Chương 13: Nụ Cười Của Anh

Anh không

biết thứ cảm giác này là gì , bên trong anh dù mạnh mẽ đến đâu c*̃ng

một hoặt vài lần cảm thấy lạc lõng , chênh vênh không điểm tựa , lúc

mệt mõi muốn buông thả một chút , yêu mềm một chút , dường như cuộc

sống tẻ nhạt ấy anh  chỉ cần một

mình . Nhưng giờ đây anh chỉ muốn bên người con gái này , một cảm xúc

phiền phứt , anh không thể dùng ngôn từ nào đễ đặt tên cho nó nhưng

chính anh giờ đây c*̃ng chẵng muốn dứt ra mớ lộn xộn này ...

có sao không ?

hửm ...

Minh Anh

dừng đũa , mắt tròn xoe ngoắc đầu lại nhìn .

sao

là sao , không phãi anh ngủ rồi à ?

tôi

thấy cô đi từ phòng y tế !

à không sao hì hì

đúng

rồi thân hình cô như vầy , có sao sao được .

Mặt Minh

Anh ngố ra , cảm giác thật là xấu hổ , phãi nói Hoàng Long thật

biết cách làm người khác mất mặt .

Anh

… anh…an…h .

Ờ

dzậy đi  , anh có biết biết bao nhiêu

người ốm muốn được như tôi không ?

Minh Anh

hắc mặt lên đáp trã .

Không

, vì tôi biết chắc là không một người con gái nào muốn có thân hình

tròn quay như cô cả .

Nói đến

đây thực sự Minh Anh đã cứng họng , lúc này nếu có một ước mơ thì

Minh Anh sẽ ước gì có thể cáu xé tên đang nằm bên cạnh mình ra

thành trăm hàng ngàn mãnh , xấu hổ Minh Anh ngoảnh mặt về phía khác.

Hoàng Long

ngồi xổm dậy khi thấy Minh Anh bơ mình . Một cảnh tượng xãy ra mà anh

thật không ngờ tới , cứ ngỡ rằng một người con gái bị anh chọc quê

thì sẽ ngồi im lặng hoặt bực tức nhưng mà Minh Anh không hề như vậy ,

Hoàng Long cười lớn

Haha

!

Minh Anh

chau mày vừa nhai cơm vừa nhìn sang Hoàng Long .

Gì

anh cười gì hả , chưa thấy con gái ăn bao giờ à .

Tôi

tưởng tôi chọc cô là cô sẽ bực tức hoặt nổi nóng , nhưng thật không

ngờ cô ngồi ăn ngon lành đến vậy . ha ha

Cơm

mẹ nấu mà , giận thì giận chứ ngu gì mà tôi phãi bỏ bữa vì anh . Ảo

tưởng sức mạnh không hà .

Minh Anh

vừa cười vừa bĩu môi liếc xéo Hoàng Long

biết cô giống gì không hã Minh Anh

Giống

gì ?

biết doremon không

Ờ

, rồi sao .

Cô y

chang nó vậy đó ha ha

Hoàng Long ngồi

ôm bụng cười ngặt nghẽo , Minh Anh mặt từ hồng hào đã chuyển sang đỏ

chót như vừa ăn trúng miếng ớt cay xè .

Minh Anh không

biết làm gì càng nghĩ tới càng ấm ức nó gấp vội một một lát

sushi nhét vào miệng Hoàng Long làm anh không kịp phản ứng gì . Hoàng Long

bất ngờ vì hạnh động đó anh trợn mắt lên nhìn Minh Anh không chớp

láy . Một hồi lâu thì mới định hình về vị trí ban đầu , hồn c*̃ng về

với xác .

ăn đi

, ăn đi không được chọc tôi nữa .

cô –

miếng sushi làm anh ú ớ không nói được gì

đói

thì phãi nói tôi chứ , muốn ăn c*̀ng lại còn ngại , hại bao tử lắm

đó .

thật

ra Minh Anh tôi c*̃ng thoáng mà có sao đâu , còn nhiều lắm ha ha .

dường như trã

thù được Hoàng Long là một niềm vui sướng khôn siết đối với nó cười

tủm tỉm , ban đầu Hoàng Long hơi cáu nhưng rồi nét mặt c*̃ng từ từ

dãn ra  , anh ăn hết lát này nó lại

gấp cho anh lát khác , anh không từ chối ngược lại còn ăn chậm rãi

rất vui vẽ .

tôi

và anh chơi trò này nhé , ví dụ bây giờ tôi sẽ đưa anh một câu hoặc anh đưa tôi một câu 5 chữ bằng 5 ngón tay. hai chúng ta phãi ghi nhớ câu

đó và đọc theo ai đọc k được thì người đó thua oke hông ?

vì

sao tôi phãi chơi trò đó với cô ?

vì

anh phãi trã tiền thức ăn trưa cho tôi ! – Minh Anh nói chắc nịch

này

giờ tôi trước hen , e hèm ‘’ i go to school ‘’ nhớ hen

cả 2

người bla bla từng ngón tay một lúc Minh Anh đưa ngón kế ngón trõ chỉ

vào

  •  thế

từ này tôi k tin anh nhớ đâu !

từ

‘’ GO ‘’ - Hoàng Long trã lời một cách tự tin .

