Chương 38: Hòa thân là cuộc hành trình của trò đùa đẹp đẽ

Ngoại truyện một: Phiền não của Đoạn Tư Tồn

Ta không phải công chúa, ta không muốn hòa thân, ta chỉ muốn soái ca ca, đó là tình yêu hoàn mỹ......

Hiện tại sự tình vô cùng quỷ dị tình huống phát triển đến nhanh chóng, Hạ

Hầu Dận nổi trận lôi đình ra lệnh quân lính coi giữ kinh thành còn có

ngự lâm quân điên cuồng tiến hành thảm thức lục soát, Hạ Hầu Du và Hạ

Hầu Duật hai người này số khổ huynh đệ song hành cũng hết sức vô tội

thật sự bị cuốn vào trong bão táp, bị bắt tới giúp một tay. Mà vô tội

nhất cũng là cha ta mẹ ta gia đình ta, hai người đó một vẻ mặt vô tội

tới cực điểm, khiến cho ta không thể không hoài nghi, có phải hai tên

khốn kiếp ca ta và Hạ Hầu Lâm kia đã sớm lập kế hoạch tốt muốn bỏ trốn

hay không.

Thật là gặp quỷ, hai người kia muốn dùng gian khổ của toàn thế giới để chứng minh vợ chồng bọn họ hai ân ái không gì sánh

được đây mà, tmd (mẹ nó chứ),ta cũng sắp không nhịn được miệng phun Tam Tự kinh rồi.

Kết quả, ba ngày qua đi, Thẩm

Không Minh nghi giá đến Kinh Thành, lập tức sẽ vào thành, hai cẩu nam nữ này lại còn không có một chút tin tức, không đúng, phải nói là rất

phách lối mà truyền đến tin tức. Dùng bồ câu đưa tin quả nhiên là chiêu

trò của cổ nhân thường dùng, trong khi chúng ta ở chỗ này mệt sống mệt

chết nghĩ hết biện pháp xử lý hậu sự, hai tên khốn kiếp kia lại có thể

nhàn nhã xông xáo giang hồ, quá...... Làm cho người ta đố kỵ! Ta

có gan muốn khiến Hạ Hầu Dận đem Đoàn Tư Tồn khốn kiếp trọng sắc khinh

bạn này giáng chức thật quá kích động.

Ưm, chỉ là, giáng chức,

giáng chức rồi không phải huynh ấy nhàn rỗi hơn sao? Không được không

được, đây cũng không phải là ý kiến hay, nên cho huynh ấy thăng quan

tiến chức, dùng một đống công việc mệt chết huynh ấy, khiến Hạ Hầu Lâm

này rõ ràng nhìn thấy lão công đang ở bên cạnh nhưng không có biện pháp

đến gần đùa giỡn. A tươi mới, đây mới là chuẩn mực thảm hoạ của nhân

gian, không tệ không tệ!

Ta vừa chấn động vừa thần kinh mà ảo

tưởng nghĩ làm sao ác chỉnh lão ca ta và Hạ Hầu Lâm, vừa cười đến vô

cùng tà ác, có thể là ta cười thật tà ác, dẫn đến Hạ Hầu Du vừa phát ra

một trận tiếng cười khẽ với ta.

”Phiêu Phiêu, người đang nghĩ cái gì? Cười đến mức tà ác như vậy.” Hạ Hầu Du vốn là sẽ không cùng với ta

đấy, nhưng mà hôm nay Thẩm Không Minh đến, Hạ Hầu Dận phải đi đại điện

nghênh đón, mà Hạ Hầu Duật lấy tư cách là người đại diện ra cửa thành

nghênh đón, mà hai người huynh đệ bọn họ lại không yên lòng ta và đám

phi tử kia cùng nhau tham dự, ưm, chủ yếu là tiền án của ta quá nhiều,

bọn họ sợ đám phi tử kia mượn cơ hội chơi ta, nhưng mà hôm nay lại phải

đại yến quần thần, bày tỏ vui mừng với dân chúng, cho nên lại không

tránh khỏi trường hợp phải tham dự, cho nên..., Hạ

Hầu Dận đành phải tâm bất cam tình bất nguyện mà lưu lại tiểu nhi tử

theo ta.

Có điều mà nói ta vẫn tương đối thích tiểu nhi tử theo

ta, mặc dù tiểu nhi tử cũng giống như một con hồ ly, nhưng mà, như thế

cũng không có cảm giác bị vị hoàng đế Hạ Hầu Dận này áp bức......

