Chương 502

Nhưng nhìn vết thương không nhẹ, lại chậm trễ lâu như vậy, có cứu sống được hay không thật sự khó nói.

"Nhổ vào. Đúng là thứ kinh tởm, biết bọn chúng xấu xa, không ngờ bọn chúng lại xấu xa đến mức này, lại dám ức h**p con nhà người ta như vậy."

"Chứ còn gì nữa, bắt cóc con nhà người ta, là phải bị trời đánh sấm sét."

"Trời đang mưa thật đấy, đừng chửi như vậy vội, lỡ một tia sét đánh xuống liên lụy đến chúng ta thì khổ."

"Tôi thấy á, chính là ông trời có mắt, bọn chúng làm chuyện xấu ở miếu Sơn Thần, ông trời cũng dạy bọn chúng làm người. Đáng đời rơi xuống bẫy."

Hà Tứ Trụ Nhi lúc này cảm thấy mình rất có thể diện, người trong thôn luôn lén lút bàn tán chuyện nhà gã đặt bẫy, mọi người xem đi, thời khắc quan trọng này cũng giúp được việc rồi đó. Không thể cứ nói là không tốt được chứ?

Chu Tráng Tráng vẫn đang mách lẻo với mẹ cậu bé, cậu bé nói: "Hai tên người xấu này nói muốn bán hết bọn con đi."

Trúc Can Nhi hùa theo: "Nói rồi, bọn chúng nói rồi."

"Bọn chúng không phải người tốt."

Vừa nghe nói muốn bán trẻ con, mọi người càng thêm căm phẫn sục sôi, nếu không phải hai kẻ này đều đã thoi thóp, bọn họ chắc chắn không thiếu một trận đòn hiểm! Loại tiểu nhân tâm địa dơ bẩn này, người người đều có thể giết c.h.ế.t.

Một đoàn người đông đảo rầm rộ xuống núi, Điền Xảo Hoa phụ trách ở lại trong thôn tọa trấn, thật sự là ngồi trên đống lửa, phải biết rằng Bảo Nha và Thiệu Dũng đều ở trên núi đó. Bà sốt ruột sắp điên lên rồi.

"Người xuống rồi."

"Không sao, bọn trẻ đều không sao."

"Không cần lo lắng nữa."

Từng trận bàn tán truyền đến, Điền Xảo Hoa dường như trút được một hơi.

"Đầu thôn có hai chiếc xe ô tô con đi tới."

Tiếng xe ô tô con truyền đến, lập tức có người phát hiện ra.

Bọn Vương Nhất Thành từ trên núi xuống, vừa vặn gặp xe ô tô con đi vào thôn, coi như là đụng mặt nhau.

Hồng Nguyệt Tân từ trên xe bước xuống, mang theo nước mắt xông tới: "Tiểu Tranh!"

"Mẹ!"

Bé Cao Tranh vốn dĩ luôn kìm nén, nhưng rốt cuộc cậu bé cũng mới mười tuổi, nhìn thấy mẹ ruột, lập tức khóc òa lên, gào khóc: "Mẹ ơi, hu hu hu, mẹ ơi con tưởng con không được gặp mẹ nữa..."

Hồng Nguyệt Tân ôm con trai khóc: "Không sao, không sao đâu, có mẹ ở đây rồi."

"Bọn họ lừa con ra ngoài, con phát hiện không đúng muốn chạy thì không chạy thoát được nữa. Mẹ ơi, bọn họ còn có đồng bọn, là chú hai và thím hai, đồng bọn của bọn họ là chú hai và thím hai, bọn họ vì muốn trả thù mẹ, nên muốn bán con đi..."

Sắc mặt Hồng Nguyệt Tân lập tức thay đổi, hận thù nói: "Tôi biết ngay cái nhà này không có một thứ gì tốt đẹp mà!"

Nhưng rốt cuộc là chuyện nhà buồn nôn, cô hít một hơi thật sâu không nói nhiều, chỉ ôm con trai, kiên định nói: "Không chạy thoát được đâu, bọn họ một kẻ cũng không chạy thoát được."

Cao Tranh dùng sức gật đầu.

Trong mắt Hồng Nguyệt Tân lóe lên một tia tàn nhẫn, cô có thể đi đến vị trí ngày hôm nay, thì không phải là người mềm lòng. Cô cắn cắn môi, sau đó rất nhanh khôi phục tinh thần, nói: "Con tôi bị thương rồi, tôi còn phải đưa thằng bé đến bệnh viện, sẽ không ở lại lâu. Cảm ơn mọi người đã giúp tôi tìm thấy con lại còn bắt được người xấu, sau này tôi nhất định sẽ đến tận cửa cảm tạ."

