Chương 12

Bầu không khí của bữa ăn khuya không đến nỗi quá ngột

ngạt, móc mỉa nhau là chuyện thường ngày, họ đã quen rồi. Sau khi hát karaoke

họ mới ra về, rồi chạm phải một nhóm người từ ngoài cửa bước vào. Người đi đầu

mặc com lê kẻ sọc, ôm hờ một cô gái có đôi mắt to, năm, sáu người theo sau, nam

có nữ có, không biết là cấp dưới hay bạn bè.

Đông Lâm dừng bước, nheo mắt: “Anh!”

Đông Vũ cười, đáp: “Hát karaoke hả?”, rồi cúi đầu nhìn

đồng hồ. “Trễ vậy rồi còn không về bệnh viện, liệu có bị y tá mắng không đấy?”

“Dẫn Thái Hồng ra ngoài chơi chút.” Đông Lâm liếc nhìn

Thái Hồng, phát hiện cô đang cắn chặt môi, mặt hầm hầm.

Mắt Đông Vũ lóe lên tia sáng, nhìn bộ dạng của hai

người, vẻ vô cùng hứng thú: “Thế thì anh không làm phiền hai em nữa, vui chơi

thỏa thích nhé!”

Mọi người gật đầu chào nhau, nhóm người tiến vào

trong. Đột nhiên Thái Hồng gọi lớn: “Đông Vũ!”

Có bóng lưng ai đó khựng lại.

“Chuyển lời hỏi thăm của em đến Lợi Lợi.” Cô lạnh lùng

nói.

Đông Vũ ngần ngừ một chút, rồi xoay người, tay vẫn ôm

vai cô gái kia, ánh mắt điềm tĩnh: “Được thôi!”

Vừa dứt lời đã có người mở cửa phòng hộ anh, cả nhóm

người lũ lượt đi vào, hành lang chìm trong thinh lặng.

Đi theo Đông Lâm xuống bãi đỗ xe, cả đoạn đường Thái

Hồng luôn tức giận. Tuy nói con cháu nhà giàu đa số đều như vậy, nhưng hình ảnh

chàng công tử Tô Đông Vũ chín chắn, phong độ trong lòng Thái Hồng đã sụp đổ tan

tành trong chốc lát

Đây là một vấn đề nhạy cảm, người thông minh luôn biết

giả ngốc, nhưng Thái Hồng một mực muốn hỏi cho ra lẽ “Đông Lâm, anh trai anh bên ngoài có người phụ nữ khác

sao?”

“Sao anh biết được? Người đó anh cũng chẳng quen, cùng

lắm chỉ là chơi bời chút thôi.” Tô Đông Lâm hắng giọng, vẻ mặt lúng túng.

“Chuyện anh trai anh em đừng hỏi nhiều... Việc gì phải tự đeo phiền phức vào

mình chứ?”

Đây là trả lời kiểu gì chứ?

Tuy tình cảm với Lợi Lợi không được như hồi đầu, nhưng

trong lòng Thái Hồng luôn có sự mâu thuẫn. Giữa hai người đã từng có tình bạn

thắm thiết và cũng từng chịu sự tổn thương sâu sắc. Lỗi tuy ở Lợi Lợi nhưng cô

ấy cũng đã tỏ ra rất áy náy, nhiều năm nay luôn tìm cơ hội bù đắp. Sau chuyện với

Ngụy Triết, sự nhiệt tình mà cô ấy dành cho Thái Hồng khiến Thái Hồng cảm thấy

mình đã quá câu nệ chuyện cũ. Nói sao nhỉ? Không phải không tha thứ, cũng không

phải không muốn thân thiết với cô ấy, chỉ là dù làm thế nào cũng không thể thân

lại như lúc xưa...

Một tình cảm mà phải cố gắng hết sức để duy trì thì sẽ

không thể bền vững lâu dài được. Khi mới tốt nghiệp, Lợi Lợi thường xuyên gọi

điện rủ Thái Hồng đi chơi. Khi kết hôn không quên mời Thái Hồng làm phụ dâu.

Sau khi sinh con, một lần còn tiết lộ ý muốn con mình gọi cô là mẹ nuôi, Thái

Hồng chỉ nói dăm ba câu cho qua chuyện. Trong đám bạn học, Lợi Lợi đủ thực tế

cũng rất mạnh mẽ, nhưng cô ấy cũng quá si tình. Khi chia tay Ngụy Triết, Lợi

Lợi đau khổ khóc như mưa, chỉ thiếu nước nhảy lầu tự vẫn. Thành tích học tập

của cô ấy không tệ, lại là thành viên tích cực trong các hội, nhóm. Dựa vào

ngoại hình, gia thế và bản lý lịch không chê vào đâu được thì không khó để tìm

được một công việc, nhưng sau khi tốt nghiệp, cô lại chịu an phận ở nhà làm bà

nội trợ. Đối với một người thích náo nhiệt, thích giao tiếp, thích nổi bật như

cô ấy, đây cũng có thể coi là đã hy sinh cho gia đình rồi. Nên hôm nay bắt gặp

Đông Vũ đi cùng người phụ nữ khác, cô cảm thấy ấm ức thay cho Lợi Lợi.

