Chương 43: End

Vài tháng sau, Thái Hồng bỗng dưng nhận được một bưu

điện được gửi đến từ Tứ Xuyên, trên đó không ghi tên người gửi, nét chữ cũng xa

lạ.

Trong bưu kiện có một hộp gỗ sơn đỏ, rất nhỏ, nhưng

hơi nặng.

Mở ra xem, bên trong có một viên đá.

Không phải thủy tinh, không phải ngọc, cũng chẳng phải

đá cuội, mà là một viên nham thạch rất đỗi bình thường.

Trong hộp kèm theo một mẩu giấy “Đông Lâm từng nói, cái này là để lại cho em.” Ký tên

Tần Vị. Không có số điện thoại, cũng không có địa chỉ liên lạc.

Cô vội vàng mở máy tính lên, gõ ba chữ “núi Minya

Konka” vào thanh tìm kiếm của Google để tìm kiếm tin tức về Tô Đông Lâm, rất

nhanh sau đó phát hiện ra một bản tin Ngày Mười ba tháng Năm, ba thành viên đội leo núi đến

từ California – Mỹ sau khi trèo ln đnh núi Minya Konka ở tỉnh Tứ Xuyên đã gặp

phải sương mù dày đặc, và mất liên lạc với căn cứ trên đường xuống núi. Công an

địa phương cùng với hai người vốn là huấn luyện viên cũ của đội leo núi quốc gia

sau khi tiến hành tìm kiếm trong suốt ba ngày đã phát hiện cả ba thành viên đã

gặp nạn. Được biết một trong ba người gặp nạn nguyên là phó tổng giám đốc của

Tập đoàn Nguyên Hựu, nhà doanh nghiệp trẻ nổi tiếng, anh Tô Đông Lâm…

Đưa mắt nhìn bầu trời xa xăm ngoài cửa sổ, tay mân mê

những hạt đá xù xì trên viên nham nhạch, Thái Hồng đau lòng nghĩ, Đông Lâm chắc

chắn đã nhìn thấy quang cảnh đẹp đẽ nhất rồi.

Và giờ đây, thành phố F trong lòng cô đã trở thành một

thành phố hoang vắng…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.