng đầu ưỡn ngực.

“Đế quân, mụ…” Vừa

thấy Bình Sinh, Chu Ngưng tức không chỗ trút, nàng trừng trừng nhìn Tử

Tô đang ngông nghênh tự đắc, vội vàng tố cáo, suýt chút nữa đã gọi nàng

ta là “mụ la sát”: “Ả nói Hạo Thiên đế tôn sai ả tặng lễ vật cho người,

còn bảo đây không phải là lễ vật nhỏ, không nhìn thấy người thì không

thể đưa lễ vật ra…”

Bình Sinh nhẹ phẩy tay chặn lời

Chu Ngưng. “Làm phiền rồi.” Bình Sinh nhìn Tử Tô, hắn hơi nhướng mày,

ánh nhìn không hề thân thiện. Tuy nói lời cảm ơn, nhưng nét mặt vừa hờ

hững vừa xa cách, buồn vui không hiện trên nét mặt. Hắn chậm rãi cất

tiếng, trong sự trầm tĩnh lại ẩn chứa uy nghiêm khó tả: “Ta thật không

rõ, đế tôn sai ngươi tặng lẽ vật không nhỏ gì đến đây?”

Hắn thấy rất lạ, vừa nãy hắn mới qua gặp Hạo Thiên hỏi chuyện của Thiên

Sắc, mà bây giờ hai tên đệ tử Ngọc Hư cung đã lập tức chạy qua, còn xưng là phụng lệnh Hạo Thiên dâng tặng “lễ vật”, chẳng biết trong hồ lô đó

bán thuốc gì.

Tử Tô vốn đang đắm chìm trong niềm vui

sướng trả thù khi thấy dáng vẻ sa sút của Thiên Sắc, nàng ta cũng không

ngờ Bình Sinh sẽ hỏi lạnh nhạt như thế. Trong khoảng thời gian ngắn,

nàng ta hoảng hốt vì oai nghiêm nên đương nhiên không kịp phản ứng, lại

không thể từ chối, đành ngoan ngoãn lấy lễ vật trình lên, đáp lời hơi

lắp bắp: “Đây, là cái này…”

Đó là một chiếc hộp gỗ lê khảm xà cừ rất tinh xảo. Bình Sinh cầm lấy rồi mở ra, trong hộp là một

mầm hoa thược dược tỏa ánh vàng kim rực rỡ.

Bình Sinh thoáng ngạc nhiên, dường như không thể ngờ được, nét mặt hơi kinh ngạc, đầu óc lý trí bình tĩnh hiếm khi xuất hiện tình trạng trống rỗng thế

này, tuy nhiên đôi mắt sâu đen như mực theo bản năng nhíu chặt lại. “Tâm ý đế tôn ta hiểu, nhờ ngươi nhắn với đế tôn giúp ta, hôm khác ta sẽ đến Lăng Tiêu điện đích thân cảm tạ.” Nheo mắt lại, cẩn thận suy tư, hắn

lập tức hiểu ra chân tướng mọi chuyện. Hắn dở khóc dở cười, chỉ đành trả lời cho có lệ, rồi bảo Vân Trạch nguyên quân đứng bên: “Vân Trạch, tiễn khách đi, ta mệt rồi.”

Vân Trạch nguyên quân mỉm

cười vươn tay “mời”, Tử Tô không dám nói một tiếng, chỉ chằm chằm nhìn

Thiên Sắc đứng bất động một bên, cho đến khi nhìn thấy mái tóc trắng

đáng giật mình của Thiên Sắc, nàng ta mới trút được nỗi hận xì một tiếng bước thẳng ra khỏi Tử Vi điện.

Nhưng mà, bước chân

của Ngọc Thự lại hơi do dự, đôi mắt nhìn Thiên Sắc như có điều muốn nói. “Đế quân…” Ngọc Thư thoáng chần chờ, cuối cùng y khẽ gọi rồi quỳ phịch

xuống đất.

Bình Sinh còn đang cân nhắc phải xử lý cái hộp này thế nào cho phải, trông thấy hành vi của Ngọc Thự, Bình Sinh

hơi kinh ngạc: “Ngươi còn chuyện gì nữa?”

Ngọc Thự cúi đầu xuống, cắn chặt răng sau đó mới dám lên tiếng “Lần này Ngọc Thự đến là phụng lệnh của sư phụ, chỉ mong sau này đế quân có thể đối xử tử tế với sư cô của tiểu tiên.” Dứt lời, y ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc.

