Chương 6
08 Dịch bệnh
Đội ngũ tiếp tục đi về phía Nam.
Địa vị của ta đã trở nên siêu nhiên.
Ta trở thành chủ tâm cốt của tất cả người Bùi gia.
Ta nói đi hướng Đông, không kẻ nào dám đi hướng Tây.
Ta bảo phải thu nhặt phân bò khô làm nhiên liệu, ngay cả người yêu sạch sẽ như Bùi Tư Vân cũng phải cắn răng đi nhặt.
Bùi Thiệu Ngôn thì trở thành trợ thủ đắc lực nhất của ta.
Đệ ấy không còn là vị thiếu gia vai không thể gánh, tay không thể xách ngày trước nữa.
Mà là nguồn nhân lực khỏe mạnh nhất trong đội.
Ta phụ trách tìm kiếm và nhận biết, còn đệ ấy phụ trách đào bới và vận chuyển.
Hai người chúng ta phối hợp, hiệu suất cực cao.
Rau dại, quả dại, những loại rễ cây ăn được ven đường hầu như đều bị chúng ta quét sạch.
Khẩu phần ăn của đội ngũ đã được cải thiện đáng kể.
Dù vẫn là canh loãng, nhưng ít nhất có thể đảm bảo mỗi ngày đều có một bữa nóng hổi, kèm chút váng dầu.
Thỉnh thoảng vận may tốt, Bùi Thiệu Ngôn có thể dùng cách ta dạy để bắt được vài con cá dưới suối, hoặc bẫy được một con gà rừng trong rừng cây.
Ngày đó chính là ngày hội của tất cả mọi người.
Chỉ có Lý Tứ là vẫn thấy chúng ta không thuận mắt.
Nhưng hắn cũng không dám công khai khiêu khích nữa.
Trương Hiệu úy thì hoàn toàn làm kẻ rảnh tay.
Hắn đem gánh nặng này hoàn toàn giao cho ta.
Chỉ cần đội ngũ tới trạm dừng chân đúng hạn, chỉ cần không có ai chếc, hắn đều không thèm hỏi tới.
Ta cứ ngỡ, những ngày tháng sẽ cứ thế bình lặng mà trôi qua.
Cho đến khi chúng ta tới một nơi gọi là "Thanh Thủy Trấn".
Vừa tới cửa trấn, chúng ta đã phát hiện bầu không khí không đúng.
Lối vào trấn, thế mà lại dựng rào chắn, còn có quan binh canh giữ.
Trong không khí thoang thoảng mùi thảo dược nồng nặc, cùng với mùi... thối rữa không rõ rệt.
Trương Hiệu úy bước lên giao thiệp.
Một lúc lâu sau, hắn mới quay trở lại với sắc mặt nặng nề.
"Trong trấn bùng phát thời dịch."
Hai chữ này như một tảng đá lớn, đè nặng lên tim mỗi người.
Thời dịch!
Ở thời đại này, thứ này tương đương với ôn dịch, tương đương với cái chếc.
"Vậy... vậy chúng ta phải làm sao?" Giọng của Bùi Chính Nghiệp run rẩy.
"Không vòng qua được." Trương Hiệu úy lắc đầu, "Điểm tiếp tế tiếp theo nằm phía sau núi, phải đi mất ba ngày. Nước và lương thực của chúng ta không trụ nổi đến lúc đó."
"Chỉ có thể xuyên qua trấn mà thôi."
Sắc mặt tất cả mọi người đều trắng bệch.
Trương Hiệu úy hạ lệnh cho mọi người dùng vải bịt kín miệng mũi.
Sau đó, đội ngũ trong bầu không khí vô cùng căng thẳng và sợ hãi, bước vào Thanh Thủy Trấn.
Cảnh tượng trong trấn chẳng khác nào địa ngục.
Trên phố không một bóng người.
Nhà nhà đóng cửa kín mít.
Trên cửa, đều dùng vôi trắng vẽ một dấu chữ X to đùng.
Ven đường, thỉnh thoảng có thể thấy những thi thể được cuốn trong chiếu rách, chưa kịp đem đi xử lý.
Ruồi nhặng bay vo ve.
Một bầu không khí tuyệt vọng bao trùm lấy cả thị trấn.
Tất cả chúng ta đều nín thở, chỉ ước có thể bay ngay lập tức khỏi nơi quỷ quái này.
Đúng lúc đội ngũ đi tới trung tâm thị trấn, bất ngờ xảy ra.
Nhị thúc Bùi Chính Hoằng vì quá khẩn trương, chân không vững mà ngã nhào xuống đất.
Chiếc gông cùm đeo trên người đệ ấy rất nặng, đập xuống đất tạo thành một tiếng vang lớn.
Tệ hơn là, tay của ông ấy vô tình đặt đúng vào vũng nước thải màu đen.
