Chương 240

Ai ép buộc cháu, cháu liền mang theo Cung Dã đi đầu hàng địch, không nói đến đầu hàng địch,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu tin rằng có rất nhiều quốc gia trung lập sẽ hứng thú với năng lực của cháu.”

Cô hừ cười một tiếng: “Ông cụ Triệu, cháu muốn đi, trừ khi ông 24 giờ buộc cháu vào thắt lưng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nếu không chỉ dựa vào vũ khí và kỹ thuật hiện giờ chưa chắc đã giữ được cháu đâu.”

Triệu Lập trợn mắt há mồm, nghe đi, nghe đi, đầu hàng địch, còn muốn dẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo đồ đệ của ông cùng đi đầu hàng địch, đây là tiếng người sao?

Nguyễn Hiện Hiện: “Biết rõ ông cụ ở ngoài nghe lén, cháu vẫn chọn cách phơi bày bí mật lớn nhất của mình không chút che giấu trước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt ông, không phải vì muốn khoe mẽ trước mặt người khác, mà là dựa trên sự tin tưởng đối với tổ chức, đối với Hoa Quốc.”

Giọng cô chợt thay đổi: “Nhưng nếu ai chủ động làm ra chuyện giết gà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy trứng, cháu cũng không ngại thu hồi lại sự tin tưởng này.”

Triệu Lập nhìn ra được cô không nói đùa, chính sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghiêm túc này đã khiến ông cụ tức giận.

“Khẩu khí lớn thật, tổ chức sinh cháu, nuôi cháu, bồi dưỡng cháu, mà cháu lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ treo chuyện phản quốc trên miệng như trò đùa? Nhóc con, đừng quá vô tâm.”

Nguyễn Hiện Hiện không bao giờ chấp nhận bị bắt cóc đạo đức, khóe môi cô mỉm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười, trong giọng nói bâng quơ mang theo nỗi bất bình mà chỉ mình cô biết.

“Thứ nhất, cháu là do mẹ cháu sinh ra,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là do bà nội một tay nuôi lớn.

Cháu không biết bà nội đã phạm phải tội ác tày trời gì, một nhà nghiên cứu cống hiến cho đất nước lại bị điều xuống nông trường, áo không đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ấm, ăn không đủ no, bị dày vò cả về tinh thần lẫn thể xác, “cải tạo” một lần là tám năm, bao nhiêu lần suýt nữa không qua khỏi.”

Cô ngừng một chút,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếp tục nói.

“Được rồi, dưới bối cảnh thời đại lớn, những chuyện cháu không hiểu nhưng cũng không thể thay đổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì không nói nhiều nữa. Tỉnh Hắc tổ chức hội chợ, thiếu phiên dịch, cháu đã đến.

Sản phẩm khách nước ngoài không vừa mắt, cháu đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra cải tiến quần áo để tạo ngoại hối.

Phát hiện đặc vụ địch, cháu mạo hiểm nằm vùng bên cạnh nhân viên nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài, từ lúc đến tỉnh Hắc chưa ngủ được một giấc ngon nào.

Đừng có nói mấy lời khốn kiếp như “đó là việc nên làm”, lúc cháu bị Nguyễn Bảo Châu bắt nạt, suýt chút nữa bị ông cụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn bán cho Lục Nghị hủy hoại cả đời, lúc tổ chức cướp đi người thân duy nhất của cháu thì tổ chức đang ở đâu?”

Vẻ sắc bén ngụy trang trong mắt Triệu Lập đã tan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biến tự lúc nào, trở nên vô cùng im lặng.

Nguyễn Hiện Hiện vuốt lại mấy lọn tóc mái rơi xuống vì kích động, giọng nói rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhẹ: “Thế giới dùng nỗi đau hôn cháu, cháu nguyện đáp lại bằng bài ca.

Nhưng đó không phải là lý do để đòi hỏi vô độ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cháu có thể cho đi cũng có thể thu hồi lại.”

“Cho cái gì? Ai dám ép em?” Đột nhiên một luồng khí thế bàng bạc bùng nổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong phòng họp không lớn này, giọng nói của Cung Dã ngay lập tức vang lên.

Nguyễn Hiện Hiện không có phản ứng gì nhưng Triệu Lập đối diện lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biến sắc, lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết: “Tiểu Dã, con...”

Ông có thể cảm nhận được, sức mạnh của Cung Dã không chỉ mạnh hơn gấp đôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ so với trước đây, ông liếc nhìn Nguyễn Hiện Hiện, chột dạ sờ sờ chóp mũi.

Con nhóc chết tiệt lẻo mép thật, không chọc nổi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không chọc nổi, ông đây chuồn trước thì hơn!

Hai cái chân ngắn cũn lạch bạch chạy đến trước cửa lớn, tay nắm trên tay nắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa, một lần, không kéo ra được, lại một lần nữa, vẫn không kéo ra được.

Triệu Lập tức đến mức suýt nhảy dựng lên: “Thằng họ Cung kia, chút bản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lĩnh này con đều dùng hết lên người sư phụ con rồi đúng không?”

Cửa lớn được mở ra từ bên ngoài, nhìn rõ người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến, Nguyễn Hiện Hiện đột nhiên hít thở không thông.

Chỉ thấy chiếc áo sơ mi trắng của Cung Dã bị nước làm ướt sũng, dính chặt vào da, phác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họa nên đường nét vô cùng quyến rũ, cơ bắp rõ ràng nhưng lại không khoa trương dữ tợn.

Nửa khuôn mặt bên phải của anh tuấn mỹ như thần thánh, còn dưới mí mắt trái lại có hoa văn màu xanh đen tương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự như hoa bỉ ngạn, đôi mắt màu trà nhạt liếc nhìn qua, khiến trong lòng Nguyễn Hiện Hiện thầm niệm: [Nam Bồ Tát!]

Anh từng bước từng bước đi tới, ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện: “Hiện Hiện, suy nghĩ của em quá cực đoan rồi.”

Khóe môi anh mỉm cười, lời nói ra khiến Triệu Lập đắc ý nhướng mày, thấy chưa, học trò do ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự tay dạy dỗ, đâu phải là một con nhóc vắt mũi chưa sạch nói cướp là cướp được.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.