Nhưng, Thiên Sắc vẫn đứng đó không hề

nhúc nhích, hoàn toàn không có phản ứng với những lời của Ngọc Thự,

không ai biết giờ nàng đang nghĩ gì.

“Đối xử tử tế?”

Nghe những lời này, Bình Sinh đã phát hiện ra chút bất thường. Hắn thật

không biết nên khóc hay nên cười, hắn nhìn thẳng vào Ngọc Thự, đầu hơi

nghiêng đi, con ngươi đen sâu thẳm càng sáng tỏ hơn dưới ánh sáng ban

mai: “Sư phụ của ngươi thấy ta bạc đãi sư cô ngươi lúc nào?”

… Y nói như thế, người không rõ chân tướng sẽ nghĩ rằng hắn đối xử với người khác rất hà khắc….

… Thảo nào tiểu tước nhi lại sợ hãi hắn như vậy…

… À, đúng rồi, không thể gọi con bé là tiểu tước nhi, tên con bé là Thiên Sắc…

“Ý Ngọc Thự không phải vậy…” Có hơi lúng túng, Ngọc Thự cũng không biết

nên diễn đạt ý mình thế nào, y hoàn toàn mất đi sự bình thản thường

ngày, đến cả Chu Ngưng cũng phải nóng ruột thay y: “Sư cô con, người…”

Bình Sinh mệt mỏi xoa thái dương, hắn thấy khó hiểu vì sao hai ngày nay cơn

đau vẫn thường xuyên đến thăm viếng hắn bỗng nhiên tan thành mây khói,

hắn cũng không quá để tâm đến Ngọc Thự: “Người ở Tử Vi viên, ta đương

nhiên sẽ không bạc đã. Ngươi có thể quay về chuyển lời của ta đến sư phụ ngươi, bảo y yên tâm.” Ẩn ý là hắn không muốn bàn luận gì thêm.

Ngọc Thự thoáng nhìn Chu Ngưng, thấy Chu Ngưng chớp chớp mắt với y rồi sau

đó gật đầu chắc chắn, Ngọc Thự mới vui mừng nở nụ cười, nói lời cảm ơn

rồi lui xuống.

Vân Trạch nguyên quân lướt nhìn Bình

Sinh đang xoa thái dương và Thiên Sắc đứng bất động, y chớp mắt lập tức

nhỏ giọng dặn Chu Ngưng ra ngoài Tử Vi viên tiễn khách, đây đương nhiên

là tâm nguyện của Chu Ngưng. Chờ đến khi Chu Ngưng hí ha hí hửng đuổi

theo Ngọc Thự, Vân Trạch nguyên quân mới lên tiếng: “Đế quân mệt mỏi

rồi, người nên nghỉ ngơi, từ trước tới giờ người bị cơn đau quấy nhiễu

không được yên tĩnh một chút nào, gần như người chưa chợp mắt bao giờ.”

Mở mắt, buông tay xuống, Bình Sinh nâng mắt nhìn Vân Trạch rồi lại nhìn

Thiên Sắc, đôi con ngươi đen láy hơi gợn sóng dao động, chẳng biết là

đang nói với ai: “Công văn đêm qua vẫn chưa phê xong.”

“Lễ vật…” Vân Trạch nguyên quân như cười như không nhìn chiếc hộp gỗ lê

khảm xà cừ trước mặt Bình Sinh, y đã đoán ra trong đó là thứ gì, bèn cố

tình hỏi khó: “Đế quân định xử trí lễ vật kia thế nào?”

Bình Sinh nhìn chiếc hộp, thở dài thườn thượt, ánh mắt buồn bã, lòng hơi

hoảng hốt. Hắn rũ mắt xuống, sắc mặt bình thản, dùng giọng nói ôn hòa,

hùng hậu phá tan không gian trầm mặc: “Thôi vậy, ngươi đi lấy chút đất

dưới gốc phù tang đến đây, đóa hoa thược dược này chuyển thế cùng ta,

tuy chỉ là một mối nhân duyên tựa sương sớm, nhưng cũng không thể để mặc nàng bị nhốt trong hộp, trước tiên cứ giúp nàng hóa thành hình người đã rồi nói sau.”

Giọng nói không lớn không nhỏ vừa vặn lọt vào tai Thiên Sắc.

Hoa thược dược?

