Chương5: Đối tượng khả nghi

Chẳng mấy chốc khoảng thời gian này sẽ bị lớp bụi

thời gian bao phủ, mãi mãi chìm sâu vào khoảng trống mênh mông gọi là

hồi ức. Có thể chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại, hoặc nếu có, cũng chỉ như những kẻ qua đường đứng nhìn nhau mà thôi.

—oo0oo—

ĐƯỜNG PHI

“Có tin gì mới không?”

Tôi hỏi Thiên Luân trong bữa ăn sáng, cố nén tiếng ngáp dài. Như đã

thành thông lệ, không cần biết đêm hôm trước chúng tôi làm gì, mệt mỏi

ra sao thì Khải Nam vẫn sẽ đánh thức chúng tôi lúc 7 giờ đúng.

Tôi không phủ nhận đâu, cậu ta quả thật là tay phiền phức nhất thế giới.

“Động đất ở Haiti, Indonesia dựng tượng Obama.” –Chí Bân nói, chồm

người qua vai Thiên Luân để đọc ké tờ báo –“Và một gã đầu bếp đã bị các

khách hàng của mình ám sát vì lỡ bắt họ chờ quá lâu.”

“Mục đó nằm ở đâu? Sao tôi không thấy?” –Thiên Luân ngạc nhiên hỏi

“Ngay tại đây. Và gã đầu bếp đó là Khải Nam chứ ai vào đây nữa.”

“Nếu cậu ta nghe được thì tên bài báo sẽ bị đổi lại là: ‘4 thực khách bị ngộ độc thực phẩm vì lỡ dại chê bai đầu bếp của mình’ đấy.” – Tôi

thì thào cảnh báo cậu ta.

Dĩnh Ngôn vừa xuất hiện ở ngưỡng bật thang. Thực ra thì tôi chỉ nhận

ra cô ấy khi Thiên Luân huých vào vai tôi. Lạ thật, Dĩnh Ngôn và tiếng

quát tháo luôn song hành cùng với nhau mà.

Sống cùng một thời gian rồi nên tôi cũng hơi hiểu hai chị em nhà này

một chút. Dĩnh Hân ngây ngô do mất trí thì không nói, ngay cả Dĩnh Ngôn

tôi thấy cũng chẳng phải là người bình thường tí nào.

Nôm na thì Dĩnh Ngôn không sở hữu cái đẹp tinh tế như Dĩnh Hân, trên

người cô mỗi thứ đều vừa chấp nhận được. Mắt to tròn, sóng mũi không cao không thấp, chỉ có nụ cười là miễn cưỡng có thể xem như hút hồn. Thế

nhưng cũng chẳng biết vô tình hay hữu ý, chỉ cần ở nơi có sự xuất hiện

của chị em họ, Dĩnh Ngôn sẽ nổi bật hơn hẳn một cách đương nhiên.

Song nói thì nói thế, chứ so với Dĩnh Hân lúc động lúc tĩnh, hại

người khác điên đầu thì tôi nghĩ tính cách tiểu thư kiêu kỳ của Dĩnh

Ngôn cũng không phải là quá tệ.

“Thiên Luân.” –Cô túm lấy chiếc áo khoác trên giá gỗ, cũng chẳng thèm nhìn về phía tôi mà ra lệnh một tràng –“Anh chuẩn bị xe đi, chúng ta đi ngay bây giờ.”

“Tôi còn chưa ăn sáng.” –Thiên Luân ấm ức nói.

“Đưa tôi đến trường rồi anh quay về ăn cũng được.” –Cô tiếp, vẻ mặt

chẳng chút biểu cảm. Cái dáng vẻ này thật không uổng cho Chí Bân gọi sau lưng cô là “Nữ hoàng” –“Hôm nay trường tôi thanh tra. Tôi phải có mặt

sớm.”

Thiên Luân bỏ cốc sữa của cậu ấy xuống, vẻ mặt đầy bất mãn. Tôi biết

cậu ấy không thích Dĩnh Ngôn, mà thực tế thì cậu ấy cũng chẳng thích ai

trong chúng tôi cả.

Tôi nhìn theo bóng Thiên Luân chạy lăng xăng ra ga-ra, suýt đâm bổ

vào Hy Văn và Dĩnh Hân vừa đi tản bộ về. Hy Văn loạng choạng mấy bước

trước khi đứng thẳng dậy, giọng bực dọc: “Luân, làm gì như bị ma đuổi

vậy?”

Nhưng Thiên Luân cứ chạy một mạch mà chẳng thèm trả lời.

Tôi đưa cốc sữa lên hớp vài ngụm, Dĩnh Ngôn vẫn đang tất bật với

chiếc giỏ xách của mình, đổ ra cả đống thứ li ti từ son môi, phấn dặm

đến hộp phấn bảng. Chẳng biết sao tôi lại mỉm cười.

“Có gì vui lắm sao?” –Dĩnh Ngôn giương môi lên cong cớn. Trong lòng

tôi thầm thở dài một tiếng. Sao cô ấy không thể hiền diệu một chút

nhỉ?–“Anh không đi à?”

