Chương 203

“Đến cả mày cũng mất dấu? Ha ha ha, tìm, thông báo cho người của chúng ta, tìm cho ra một tên trùm chợ đen tên là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Giả Minh.” Gã suy nghĩ một lát rồi bổ sung: “Tìm được người lập tức thông báo cho ta, không được tự ý hành động.”

Thượng nhẫn không thể giải thích được vì sao mất dấu sau khi người kia trèo vào tường của Văn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng Tỉnh, nơi đó không tiện đi vào tìm kiếm kỹ lưỡng, bèn dứt khoát im lặng không nói.

...

Ở một bên khác, hệ thống nhìn “con gái rượu” nhà mình đang ngồi xổm trong bụi cỏ không nhúc nhích, chìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào im lặng kéo dài. Đây là... cảm thấy chiều cao phù hợp nên học và áp dụng ngay tại chỗ?

Sau khi xác định người đã thật sự rời đi, Nguyễn Hiện Hiện mới trèo ra khỏi tường, nghênh ngang bỏ đi. Đi được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nửa tiếng không xảy ra sự cố ngoài ý muốn, lúc này cô mới lôi xe đạp ra, đạp về gần khách sạn.

Nỗi phấn khích trong lòng không cần phải kìm nén nữa: [Thống Thống Thống Thống! Chúng ta phát tài rồi, về liền nâng cấp không gian​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành không gian cao cấp có núi có nước có linh tuyền. Đúng rồi, mi có phải lại có thể nâng cấp rồi không?]

Một người một hệ thống vui vẻ trao đổi, ngay trước giây phút bước vào sảnh khách sạn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô nàng này cứ cảm thấy mình quên mất điều gì đó? Thôi kệ, không quan trọng!

Trịnh Hoành Khoan vẫn đang diễn cảnh “có cánh cũng khó thoát” trong mơ:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???” Có khả năng nào là người cô quên chính là tôi không?

“Đồng chí Nguyễn về rồi à, bạn đồng hành của cô nhờ chúng tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyển lời, ngày mai có thời gian thì cùng đến xưởng ép dầu.”

Cô gái ở quầy lễ tân tay thì cầm sổ sách nhưng thực chất đang ngủ gật, nghe thấy tiếng bước chân liền giật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình mở mắt, nở nụ cười chuyên nghiệp, sau khi thấy người bước vào là Nguyễn Hiện Hiện, cả người liền thả lỏng.

Xưởng ép dầu? Nguyễn Hiện Hiện phản ứng một chút, chắc là đại đội trưởng đến rồi, cô đi đến quầy lễ tân, thò tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào túi lôi ra mấy gói cà phê hòa tan: “Trực ca đêm à! Nè, pha cà phê uống cho tỉnh táo đi.”

Hai người nhìn nhau, cà phê này là do nhà hàng của khách sạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cung cấp, đi công tác ăn ở đều do Sở tỉnh lo.

Cô nàng này mỗi lần đến nhà hàng đều “tiện tay” cầm về mấy gói cà phê, lấy ra chia sẻ với các cô gái, quan hệ đã thân quen, lễ tân cũng không khách khí nhận lấy, nghĩ đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điều gì đó lại nói: “Buổi chiều có một đồng chí nam họ Cung tìm cô, thấy cô không có ở đây, đã để lại một lá thư nhờ đồng nghiệp chuyển giao, nè, tôi suýt thì quên mất.”

Cô gái đưa tới một phong bì mỏng, Nguyễn Hiện Hiện vươn tay nhận lấy, bóp bóp phong bì, tự cảm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy mình là một phiên dịch viên, mà còn bận rộn hơn cả đối tượng đang làm lãnh đạo.

Thấy cô vừa vào cửa, lại nhấc bước đi ra ngoài, cô gái lễ tân ngáp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cái vội hỏi: “Nửa đêm nửa hôm vừa về xong lại đi đâu đấy?”

Đi đâu à? Chẳng phải là vì nhắc đến đại đội trưởng nên mới nhớ tới Trịnh Hoành Khoan vẫn còn đang nằm mơ trong không gian hay sao. Ngày kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là hội chợ triển lãm rồi, ngày mai cô dự định ngủ một giấc cho đã, tự cho mình nghỉ phép, trước tiên phải đưa lão già này về đã.

Nghe hỏi, cô thuận miệng đáp: “Ra ngoài bứt ít cỏ đuôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chó, đan thành con thỏ nhỏ mai tặng đối tượng.”

Lễ tân:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

Quà, quà tặng trẻ con thật, sau sáu tuổi cô ấy đã không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn chơi trò đan thỏ bằng cỏ đuôi chó nữa rồi.

Nguyễn Hiện Hiện rời khỏi khách sạn, đạp xe đạp muốn tóe lửa, đi đi về về một chuyến, chỉ dùng chưa đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nửa tiếng đồng hồ. Khi quay về gần khách sạn, cô còn thật sự nghiêm túc hái cỏ đuôi chó đan thỏ.

Cùng lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó!

Trịnh Hoành Khoan trở về nhà mình, mơ màng tỉnh lại, ánh mắt vô hồn ngơ ngác nhìn trần nhà, từng cảnh tượng trước khi ngủ thiếp đi sống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại, ông ta lăn một vòng xuống giường, ôm lấy cái ống nhổ mà nôn thốc nôn tháo. Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má.

Nôn đủ rồi, ông ta run rẩy hai chân lết từng bước nhỏ đến trước gương soi toàn thân, bật đèn lên, trong gương phản chiếu một người đàn ông trung niên hói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu kiểu Địa Trung Hải bụng phệ. Không hiểu nổi Shotaro làm thế nào mà có thể nhìn khuôn mặt này gọi hết tiếng “cục cưng” này đến tiếng “cục cưng” khác?

Biểu cảm trên mặt Trịnh Hoành Khoan dở khóc dở cười, nhớ lại cảnh tượng cuối cùng, Shotaro “tè” vào miệng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông ta, hỏi thì bảo là do quá kích động, Trịnh Hoành Khoan không nhịn được lại nôn ọe!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.