Chương 489: Tại Sao Tô Hiểu Tuệ Lại đối Xử Với Anh Như Vậy?
Lông mày thanh tú như tranh vẽ, đôi môi đỏ mọng tựa như được nhuộm bởi son môi, làn da mịn màng như sứ, ấm áp và mềm mại như một khối ngọc mỡ cừu quý giá, cô đẹp tựa đóa hồng còn vương sương sớm.
Hoắc Kiêu Hàn lật tay, nắm gọn bàn tay nhỏ bé đang kéo vạt áo quân đội của mình vào lòng bàn tay. Cơn giận dữ khi thấy vợ bị khách ngoại quốc quấy rối vừa rồi ngay lập tức được xoa dịu.
“Gọi món đi.” Hoắc Kiêu Hàn kéo ghế cho Tô Uyển ngồi xuống, sau đó đưa thực đơn vào tay cô.
Nghĩ đến việc họ đã tổ chức tiệc cưới được một tuần rồi, ngoại trừ đêm tân hôn nằm chung giường ra, thời gian còn lại đều mỗi người một nơi. Thậm chí sau khi trở về, họ còn chẳng được gặp mặt nhau. Điều quan trọng nhất là anh còn… tìm nhầm “chiến địa”, uổng công lãng phí bao nhiêu thời gian quý báu.
Vành tai Hoắc Kiêu Hàn ửng lên một tầng đỏ rực, yết hầu dưới lớp áo quân đội khẽ chuyển động lên xuống, hơi thở phả bên tai Tô Uyển nóng bỏng như lửa đốt. Luồng khí chất nam tính nồng nhiệt toát ra từ khắp cơ thể anh, dù cách một lớp áo quân phục dày nặng, Tô Uyển vẫn có thể cảm nhận rõ rệt. Đôi gò má cô không tự chủ được mà phủ một lớp mây hồng, vừa tinh tế vừa rực rỡ.
Bữa ăn này, ăn món gì, hương vị ra sao thực chất đã không còn quan trọng nữa.
Khi tiếng nhạc Jazz lãng mạn và tao nhã vang lên trên sân khấu, ánh đèn cũng trở nên mờ ảo, ấm áp hơn hẳn. Hoắc Kiêu Hàn đã sớm giải quyết xong phần bít tết của mình, ánh mắt anh không rời khỏi Tô Uyển dù chỉ một giây, nóng bỏng như thanh sắt nung đỏ đang áp lên người cô. Anh chỉ chờ Tô Uyển ăn xong là sẽ cùng cô ra sàn khiêu vũ.
“Em đi vệ sinh một chút.” Tô Uyển thầm thề rằng họ mới chỉ ngồi xuống ăn được khoảng mười phút, miếng bít tết trước mặt cô còn chưa vơi được một nửa. Nhưng nhìn cái vẻ mặt đang “mong ngóng” của ông chú già, hơn nữa thời gian của anh lại có hạn, cô đành phải lau miệng, định bụng đi vệ sinh xong sẽ cùng anh nhảy trước rồi về ăn sau.
“Để anh đi cùng em.”
Người đàn ông ấy nhanh chóng đứng dậy. Thân hình cao lớn, vạm vỡ trong bộ quân phục xanh lá sẫm lập tức hiện ra trước cửa sổ kính.
Bên ngoài Câu lạc bộ Ngoại kiều, Trưởng đoàn Tiết, người đang bị chặn lại bên ngoài, nhìn thấy bóng dáng trẻ tuổi đằng xa trên tầng hai, đặc biệt là chiếc quân hàm đỏ rực lấp lánh trên vai, bà xác định chắc chắn đó chính là Lữ đoàn trưởng Hoắc không sai vào đâu được.
Tô Hiểu Tuệ quả thực đã đi theo Lữ đoàn trưởng Hoắc đến Câu lạc bộ Ngoại kiều để hẹn hò.
“Xin lỗi đồng chí, nếu không có công văn, chúng tôi không thể cho các vị vào trong được.” Anh lính gác ở cổng nghiêm nghị ngăn cản Trưởng đoàn Tiết và Tiết Hành Chu ở bên ngoài, không cho họ tiến thêm bước nào.
Câu lạc bộ Ngoại kiều có tổng cộng bốn cổng, họ cũng không thể cứ đứng đợi mãi ở ngoài cổng được, ai mà biết được Lữ đoàn trưởng Hoắc sẽ đưa Tô Hiểu Tuệ đi ra từ cổng nào.
“Cô à, quân nhân vừa đứng dậy bên cửa sổ lúc nãy là Lữ đoàn trưởng Hoắc phải không?” Tiết Hành Chu đã túc trực bên ngoài cổng Câu lạc bộ Ngoại kiều từ lúc bốn giờ chiều, chân anh đã tê dại vì lạnh mà vẫn không thấy xe quân đội nào đi vào. Anh lo lắng hỏi, đôi má đỏ bừng, từng hơi thở ra thành luồng khói trắng. Thậm chí trên lông mày còn đọng lại một lớp sương giá trong suốt.
