Chương 32: Nhầm lẫn ngẫu nhiên

Phục Linh khát nước nên không đợi được trà nóng mà cũng gọi nước ô mai để uống.

Vân Phỉ đợi trà xanh Lục An trong ly nguội một chút, đang định uống thì đột nhiên nghe Phục Linh ở phía sau ai da một tiếng rồi ôm bụng.

Vân Phỉ vội vàng hỏi: “Em sao thế?”

“Em đau bụng quá.”

“Có phải do nước ô mai lạnh quá không?”

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng xôn xao, hai mươi mấy thị vệ

phía sau Úy Thiếu Hoa cũng đều ôm bụng. Úy Thiếu Hoa thấy thế thì cả

kinh, vội vàng nhìn về phía Vân Phỉ.

Vì trà trên tay Vân Phỉ nóng quá nên nàng vẫn chưa kịp uống, còn Úy Thiếu Hoa bận kiểm tra nước trà

của mọi người nên cũng chưa kịp hớp miếng nào, chỉ có hai người là không bị gì cả.

Phục Linh ngã phịch xuống đất. Tim Vân Phỉ run lên,

chợt thấy có gì đó bất thường. Trong thư đúng là Tống Kinh Vũ đã nói là

sắp xếp xong mọi thứ, bảo nàng dừng lại tại quán trà Lục Vũ, mọi chuyện

sẽ có người tiếp ứng. Nhưng Phục Linh là người của mình, lẽ ra họ không

nên bỏ thuốc cả nàng ta chứ. Hơn nữa trước đó nàng và Tống Kinh Vũ đã

ước định là sẽ mang theo cả Phục Linh đi.

Ngay khi trong đầu nàng lóe lên ý nghĩ này thì thiếu niên bưng trà rót nước kia đột nhiên lảo

đảo rồi ngã xuống đất, sau lưng còn cắm một thanh kiếm dài, xuyên thẳng

qua ngực.

Vân Phỉ kinh hoàng tới mức làm ly trà trong tay rơi xuống đất.

Úy Thiếu Hoa theo Úy Trác bao nhiêu năm nên đã gặp qua nhiều lần ám sát,

hắn ta lập tức xông qua kéo Vân Phỉ chạy ra ngoài: “Mau lên ngựa, chạy

đi.”

Nói thì chậm mà làm thì nhanh, Vân Phỉ vừa chạy ra khỏi quán trà thì phía sau có ba người đàn ông xông ra, vung đao lên định chém

tới.

“Đừng làm bị thương con tiện nhân kia, bắt nó ra trận bảo

cha nó lui binh, nếu không thì cắt từng miếng thịt của nó ném xuống

tường thành.”

“Con gái của lão tặc Vân Định Quyền đúng là xinh đẹp.”

Mấy người này nói tiếng Trường An, nhưng Vân Phỉ dám khẳng định đây chắc

chắn không phải là người do Tống Kinh Vũ an bài. Nếu không, cho dù là

diễn kịch cho Úy Thiếu Hoa xem thì cũng không dám làm càn, gọi nàng là

tiện nhân, càng không dám gọi cha nàng là lão tặc.

Khi đến đây,

Vân Phỉ ngồi xe ngựa, chỉ có quản gia Úy Thiếu Hoa là cưỡi ngựa, còn thị vệ đều đi bộ. Úy Thiếu Hoa đỡ Vân Phỉ lên ngựa, rút thanh bảo kiếm bên

hông ra, quất thật mạnh lên mông ngựa, vội vàng nói: “Vân tiểu thư mau

đi đi.”

Vân Phỉ cưỡi ngựa của Úy Thiếu Hoa bỏ chạy.

Úy

Thiếu Hoa cũng có võ công, hắn cầm bảo kiếm tiến tới nghênh địch. Gần đó còn có mấy thị vệ trúng độc nhẹ cũng cố gắng rút binh khí ra, tiến lên

giao đấu với ba người kia. Đáng tiếc là không đủ thể lực nên cứ như châu chấu đá xe, hoàn toàn không phải là đối thủ của ba người kia.