Minh Anh

cứ thế chỉ vào ngón GO nhiều lần và tất nhiên khiến cho Hoàng Long

c*̃ng lập lại nhiều lần . Đến giờ Hoàng Long mới chợt nhận ra mình

bị lừa một c*́ thật đậm , Minh Anh thì được đà ngồi ôm bụng cười

không ngớt .

Ấm ức

Hoàng Long vo tròn ngón tay dơ lên , Minh Anh nghĩ mình sắp ăn trọn c*́

đấm kia thật không ngờ Hoàng Long lại béo má nó béo cả hai bên má

nó . Anh cười một cách tự mãn .

Hoàng

Long ! lúc anh  cười trông đẹp trai hơn nhiều đó .

Câu nói

c*̉a Minh Anh đã làm anh

ngừng lại , Hoàng Long thật sự không biết nãy giờ anh đang ngồi ăn

trưa c̀ng một cô gái , anh ngồi nói chuyện cười đùa với một cô gái " Lạ , nhưng c̃ng rất thân quen "  . Anh nhận ra và trở lại với

trạng thái cool boy c*̉a mình .

Minh

Anh , cô yêu bao giờ chưa , và người đó cô nghĩ không bao giờ quên

đi ?

Minh Anh trố

mắt nhìn Hoàng Long .

Nè nè

đừng nói anh yêu tôi rồi nha nha nha kì nha

Ngại

quớ đi à , thế sao không nói sớm .

" Gì vậy nhỏ

này có bệnh ảo tưởng sức mạnh khá cao – Hoàng Long nghĩ "

Bệnh

Hihi đùa

chút thôi , thật ra tôi c*̃ng không biết nhưng tôi biết có một người là

động lực giúp tôi thi vào cái trường này nè .

Minh Anh vừa

nói vừa chớp mắt long lanh nhìn Hoàng Long .

Anh chàng

nào mà số vậy ?

Là anh

đó , ha ha – Minh Anh cười rõ tươi

Minh

Anh , cô có biết xấu hổ không !

Mặt Hoàng Long

lúc này thì chã khác gì Minh Anh lúc nãy như ăn phãi ớt cay xè .

Tất

nhiên la KHÔNG .- Minh Anh hớn hở đáp không một chút e ngại

Hoàng Long

nghẹn lời bực dọc đứng dậy quay người bỏ đi , Minh Anh không thấy buồn

nhỏ còn đứng cười tủm tỉm mặt kệ Hoàng Long đã  rời đi , nó đang thu dọn  bữa trưa thì từ đằng sau bóng dáng

người con trai đó đang khoát lên người nó chiếc áo .

Trời

lạnh rồi .- nói rồi Hoàng Long quay lưng định rời khõi…

Tất cả mọi

thứ đứng lại ngay lúc này , Minh Anh đang dùng bàn tay nhỏ c*̉a mình

nắm thật chặt bàn tay anh , như nhỏ biết rằng nếu để tuột mất nhỏ

sẽ đánh rơi thứ gì đó thật quí báu c̉a mình , cái se lạnh c̉a mùa

đông đang tới thổi từng cơn gió hiu hắt đang xen giữ hai người tưởng

chừng như lạnh lắm , rét buốt lắm nhưng trái ngược lại , hai con

người hai trái tim c*̉a họ đang ấm dần lên .

Hoàng

Long , có thể tôi không hiểu nhiều về tình yêu nhưng mà tiếc nuối trên

đời này không phãi là không đến được với nhau , c*̃ng không phãi là

không được ở bên nhau trọn đời mà là khi anh nhìn thấy người anh yêu

hạnh phúc , là khi anh thấy họ còn ở trên đời này .

đau  thì sẽ tự khắc buông ,ai rồi c*̃ng phải

học cách cố quên đi một người như một cánh cửa mở ra thế giới khác

lạ về những chiêm nghiệm sâu sắc và thú vị , những ngẫu hứng hay

bất cứ điều gì anh gặp trong cuộc sống .

Hoàng Long lại

một lần nữa đứng chết trân trước mặt Minh Anh , cảm xúc hành động

c*̉a anh đã bị chi phôi quá nhiều bởi một người con gái khác . không

phãi là người con gái ấy nữa . khuôn mặt anh vẫn vậy một nét lạnh

lùng , lạnh như mùa đông , không nụ cười , không một chút hiện lên cảm

xúc .

Hoàng Long gật

nhẹ một cái rồi quay lưng bước đi ….

‘’ phãi rồi

mùa đông rất lạnh , lạnh như vẻ bề ngoài c*̉a anh ‘’ – Minh Anh đứng

nhìn theo bóng dáng Hoàng Long khuất xa dần .

  • Hoàng Long , có em ở đây rồi - Minh Anh tự lẫm bẫm nói .

Mùa Đông lạnh

nhưng lòng người vẫn còn chưa nguội lạnh…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.