“Đợi dượng gửi công văn đến, chúng ta vào trong là sẽ biết ngay thôi.” Trưởng đoàn Tiết nhất quyết không đưa ra kết luận vội vàng cho đến phút cuối cùng.
Theo bà thấy, Tô Hiểu Tuệ là người được giáo dục tốt, lịch sự, dịu dàng, có tài lại cực kỳ có đạo đức. Một khi Tiết Hành Chu đã kể trong thư rằng cô ấy biết bà là cô của anh, và cô ấy cũng đã mỉm cười chào hỏi bà một cách thân thiện, thì lẽ nào lại có chuyện bắt cá hai tay. Cho dù Lữ đoàn trưởng Hoắc đúng là vô cùng xuất chúng, không có cô gái nào là không thích đi chăng nữa.
Nhưng bà nghiêng về giả thuyết là Tô Hiểu Tuệ đang bị che mắt, hoặc giữa hai gia đình có mối quan hệ nào đó. Vì thế, bà kiên định tin rằng chuyện này chỉ là một hiểu lầm, chắc chắn không phải như những gì họ đang nghĩ.
Chuyện này nếu làm rùm beng lên, thì danh tiếng của bản thân Tô Hiểu Tuệ và cả gia đình đều sẽ bị ảnh hưởng không tốt. Do đó, chỉ cần họ có được công văn để vào trong gặp cô ấy, mọi sự thật sẽ được sáng tỏ. Sau đó, bà lại an ủi Tiết Hành Chu không được quá nóng nảy, phải bình tĩnh và kiềm chế một chút. Biết đâu vì vốn ngoại ngữ của Tô Hiểu Tuệ tốt, nên Lữ đoàn trưởng Hoắc đưa cô ấy đi cùng vì mục đích công vụ thì sao.
Thế nhưng, trong thư Tô Hiểu Tuệ chưa từng nhắc với anh là cô ấy giỏi ngoại ngữ cả. Lòng Tiết Hành Chu vô cùng bất an, cảm thấy trống trải vô định, anh bèn đi vòng quanh Câu lạc bộ Ngoại kiều để xem, có chỗ nào nhìn lên tầng hai của nhà hàng Tây rõ hơn không.
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, Tô Uyển đi xuống tầng một, men theo hành lang đến cuối đường là nhà vệ sinh công cộng. Vì chiến dịch truy quét tội phạm vừa mới bắt đầu, Hoắc Kiêu Hàn không thể đứng canh ngay ngoài cửa nhà vệ sinh như lúc ở đơn vị buổi trưa được; hành động đó rất dễ bị hiểu lầm là lưu manh, có ý đồ nhìn trộm phụ nữ.
Vậy nên Hoắc Kiêu Hàn cứ đứng ở cửa tầng một, dõi mắt nhìn theo bóng dáng Tô Uyển.
Tô Uyển quấn chặt chiếc áo khoác dạ trên người, lúc ra ngoài cô quên mang khăn quàng cổ nên gió lạnh cứ thế lùa thẳng vào cổ áo. Khi đi đến khúc quanh của hành lang, bất thình lình có một bóng người hắt lên mặt kính dưới ánh đèn xe.
Theo bản năng, Tô Uyển liếc nhìn về phía cửa sổ hành lang, vừa vặn chạm mặt với người đang đi ngang qua bên ngoài. Ánh đèn sợi đốt phía trên đầu rọi xuống, khiến gương mặt Tô Uyển hiện lên rõ mồn một.
Người qua đường đi ngang qua cửa sổ sững sờ trong giây lát, cả người như bị điểm huyệt, đồng tử màu nâu nhanh chóng giãn ra, ánh mắt cứ thế đờ đẫn nhìn chằm chằm vào Tô Uyển ở bên trong cửa sổ.
“Hiểu Tuệ, Hiểu Tuệ… Anh là Tiết Hành Chu đây!”
Tiết Hành Chu sực tỉnh, lập tức muốn nhảy qua rãnh nhỏ bên lề đường, anh ta lớn tiếng gọi vọng vào từ bên ngoài cửa sổ, tâm trạng vô cùng kích động. Đúng là Hiểu Tuệ rồi, là Hiểu Tuệ, Hiểu Tuệ đã đi cùng Lữ đoàn trưởng Hoắc đến câu lạc bộ dành cho khách ngoại quốc.
Tô Uyển chỉ liếc nhìn một cái rồi rời đi.
Đến lúc cô từ nhà vệ sinh bước ra, người bên ngoài đã leo lên áp sát vào khung cửa sổ cao vút. Nhưng vì cửa sổ có lắp hàng rào sắt và đã được cài then từ bên trong, nên anh ta chỉ có thể dùng tay đập thình thình vào mặt kính, miệng không ngừng gọi: “Hiểu Tuệ!”
Trông dáng vẻ đó, rõ ràng là anh ta nhận ra cô.
