Chương 389

Sức chiến đấu của họ vô cùng mạnh mẽ, chỉ trong chốc lát đã đưa Thẩm Chi Chi lên hot search.

#TruyềnThừaVàChốngTrộmCắpVănHóaQuanTrọngNhưNhau

Viện trưởng viện bảo tàng quốc gia nhìn thấy hot search này khi đang ăn tối. Giáo sư Vương phấn khích bưng bát cơm của mình chạy đến trước mặt viện trưởng: “Viện trưởng, chuyện người phát ngôn ông nghĩ xong chưa? Nếu ông chưa nghĩ ra, tôi sẽ đi mời cô Thẩm về đấy.”

Ông thật sự rất quý mến cô Thẩm. Trong video, cô Thẩm nói chuyện rất nhẹ nhàng, ôn nhu, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được sức nặng trong từng lời nói, mạnh mẽ mà lại dịu dàng.

Tư tưởng có tầm nhìn xa trông rộng của cô càng khiến người ta kinh ngạc. Hoa Quốc có lịch sử hàng ngàn năm, với vô số nền văn hóa ưu tú, nhưng đến nay rất nhiều đã thất truyền, nhiều hơn nữa lại bị các quốc gia khác trộm đi chiếm làm của riêng.

Cô Thẩm nói không sai, truyền thừa văn hóa và chống trộm cắp văn hóa đều quan trọng như nhau. Và bước đầu tiên của việc chống trộm cắp văn hóa, chính là làm cho cả thế giới biết rằng những môn nghệ thuật truyền thống, những di sản văn hóa phi vật thể này đều thuộc về Hoa Quốc.

Tăng cường tuyên truyền là điều bắt buộc phải làm. Cô Thẩm đã âm thầm kiên trì, viện bảo tàng quốc gia của họ cũng không thể tụt lại phía sau, phải nhanh chóng hỗ trợ tuyên truyền.

Nếu viện trưởng không đồng ý, ông sẽ tự mình ra tay. Ông sẽ nhận cô Thẩm làm đệ tử, sau đó đưa cô đi tham gia các chương trình văn hóa của đài trung ương và địa phương để tuyên truyền.

Dù sao thì tuyên truyền ở đâu cũng là tuyên truyền, chỉ cần có thể quảng bá những di sản văn hóa phi vật thể này ra ngoài, mục đích của họ đã đạt được.

Để thế hệ sau cảm nhận được vẻ đẹp độc đáo của văn hóa truyền thống, để những kẻ trộm cắp kia không bao giờ có thể ăn cắp văn hóa của họ nữa, đó mới là trách nhiệm và ý nghĩa của những người làm công tác lịch sử văn hóa như họ.

“Không được, ông để cô Thẩm yên cho tôi.” Viện trưởng nghe giáo sư Vương nói, liền có chút nóng nảy.

Ông còn lạ gì lão Vương này, một khi đã nhận cô Thẩm làm đệ tử, sau này đừng hòng ai đòi lại được. Không được, tuyệt đối không được.

Cô Thẩm hiện tại là đối tượng quan sát trọng điểm của họ, là người phát ngôn ưng ý nhất từ trước đến nay. Nếu cứ thế bị lão cáo già Vương này cướp mất, sau này ông có khóc cũng không có chỗ mà khóc.

Những lời cô Thẩm nói, ông cũng rất xúc động. Là những người làm công tác lịch sử văn hóa, nhìn thấy văn hóa lịch sử của đất nước bị người ta ăn cắp như vậy, họ thật sự rất đau lòng.

Những kẻ trộm cắp kia không kiêng nể gì, thậm chí còn ngang nhiên đến đất nước họ trộm văn vật về đổi tên rồi biến thành của mình, chuyện như vậy thường xuyên xảy ra.

Mức độ không biết xấu hổ của đám trộm cắp này đã đến mức thượng thừa, mà họ lại không làm gì được chúng. Chuyện như của cô Thẩm, đưa bọn trộm cắp vào tù là vô cùng hiếm hoi, có thể thấy sự khó khăn trong việc bảo vệ văn hóa truyền thống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.