Cao Tranh bị thương, đây là chuyện ai cũng nhìn thấy, mọi người cũng không nói thêm gì, Điền Kiến Quốc: "Cô mau đưa đứa trẻ đi khám đi."

Còn về tổ hợp hai tên người xấu, thì chắc chắn là cùng mang đi rồi, nhưng bọn chúng có kết cục gì, thì thật sự không ai quản.

Loại tôm tép nhãi nhép độc ác này, mọi người ước gì bọn chúng bị thương nặng không chữa khỏi.

Hiện trường một mớ hỗn độn, nhưng Hồng Nguyệt Tân lại rất nhanh mang theo đứa trẻ rời đi.

"Người phụ nữ này có chút bản lĩnh đó, ngồi cả xe ô tô con rồi."

"Cô ta trông hơi quen mắt."

"Đây là ai vậy?"

"Sao cô ta giống xưởng trưởng Hồng của Xưởng Sửa chữa ô tô số 2 vậy."

Mọi người đều nhìn về phía Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành chắc phải biết chứ. Vương Nhất Thành biết chuyện này cũng không giấu được, gật đầu nói: "Là xưởng trưởng Hồng của chúng tôi."

Anh cũng không nói nhiều, trực tiếp nói: "Tôi về trước đây, còn phải dạy dỗ trẻ con nữa."

Mọi người vừa nghe, nhao nhao gật đầu.

Hiểu, quá hiểu.

Vương Nhất Thành trực tiếp xách Bảo Nha về nhà, ngay cả Trần Đông Mai cũng xách Thiệu Dũng, ánh mắt mang theo sát khí.

Bảo Nha: "Ba ơi con làm việc tốt mà, ba không được đánh con đâu."

Bảo Nha: "Ba ơi, con là đứa trẻ ngoan mà, đánh đứa trẻ ngoan là không đúng..."

Bảo Nha kêu la thì ghê gớm lắm, nhưng vừa vào cửa đã bị ba đè lên đầu gối, trực tiếp đánh đòn.

Bốp bốp bốp!

Bảo Nha: "Oa!"

Bé gái trực tiếp khóc òa lên.

Vương Nhất Thành: "Con còn khóc! Con có biết con suýt dọa c.h.ế.t ba rồi không? Nếu con có mệnh hệ gì, ba phải làm sao? Ba nuôi con lớn chừng này dễ dàng lắm sao? Bây giờ con to gan rồi nhỉ, chuyện gì cũng dám xen vào! Con có biết nếu để người xấu bắt được bán đi, sau này sẽ không bao giờ về được nữa không? Sao con lại không nghe lời như vậy hả! Hả!"

Bảo Nha: "Hu hu hu!"

Vương Nhất Thành: "Bình thường ba không đánh con, nhưng con xem chuyện hôm nay con làm đi, con là một đứa trẻ, bên cạnh cũng toàn là trẻ con, con nghĩ con có thể đối đầu với một người lớn sao? Nếu không có cái bẫy của nhà họ Hà, con nói xem con phải làm sao? Hả, con nói cho ba nghe! Đợi bọn ba qua đó, các con đã bị mang đi từ lâu rồi, con còn tìm được đường về nhà không?"

Vương Nhất Thành tức giận đến run rẩy.

Vừa tức giận, vừa sợ hãi.

Hốc mắt anh đỏ hoe, bốp bốp bốp, lại đánh thêm ba cái.

"Ba không phải không cho con làm việc tốt, nhưng trẻ con phải làm việc tốt mà trẻ con mới có thể làm, con phải làm những việc trong khả năng của mình. Con nghịch ngợm thế nào chơi đùa thế nào, ba đều cho phép, đều không mắng con, cho dù là đánh nhau với bạn nhỏ, ba cũng hò reo cổ vũ cho con. Nhưng loại chuyện đối đầu với người xấu này, con nhỏ như vậy, sao dám làm? Là không cần mạng nữa sao? Sau này con còn dám nữa không?"

Bảo Nha: "Oa oa oa..."

Gào khóc ầm ĩ.

Bảo Nha khóc thảm thiết quá.

Cách vách truyền đến tiếng khóc của anh họ Thiệu Dũng, tên này khóc cũng thảm thiết không kém!

Không sai, cậu bé cũng đang bị đánh ở nhà.

Chuyện như vậy, ai mà không sợ hãi cơ chứ!

Bảo Nha vừa khóc còn vừa vểnh tai nghe ngóng động tĩnh cách vách, Vương Nhất Thành nhìn thấy càng tức hơn: "Con một chút cũng không biết sai đúng không? Hả! Con muốn chọc tức c.h.ế.t ba đúng không? Chuyện như vậy mà cũng dám mạo hiểm, con không nghĩ đến ba sao!"