Tôi giơ tay ra vẻ đầu hàng, Chí Bân ngồi bên cạnh vội che miệng lại

cười không ra tiếng. Tôi liếc mắt, giơ chân đá vào cẳng cậu ta.

Cậu ta có phải là kẻ vừa đánh rơi bữa ăn sáng đâu chứ?

“Nhanh nữa lên, tôi chỉ còn có 15 phút.”

Dĩnh Ngôn nhấm nhẳng từ ghế sau, nhiều đến mức làm tôi phát bực. Bên

cạnh tôi, Thiên Luân nhấn ga tăng tốc. Vẻ mặt cậu ấy còn khó chịu hơn

một con khỉ vừa bị giật quả chuối trước mặt.

“Cô biết hôm nay phải đi sớm sao không báo trước cho bọn tôi?” –Tôi hỏi –“Giờ lại còn ca cẩm.”

Nếu người theo cô ấy là Khải Nam hay Hy Văn, hẳn bọn họ sẽ chẳng bao

giờ ca thán lời nào. Nhưng tôi không phải họ. Tôi đã ngán cô tiểu thư

này đến tận cổ rồi.

“Tôi là chủ hay anh là chủ đây?”

Biết tốt nhất không nên nói gì, tôi vờ như đang nghịch ngăn tủ trước

mặt, tai nghe bluetooth vẫn ra rả về kết quả bóng đá ngày hôm qua.

Đến đoạn cua gấp, Thiên Luân bẻ lái, lực quán tính làm cả người tôi nghiêng hẳn sang một bên.

“Anh lái xe kiểu gì thế hả?” –Dĩnh Ngôn la lên, cái giỏ cô ấy đang cố nhét đồ vào giờ lại rớt ra vung vãi trên sàn.

“Cô chẳng phải hối tôi nhanh lên còn gì?” –Thiên Luân đáp. Giọng cậu

ta vốn khá trầm, cũng khó mà nghe ra được có bực bội hay không.

Dĩnh Ngôn tức tối cúi xuống nhặt chiếc giỏ. Tôi quan sát vẻ mặt cáu kỉnh của cô, không nén được cười.

Người kiêu ngạo như cô ta cũng chỉ có mấy tên lầm lì như Thiên Luân mới trị được thôi.

Mắt tôi lướt qua phần đệm chắn giữa tôi và cô, đặc biệt chú ý đến một vệt hoá chất dính lại trên lớp thảm.

Chờ đã nào, nếu tôi nhớ không lầm thì trong hộc tủ chỗ Thiên Luân ngồi cũng có.

Vệt hóa chất nhỏ li ti, đã khô từ đời tám hoánh nào rồi, song tôi vẫn đặc biệt chú ý đến nó vì màu xanh nhạt đặc trưng. Tôi biết một dạng

thuốc mê khi khô lại sẽ có màu thế này.

Tôi kín đáo đưa mắt sang nhìn Thiên Luân.

Liệu có thể nào.???

—oo0oo—

Chúng tôi thường đi ngủ lúc 11 giờ hơn. Thường thì khoảng thời gian

đó Dĩnh Ngôn sẽ bước xuống nhà và bảo rằng chúng tôi làm ồn khiến cô ấy

không ngủ được, sau đó thì lùa chúng tôi như lùa đàn vịt. Độ một giờ

sau, Hy Văn sẽ trở mình dậy để kiểm tra cửa nẻo.

Vậy là tôi chỉ có thể kiểm tra suy luận của mình vào khoảng 2 giờ. Thời gian đó ai cũng đã ngủ gà ngủ gật rồi.

Hôm nay là cuối tuần. Vì sáng hôm sau Dĩnh Ngôn không phải đi làm nên chúng tôi được phá lệ thức trễ một chút. Sau khi tôi tính toán đâu vào

đấy, trở xuống nhà thì cả đám người kia đã túm lại ngồi quanh chiếc tivi rồi. Tuần này có một trận derby bóng đá khá gay cấn, những phần tử hiếu động ham mê cá cược như Nam và Bân dĩ nhiên chẳng thể nào bỏ qua được.

Song cái tôi chẳng ngờ là Dĩnh Hân cũng ngồi chiếm một chỗ trên cái ghế

đáng ra là của tôi.

“Hân.” –Tôi gọi, kéo tay cô bé đứng dậy –“Ngoan, sang bên kia ngồi, nhường chỗ cho anh đi.”

“Sao lại phải nhường? Chỗ em giành trước mà?” –Nó mím môi dùng dằng đáp.

“Em là con gái thì xem bóng đá làm gì, sang kia tập vẽ đi.” –Tôi chỉ

chỗ Dĩnh Ngôn đang ngồi, thoáng cái lại bắt gặp cô ta vừa liếc mình một

cái, thành ra hơi chột dạ -“À anh nhầm, bên này mới đúng chứ nhỉ?”

“Không đi.” –Dĩnh Hân giậm giậm chân.

“Không đi cũng được, thế thì mai khỏi mua bánh trứng và trà sữa mật ong nhé.”