”Ưm, ta đang suy nghĩ chờ sau khi Hạ Hầu Lâm và Tư Tồn ca hồi kinh, ta phải

thật xấu xa mà chỉnh chết bọn họ ta chính là Đoàn Phiêu Phiêu bất

thường, hừ, đáng ghét chết đi.” Ta càng nghĩ càng giận, a a a a, Hạ Hầu

Dận đã nói rồi, mặc dù coi như ta thật không rõ tình hình, nhưng mà ta

và Hạ Hầu Lâm trước rất lang bái vi gian (câu kết làm việc xấu),cho

nên, lần này tính là lỗi của ta, cho nên ta muốn giúp hắn giải quyết cái tên Thẩm Không Minh kia, mẹ nó, ta giải quyết thế nào, dùng mỹ nữ hay

dùng tiền bạc? Mỹ nhân kế mà nói, ta không có vốn liếng này ok?

Nhưng mà nghĩ đến đây hai mắt ta bỗng nhiên tỏa sáng, oa oa, nếu quả thật mà

nói có thể dùng mỹ nhân kế, vậy có phải ta có thể mê hoặc Thẩm Không

Minh đến thần hồn điên đảo sau đó có thể mượn lực lượng của hắn xuất

cung hay không?.

Ha ha ha, trước đây làm sao ta không nghĩ tới

chứ? Ừ, xem ra đến vương cũng không phải là chuyện xấu gì nha, hảo hảo

lợi dụng, hảo hảo lợi dụng.

”Đây chính là nên hảo hảo mà ác chỉnh một chút, loay hoay chúng ta chết đi sống lại không nói, còn hi vọng

tên kia Thẩm Không Minh không được mượn cơ hội này nổi đóa mới tốt, nếu

không, biên quan lại phải không được an bình rồi.” Hạ Hầu Du không biết

ta đang suy nghĩ gì, khẽ thở dài lắc đầu một cái, bộ dạng ưu quốc ưu

dân.

Ưm, trong khi tiểu nhi tử của ta lộ ra vẻ mặt như thế thật

sự mà nói là rất tuấn tú, ta không thể không thừa nhận nhìn tiểu nhi tử

của ta thật kinh thán (kinh sợ thán phục),“Ngoan..., soái nhi tử, sẽ không có vấn đề, các ngươi chuẩn bị nhiều như vậy, Hạ Hầu Lâm nàng cũng không phải là cố ý, thử hỏi cho tới hôm nay ngươi cũng không có thú thê, chính là ngươi một lòng muốn chờ

đợi nữ hài tử thật sự, mà Hạ Hầu Lâm nàng cũng giống vậy, nàng yêu thích ca ta, dĩ nhiên không muốn phạm bất kỳ nguy hiểm nào. Về phần Thẩm

Không Minh, chỉ cần chúng thể hiện thành ý trong lời nói thì tuyệt đối

không thành vấn đề.” Ta vỗ ngực bảo đảm, không quen nhìn dáng vẻ ủ rũ

của soái ca, ưm oa, bộ dạng thật dễ trêu người thương hại, người ta

không nỡ.

Xong rồi xong rồi, cứ như vậy nhìn tiểu nhi tử của ta,

làm sao ta lại có thể có cảm giác tên Hạ Hầu Du này càng ngày càng đẹp

trai chứ, sớm biết như vậy, trong hai ngày ngủ chỗ này của ta, ta nên

hảo hảo ăn đậu hũ một chút, thật sự thua thiệt, tuy nhiên bây giờ cũng

rất muốn ăn thử xem, nhưng mà người ta xấu hổ nha, ưm oa, nhưng mà gương mặt anh tuấn này, kiểu tóc tiêu sái này, dáng người quý phái này bạch y lại tung bay, ô ô ô, nhìn thế nào cũng quá mê người, ta khống chế không được nước miếng của ta rồi.

Tiểu nhi tử tà tà mà nhìn ta liếc

mắt một cái, dùng cây quạt vỗ vỗ đầu của ta, sau đó cực kỳ khinh thường

mở miệng, “Đích thật là, nhưng vấn đề là người tham dự, ta có thể không

lo lắng sao? Này này, Đoàn Phiêu Phiêu, ánh mắt người là gì, kiểu hảo

sắc lang, Phiêu Phiêu, thành thật khai báo, không phải là người bị anh

tuấn tiêu sái của ta làm say mê mà thần hồn điên đảo rồi chứ?” Thình

lình tiểu nhi tử sáp lại gần, vô cùng tà ác mà bức cung.

Ta đần

độn mà gật đầu ào ào, lau lau nước miếng, “Đúng vậy, Du, ta phát hiện

thật sự là ngươi càng ngày càng đẹp trai, ưm, thành thật mà nói, làm sao ngươi có thể càng ngày càng đẹp trai mê người, lão mụ ta đã sắp không

đỡ được sức quyến rũ của ngươi nữa rồi.” Ta nháy nháy mắt, cực kỳ thành

khẩn không kiêng kỵ mà thú nhận.

