Chương10

Ngoại truyện 2

Tôi mang thai rồi

Nói đúng ra là tôi mang thai đã hai

tháng rồi, tôi đã xác nhận lần này đến lần khác cũng khoảng hai mươi lần rồi mới

chấp nhận chuyện này là thật.

Được rồi, nếu như là tôi sáu năm trước

đây, tôi nhất định cảm thấy mình điên mất thôi.

Thế nhưng… Khi tôi nhìn thấy khuôn mặt

tuấn tú vui mừng đến mức có chút mê muội động kinh của Chu Dật thì tôi… tôi đè

nén việc cào da anh một trận, nhưng cũng không thể làm cho tôi bớt khẩn trương.

Lẽ nào tôi đã sớm bước vào thời kì u buồn

của phụ nữ mang thai sao?

Tuy rằng bụng của tôi chưa cảm giác thay

đổi gì hết, nhưng từ trên người của Chu Dật tôi sâu sắc cảm nhận được một từ.

Từ này gọi là ngoan ngoãn phục tùng.

Từ lúc tôi mang thai, Chu Dật cuối cùng

cũng bỏ bớt mấy bữa tiệc xã giao ăn chơi trác táng của anh, mỗi tối đúng 6 rưỡi

đã có mặt trước cửa để báo danh, so với việc phát sóng tin thời sự của đài truyền

hình trung ương còn đúng giờ hơn.

Ngày thứ hai thì mua về nhà món gà muối

hấp tôi thích nhất.

Cuối tuần thứ hai thì mang về cháo gạo

đen dẻo thơm ngon.

Cuối tuần thứ ba về nhà lại có canh đậu

xanh ngọt mát…

Nhiều tôi dằn vặt như vậy, anh đều thủy

chung cười hì hì, một câu bực tức cũng chưa từng phát ra, còn vô cùng ân cần, hầu

như cuối tuần nào cũng bắt tôi đến bệnh viện!

Tôi thực sự đánh giá thấp sự kiên trì của

anh, vì vậy xảo trá vô cùng hỏi anh: “Chu Dật anh sẽ không phải là bứt rứt với

em chứ? Có phải anh có cô gái khác ở bên ngoài cho nên mới áy náy với em hay

không hả? Anh thành thật nói cho em biết đi, nếu như tâm tình của em tốt đêm

nay sẽ mở cho anh một con đường sống!”

Anh vốn đang ngồi ở đầu giường đọc tạp

chí, ai ngờ bị tôi hỏi như thế, tiện tay cuộn tạp chí lại không nặng không nhẹ

đánh ln đnh đầu tôi, liếc mắt phượng, tức giận nói: “Chu Đạm Đạm, có phải cả

ngày em không có việc gì làm nên ngứa da hay không hả, nhanh đi ngủ cho anh.”

Tôi chết sống không nghe theo, đưa tay

đoạt lấy tạp chí của anh ném ra phía sau: “Điêu dân to gan! Đúng là xảo quyệt,

đừng hòng đánh lạc hướng đề tài nhá, anh nhanh khai ra đi!”

Chu Dật nắm thời cơ bắt được cổ tay tôi,

kéo tôi vào trong người anh, nhéo mũi tôi, rất đắc ý: “Em là người của triều đại

nào dạt về đây vậy, rất khó nói chuyện với người hiện đại bọn anh đấy, nếu

không thì để thầy dạy bảo em đi.”

Tôi nhe răng trợn mắt giãy ra khỏi bàn

tay quỷ dữ của anh, nắm cái mũi đã đỏ ửng trừng anh: “Anh dẹp đi nhé, đừng nghĩ

là lấy thân phận thầy giáo của em thì áp chế được em nhé, ai da đau chết đi được,

Chu Dật sao anh lại ra tay mạnh như thế chứ, anh có phải có ý định trả thù em

không hả?”

Chu Dật nhếch miệng cười vác tôi lên

vai: “Qua đây anh nhìn thử xem mũi đã đứt chưa nào.” Anh vừa xoa mũi tôi vừa chậm

rãi nói: “Chu Đạm Đạm, bây giờ em là phụ nữ có thai rồi, không được phép tùy tiện

giống như trước biết không, còn có, em định lúc nào nói với lãnh đạo của em.”

“Hả?” Tôi không tình nguyện nhíu mày “Còn sớm mà, em mới hai tháng thôi, anh không phải là muốn em nghỉ ngơi chứ, em

cũng không vội, anh vội cái gì chứ.”