Vũng nước đó không biết là chảy ra từ nhà bệnh nhân nào.
"Nhị thúc!" Bùi Thiệu Ngôn kinh hô một tiếng, vội chạy đến đỡ.
"Đừng động vào ông ấy!"
Ta gắt giọng ngăn lại.
Mọi người đều bị ta làm cho giật mình.
Ta sải bước đi tới, trân trân nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ấn trong vũng nước bẩn của Bùi Chính Hoành.
Trên mu bàn tay ông ấy, vừa vặn có một vết thương bị cành cây quẹt phải mấy ngày trước.
Vết thương tuy đã đóng vảy nhưng vẫn chưa hoàn toàn khép miệng.
Tâm can ta chùng xuống tận đáy.
"Kéo ông ấy lên, tay không được chạm vào bất cứ thứ gì!" Ta ra lệnh.
Mấy kẻ hạ nhân luống cuống tay chân đỡ Bùi Chính Hoành dậy.
Bản thân ông áy cũng bị dọa đến thất thần, nhìn bàn tay phải dính đầy nước bẩn mà run lên bần bật.
"Noãn... Noãn nha đầu, ta... ta có phải đã..."
"Câm miệng!"
Ta cắt ngang lời ông ấy.
"Xuân Đào, đem hết rượu mạnh của chúng ta ra đây!"
Trên đường đi, chúng ta đã dùng lương thực dành dụm được để đổi lấy một hồ lô rượu mạnh từ gã hàng rong qua đường.
Ta vẫn luôn coi nó như vật phẩm sát trùng để trân quý.
Xuân Đào lập tức đưa hồ lô rượu cho ta.
Ta vặn nắp, đổ hơn nửa hồ lô rượu lên bàn tay phải của Bùi Chính Hoành.
Từ vết thương đến kẽ ngón tay, ta rửa đi rửa lại nhiều lần.
Rượu mạnh k*ch th*ch vết thương khiến Bùi Chính Hoành đau đớn nhăn mặt.
"Nhịn chút!" Ta gằn giọng.
Làm xong tất cả, ta mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
Nhưng ta biết, chừng đó vẫn chưa đủ.
Mầm bệnh thời dịch một khi theo vết thương xâm nhập vào m.á.u, hậu quả sẽ khó lường.
Đoàn người tiến qua trấn Thanh Thủy trong một bầu không khí vô cùng áp lực.
Đêm đó, chúng ta dừng chân tại một ngôi miếu hoang.
Tất cả mọi người đều giữ khoảng cách với Bùi Chính Hoành.
Ông ấy bị cô lập ở một góc, trên mặt đầy vẻ sợ hãi.
Đến bữa tối, ông ấy bắt đầu run rẩy.
Không phải vì lạnh, mà là cơn rét run không thể kiểm soát, thấu tận xương tủy.
Ta đi tới, đặt tay lên trán ông ấy.
Nóng rực.
Phát sốt rồi.
Tâm tư mọi người đều chùng xuống.
09 Cầu sinh
"Thúc..thúc có phải đã nhiễm thời dịch rồi không?"
Giọng Bùi Tư Vân nghẹn ngào, trên mặt đầy sự hoảng sợ.
Một câu nói khiến bầu không khí trong miếu hoang lạnh xuống tận cùng.
Mọi người đều vô thức lùi lại vài bước, cách xa Bùi Chính Hoành hơn.
Ngay cả thê tử của ông ấy, Nhị thẩm, cũng ôm con đẫm lệ, không dám lại gần.
Bùi Chính Hoành tựa vào góc tường, sốt đến đỏ bừng mặt, bắt đầu nói mê sảng.
Sự tuyệt vọng giống như một tấm lưới lớn bao trùm lấy tất cả.
"Ném hắn ra ngoài!"
Quan sai Lý Tứ bỗng lên tiếng, ánh mắt hung tàn.
"Giữ hắn lại, tất cả chúng ta đều sẽ bị lây bệnh! Đều phải chếc!"
Lời này của gã đã nói lên tiếng lòng của bao người.
Trước sự đe dọa của cái chếc, tình thân trở nên mong manh đến cùng cực.
"Không được!"
Bùi Chính Nghiệp là kẻ đầu tiên phản đối.
"Đó là đệ đệ của ta!"
"Đệ đệ thì đã sao?" Lý Tứ cười lạnh, "Giờ hắn chính là ôn thần! Giữ hắn lại chính là hại chếc toàn bộ chúng ta! Trương đầu lĩnh, ngài cho một lời đi!"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Trương Hiệu úy.
Gã tựa cửa, ánh lửa phản chiếu trên mặt khiến biểu cảm sáng tối bất định.
Gã không đáp ngay.
Gã đang nhìn ta.
Ta biết gã đang đợi phán đoán của ta, đợi quyết định của ta.
