Chương 4
Sáng hôm sau, bình minh lại lên, công việc lại tiếp tục diễn ra theo đúng trình tự của nó. Một vòng không bao giờ có thể kết thúc. Mệt mỏi??? Không hề, ấy vậy nhưng có rất nhiều điều mới mẻ đang dang tay chờ đón.
Oáp, sáng rồi sao? Nhanh quá_ Tiểu Băng còn ngái ngủ, bật dậy, vươn người về phía trước đón nắng mai từ ô cửa sổ. Nhanh chóng vscn rồi chạy một mạch qua phòng An Nhiên
Tiểu Nhiên à, dậy đi nhóc, sáng rồi còn phải làm thủ tục nhập học nữa...vv_Sau khi nói một tràng giang đại hải vẫn không nghe thấy bất kì một tiếng động nào. - Nè, sao em không trả lời, AN NHIÊN_Chị hét
Mới sáng sớm, chị hét gì to thế_ An Nhiên lọ mọ trong bếp vọng ra. Chị giúp em chuẩn bị bữa sáng coi!
Chị Băng đơ ra một lúc, cái mặt nghệt ra
Tiểu Nhiên, em dậy sớm thế?_Chị Băng bất ngờ. -Hình như không giống tác phong thường ngày của em lắm
Xời, có gì đâu, mau mau giúp em chuẩn bị đồ ăn sáng nào_Nó giục
Ăn xong họ cùng nhau đến trường. Con đường này có phần khang trang hơn, rộng rãi hơn và ít rác thải hơn ở Việt. Nói thế chắc cũng hơi quá nhưng đúng vậy thật. Ở Việt lao công quét dọn khỏ cực thế nào thì xong người đi đường lại bày ra, đúng là quá vô ý thức. Những hàng cây bên đường xanh ngắt, tươi trẻ giống với tâm hồn của cả hai người, vui vẻ và không mấy bận tâm tới sự đời nó như thế nào
Này, em học trường nào thế?
Chị quan tâm em nhỉ, em học trường THPT Mai Khê
Ồ, trường to quá, ngay trước mặt luôn này_Chị Băng nói
Nãy giờ em với chị đang đi theo đường trên bản đồ dẫn đến trường thì đương nhiên phải đến trường rồi, đúng là ngốc, Người già đại ngốc
Hôm nay chị hiền chị sẽ không xử em nữa, chị chỉ đánh em thôi_ Đuổi nhau quanh sân trường, kì thực thì đây là cơ hội tốt để đi tham quan nơi này, nó chạy rất nhanh, ngay lập tứ cắt đuôi chị, nó đi quanh quanh và rồi.....Ruỳnh
Tôi xin lỗi, xin lỗi rất nhiều_Nó cúi đầu lia lịa rồi chuồn mất "Gì đây, từ ngày sang Trung tới giờ sao mình chỉ bận va vào người khác thế nhỉ''
NÈ, TIỂU NHIÊN, EM LẠI PHÁ PHÁCH NỮA HẢ?_ Chị Băng hét
Đâu có, em chị ngoan lắm, nó không làm chị mất mặt đâu_Nó chu mỏ đáng yêu
Rồi, chị tìm được phòng thầy hiệu trưởng rồi, đi theo chị nào
Hai chị em họ vừa đi vừa nói cười với nhau, vậy mà nó không hề biết người nó mới đụng phải chính là ân nhân cứu mạng nó.
Em chào thầy_Họ bước vào phòng, lễ phép chào hỏi
Các em vào đi_thầy tươi cười
Thưa thầy, em xin phép ra ngoài_ Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên và ngay lập tức được nó chú ý đến
Ồ, lại là cậu sao? HAHAHA có duyên ghê nhở_ Hai người đồng thanh, nhìn nhau cười lớn
Hai em biết nhau sao_ Thầy hiệu trưởng hỏi
Dạ, cậu ấy là ân nhân cứu mạng em
Ghê à nha_ Chị Băng nhìn nó
Nè, đầu óc chị trở nên tăm tối từ khi nào ấy nhỉ?_Nó lườm. Em là võ sĩ đai đen đấy, chị cẩn thận
HAHAHA, em hài thật đấy, vẫn không bằng chị, mãi mãi không bằng chị_Chị nó vỗ ngực tự hào, một tay xoa đầu con tiểu nha đầu nghịch ngợm kia
Khi đó, người con trai bên cạnh cũng phải bật cười nhưng anh sẽ rất nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm, cao lãnh mọi ngày......
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
![[Tfboys] Cố Gắng Thay Đổi Vì Anh](https://cdn.truyenmoi.app/webp/tfboys-co-gang-thay-doi-vi-anh.webp)