Chương 21: Hoa phối mã

Thập Thất nghiêng đầu nhìn sang, ánh vào

mi mắt là một nam tử anh tuấn phi phàm, tóc đen như mực, mày như phi

kiếm, mắt tựa sao sáng, mũi như đao khắc, khóe miệng khẽ mím, mỉm cười

lộ vẻ thản nhiên như gió xuân, toàn thân cẩm bào tử sắc, trên đó dùng

những sợi tơ màu ngân bạch thêu mấy đóa bạch mai cao nhã, thắt lưng được buộc bởi đoạn gấm bạch sắc, cả người ôn nhu mà tuấn mỹ, phảng phất cao

nhã và ôn nhuận tựa như bạch vân vào ngọc thạch.

Thật là một mỹ nam tử hiếm thấy! Thập

Thất thoáng có chút thất thần. Nhưng nàng lại cảm thấy có vài phần quen

thuộc. Đang nghĩ ngợi thân phận nam tử, thì Cẩm Sắc ở phía sau nhỏ giọng nói vào tai nàng: “Tiểu thư, chúng ta đi nhanh đi.” Dứt lời, nàng không dám nhìn nam tử, ngược lại hốt hoảng quay sang chỗ khác.

Thập Thất nhíu mày, trong đầu chợt hiện

linh quang, chẳng trách nàng cảm thấy quen thuộc, nam tử đứng trước mặt

này, không lâu trước đây nàng đã gặp qua! Không, phải nói là Thập Thất

trước đây đã gặp qua.

Mấy tháng trước, Nhị công tử Lăng Dạ của

thế gia giàu có nhất Phượng Thiên Quốc, cũng chính là nam tử trước mặt

tổ chức quần anh hội, thiên hạ tài tử và tài nữ đều đến thảo luận thi từ ca phú. Ngay lúc đó Thập Thất hâm mộ nên đi, nhìn thấy hắn dung mạo như thần tiên mà phi lễ…

Khóe miệng Thập Thất run rẩy, đoạn ngắn

như thủy triều dũng mãnh ập tới, vốn tưởng rằng Mộ Dung Thập Thất đối

với Độc Cô Ngạo Thiên là tình cảm sâu đậm, thật không ngờ là sau khi

nàng ấy bị Lăng Dạ cự tuyệt, mới thay đổi chiến trường, quay phắt

sang Độc Cô Ngạo Thiên đồng dạng anh tuấn loá mắt, hiến dâng một trái

tim nồng cháy.

Lăng Dạ, Nhị công tử của thế gia Lăng thị gia tộc nổi tiếng thiên hạ, được thiên hạ tài tử, tài nữ phong là Hạo Nguyệt công tử.

“Là ngươi! Không ngờ ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định.” Lăng Dạ vừa chuyển đầu thì thấy Thập Thất như đang có chút đăm chiêu, ý cười mắt hắn lập tức tối sầm, nhìn Thập Thất bằng ánh mắt khinh thường.

Thập Thất bỗng bừng tỉnh từ trong từ hồi

ức, giương lãnh mâu bình tĩnh như nước nhìn thẳng vào đôi mắt tối tăm và miệt thị của hắn.

Lăng Dạ khẽ nhướng mày, không thể nén chán ghét quay mặt sang chỗ khác, tựa như liếc nhìn nàng một cái sẽ khiến hắn nôn mửa.

Chưa từ bỏ ý định? Tuy rằng loại ánh mắt

xem thường mang theo ghét bỏ từ lúc xuyên qua nàng thấy rất nhiều, bây

giờ nàng thấy thêm nữa cũng chẳng sao cả. Nhưng mà, hắn trực tiếp cướp

ngựa với nàng, nàng nuốt không trôi cái cục tức này. Nhưng nói đi thì

cũng nói lại, hoàn cảnh hiện nay của nàng không thích hợp để đối địch

với hắn. Vô vàn không nỡ, nhìn thoáng qua thượng đẳng bảo mã, nàng thầm

hạ quyết tâm, một ngày nào đó, nàng sẽ đoạt lại! Mà gã nam nhân trước

mặt này, nàng sẽ cho hắn biết cái gì gọi là hảo nam không cùng nữ đấu!

Thập Thất cười khẩy nhìn Lăng Dạ, nét mặt tươi cười như hoa: “Lăng công tử nói thật lạ, công tử và ta chẳng qua chỉ là ngẫu ngộ, ta đối với công tử không có nửa phần hứng thú.”

Dứt lời, nàng dợm bước xoay người rời đi, nhưng phía sau lại truyền đến tiếng nói càng thêm châm chọc cười nhạo của Lăng Dạ: “Thiên hạ nữ tử, ai tục tằng nhất? Tất nhiên là thiên kim Mộ Dung tri phủ Mộ

Dung Thập Thất. Ngay cả mua hoa cũng là loại tục tằng xấu xí!”

Lăng Dạ nhìn bóng dáng Thập Thất rời đi, châm chọc nói. Không biết vì

sao, hắn không thể khống chế được lòng phẫn nộ, chỉ cần nghĩ đến nàng đã từng dùng bàn tay dơ bẩn chạm qua tay hắn, hắn liền nôn một ngày một

đêm, nghĩ đến đó hắn liền muốn giết nàng!