Ba người kia thấy Vân Phỉ cưỡi ngựa chạy mất thì chỉ để lại một người ứng

chiến với Úy Thiếu Hoa, còn hai người khác thì chém đứt dây cương xe

ngựa, cưỡi mấy con ngựa kéo xe đuổi theo Vân Phỉ.

Nhờ một khoảng

thời gian trì hoãn này mà Vân Phỉ đã chạy được khá xa. Nàng không rõ rốt cuộc thì trong chuyện này có sơ suất gì, trong cơn kinh hoàng chỉ biết

thúc ngựa mà chạy chứ không kịp suy nghĩ.

Quay đầu nhìn lại, phía sau có hai con ngựa đang đuổi theo, tiếng vó ngựa bám theo như hình với bóng khiến người ta phát điên lên được. Nàng chưa từng thê thảm như lúc này, chỉ biết chạy trối chết chứ không quan tâm đến chuyện gì khác.

Là Tống Kinh Vũ phản bội nàng, hay là chính hắn cũng không biết chuyện

này, trong đám thuộc hạ có nội gián? Nàng tin vào khả năng thứ hai, bởi

vì nếu Tống Kinh Vũ muốn hại nàng thì hai năm qua đã có vô số cơ hội.

Nhất định là trong những người hắn mang tới lần này có nội gián của Tần

Vương. Nếu như bị thuộc hạ của Tần Vương bắt được mang về Trường An thì

nhất định sẽ như người đó nói, bị giải ra trận, bắt cha nàng lui binh

hoặc thỏa hiệp. Nhưng chắc chắn Vân Định Quyền sẽ không vì nàng mà bỏ

qua cho Tần Trung đã nằm gọn trong tay, nàng rất có khả năng sẽ bị thuộc hạ của Tần Vương chém thành ngàn mảnh.

Nghĩ tới đây, nàng không khỏi rùng mình một cái.

Tiếng vó ngựa phía sau giống như là mưa dầm tháng bảy, gõ lộp cộp trên mặt

đường giống như muốn giẫm nát trái tim bé nhỏ của nàng.

Đột nhiên trước mắt nàng xuất hiện một chiếc xe ngựa xa hoa lộng lẫy. Nóc xe màu

vàng rực lấp lánh ấy hết sức quen thuộc, là Lục Nguyên!

Bên cạnh xe ngựa còn có tám tùy tùng cưỡi ngựa đi theo bảo vệ, cao lớn hiên ngang, trên hông còn mang binh khí.

Vân Phỉ trong cái khó ló cái khôn, hét vội về phía xe ngựa đằng trước: “Lục Nguyên ca ca, Lục Nguyên ca ca!”

Tùy tùng nghe thấy tiếng kêu, quay đầu nhìn lại. Lục Nguyên ở trong xe ngựa cũng nghe thấy tiếng gọi trong trẻo mà gấp gáp của nàng nên không khỏi

thò đầu ra cửa sổ để nhìn lại. Hắn thấy từ đằng sau có một thiếu nữ đang cưỡi ngựa chạy vội về phía mình. Quàn áo màu xanh nhạt giống như là một đám mây trôi, tung bay như cánh bướm. Mái tóc dài xõa ra trong gió,

giống những những gợn sóng đen. Vì khoảng cách khá xa, lại xóc nảy nên

hắn không nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng vẫn cảm nhận được vẻ thanh tú động lòng người, thoát tục xuất trần.

Phản ứng đầu tiên của Lục

Nguyên chính là hắn không quen biết thiếu nữ này, bởi vì ở kinh thành

hắn không có người thân quen, đến Lạc Dương là vì phụng lệnh cha đi thị

sát sản nghiệp của Lục gia tại kinh thành. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, hắn

bận rộn việc làm ăn, không hề kết bạn với những thiếu nữ như vậy.

“Lục Nguyên ca ca, cứu muội.”

Lục Nguyên nghe thấy cách xưng hô này thì càng thêm nghi hoặc, không hiểu

sao nàng ta lại biết mình, càng không hiểu sao nàng ta lại gọi mình là

Lục Nguyên ca ca. Đầu hắn nhanh chóng nghĩ xem mình có thân thích gì như vậy không?

Tùy tùng nghe thấy Vân Phỉ gọi thân mật như thế thì cũng nghi hoặc về thân phận của nàng.