Không đợi cô lên tiếng, Tô Đông Lâm nói tiếp: “Chuyện

này em đừng nói cho Lợi Lợi biết, nếu không cô ây sẽ xé tan cái nhà anh ra

mất.”

Thái Hồng nhướn mày: “Nghiêm trọng đến thế cơ à?”

“Không phải em rất hiểu cô ấy sao?”

“Cô ấy đâu có xấu xa.”

“Khi phụ nữ phẫn nộ là đáng sợ nhất đấy.”

“Lạ thật đấy, hai anh em nhà anh gặp chuyện này không

biết tự kiểm điểm thì thôi, còn ở đó trách người ta?” Cơn lửa giận trong cô

càng bốc lên dữ dội, cô quay gót bỏ đi. “Anh về một mình đi, em đi xe buýt về.”

Tô Đông Lâm kéo cô lại: “Đêm hôm khuya khoắt em còn

đợi xe gì nữa? Em bị bệnh à?”

“Em có bệnh đây, vì em chướng mắt các anh như thế.”

“Ơ này, em đừng có vơ đũa cả nắm thế, cái gì mà bọn anh

với bọn em? Chuyện này liên quan gì đến anh chứ?”

“Đương nhiên không liên quan anh rồi! Đối với anh

chuyện này chẳng là gì cả, đúng không? Anh có nghĩ cho Lợi Lợi không?”

“Em say rồi. Lên xe đi!” Tô Đông Lâm mặt tối sầm,

không kiềm chế được lấy ra một điếu thuốc. “Ý em anh hiểu, chẳng phải là muốn

nói nhà họ Tô không ra gì sao?”

“…”

“Em nói đúng”, anh nhìn vào mặt cô. “Anh đúng là chẳng

ra gì, nên đang đợi em đến cải tạo đây.”

Dứt lời, anh nhìn cô với nụ cười thấp thoáng trên môi,

đôi mắt nheo lại, tràn đầy sự mỉa mai.

Cô thoáng ngẩn ra, cầm lấy túi xách, đi thẳng về hướng

trạm xe buýt.

Con đường này tuy vắng lặng nhưng không đến nỗi nhỏ,

thế mà Thái Hồng đợi mười mấy phút rồi vẫn không thấy có chiếc xe nào. Ở trạm

xe này không còn ai khác, chỉ có hai thùng rác dơ bẩn. Thái Hồng ngơ ngẩn dõi

mắt nhìn ánh đèn đường vàng vọt ở phía xa, chợt nhớ ra chỗ này cách nhà không

xa lắm, không có xe cô có thể cuốc bộ về. Định bước đi nhưng cô lại do dự. Con

đường này cô không thông thạo, phía trước một màu đen hun hút, không biết có an

toàn không... Thế nên cô quyết định đợi thêm năm phút, sau đó sẽ bắt taxi.

Vẫn không có xe.

Gió đêm thổi lạnh, cô kéo cao cổ áo rồi đi về con phố

ở phía Bắc. Chưa được mười bước, một chiếc xe thể thao màu đỏ không biết từ nơi

nào lao tới, dừng trước mặt cô. May mà cô đi trên vỉa hè, nếu ở dưới lòng đường

chắc đã bị đâm rồi.

Thái Hồng vừa hoảng sợ vừa tức giận, đang định nổi

đóa, cửa xe bật mở. Một người mặc com lê đen bước ra.

Đó là một chàng trai rất tuấn tú và lịch lãm, làn da

trắng trẻo, vầng trán cao, đôi môi quyến rũ... Anh đẹp y như người mẫu, gương

mặt lạnh lùng không cảm xúc.

Trên người anh phảng phất mùi hương nước hoa thanh

nhẹ. Chân tay mảnh khảnh, dáng vẻ bước từ trên xe xuống giống một chàng công tử

đào hoa. Bộ com lê trên người cắt may theo kiểu dáng ôm sát người. Thái Hồng

không nén được đưa mắt nhìn anh lần nữa và phát hiện, thực ra anh cũng không

cao lắm, chỉ là quá gầy nên mới tạo cảm giác rất cao.

Anh mở cánh cửa phía sau, đưa tay làm cử chỉ mời, khẽ

nói: “Đông Lâm nhờ tôi đưa cô về nhà.”

Giọng của anh rất khẽ, trầm và rất quyến rũ, phảng

phất nét yếu mềm, xen lẫn chút uể oải, giống như đang trong giấc mộng đẹp thì

bị người khác bắt đi làm nhiệm vụ này, nên cũng có chút bất mãn.