Hạ Hầu Du nháy mắt nhìn ta,

không nghĩ tới sao ta đây có thể thẳng thắn được khoan hồng, một lúc sau bỗng nhiên hắn cười ha ha, sau đó đưa tay véo véo gương mặt của ta,“Phiêu Phiêu người thật là đáng yêu, nếu như người sớm thừa nhận sức

quyến rũ của ta đối với người hữu dụng hẳn là tốt.” Nói xong hắn thở dài lắc đầu một cái, sau đó đem Như Nguyệt dẩy đến, tay vỗ mặt của ta, đứng ở phía sau từ trong gương nhìn ta, “Ta tới giúp ngươi chải đầu, Phiêu

Phiêu, hôm nay, không nên gây họa, mặc dù nói ta và hoàng huynh nhất

định sẽ giúp người, nhưng mà, dù sao Thẩm Không Minh đó cũng được tính

là một đời kiêu hùng, không phải nhân vật bình thường, người cố gắng

cách xa hắn một chút, biết không?” Thanh âm của Hạ Hầu Du rất từ tính,

mà thanh âm dịu dàng sâu kín của hắn truyền đến, có một phong vị khác.

Ta không tự chủ được gật đầu, ta cảm thấy, hôm nay tiểu nhi tử rất nghiêm

túc mà đang lo lắng, mặc dù ta không biết có cái gì phải lo lắng, người

ta chỉ là tham dự hội nghị nhân viên, cũng không phải là nhân viên quan

trọng, quốc vương bệ hạ người ta chính là muốn công chúa làm lão bà,

cũng không phải là Thái hậu lm tnh nhân, ta có cái gì có thể lo lắng

đây, thật là, chỉ là đang nhìn soái ca nhi tử lo lắng đến ta như vậy, ta còn là rất thiện lương mà giả bộ cừu non ngoan ngoãn một lần.

”Ngươi yên tâm đi, Du, ta hiểu rõ, ta sẽ không gây họa, yên tâm, hơn nữa, hắn và các ngươi có chánh sự, chúng ta chẳng qua là người tiếp khách thôi,

ta một Thái hậu tìm nhiễu loạn cái gì được chứ.” Ta nháy nháy mắt, vỗ

vỗ bả vai của nhi tử, vụng về an ủi.

Nhi tử nhẹ nhàng mà cười, chợt cúi đầu ở trên mặt ta chu một cái, ưm oa, bị hôn rồi......

”Đúng vậy, ta biết rõ, người sẽ nghe lời, nhưng Phiêu Phiêu, sự thật chứng

minh, mỗi lần người không đi tìm phiền toái, phiền toái cũng tới tìm

người.” Nhi tử hôn xong gương mặt của ta hài lòng sờ sờ tóc của ta,

không đợi ta trợn mắt hốc mồm khôi phục tinh thần, liền vỗ bàn tay ta

hỏi, “Nhìn, xinh đẹp như vậy sao?”

”Ưm, thật đẹp mắt.” Ta nhìn

mình trong gương mà tự kỷ, không thể không nói, tiểu nhi tử được gọi là

hoa hoa công tử là có lý do, nhìn, săn sóc dịu dàng cỡ nào hiểu rõ tâm ý nữ nhi, hơn nữa chủ yếu chính là, người này đẹp trai ngây người, có nữ

nhân không thích mới là lạ, hơn nữa, thật sự rất có phẩm vị, giúp ta

chải đầu, rất đơn giản, cũng rất hào phóng, thanh lịch lại cao quý, rất

thể hiện thân phận, lại không nhận tội dao động.

”Thích là tốt

rồi, đến lúc rồi, chúng ta đi thôi.” Nói xong, Hạ Hầu Du kéo tay của ta

đứng lên, thuận thế vòng tay ôm eo của ta ôm ta đi lên, ta hồ đồ mà nhìn hành động khác thường của tiểu nhi tử, trong lòng cảm thấy rất quái lạ, Hạ Hầu Du mặc dù cũng luôn thích trêu chọc lấy ta không sai, nhưng mà

rất khi ít xúc động như vậy, chẳng lẽ nói tâm tình của hắn không tốt

sao? Đứa nhỏ này, sao thế?

”Du, ngươi làm sao vậy?” Ta khó hiểu

mà vỗ vỗ lưng của nhi tử, có chút không nỡ, làm cho soái ca đau lòng kẻ

đó tội đáng chết vạn lần.