Ta chính là người có thể giải quyết vấn đề này.
Ta hít sâu một hơi, bước đến cạnh Bùi Chính Hoành rồi ngồi xổm xuống.
Ta cởi cổ áo hắn để kiểm tra lồng ngực và cổ.
Không có ban đỏ.
Ta lại vạch mắt hắn ra xem xét.
Lòng trắng mắt tuy xung huyết nhưng vẫn khá trong.
Biểu hiện này không giống triệu chứng điển hình của thời dịch.
Thời dịch thường phát bệnh cấp tính, kèm theo nôn mửa, đi ngoài và nổi ban đỏ.
Còn Nhị thúc hiện tại chỉ bị sốt cao và rét run.
Giống như... nhiễm trùng huyết do vết thương bị nhiễm bẩn hơn.
Dù vẫn nguy hiểm đến tính mạng nhưng không phải ôn dịch.
Nó sẽ không lây lan trên diện rộng.
Ta đứng dậy, đối diện với mọi ánh nhìn.
"Ông ấy không phải bị thời dịch."
Giọng ta rõ ràng và kiên định.
"Chỉ là vết thương dính nước bẩn nên gây ra cấp chứng mà thôi."
"Ngươi bảo không phải là không phải sao?" Lý Tứ hoàn toàn không tin, "Nhỡ đâu thì sao? Ngươi có gánh nổi trách nhiệm này không?"
"Ta gánh nổi."
Ta nhìn gã, gằn từng chữ một.
"Nếu hắn là thời dịch, ta sẽ cùng ông ấy chịu chếc."
Tất cả mọi người đều bị lời nói của ta làm cho kinh ngạc.
Kể cả Trương Hiệu úy.
Ánh mắt gã nhìn ta đã thay đổi.
Ta không thèm đếm xỉa đến đám người đó nữa.
Ta xoay người, bắt đầu hạ lệnh.
"Xuân Đào, đem toàn bộ nước sạch chúng ta có ra đây, đun sôi ngay!"
"Thiệu Ngôn, đệ đi lấy toàn bộ kim ngân hoa và bồ công anh chúng ta hái vài ngày trước lại đây cho ta!"
Kim ngân hoa và bồ công anh đều là thuốc kháng khuẩn tự nhiên rất hiệu quả.
Thanh nhiệt giải độc, hiệu quả cực kỳ tốt.
"Mẫu thân, nhị nương, hai người thay y phục ướt trên người thúc ấy ra, dùng vải khô lau sạch cơ thể liên tục để hạ nhiệt!"
Lời ra lệnh của ta tựa như viên thuốc an thần, giúp người Bùi gia đang hoảng loạn tìm thấy chỗ dựa tinh thần.
Họ lập tức hành động.
Chẳng bao lâu sau, một nồi nước thảo dược nóng hổi đã sắc xong.
Nước thuốc màu vàng đậm, tỏa ra vị đắng nồng nặc.
Bùi Chính Hoành đã sốt đến mê man, căn bản không thể đút thuốc vào miệng.
"Đỡ thúc ấy dậy!"
Bùi Thiệu Ngôn cùng một hạ nhân khác gắng sức đỡ Bùi Chính Hoành ngồi dậy.
Ta bưng bát thuốc, bước tới trước mặt thúc ấy.
Ta nạy miệng thúc ấy ra, từng thìa, từng thìa cưỡng ép đổ nước thuốc đắng chát vào trong.
Một bát thuốc đổ vào, quá nửa bị rơi vãi ra ngoài.
Phần còn lại, ta bảo nhị nương dùng khăn vải thấm nước, đắp lên trán, nách và lòng bàn tay thúc ấy.
Hạ nhiệt vật lý.
Làm xong tất cả, ta gần như kiệt sức.
Cả nửa đêm về sáng, ta không hề chợp mắt.
Ta canh giữ bên cạnh Bùi Chính Hoành, cứ cách một canh giờ lại đút thuốc, thay khăn ướt một lần.
Tất cả mọi người đều không ngủ.
Họ ngồi hoặc nằm ở các góc ngôi miếu đổ nát, lặng lẽ nhìn ta.
Nhìn ta chạy đua với tử thần vì một hy vọng mong manh.
Trời gần sáng.
Cơn rét run của Bùi Chính Hoành đã dứt.
Nhiệt độ trên người hình như cũng đã giảm bớt.
Ta lại đưa tay thử trán thúc ấy lần nữa.
Tuy vẫn còn rất nóng, nhưng không còn đáng sợ như trước nữa.
Thuốc đã có tác dụng rồi.
Ta thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.
Thân người mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Ánh mặt trời chiếu vào từ lỗ hổng của ngôi miếu.
Ánh sáng vàng kim xua tan bóng tối, cũng xua tan bóng ma tử thần.
Bùi Chính Hoành đã sống sót rồi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