Về sau biết được nàng gả vào Thụy vương

phủ, bị Độc Cô Ngạo Thiên lãnh đạm, sau đó không lâu bị đuổi ra khỏi

phủ, mà hắn, luôn có lòng dạ phóng khoáng, đối với bất cứ ai cũng đều

lấy lễ tương đãi nhưng lại vì việc này mà cười thầm trong lòng!

Chỉ là, thái độ lạnh băng của nàng như

bậy giờ, quả thật kch thch hắn! Hắn lập tức cho rằng, nàng đang ra vẻ, muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt.

Thập Thất dừng bước, nơi đáy mắt xẹt lên

tia sáng lạnh, trên môi nở nụ cười càng rạng rỡ, đưa tay lấy đóa hồng

hoa trong tay Cẩm Sắc, tiếp theo xoay người đi về phía Lăng Dạ, dừng lại bên cạnh hắn, nở nụ cười như trăng sáng chói mắt khiến Lăng Dạ lóa mắt, “Mộ Dung Thập Thất ta luôn luôn hào phóng, nếu Lăng công tử cảm thấy hứng thú với hồng hoa trong tay ta, ta miễn cưỡng tặng cho ngươi. Song, hoa này rất cao nhã, không phải ai cũng có thể xứng, cho nên…” Hai tròng mắt híp lại, bên môi Thập Thất ánh lên ý cười châm chọc không dễ gì phát hiện, nàng chuyển tay, cài hồng hoa vào tai tuấn mã! “Cho nên, hoa này phối mã là thích hợp nhất.”

Ngụ ý chính là hắn ngay cả ngựa cũng không bằng! (hehe Thập Thất tỷ đá xoáy hay quá^^~)

Lúc này, sự phẫn nộ đã thiêu đốt lý trí

của Lăng Dạ, hắn xiết chặt hai tay, người ta nói không đánh người đang

cười, từ đầu đến cuối nàng đều cười, giờ phút này, chung quanh đã vây

đầy người, nếu hắn ra tay đánh nàng hoặc là mở miệng mắng nàng, nhất

định sẽ mất thân phận!

Nhìn hắn sắc mặt vặn vẹo, Thập Thất khom người hành lễ, tức chết người không đền mạng nói: “Thập Thất xin đi trước.” Xoay người, nom bộ dạng rất là đắc ý, nghênh ngang rời khỏi.

Lăng Dạ cắn chặt môi, Lăng Dạ hắn chưa

bao giờ chịu qua loại nhục nhã thế thấy! Nàng ta thật không hổ là nữ ngu ngốc, háo sắc. Mỗi tiếng nói cử động cũng khiến người ta chán ghét

khinh bỉ.

Mà một màn này lại rơi vào mắt hai người đang ngồi trên lầu hai của trà lâu cách đó không xa.

“Xem ra, Mộ Dung Thập Thất thật

đúng là không chịu nổi cô đơn a, vừa mới bị huynh đuổi ra khỏi phủ, nay

ngay trên đường ngang nhiên quyến rũ Lăng Dạ, coi như nàng tinh mắt,

ngắm được Hạo Nguyệt công tử danh dương thiên hạ, không đến mức làm xấu

mặt huynh, nhưng mà, loại nữ tử cỡ này, đã là tàn hoa bại liễu, căn bản

không có nam nhân muốn nàng.” Sau khi Hiên Viên Diệp thu hồi tầm mắt,hướng phượng nhãn sang Độc Cô Ngạo Thiên ngồi đối diện, trong mắt khó nén ý cười nói.

Mà khuôn mặt như hàn băng trăm năm

của Độc Cô Ngạo Thiên sau khi thấy một màn dưới lầu, vẫn không có bao

nhiêu biến hóa, nghe thấy Hiên Viên Diệp nói, thì lạnh lùng nói: “Không cần đem lực chú ý đặt trên người nàng.” Hắn đối với nàng không có hứng thú, trước đây ý nghĩa sự tồn tại của

nàng chẳng qua chỉ là kiếm việc mua vui, bây giờ đã không còn, vậy thì,

chú ý nàng chính là lãng phí thời gian.

“Ồ? Huynh thực sự không để ý sao? Dẫu sao nàng cũng từng là nữ nhân của huynh.” Hiên Viên Diệp cười nhạo nói. Nếu nữ nhân mà hắn không cần lại ở cùng với

nam nhân khác, hắn cũng tuyệt đối không cho phép! Cho dù là hắn không

cần, hắn cũng muốn nàng ta thủ thân vì hắn.

“Nàng ta cho tới bây giờ chưa từng là nữ nhân của bổn vương.” Độc Cô Ngạo Thiên lạnh lùng nói, nữ nhân như vậy, hắn khinh thường chạm vào.

Lúc này, Lăng Dạ vận cẩm y tử sắc đi vào

lầu hai, đi tới phía Độc Cô Ngạo Thiên và Hiên Viên Diệp, sắc mặt khó

coi còn chưa bình ổn, chỉ thấy hắn ngồi vào bên cạnh tức giận không nói

một lời.

“Mỹ nhân chủ động yêu thương nhung nhớ, Hạo Nguyệt công tử không phải nên cười thầm trong lòng, thập phần hưởng thụ sao?” Hiên Viên Diệp nhịn cười, đứng đắn nói.

Lời vừa dứt, đã đụng chạm vào vết sẹo của Lăng Dạ! Khiến sắc mặt hắn càng lúc càng xấu xí: “Nữ nhân đó thật ghê tởm!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.