Chương 497: Lối Thoát

Nửa cuối năm nay Khổng Linh Chi trở về Hứa quận. Học sinh lớp 5 chuẩn bị thi lên trung học, cũng cần chuẩn bị xây dựng trường trung học. Tuy nhiên cô không định nhận hết học sinh lên trung học, chỉ định lấy khoảng ba đến bốn phần mười, ý định này cô cũng đã bàn bạc với các giáo viên khác.

Các giáo viên đều rất ủng hộ.

“Chỉ để biết chữ thì học năm năm là đủ rồi. Năm năm mà thành tích không tiến bộ, hoặc là do không có thiên phú, hoặc là tâm tư không để vào việc học, chi bằng để chúng đi tìm con đường riêng của mình."

"Đúng vậy, mấy đứa con trai có khi sẽ sang thư viện khác học tiếp, sau này chắc cũng không theo nghề y đâu. Ví dụ như Lưu Chính, ta thấy trò ấy muốn thi khoa cử."

Tiếp theo là việc xây dựng trường trung học. Do số lượng học sinh không nhiều nên cũng không cần diện tích quá lớn, chỉ cần yên tĩnh một chút là được.

Học sinh cũng cảm nhận được không khí này, học tập càng thêm chăm chỉ. Chỉ là đến lớp năm, thứ hạng của các em gần như đã cố định, rất ít khi có sự thay đổi.

Bản thân các em cũng ngầm bàn tán xem tương lai sẽ làm gì.

Đã được học hành, hiểu biết đạo lý, lại chứng kiến nỗi khổ của bệnh nhân trong bệnh viện, các em biết mình phải tính toán cho tương lai.

Lớp trưởng Chương Tầm Thiện thì không có gì phải bàn, thành tích của em ấy vào trung học là chuyện chắc như đinh đóng cột, gia đình cũng đồng ý cho em học tiếp, sau này làm thầy t.h.u.ố.c cũng tốt. Hai năm nay tuy có người đến làm mai nhưng gia đình cũng chưa vội định hôn sự.

Có người hỏi Lưu Chính, cậu bé không trả lời, bởi vì chính cậu cũng chưa xác định được mình sẽ đi con đường nào.

Cậu muốn thi khoa cử, nhưng bản lĩnh của cậu đều học được từ thư viện, ân tình của cô giáo cậu cả đời này không trả hết, cậu cảm thấy mình nên tiếp tục học y, sau này trở thành người như cô giáo.

Các bạn nữ khác và mấy đứa trẻ mồ côi như Trương Bàn Bàn cũng bàn bạc với nhau, mọi người đều muốn thi vào trung học. Nếu không đỗ thì tìm một công việc, biết viết biết tính, dù không làm thầy t.h.u.ố.c cũng có thể làm kế toán sổ sách.

Trương Bàn Bàn đã có tính toán từ sớm. Cậu bé ước lượng thành tích của mình chưa chắc đã đỗ trung học, thế là nhân lúc các bạn không để ý, lén đi tìm cô Khổng.

Khổng Linh Chi đang xem bài thi học kỳ của các em, thấy cậu bé đến bèn bảo ngồi.

Việc này Trương Bàn Bàn đã suy nghĩ rất lâu: "Thưa cô, con muốn hỏi thư viện hay bệnh viện có thiếu người quản lý không ạ? Con không có bản lĩnh gì lớn, nhưng quản lý mấy việc vặt thì được. Hơn nữa..." Cậu bé hít sâu một hơi: “Cô còn định mở thư viện hay bệnh viện ở nơi khác nữa đúng không ạ? Cô chắc chắn cần người thân tín đi trông coi, con thấy con làm được ạ!"

Nói xong cậu bé căng thẳng nhìn cô Khổng.

Khổng Linh Chi biết cậu bé lanh lợi từ lâu, nhưng lúc này vẫn ngạc nhiên trước sự nhạy bén của cậu.

“Chức Sơn trưởng thư viện không dễ làm đâu."

“Con biết ạ! Cô có thể kiểm tra con, hoặc cho con thử việc một thời gian xem con làm thế nào, nếu con làm không được thì cô đuổi con đi." Cậu bé cười hì hì: “Cùng lắm thì con xuống nhà bếp làm việc, con luyện tập mấy năm nay, tay chân cũng có chút sức lực rồi."

Khổng Linh Chi cũng cười: “Cô có thể tiết lộ cho em một câu, sau kỳ thi tuyển sinh trung học sẽ có một kỳ thi tuyển dụng đặc biệt, tuyển là tầng lớp quản lý cho thư viện tiếp theo. Người trúng tuyển sẽ là quyền Sơn trưởng và quyền giáo viên, nếu làm tốt sẽ được chuyển chính thức. Tuy nhiên công việc này phải đi xa nhà, em cứ suy nghĩ kỹ đi."

Trương Bàn Bàn mừng rỡ: “Con không sợ, nhà con ở ngay thư viện, sau này thư viện của cô mở khắp thiên hạ, thì nơi nào trong thiên hạ chẳng là nhà của con?"

Trước khi đi, cậu bé do dự hỏi thêm một câu: "Thưa cô, tin tức này con có thể nói cho các bạn khác biết không ạ?"

“Có thể."

