Chương 166
Lời này mà còn không hiểu, Trịnh Hoành Khoan coi như uổng công làm giám đốc nhiều năm, ông ta phịch mông ngồi sụp xuống ghế, hai môi run rẩy không ngừng.
“Sao lại thế? Sao lại thế này?”
Vệ Chí Bình với giọng điệu lạnh lùng bưng bát trà lên tiễn khách: “Tôi còn có việc, cậu về lại cương vị của mình trước đi!”
...
Trịnh Hoành Khoan đạp xe loạng choạng suốt cả quãng đường nhưng cuối cùng lại dùng tốc độ nhanh nhất trong đời lao lên lầu ba, trước tiên là hủy thi diệt tích cuốn sổ nhỏ giấu ở chỗ tối.
Ông ta chắp tay sau lưng đi đi lại lại trên sàn xi măng, nhớ lại ánh mắt đầy ẩn ý của ông anh vợ và lời nhắc nhở ngầm về việc đưa vợ con về nhà họ Vệ, tim ông ta liền đập thình thịch liên hồi.
Rời khỏi văn phòng, ông ta tìm kế toán, nói rõ là muốn kiểm tra sổ sách nửa đầu năm.
Kế toán vẻ mặt kỳ lạ, nửa đầu năm còn chưa qua, kiểm tra cái kiểu gì mà kiểm tra.
Không khách khí đuổi người đi, sau khi Trịnh Hoành Khoan mặt xám mày tro rời khỏi, Quan Yến từ trong bóng tối bước ra.
Người kế toán đóng cửa sổ nhỏ lại, vẻ mặt “có phải đã xảy ra chuyện gì không” hỏi Quan Yến “Phó giám đốc, giám đốc quả nhiên đúng như lời cô nói, đã đến đòi sổ sách, có phải xưởng sắp xảy ra chuyện rồi không?”
Quan Yến vỗ mạnh vào vai người kế toán: “Không có chuyện gì lớn đâu, cho chị nghỉ phép, hôm nay về nhà sớm đi.”
Bảo vệ đều là người thân tín của Trịnh Hoành Khoan, Quan Yến trực tiếp tìm mấy công nhân bốc vác thuộc phe mình, chia một nửa đi canh chừng phòng lưu trữ hồ sơ, một nửa nấp gần phòng tài vụ.
“Đêm nay tất cả phải mở to mắt ra, tôi nhận được tin báo có người sẽ cố ý phá hoại sổ sách. Đặc biệt cẩn thận với lửa, hễ có kẻ nào hành tung mờ ám đến gần, lập tức bắt giữ ngay, nghe rõ chưa?”
Thời buổi này thường xuyên có đặc vụ địch đến các xưởng lớn để phá hoại, tất cả những nơi quan trọng đều cần có người chuyên canh gác ban đêm, mấy công nhân bốc vác nghe sự sắp xếp của phó giám đốc cũng không thấy ngạc nhiên.
Họ hứa đảm bảo sẽ canh gác cẩn thận đêm nay.
Trở lại văn phòng, Quan Yến vẻ mặt bất an hỏi người đàn ông đang lật xem sổ sách xưởng hai năm gần đây ở sau bàn làm việc “Giám đốc... ông ta thật sự sẽ nhân đêm nay phóng hỏa sao?”
Tia nắng cuối ngày nhuộm mái tóc ngắn của người đàn ông thành màu vàng cam rực rỡ, anh ngẩng đầu lên từ đống sổ sách, để lộ ngũ quan tuấn tú mà sắc bén của Cung Dã.
Anh gấp một cuốn sổ sách của tháng Hai năm ngoái lại, ngước mắt lên, đáy mắt là một màu đen kịt không thể tan ra: “Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm vậy.”
Quan Yến hít thở khựng lại, chính nó, chính cái ánh mắt nhìn qua không chỉ có bệnh nặng, mà còn có chút điên cuồng này, cô ấy chắc chắn ban sáng vừa mới thấy trong mắt cô Nguyễn kia.
Người già thường nói, nằm chung một chăn không thể có hai kiểu người, cô ấy tin rồi!
Trời dần tối, vệt nắng tà cuối cùng cũng lặn vào trong mây, công nhân xưởng dệt ùa ra, túm năm tụm ba đi về các hướng khác nhau.
Cho đến khi trời tối hẳn, ngoại trừ người trực ca đêm và phòng bảo vệ, công nhân trong xưởng đã về gần hết, giám đốc Trịnh với vẻ mặt âm trầm quay trở lại, dùng chìa khóa dự phòng trong tay, mở một cánh cửa nhỏ đã lâu không sử dụng của xưởng dệt để quay lại bên trong.
Diễn thì phải diễn cho trót, ông ta quay về văn phòng trước, lấy chùm chìa khóa dự phòng của cả xưởng mà ông ta cố tình để lại đây vì sợ bị người ta tra ra, ngậm đèn pin tìm chiếc chìa khóa của phòng kế toán.
Tay không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Nhớ lại ngày xưa, ông ta cũng từng là một vị giám đốc tốt hết lòng vì xưởng, vì tổ chức, một tay đưa xưởng dệt lên vị trí doanh nghiệp hàng đầu của tỉnh Hắc.
Lúc đó, ai nhìn thấy ông ta mà không gọi một tiếng giám đốc Trịnh đầy kính trọng từ tận đáy lòng.
Rốt cuộc là bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Nhìn chùm chìa khóa treo ở vị trí bắt mắt trên tường, Trịnh Hoành Khoan nghĩ có lẽ là sau khi cưới người vợ hiện giờ.
Người qua tuổi ba mươi thì mất vợ, sao cũng không ngờ có thể “tu thành chính quả” với cô bạn cùng bàn mình thầm mến hồi nhỏ.
Bạn cùng bàn không chỉ học giỏi, người xinh đẹp, mà còn là cô con gái út được hai ông bà nhà họ Vệ hết mực cưng chiều, cho dù cả hai đều là “rổ rá cạp lại” nhưng tình cảm sau hôn nhân vẫn viên mãn, sinh được hai người con trai.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