Thái Hồng ngất ngây... Nếu nói thứ quan trọng nhất của

con gái là mái tóc thì thứ quan trọng nhất của đàn ông chính là giọng nói.

Nghe ngữ khí của người này hình như là biết cô. Thái

Hồng cũng cảm thấy khuôn mặt này hình như đã gặp ở đâu đó. Hai người chắc chắn

đã gặp nhau, đám bạn rượu chè của Tô Đông Lâm nhiều vô kể, gần đây lại mở công

ty, cũng có thể là nhân viên của anh.

Nhưng dáng vẻ và khí chất của anh chàng này đều hơn cả

Đông Lâm. Anh ta giống Đông Lâm ở chỗ, phải xuất hiện một cách thật hào nhoáng,

tuyệt không hành sự mà không phô trương.

Cô ngoan ngoãn ngồi vào trong xe, người đó bảo cô thắt

dây an toàn cẩn thận. Chiếc xe nổ máy, lao về phía trước rồi nhanh chóng tăng

tốc.

“Tôi tên V”, anh nói.

“V?”

Chắc chắn không phải chữ cái V, nhưng một người đàn

ông tự giới thiệu bản thân như thế không thấy kỳ quặc sao? Nếu lúc đầu Quý

Hoàng bảo với cô rằng anh tên Hoàng, Thái Hồng chắc chắn giật nảy mình, ngỡ

rằng anh mới từ thời tam quốc xuyên không đến đây ấy chứ!

Cô im lặng chờ câu tiếp theo, ngỡ rằng anh sẽ giới

thiệu tiếp về mình, nào ngờ một chữ “V” này là khái quát toàn bộ về bản thân

anh.

Anh không nói gì nữa. Xe hơi rẽ vào đường cao tốc, lao

thẳng về hướng ngoại ô cách xa thành phố.

“Này, nhầm hướng rồi, nhà tôi ở đường Cát Tường.” Thái

Hồng rất nhỏ nhẹ, nhắc nhở một câu đầy thiện ý. Cô không quen ngồi loại xe thấp

như xe thể thao, không quen tiếng ồn của ống xả, nhưng cô không phản đối ngồi

nán lại bên cạnh một mỹ nam lâu hơn chút.

V nói, giọng lạnh nhạt, khách khí: “Đông Lâm nhờ tôi

đưa cô đi hóng gió.”

“Thế thì xin chú ý tốc độ, trên các biển báo của con

đường này đều có gắn máy quay.”

Khóe môi V cong lên nụ cười mỉa mai: “Tiểu thư, đây là

tốc độ bình thường.”

Thái Hồng đoán tuổi của anh, có lẽ khoảng hai mươi

lăm, hai mươi sáu tuổi. Im lặng giây lát, V nói: “Thì ra cô chính là người được

coi là bạn gái của Đông Lâm ư?”

Thái Hồng thoáng ngẩn người, đáp: “Thì ra anh chính là

người được coi là em họ của Đông Lâm ư?”

Hai từ “em họ” vừa thốt ra, anh ta lập tức bùng nổ,

giọng lạnh như băng: “Em họ?”

“Ừm, em họ.”

Vừa dứt lời, xe đột ngột dừng lại, bánh xe rít lên

tiếng “két...”, Thái Hồng nhào người về phía trước. Cô kêu thét lên một tiếng,

mắt trừng trừng nhìn xe chạy băng băng trên đường, xông về phía trước như muốn

mang theo cô lao thẳng xuống phía dưới.

Chiếc xe phanh gấp, dừng lại trước lan can cầu chỉ năm

centimet, cô chưa kịp hoàn hồn, cửa xe bật mở, V lạnh lùng quát: “Xuống xe!”

Cô luống cuống nhảy xuống, còn chưa kịp đứng vững,

chiếc xe đã lao vụt đi, mất hút.

Thái Hồng bực tức giơ ngón trỏ về hướng chiếc xe đã

khuất xa kia: “Anh bị điên hả?”

Thái Hồng bị anh chàng V bỏ rơi trên cầu vượt cao hai

mươi lăm mét như vậy đấy. Cô thấy vài chiếc taxi vội vã chạy ngang qua, đưa tay

ra vẫy nhưng chẳng ai đoái hoài.

Đúng lúc này điện thoại đổ chuông...

“Là anh”, đầu dây bên kia vang lên giọng của Đông Lâm

“Em về nhà chưa?”

“Về cái đầu anh ấy!”

Tô Đông Lâm cũng nhận ra có sự khác thường: “Em không

ở trên xe của Tần Vị à?”

“Anh ta bỏ rơi em giữa đường rồi.”

“Hả!”, anh ngạc nhiên thấy rõ. “Em đang ở đâu?”