Nhưng cô hoàn toàn không quen biết người này.
Hiểu Tuệ là ai chứ?
Tô Uyển cảm thấy thật kỳ lạ, cộng thêm trời tối nên cô cũng có chút hoảng sợ, bèn rảo bước thật nhanh về phía Hoắc Kiêu Hàn.
“Có chuyện gì vậy?” Thấy Tô Uyển từ hành lang chạy vội ra, Hoắc Kiêu Hàn liền bước tới hỏi thăm.
“Ở cửa sổ hành lang có người cứ bám vào bên ngoài rồi gọi em là Hiểu Tuệ gì đó.” Tô Uyển vừa rửa tay dưới vòi nước xong, tay lạnh buốt.
“Để anh đi xem sao.” Hoắc Kiêu Hàn nhíu mày, định bước qua đó.
“Chắc là nhận nhầm người thôi.” Tô Uyển kéo tay Hoắc Kiêu Hàn lại, sau đó nhân lúc xung quanh không có ai, cô luồn bàn tay lạnh giá của mình vào túi áo quân phục của anh.
Cảm giác ấm áp lan tỏa ngay lập tức.
Hoắc Kiêu Hàn nheo đôi mắt sắc bén nhìn về phía cuối hành lang một lát, rồi mới dẫn Tô Uyển quay lại nhà hàng Tây.
Tiết Hành Chu nắm chặt lấy hàng rào sắt lạnh lẽo, trơ mắt nhìn Hiểu Tuệ chạy về phía người đàn ông mặc quân phục, rồi sau đó hai người họ cùng rời đi.
Sao Hiểu Tuệ có thể làm như vậy?
Họ đã yêu nhau được bốn tháng rồi, sao cô ấy có thể ở bên người đàn ông khác được chứ?
Mà sao cô ấy lại có thể dịu dàng, thân mật đến thế?
Tiết Hành Chu dùng sức lay mạnh hàng rào sắt, hận không thể trực tiếp trèo qua cửa sổ để xông vào trong. Tâm trạng của anh ta hoàn toàn sụp đổ và tuyệt vọng. Trái tim của một thiếu niên vốn đang hăm hở, nhiệt huyết giờ đây đau đớn như bị xé toạc ra.
Rõ ràng cô ấy đã nhìn thấy anh, cũng nghe thấy anh gọi tên mình, vậy mà cô ấy lại chạy về phía người đàn ông khác nhanh hơn. Cô ấy đang trốn tránh anh!
Nhận ra bản thân không thể nào lay chuyển được thanh sắt, Tiết Hành Chu vội vàng nhảy qua rãnh nước để đi tìm cô mình, ngay cả việc giày đã ướt sũng anh ta cũng chẳng buồn quan tâm.
Cùng lúc đó, sau khi nhận được thông báo từ Hoắc Kiêu Hàn về việc có người lảng vảng ngoài cửa sổ hành lang, hai người lính gác cũng lập tức đến đó để kiểm tra.
“Cô ơi, khi nào thì công văn mới được gửi tới? Vừa nãy cháu thấy Hiểu Tuệ ở cửa sổ, cô ấy thấy cháu là quay đầu đi thẳng, chạy về phía Lữ đoàn trưởng Hoắc rồi…” Tiết Hành Chu chạy thục mạng về phía cổng Nam, giọng nói của chàng thiếu niên đầy sự đổ vỡ và tuyệt vọng, khản đặc cả đi.
“Chúng ta phải vào trong ngay, cháu phải hỏi cho ra lẽ, tại sao cô ấy lại làm như vậy?”
“Cô ấy coi bốn tháng trời cháu dốc hết lòng hết dạ vì cô ấy là cái gì chứ? Cả nhà không một ai đồng ý cho cháu quen cô ấy, mẹ bảo cô ấy không phải hạng con gái tử tế, bố thì mắng cháu, còn đòi cắt cả sinh hoạt phí. Chiếc áo khoác trượt tuyết cháu mua cho cô ấy cũng là dùng tiền mừng tuổi ông bà cho đấy…”
“Hành Chu, có lẽ sự việc không như cháu nghĩ đâu, cháu đừng kích động quá.” Đoàn trưởng Tiết nắm chặt lấy tay Tiết Hành Chu để trấn an anh ta.
Lúc này bà mới phát hiện, vì lúc nãy ghì chặt vào hàng rào sắt quá mạnh, đôi bàn tay anh ta đã bị cái lạnh làm tróc một lớp da, những vệt máu rỉ ra cũng nhanh chóng bị thời tiết giá buốt làm cho đông cứng lại.
“Đến rồi, đến rồi đây.” Một chiếc xe con màu đen vừa vặn dừng lại, người dượng nhanh chóng bước xuống xe, trên tay cầm theo công văn xin phép đã được phê duyệt.
Sau khi kiểm tra công văn, lính gác lập tức mở cổng cho ba người bọn họ vào trong.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