Vân Phỉ thở hồng hộc mà hét lớn: “Lục Nguyên ca ca, muội là con gái của ông chủ Ôn.” Nàng cưỡi ngựa chạy tới bên cạnh xe ngựa của Lục Nguyên, luôn

miệng nói: “Lục Nguyên ca ca, phía sau có người muốn giết muội, mau cứu

muội với.”

Con gái của ông chủ Ôn? Lục Nguyên nhìn lại thì thấy

phía sau có hai con khoái mã đang duổi theo thì lập tức nói: “Lâu Tứ An, ngăn bọn họ lại.” Xưa nay tính cách của Lục Nguyên vốn lạnh nhạt và

ngạo mạn, nếu là bình thường, e rằng dù có người bị giết trước mặt, chỉ

cần không liên quan tới hắn thì hắn sẽ không nhúng tay vào. Nhưng phường rượu Ôn gia chuyên cung cấp thần tiên túy cho Kim Ngọc Đường đã nhiều

năm, quan hệ hợp tác của Ôn Trường An và Kim Ngọc Đường không phải mới

ngày một ngày hai, thấy con gái của ông ta bị truy sát, lẽ nào hắn lại

khoanh tay đứng nhìn, thấy chết mà không cứu.

Thế là hắn ném cho Vân Phỉ một câu: “Mau lên xe.”

Vân Phỉ vui mừng khôn xiết, vội vội vàng vàng xuống ngựa, nhào lên xe ngựa của Lục Nguyên.

Lâu Tứ An và bốn tùy tùng ngăn phía sau xe ngựa, bốn tùy tùng còn lại thì bảo vệ xe ngựa của Lục Nguyên, tăng nhanh tốc độ.

Lâu Tứ An rút cung tên dưới bụng ngựa ra, kéo cung lắp tên vào, dùng sức

bắn thật mạnh. Phạch một tiếng, tên cắm trúng ngay chân trước của con

ngựa đang chạy tới, con ngựa hí vang một tiếng rồi quỳ xuống đất, quăng

người ngồi trên lưng ngựa ra xa. Người phía sau phải vội vàng ghìm cương lại mới không cho ngựa giẫm trúng hắn.

Người đó thấy Vân Phỉ có

người tiếp ứng, hơn nữa còn là những cao thủ có võ công cao cường thì

thương lượng với người dưới đất vài tiếng rồi không đuổi theo nữa mà

quay đầu bỏ chạy.

Trên xe ngựa, Vân Phỉ ôm ngực, hết sức kinh hoàng. Một lát sau, nàng nghe Lâu Tứ An nói: “Công tử, những người đó đã đi rồi.”

Lúc này chiếc xe ngựa chạy băng băng mới giảm tốc độ lại.

Vân Phỉ quỵ xuống, hành lễ thật kính cẩn với Lục Nguyên: “Đa tạ ân cứu mạng của Lục công tử.”

Mặt nàng không có chút son phấn, làn da trắng nõn như tuyết, rồi vì thúc

ngựa phi nước đại nên tóc hơi rối, hai má hơi đỏ ửng nhưng vẫn tạo cho

người ta cảm giác diễm lệ tới mức câu hồn đoạt phách.

“Không

cần.” Gương mặt anh tuấn của Lục Nguyên hơi lạnh lùng, đôi mắt trầm tĩnh liếc nhìn nàng một cách đầy lạnh nhạt, hắn vẫn cao ngạo như thường

ngày.

Giờ khắc này, cuối cùng Vân Phỉ đã hiểu tại sao mỗi lần mẹ

nàng nhắc tới chuyện năm xưa mình gặp cướp, cha nàng xuất hiện trước mặt bà như thần tiên giáng xuống thì bà lại có ánh mắt đó. Tại sao bao

nhiêu năm nay mẹ lại toàn tâm toàn ý với cha, móc cả tim gan mình cho

ông ấy? Bởi vì quả thật ân cứu mạng trong thời khắc nguy hiểm này sẽ làm người ta nảy sinh ra một cảm giác hết sức tôn sùng.

Chẳng hạn

như Lục Nguyên, cho dù lúc này hắn rất lạnh lùng nhưng nhìn vẫn hết sức

khôi ngô tuấn tú, khiến người ta quên đi cảm giác trước kia hắn cao cao

tại thượng, khiến ai cũng thấy chướng mắt.