“Đường cao tốc thành Tây, lối ra số hai mươi.”

“Uhm, em cứ đứng đó đợi nhé!”

“Mau đến đón em.”

Bên kia có tiếng thở dài: “Anh đang phải truyền nước,

Tần Vị sẽ đến rước em về.”

“Anh bảo người khác đến đi! Em không lên xe của gã

điên ấy đâu!”

“Đêm hôm khuya khoắt, anh xin em đừng gây chuyện nữa.”

“A lô... Đông Lâm, đừng cúp máy...”

Điện thoại đã ngắt.

Quả nhiên chưa đến năm phút sau, chiếc xe thể thao của

anh chàng V đã thắng “két...” lại bên cạnh cô, làm bụi bay tung mù.

Người trong xe ra lệnh cho cô: “Lên xe!”

Thái Hồng nghiến răng chẳng nhúc nhích, từ chối lên

xe.

Thấy cô kiên quyết chống cự, anh chui ra khỏi xe, nhìn

cô với ánh mắt dửng dưng, cố ý hỏi: “Cô đang tức giận?”

“Tôi không nên tức giận sao?”

Anh tỏ vẻ không muốn tranh cãi với cô: “Có chuyện gì

lên xe rồi nói, cứ đứng thế này không an toàn.”

“Tôi không ngồi xe anh!”

Anh khịt mũi, cười nhạt: “Cô tưởng được ngồi xe tôi dễ

lắm sao?”

“Ngồi xe anh với ngồi taxi có gì khác nhau sao? Sao

tôi không cảm thấy?”

Anh lại cười nhạt: “Nếu tôi nhớ không nhầm, cô là

giảng viên đại học, thường xuyên rót vào đầu người khác mấy thứ lý tưởng cách

mạng đúng không?”

Cô trợn mắt nhìn anh. Ngay lúc đó di động lại đổ

chuông.

Đầu bên kia, Tô Đông Lâm hỏi: “Thái Hồng, Tần Vị đến

chưa?”

Hóa ra tên hắn ta là Vị, Tần Vị.

“Đến rồi. Hứ!”

“Lên xe của cậu ta đi, coi như anh xin em.” Anh khẽ ho

một tiếng. Vết thương ở ngực vẫn chưa lành hẳn, ho đối với anh là một chuyện vô

cùng đau đớn. Thái Hồng ngẫm nghĩ, không muốn khiến anh khó xử, cuối cùng nói “Được rồi.”

Lần này anh ta lái xe rất êm, cả đoạn đường đều im lặng.

Tần Vị đưa cô về tận nhà, không ngờ còn ga lăng đưa cô lên tận cửa, rất khách

sáo chào hỏi Lý Minh Châu. Trên mặt Lý Minh Châu lộ rõ vẻ hân hoan, nói: “Vào

đây uống tách trà đã. Cậu là... Nên xưng hô thế nào nhỉ?”

“Cháu họ Tần, Tần Vị”, anh ta hững hờ nói. “Đã muộn

quá rồi, cháu không làm phiền cô và Thái Hồng nữa.”

“Thế lần sau đến chơi nhé!” Lý Minh Châu nhiệt tình

mời.

Tần Vị ậm ừ đáp “vâng”.

Đóng cửa, Lý Minh Châu vỗ vỗ mặt Thái Hồng: “Con gái

à, con giỏi, giỏi quá đi! Tô Đông Lâm khó quá thì thôi vậy, nhưng cái cậu này

con chắc chắn phải cưa cho bằng được. Tuy dáng vẻ cậu ta lạnh lùng, cứng nhắc

nhưng mẹ đoán tính cách cậu ta còn hiền hơn Đông Lâm nhiều, sau này chắc chắn

còn tốt hơn cả Đông Lâm.”

Như các bậc cha mẹ khác, Lý Minh Châu coi những anh

chàng đưa con gái mình về giữa đêm hôm khuya khoắt là chàng rể lý tưởng của

mình.

“Chẳng lẽ mẹ không nhận ra hắn còn giàu có hơn cả Đông

Lâm?”

“Chuyện đó cần con nhắc sao? Con có biết đồng hồ cậu

ta đeo bao nhiêu tiền một chiếc không hả?” Minh Châu xuống bếp lấy đĩa táo mang

lên. “Không phải Đông Lâm hẹn con sao? Tại sao lại là người khác đưa về?”

“Anh ấy có việc đột xuất nên nhờ em họ đưa con về.”

“Em họ? Không phải chứ?”, Minh Châu nói. “Mẹ của Đông

Lâm chẳng phải họ Thẩm sao, bà ấy chỉ có một người anh trai ở Hồng Kông, sao

Đông Lâm lại có một cậu em họ họ Tần được?”

“Ơ...” Mắt Thái Hồng đảo qua đảo lại. “Con nhớ nhầm

rồi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.