Vương Nhất Thành lần đầu tiên tức giận lớn như vậy.

Anh véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc, nói: "Con nói cho ba nghe, sau này còn dám nữa không?"

Bảo Nha ôm cái mông nhỏ, khóc oa oa, đáng thương rơi nước mắt, giọng mềm mại nức nở: "Không dám nữa, sau này con không bao giờ dám nữa, sau này con không bao giờ mạo hiểm nữa."

Vương Nhất Thành nhìn bộ dạng khóc lóc đáng thương của đứa trẻ, nhịn không được cũng "gào" lên một tiếng nước mắt tuôn rơi: "Nếu con mất rồi, ba sống sao nổi đây!"

Bảo Nha bị đòn.

Thiệu Dũng cũng bị đòn.

Tam Nha đương nhiên cũng không thoát.

Đám trẻ con này có một tính một, về nhà đều bị "măng xào thịt", đánh cho mông nở hoa. Chuyện này còn có thể không bị đòn sao? Chuyện lớn như vậy mà trẻ con cũng dám tham gia, đúng là ăn gan hùm mật gấu, nếu không đánh một trận, lần sau lại làm thế liệu có may mắn như vậy nữa không, chuyện đó khó mà nói trước được.

Làm phụ huynh sao có thể chiều chuộng con cái? Mặc dù bọn trẻ làm việc tốt, nhưng làm phụ huynh thì không thể không tức giận! Bọn chúng không một đứa nào thoát, từng đứa từng đứa đều bị đòn. Ngày thường có được cưng chiều đến mấy cũng vô dụng, mông Bảo Nha đều nở hoa rồi.

Nhưng cô bé không dám khóc quá to, bởi vì... ba cô bé khóc thảm quá.

Sáng sớm hôm sau ngủ dậy, mắt Vương Nhất Thành sưng húp, bé Bảo Nha nghe thấy tiếng ba dậy rửa mặt, liền lăn một vòng bò dậy. Vội vàng sáp lại gần: "Ba!"

Vương Nhất Thành: "Hừ!"

Bảo Nha cười lấy lòng ba, nói: "Ba, ba đừng giận nữa có được không?"

Một đêm rồi mà vẫn chưa hết giận, lần này giận lâu quá đi.

Bé Bảo Nha túm lấy vạt áo mình, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng nghiêm túc: "Lần sau Bảo Nha gặp chuyện như vậy, nhất định sẽ tự mình chạy trốn trước, tìm người lớn đến cứu người, được không ạ?"

Vương Nhất Thành liếc cô bé: "Vốn dĩ phải như vậy."

Anh ra sức xoa xoa mái tóc xoăn tít mềm mại của con gái, nói: "Con đó, chỉ toàn làm ba lo lắng."

Bảo Nha thấy Vương Nhất Thành dịu giọng, vội vàng cọ cọ, làm nũng: "Sau này Bảo Nha không làm ba lo lắng nữa."

Vương Nhất Thành: "Làm ba thật không dễ dàng gì, con xem ba vừa làm ba vừa làm mẹ nuôi con, lỡ con có mệnh hệ nào thì ba biết làm sao?"

Bảo Nha vội vàng gật đầu: "Con biết rồi con biết rồi, sau này con không dám nữa đâu."

Vương Nhất Thành: "Thế còn nghe được."

Bảo Nha mềm mại dựa vào ba, đưa tay sờ sờ mắt ba, nói: "Ba, mắt sưng húp rồi."

Vương Nhất Thành: "Không sao."

Lúc này anh cuối cùng cũng nguôi ngoai, hiếm khi còn nói đùa một câu: "Cho dù mắt có sưng thì cũng không làm giảm đi sự anh tuấn tiêu sái của ba."

Bảo Nha cười khanh khách, nói: "Ba là tốt nhất."

Vương Nhất Thành véo véo Bảo Nha, nói: "Hôm nay cứ ngoan ngoãn ở nhà chơi cho ba, nghe chưa."

Bảo Nha nghiêm túc gật đầu.

Vương Nhất Thành: "Ba đi nghe ngóng xem rốt cuộc là chuyện gì, nếu không ba không yên tâm."

Bảo Nha: "Dạ."

Vương Nhất Thành nhìn con gái, thầm nghĩ cái đứa nhỏ này đúng là khiến người ta phải bận tâm.

Nuôi trẻ con cũng quá không dễ dàng rồi, may mà là con ruột của mình, nếu không thì đúng là nửa điểm cũng không gánh nổi.