Anh rầu rĩ không vui nhìn chằm chằm bụng

tôi: “Anh không muốn em mang theo con còn phải mỗi ngày ra ngoài quay ngoại cảnh,

em da dày thịt béo căn bản không cần anh lo lắng.”

“Chu Dật, em và anh liều mạng!” Tôi cầm

gối đánh về phía anh.

“Chu Đạm Đạm anh cảnh cáo em! Bây giờ

làm bất kì chuyện gì cũng phải nhớ kĩ cho anh trong bụng em còn có một đứa bé đấy,

làm ầm ĩ lần nữa có tin hay không anh…”

“Anh muốn làm gì, anh muốn làm cái gì

đây, anh còn muốn đánh phụ nữ có thai đúng không?” Tôi vừa hét vừa cố gắng bảo

vệ cái bụng xẹp của mình.

Chu Dật hình như sớm đoán được tôi sẽ

nói như vậy, cười xấu xa tóm lấy hai tay tôi, không thanh mình gì cả đem tôi đặt

dưới thân, hà hơi bên tai tôi vừa ngứa vừa nóng: “Em nói xem, anh muốn gì chứ,

hả?...”

“…!!” Tôi cũng không có cách nào khác để

nói ra, bởi vì miệng đã bị người nào đó chặn lại.

Tôi lau…

Tôi đột nhiên nhớ tới một vấn đề vô cùng

nghiêm túc quên hỏi Chu Dật.

Hôm nay tôi và anh đến bệnh viện kiểm

tra xong đi ra, dọc theo đường đi Chu Dật vẻ mặt có chút suy nghĩ nhìn tôi N lần

khiến tôi rất thất vọng: “Chu Dật anh nhìn chằm chằm em làm cái gì hả? Mẹ ơi,

có phải em bị béo phì hay không?”

Bàn tay anh vỗ gáy tôi: “Mới mấy tháng

mà nghĩ béo phì hả, anh thấy đẹp.”

Tôi phản pháo: “Vậy anh lén dùng ánh mắt

lo lắng đó nhìn chằm chằm em là có ý xấu gì hả.”

“…” Chu Dật bất mãn liếc tôi, suy nghĩ hồi

lâu, muốn nói lại thôi, cuối cùng bỏ lại một câu: “Em ở đây chờ anh, anh đi lấy

xe.” Rồi nghênh ngang bước đi.

Tôi nhất thời há hốc mồm, lúc nào lão

nhân gia anh cũng bắt đầu lạt mềm buộc chặt, tôi ủng hộ!

Tôi đứng dưới cầu thang tránh ánh nắng mặt

trời, không nghĩ tới lại nhìn thấy hai gương mặt búp bê giống nhau như đúc.

Trời ạ! Một cặp sinh đôi đáng yêu quá!

Đôi mắt tròn to lanh lợi đảo qua đảo lại,

hai chị em thân thiết dựa vào nhau, đầu bàn tay nhỏ bé mũm mĩm là một cái bánh

ga tô nhỏ thơm ngon, chị một miếng em một miếng, miệng dính đầy bơ.

Tôi thực sự nhịn không được tâm tình muốn

trêu đùa, cuối cùng lộ mặt cười gian đi tới bên cạnh hai cục cưng bé nhỏ ngồi xổm

xuống.

Có lẽ là vẻ mặt của tôi quá nóng lòng, cặp

sinh đôi đều quay đầu nhìn tôi, tôi cũng cười ha hả nhìn h

Mắt to đối mắt nhỏ, cuối cùng có một cô

bé trong đó không kiên nhẫn được nữa đáng thương nhìn tôi: “Chị, chị không nên

cướp bánh ga tô của tụi em được không, mẹ chỉ mua cho tụi em một cái, chị cướp

rồi thì tụi em không thể ăn được.”

Tôi buồn cười, cười ha hả.

Dáng vẻ sợ sệt tủi thân của cô bé thật sự

là rất cố gắng!

Buổi tối, tôi tắm rửa xong nằm ở trên

giường, đột nhiên nhớ tới cặp song sinh lúc chiều, tâm huyết dâng trào hỏi Chu

Dật: “Anh nghĩ con chúng ta là con gái hay là con trai hả?”

Anh không hề nghĩ ngợi lại không chút do

dự nói: “Đương nhiên là con trai.”

Tôi nổi giận.