”Không có việc gì, ta không sao, để cho ta ôm người là tốt rồi.” Thanh âm của Hạ Hầu Du có chút buồn buồn, hắn

ôm thật chặt ta, ta không dám động, không phải hắn đang đau lòng đấy

chứ? Nhưng mà, tại sao, hắn ôm ta, ta có cảm giác bất an và cảm giác

rung động đây? Trong nháy mắt đó, ta cũng choáng váng.

Hạ Hầu Dận, Hạ Hầu du, bọn họ, đối với ta mà nói, rốt cuộc là cái quái gì đây?

”Phiêu Phiêu, người phải nhớ kỹ, ta rất thích người.” Nói xong Hạ Hầu Du buông ta ra, sau đó nở nụ cười như ánh mặt trời, lôi kéo ta ra cửa, “Phiêu

Phiêu, người phải nhớ kỹ nha.”

”Ta cũng vậy rất yêu thích Du a.” Ta cười cười nhàn nhạt, vỗ vỗ tay của hắn, “Đi thôi.”

Dưới ánh mặt trời, thời điểm mà Hạ Hầu Du nghe ta nói yêu thích, ánh mắt

đang chớp sáng, mà ta làm bộ không chú ý đến ánh sang đó, không nhìn tới vẻ mặt dương quang sáng lạn của Hạ Hầu Du.

Đột nhiên, ta lờ mờ

mà cảm thấy giác được tình cảm của đại nhi tử, tiểu nhi tử đối với ta.

Mặc dù, vẫn làm cho ta cảm thấy phức tạp như xưa, nhưng mà, vẫn giả bộ

không biết thì tốt hơn......

Bây giờ ta, không muốn bị tình cảm như vậy ràng buộc.

Ngồi lên xe ngựa, mẹ kiếp ở trên người của tiểu nhi tử, lần đầu tiên trong

lòng cảm thấy tình yêu phức tạp, có lẽ, ta ở cái thế giới này muốn tìm

kiếm tình yêu, cũng không phải đơn giản như vậy.

Chỉ có điều, ngay cả quỷ sai cũng nói là ta thuộc về thế giới này, như vậy, nhất định sẽ tìm được, chỉ là không biết, sẽ là ai.

”Phiêu Phiêu......” Tiểu nhi tử nhẹ nhàng kêu tên của ta.

”Ừ, ta đây.” Ta nhẹ giọng trả lời, mặc kệ như thế nào, tạm thời, vẫn là

hưởng thụ một phần mập mờ như vậy đi, không đi nói toạc là tốt rồi, nếu

không, ta không biết làm như thế nào đối mặt hai đứa con trai ta đây.

Quỷ dị, đại nhi tử là người tình tiền nhiệm, tiểu nhi tử là người ái muội

đương nhiệm, run rẩy run rẩy, điên cuồng run rẩy......

Cứ suy nghĩ miên man như vậy, chúng tôi tới

đích, mà sau khi Hạ Hầu Du đỡ ta xuống xe, không biết chuyện làm sao,

mọi ánh mắt đồng loạt nhìn về phía ta, không biết có phải là ảo giác của ta hay không, ta nghe được đồng loạt tiếng rút khí, ặc ặc, sao lại thế

này, xảy ra chuyện gì?

Ta tò mò mà hết nhìn đông rồi tới nhìn

tây, muốn xem xem đã xảy ra chuyện gì, đúng lúc này, một anh minh thần

võ cao đại suất khí dương quang sáng lạn là điển hình soái ca bắc phương sải bước tiêu sái đến trước mặt của ta, không đợi ta thưởng thức xong

liền lễ phép khom người xuống, sau đó thâm tình khẩn thiết mà cầm lấy

tay của ta, đôi mắt đào hoa sâu sắc như có dòng điện chuyển động, mang

theo nụ cười mơ hồ tà khí, “Công chúa điện hạ, bổn vương rốt cuộc gặp

được người, như ta nghĩ, người thật là đẹp.”

Nói xong, sau đó cực kỳ nhẹ nhàng mà hôn trên mu bàn tay của ta.

Ta hóa đá, tất cả mọi người chung quanh hóa đá, hai nhi tử của ta đã biến

thành tượng đá rồi, thằng nhóc Hạ Hầu Duật đó đã sắp không nhịn được

miệng cũng cười nghiêng ngả rồi, mà ta đây, thê thảm nhất, bị hắn nắm

tay như vậy, muốn chạy trốn trốn không thoát, muốn nói nói không ra,

không thể làm gì khác hơn là vặn vẹo vẻ mặt đưa đám nhìn vị soái ca có

mắt không tròng này.

Ưm oa, chổ nào của ta nhìn lại giống công chúa Hạ Hầu Lâm bưu hãn đó, ta muốn kháng nghị a!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.