Vương Nhất Thành véo má con gái, kiên định với quyết tâm chỉ sinh một đứa, anh có đánh c.h.ế.t cũng không thể sinh đứa thứ hai, mẹ kiếp, thật sự quá nhọc lòng.

Vương Nhất Thành: "Con nằm thêm lát nữa đi."

Bảo Nha gật đầu, hôm qua cô bé chạy cả ngày, cũng mệt lắm rồi.

Bé Bảo Nha lại chui vào chăn, Vương Nhất Thành đi tới tủ lục lọi rồi bước ra ngoài, đôi mắt đen láy của Bảo Nha ngó xem ba lấy cái gì, ừm, không nhìn rõ. Vương Nhất Thành vừa ra khỏi cửa thì thấy chị dâu hai đang phụ giúp trong bếp, hôm nay đến lượt phòng hai nấu cơm, anh không để ý đến Trần Đông Mai, đi thẳng vào phòng hai, gõ cửa phòng trong: "Anh hai."

Vương Nhất Hải: "Tiểu Ngũ Tử à? Vào đi."

Vương Nhất Thành bước vào cửa, liền thấy Vương Nhất Hải đã ăn mặc chỉnh tề, đang chuẩn bị ra ngoài, ngược lại Thiệu Dũng vẫn đang ngủ.

Vương Nhất Thành tiện tay vỗ vỗ má Thiệu Dũng, gọi: "Thiệu Dũng."

Vương Nhất Hải: "Chú làm cái gì vậy? Con trai anh đang ngủ ngon lành, chú rảnh rỗi sinh nông nổi à?"

Vương Nhất Thành lại vỗ thêm cái nữa, Thiệu Dũng: "Ưm..."

Thằng bé cũng có cặp mắt quả óc chó y hệt Vương Nhất Thành, sưng húp.

Hôm qua cậu bé bị ăn một trận đòn, khóc xé ruột xé gan, còn thảm hơn cả Bảo Nha.

Thiệu Dũng: "Chú út..."

Vương Nhất Thành: "Nghe nói hôm qua cháu còn bảo vệ em gái."

Anh xoa đầu Thiệu Dũng, Thiệu Dũng đỏ mặt, nói: "Em gái cũng cứu cháu, cháu bị người xấu tóm được, em gái lao tới kéo cháu chạy."

Vương Nhất Thành gật đầu, tối qua anh đã hỏi kỹ rồi, nói cho cùng, thủ lĩnh nhỏ chủ yếu lại chính là con gái anh. Lúc đó Vương Nhất Thành cạn lời luôn, anh nói xem mấy đứa trẻ này đa số đều lớn hơn Bảo Nha, sao lại nghe Bảo Nha chỉ huy chứ.

Ừm, quả nhiên vẫn là con gái anh lợi hại, có điều, làm ba lo lắng muốn c.h.ế.t.

Anh nói: "Các cháu đều là những đứa trẻ ngoan."

Anh móc từ trong túi ra một cuộn bánh quy, nói: "Nào, cái này cho cháu ăn."

Mắt Thiệu Dũng sáng rực, kích động: "Cảm ơn chú út."

Vương Nhất Thành: "Thằng nhóc ngốc."

Anh mỉm cười, nói: "Được rồi, chú còn phải đi làm, cháu cứ nằm đi."

Anh ra khỏi cửa, Vương Nhất Hải đứng bên cạnh xem náo nhiệt, lúc này mới nói: "Lại đây. Ba cất đi cho."

Thiệu Dũng lập tức quét tọt vào trong chăn, không chịu.

"Cháu không, đây là chú út cho cháu."

Đây là loại bánh quy bán chạy nhất ở địa phương, bánh quy hình tròn dày cộp, gọi là bánh quy trọc, ăn một cái là bằng bao nhiêu cái bánh quy nhỏ, dày dặn chắc nịch, cung tiêu xã bán theo cây, một cây bên trong có mười cái, bên ngoài bọc giấy.

Nó rất được ưa chuộng ở địa phương, một đồng một cây đấy.

Vương Nhất Thành lấy một cây chưa bóc vỏ đưa qua, Thiệu Dũng nhét vào chăn, kiên quyết không đưa cho ba.

"Đây là của con."

Vương Nhất Hải: "Con là trẻ con cầm nhiều bánh quy thế làm gì, cất đi rồi từ từ ăn."

Thiệu Dũng: "Con không con không."

Trần Đông Mai bước vào, nhìn hai ba con giằng co, hỏi: "Hai người đang làm gì vậy? Tiểu Ngũ Tử qua đây làm gì?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.