Trương Bàn Bàn đầu óc xoay chuyển rất nhanh. Nếu cô giáo không phản đối việc cậu nói cho các bạn, tin tức này chắc chắn chẳng bao lâu nữa cả lớp đều biết. Vậy thì cậu cũng chẳng cần giấu giếm làm gì, nói thẳng cho mọi người biết, còn được tiếng là tốt bụng.

Học sinh lớp năm nhanh chóng biết tin này. Những bạn cảm thấy mình không đỗ nổi trung học và muốn tìm việc làm đều động lòng.

Lương tháng của thầy cô trong thư viện cao lắm, cho dù họ chỉ là quyền giáo viên... chắc cũng không ít, có công việc này thì tương lai không phải lo nghĩ nữa.

Thế là mọi người càng chăm chỉ học tập hơn. Họ đoán công việc này không chỉ thi kiến thức các môn mà chắc chắn còn thi cả khả năng giảng dạy, thế là giờ nghỉ giải lao thi nhau đóng vai thầy cô tập giảng bài. Có bạn ngày nghỉ còn chạy đến cửa hàng nhà người ta đòi giúp tính sổ sách miễn phí, làm ông thầy kế toán tức nổ đốm mắt.

Đâu ra cái kiểu cướp nghề trắng trợn thế này, có biết quy tắc không hả?

Chưởng quầy tò mò hỏi lý do, học sinh giải thích xong, thầy kế toán biết không phải đến cướp việc mới yên tâm. Dưới sự chỉ thị của chưởng quầy, ông ta lôi mấy cuốn sổ sách cũ rích ra cho bọn trẻ xem.

Thấy bọn trẻ học hành nghiêm túc, đợi chưởng quầy đi làm việc khác, ông ta còn lén truyền thụ chút bí kíp làm giả sổ sách.

Nghe mà bọn trẻ mắt tròn mắt dẹt.

"...Nghề kế toán này không dễ đâu, làm không cẩn thận là xảy ra chuyện lớn ngay. Ví dụ như một cửa hàng có đông gia, phu nhân, thiếu đông gia, nhị đông gia, thậm chí cả chưởng quầy... Các cháu phải giao thiệp với những người này, vừa không để họ tính kế làm tổn hại chuyện làm ăn của cửa hàng, vừa không được đắc tội người ta..."

"Lại còn nhiều ngón nghề thế cơ à!"

“Các cháu muốn làm kế toán cho thư viện càng phải cẩn thận. Ví dụ như chuyện mua bán, lương thực, thịt, rau củ, giá cả những thứ này thay đổi theo mùa, các cháu phải nắm được giá cả từng mùa, không để bị lừa, cuối cùng tốn nhiều tiền hơn mà mua về toàn đồ không ra gì..."

Học sinh nghe cả buổi chiều mà vẫn chưa đã thèm, góp tiền mua rượu mời ông thầy kế toán, hẹn ngày mai lại đến nghe tiếp. Thầy kế toán cũng rất hài lòng với sự báo đáp này, chỉ điểm cho các em chịu khó đi chợ nhiều vào để nắm giá cả thị trường.

Tất cả học sinh dường như đều có mục tiêu phấn đấu, ngoại trừ Lưu Chính.

Cậu nhìn các bạn nghe giảng ở cửa hàng, nhìn Chương Tầm Thiện cắm cúi ôn bài ở nhà, lại nhìn đám Trương Bàn Bàn đang tập tành buôn bán nhỏ...

Nhưng không nhìn thấy con đường của mình ở đâu.

Lần trước cậu hoang mang đã tìm đến thầy Chu, lần này cậu cũng theo thói quen bắt xe đến nhà thầy Chu.

Sư nương vẫn nhiệt tình như trước. Nhà thầy Chu sắm thêm ít đồ đạc, trà thầy uống cũng ngon hơn trước, trên đầu sư nương còn có thêm cây trâm vàng.

Chu tú tài là người đầu tiên nhận ra sự hoang mang của Lưu Chính. Ông đã sớm phát hiện đứa trẻ này hay tự làm khó mình, suy nghĩ luẩn quẩn.

"Thưa thầy, con có một số thắc mắc." Lưu Chính nói ra suy nghĩ trong lòng.

Cậu nghĩ, nếu thầy mắng cậu một trận, cậu sẽ từ bỏ ý định thi khoa cử, đi thi trung học, sau này không nghĩ ngợi lung tung nữa.

Chu tú tài lại nói: “Có gì mà phải khó xử? Con muốn làm gì thì cứ làm cái đó."

"Nhưng mà... con không thể phụ công dạy dỗ của cô giáo, không thể quên ân tình của cô giáo."

"Thì đừng quên." Chu tú tài nghiêm túc nói: “Con thử nghĩ xem, cô Khổng có quy định bắt buộc các con phải báo đáp bằng cách nào không? Nếu cô ấy muốn tất cả học sinh đều đi theo con đường của mình, thì nhập học trung học đã chẳng cần thi, càng không cần tuyển chọn quản lý..."

Lưu Chính ngẩn người.

Chu tú tài tiếp tục: “Cô ấy chỉ muốn cố gắng hết sức cho tất cả các con một lối thoát. Lối thoát đó có thể là hành y cứu người, có thể là làm quản lý, cũng có thể dùng bản lĩnh đã học để làm việc khác, tóm lại các con đều có thể tìm thấy lối thoát cho riêng mình."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.