Phía trước không xa có một ngả rẽ, bên phải là hướng ra ngoài thành. Vân Phỉ nhìn ngả rẽ ấy,

thầm nghĩ nếu bây giờ mình trở về thì e là sẽ không bao giờ có cơ hội

rời khỏi Úy phủ nữa. Xảy ra chuyện thế này, chắc chắn Úy Đông Đình và Úy Trác sẽ trông coi nàng còn nghiêm ngặt hơn cả ngồi tù.

Lúc này

nàng đã rời khỏi phủ tướng quân, rời xa Úy Đông Đình, tuy không phải do

Tống Kinh Vũ làm nhưng dù sao cũng đã đạt được mục đích rời khỏi kinh

thành. Một khi nàng quay trở lại, chắc chắn sẽ bị giam cầm trong phủ

tướng quân cho đến khi cha nàng quay về. Lúc ấy, nàng phải thành thân

với Úy Đông Đình ngay lập tức.

Có lẽ Úy Đông Đình cũng hơi thích

nàng, nhưng chút tình cảm nhỏ nhoi ấy có thể chống lại sự cám dỗ của

quyền thế hay không? Khi Vân Định Quyền trở mặt với Úy Trác thì nàng

phải làm sao? Đến lúc đó, có lẽ Úy Trác cũng sẽ như Tần Vương, bắt nàng

giải tới trước ba quân, biến nàng thành quân cờ uy h**p Vân Định Quyền.

Những ý tưởng này bỗng chốc lướt qua đầu nàng, khi xe ngựa sắp tới chỗ rẽ thì Lục Nguyên đột nhiên kêu dừng xe lại, thờ ơ hỏi: “Cô định về phường

rượu Ôn gia sao?”

Vân Phỉ dịu dàng hỏi lại: “Lục công tử định đi đâu?”

Lúc nãy Vân Phỉ gọi hắn là Lục Nguyên ca ca là vì nàng đã từng gặp hắn hai

lần, biết tính cách của hắn kiêu căng ngạo mạn, sợ hắn không chịu cứu

nàng cho nên mới xưng hô như vậy để thu hút sự chú ý của hắn, khiến hắn

tưởng mình quen biết nàng. Lúc này đã không còn nguy hiểm, đương nhiên

nàng cũng ngại mở miệng gọi hắn thân mật như thế.

Nhưng trong

lòng Lục Nguyên lại nghĩ, lúc nãy gọi Lục Nguyên ca ca, bây giờ lại đổi

thành Lục công tử, nghe sao giống như qua cầu rút ván quá vậy? Hắn lạnh

lùng nói: “Ta ra ngoài thành.”

Vân Phỉ lập tức hỏi: “Lục công tử

có thể cho tôi đi nhờ một đoạn không?” Nàng quyết định nhân cơ hội này

rời khỏi kinh thành, cho dù không có Tống Kinh Vũ hộ tống thì nàng cũng

có thể về được Kinh Châu. Có điều sau khi trở về thì phải mai danh ẩn

tính để Úy Đông Đình khỏi phát hiện thật ra nàng không bị người của Tần

Vương bắt đi.

Chân mày Lục Nguyên khẽ chau lại: “Cô không về phường rượu Ôn gia sao?”

“Lục công tử, thật không dám giấu diếm, tôi không phải là con gái của ông

chủ Ôn, lúc nãy sợ huynh không chịu cứu tôi nên tôi mới giả mạo con gái

của ông ấy. Tôi tên là Tô Vân, đến kinh thành nương nhờ họ hàng nhưng

không ngờ người thân đã chuyển đi nơi khác. Những người đuổi bắt tôi lúc nãy chính là hàng xóm của người thân tôi, muốn bắt tôi bán cho bọn buôn người, tôi trốn họ chạy được ra đây.”

Vân Phỉ cứ tưởng đàn ông

đều có bản năng thương hương tiếc ngọc, nàng gặp phải cảnh ngộ như vậy,

chắc Lục Nguyên sẽ thương hại nàng. Không ngờ Lục Nguyên nghe thế thì

mặt tối sầm lại, lạnh lùng nói: “Cô xuống xe đi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.