Trong tích tắc, Thiên Sắc đột nhiên hiểu ra ý đồ của Hạo Thiên. Một suy đoán

đột ngột ập tới khiến nàng như bị sét đánh, trái tim cuộn sóng dữ dội,

nàng cắn môi như muốn cắn nát cơn đau mãnh liệt xuất hiện bất ngờ, nhưng lại không thể như ý nguyện, mà cắn đôi môi đến bật máu.

Nàng đã quên, khi Thanh Huyền chuyển thế thành người cũng đã từng có một mối nhân duyên với yêu hoa thược dược, mà giờ đây tuy Thanh Huyền đã quên

mất nàng, nhưng hắn vẫn còn nhớ yêu hoa thược dược kia…

Hóa ra, đây là mục đích Hạo Thiên…


Hạt giống hoa thược dược Tử Tô dâng lên, được Bình Sinh bỏ vào trong một

cái chậu nhỏ bằng vàng, đất trồng cây là đất dưới cây phù tang nơi hội

tụ tinh hoa nhật nguyệt, chỉ mới qua hai ngày đã nảy mầm, đâm chồi, trổ

nụ.

Lai lịch hoa thược dược, đương nhiên Thiên Sắc

biết rất rõ. Lúc trước chỉ nghe nói yêu hoa thược dược gây sóng gió đã

bị Phong Cẩm dùng pháp khí thu lại, nhưng không ngờ nó bị trấn giữ trong hộp gỗ lê mấy ngàn năm lại hóa thành nguyên hình là một hạt giống. Bây

giờ, nàng đứng trước mặt Bình Sinh hầu bút mực, trơ mắt thấy Bình Sinh

tự mình tưới nước cho đóa hoa thược dược kia, trái tim nàng chẳng biết

rõ là có đau hay không.

Sau chín chín tám mươi mốt

ngày, đóa hoa thược dược nở rộ, một luồng sáng lóng lánh tỏa ra từ giữa

nhị hoa biến thành một thiếu nữ thanh xuân áo trắng tay áo lóng lánh như nước, lúc này Bình Sinh mới nở nụ cười nhàn nhạt.

Trong chớp mặt, Thiên Sắc bỗng nhớ đến một đoạn đối thoại nàng từng nói với Thanh Huyền rất lâu rồi…

Khi đó, nàng hỏi: trước mười kiếp kia, ngươi từng vì yêu hoa thược dược mà

đại náo U Minh Ti, bây giờ nếu ngươi may mắn gặp lại yêu hoa thược dược, ngươi có còn xem nàng ta như châu như báu giống năm xưa không?

Lúc đó hắn đáp: Người ngày xưa thích nàng ta không phải là Thanh Huyền, đó

là kiếp trước của Thanh Huyền, hai chúng ta vốn không phải cùng một

người, hắn là hắn, ta là ta. Thanh Huyền chỉ thích mình sư phụ…

Hóa ra, người thích nàng là Thanh Huyền, không liên can gì đến Bình Sinh đế quân. Nhưng, vì sao nàng còn ôm ấp một niềm hy vọng xa vời, rằng một

ngày nào đó Bình Sinh đế quân sẽ biến thành Thanh Huyền?

Thanh Huyền của nàng đã không thể trở về nữa.

Nam tử từng hứa trọn đời trọn kiếp bên nàng đã cho nàng trái tim của hắn.

Chỉ vẻn vẹn một trái tim mà thôi.

Dù nàng biết rõ, hy vọng xa vời chỉ là bọt nước, nhưng chẳng biết vì sao,

nàng bỗng có mong muốn trái tim mình thật hóa thành tro tàn…

Nếu đến một ngày nàng quay trở lại thành một con chim tước, đứng trên cành

cây trước cửa sổ hắn hót líu lo, sau khi hắn nghe xong liệu có khẽ vuốt

đôi cánh chim của nàng tựa như đang vuốt những chiếc lá thược dược kia?

Khi đó, nàng vẫn sẽ không biết nói chuyện, nhưng nàng có thể vui sướng

mà khóc hay không?

Có lẽ lúc đó, hắn sẽ không đau nữa.

Khi đó, hắn có còn nhớ từng có một kiếp, hắn chuyển thế thành một nam tử

tên Thanh Huyền, từng hứa rằng sẽ ở bên tiểu tước nhi trọn đời trọn

kiếp?

Nhớ hay không cũng không quan trọng, thứ hắn

nhớ chỉ là một con chim tước nhỏ, vậy thì nàng đành làm một tiểu tước

nhi nhỏ bé mà thôi.

Với nàng mà nói, làm một tiểu tước nhi có khi còn tốt hơn hiện tại…

Hết chương 80

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.