“Anh có ý gì, dựa vào cái gì mà không phải

là con gái, con gái là tri kỉ của mẹ, so với con trai đáng yêu hơn chứ. Có phải

anh trọng nam khinh nữ hay không hả?”

Chu Dật yên lặng quay đầu sang, im lặng

hồi lâu, đột nhiên bày tỏ cảm xúc: “Tâm tình của phụ nữ có thai thật là lên xuống

thất thường, haizz…” Sau đó sờ đầu tôi. “Đừng tức giận, anh cũng thích con gái,

nhưng vừa nghĩ đến con gái cục cưng của anh sau này lớn lên sẽ gả vào nhà người

khác, cảm thấy rất khó chịu.”

“Anh… Ha ha…” Tôi dở khóc dở cười chẳng

biết nên nói gì cho phải, Chu Dật luôn luôn tháo vát chững chạc lại nói ra những

lời trẻ con như thế, thực sự là khiến tôi mở rộng tầm mắt rồi.

Thời kì mang thai bắt đầu rất thú vị, học

được rất nhiều những kiến thức trước đây chẳng bao giờ tiếp xúc. Về mặt tự mua

cho cục cưng thêm nhiều quần áo đồ dùng, hix, tôi và Chu Dật lại không cùng ý

kiến.

Bắt bẻ đến mức tôi muốn tự sát.

Ai nói là một người đàn ông thì không bắt

bẻ gì nha, một cái giường trẻ con mà Chu Dật anh cũng có thể lặp đi lặp lại bề

mặt giường quá thấp, hàng rào bảo vệ rất cao, hoặc là không có cái nôi nào là

không có chuyện về công dụng này nọ.

Càng đừng nói đến mấy vật nhỏ nhặt vụn vặt

khác.

Theo cái bụng càng ngày càng lớn, cũng

khiến tình tính của tôi càng khó chịu, suốt ngày hết bất mãn với người này đến

bất mãn với việc kia. Lúc tự kiểm điểm, tôi luôn cảm thấy đặc biệt hổ thẹn với

Chu Dật, anh giống như một người hầu phục vụ tôi mà không một lời oán giận.

Nhưng có một lần, tôi vô cùng chân thành

vô cùng dịu dàng bày tỏ sự áy náy dạt dào này với Chu Dật, nhưng anh chẳng hề để

ý mà vung tay lên, nhe răng cười nói: “Bà xã Chu đừng áy náy, chờ sinh con xong

rồi, anh tự nhiên sẽ nghĩ ra cách khiến em không hề cảm thấy áy náy.”

Tôi nghe xong cũng cười, thuận tiện loại

bỏ, áy náy hay gì gì đó chính là mây bay xa vời, theo khuôn mặt tươi cười cáo

già của Chu Dật nhẹ nhàng bay xa hơn…

Tôi cũng càng thêm điên cuồng ngang ngược

bóc lột anh đến cùng, ai kêu cái miệng quạ đen của anh cứ niệm chú tôi có con

trai.

Ngày trôi qua rất nhanh.

Lá cây trong tiểu khu vô thanh vô sắc đổi

màu, nhiệt độ không khí cũng bất tri bất giác chuyển lạnh thì tôi sinh con.

Nói thật thì, mãi cho đến khoảnh khắc thấy

được gương mặt của c* cậu, đáy lòng tôi mới chính thức tiếp nhận sự thật tôi đã

từ một cô gái trẻ phản nghịch quái đản trở thành một người mẹ trẻ tuổi, mà những

ngày trước khi mang thai giống như một giấc mơ ngọt ngào, khác biệt chính là,

giấc mơ này đã trở thành sự thật.

Mang thai gần mười một tháng, mặc kệ là

nửa đêm mất ngủ, ăn không ngon hay là lúc làm việc bị ngã thiếu chút nữa là

sinh non đến mức đau muốn chết, tôi cũng không khóc.

Mà khi Chu Dật mang theo khẩu trang gần

như không nhìn thấy mặt gắt gao ôm tôi vào lòng, nhẹ vỗ vào lưng tôi, cưng chiều

dỗ dành tôi: “Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, sau này em muốn ăn cái gì thì

ăn cái đó, anh sẽ không bao giờ ngăn cản em nữa, em muốn cái gì anh cũng đều

mua cho em có được hay không.” Thì tôi mới phát hiện ra bản thân càng giống một

đứa trẻ hơn, khóc đến mức cực kì thảm hại.

Mà con của chúng tôi, Chu Lê Tích, đang

nghe nhạc, ngây thơ đi vào giấc ngủ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.