Vừa nhắc đến trà sữa mật ong, mặt Dĩnh Hân đã xám xịt ngay. Con bé

ngang bướng này về khoản đồ ăn thì cực kỳ kén chọn. Giống như bánh trứng hay trà sữa chẳng hạn, ngày nào tôi đưa Dĩnh Ngôn đi làm về cũng phải

ghé mua cho nó một phần, nếu không sợ rằng đến tối cả ngủ nó ngủ cũng

chẳng ngon. Dĩ nhiên Luân cũng có thể mua cho con bé, thế nhưng tôi vừa

lườm cậu ta một cái, biết khôn thì tất cả đành giữ im lặng.

Thế là tôi khoanh tay, hài lòng nhìn Dĩnh Hân ôm gối trườn khỏi ghế

sofa, sau đó lượn lờ sang bàn nước ngồi đọc danh bạ điện thoại. Đừng hỏi tôi cuốn danh bạ dày cộm đó có gì để đọc nha, dù sao tôi cũng có phải

đứa bị mất trí đâu chứ?

Trận đấu còn chưa bắt đầu, giọng Dĩnh Hân bên kia đã làm như vô tình

cất lên: “Ước gì ngày mai có người mua thêm kẹo và chocolate cho mình

nhỉ?”

Khóe môi tôi khẽ giương lên, vô thức đưa mắt sang Thiên Luân đang

ngồi cạnh. Tôi giật lấy bịch snack trong tay cậu ta cho vài viên vào

mồm, tinh thần đầy sảng khoái.

15 phút sau, lại có tiếng Dĩnh Hân làu bàu: “Ước gì bây giờ có người chơi với mình nhỉ?”

Bất giác, Dĩnh Ngôn đang ngồi đọc sách trên ghế lười cũng phải ngẩng

đầu lên, nhưng rồi ngay lập tức, như ý thức được đó là hành động dại

dột, chẳng mấy chốc cô nàng đã cúi đầu xuống như trước, như thể chẳng có gì liên quan đến mình cả.

Dĩ nhiên phía bên đây, cả 5 thằng con trai chúng tôi đều biết khôn mà im thin thít.

15 phút sau nữa.

“Ứớc gì…”

Đúng như tính toán, trận đấu kết thúc khá sớm trước khi cả đám chúng

tôi lục đục đi ngủ. Lúc 2 giờ 10 phút, tôi thận trọng trườn mình ra khỏi chăn, lẻn ra vườn.

Garage chỉ có mỗi hai chiếc xe, một của Thiên Luân vì cậu ấy là tài

xế, xe kia để dự phòng khi chúng tôi cần đi đâu đó mà Thiên Luân lại

không có nhà. Thường chiếc này do Hy Văn lái.

Tôi chui vào xe Thiên Luân, lật tấm thảm chân dưới ghế tài xế ra.

Đúng như tôi nghĩ, đọng lại dưới sàn là những vết xanh nhỏ, thấm lốm đốm qua vải lót. Thanh kẹp phía trên có gói khăn ướt, song chỉ mới dùng một cái.

Chà, tôi không nghĩ Thiên Luân có thói quen xài khăn ướt.

Tôi mở đèn dạ quang, cố gắng mường tượng những tình huống có thể xảy ra.

Đến đây, tôi sững người lại, mím môi đầy khó hiểu.

Tại sao cậu ta không thực hiện ý đồ đó của mình? Lẽ nào vì tôi thường xuất hiện bên Dĩnh Ngôn nên cậu ta không có cơ hội ra tay?

Chờ đã nào. Cái hôm tôi hộ tống Dĩnh Ngôn và Dĩnh Hân đi mua sắm có phải Dĩnh Hân đã bỏ ra xe trước không?

Tôi tựa đầu vào ghế, sắp xếp lại toàn bộ sự việc ngày hôm ấy. Lúc tôi đưa Dĩnh Ngôn ra thì Thiên Luân đã đứng sẵn ngoài xe, tay cho thứ gì đó vào thùng rác.

Tôi kiểm tra lại ngăn cửa xe tức thì.

Tôi chưa từng lái chiếc Mercedes W211 này, nhưng trong trí nhớ, dường như xe có một túi rác thông dụng riêng dành cho tài xế. Thi thoảng

Thiên Luân cũng có hút thuốc, ngăn chứa gạt tàn phía trên cũng chỉ lưng

một nửa đầu lọc.

Mãi suy nghĩ, tay tôi bất cẩn chạm hụt vào tay nắm cửa, cửa xe mở

toang kéo theo tôi ngã nhào ra theo quán tính. Tôi nằm chồm hổm trên

đất, trước mắt là đôi dép lê của ai đó và một ống hóa chất vừa rơi xuống mặt cỏ ẩm ướt.

“Có phải cậu đang tìm cái này không?”

Không cần ngẩng lên tôi cũng nhận ra giọng Thiên Luân. Khẩu súng chỉa vào đầu lúc này khiến tôi không thể vỗ tay khen ngợi suy đoán của mình, chiêu dụ rắn ra hang này tuy cũ nhưng mang ra xài lại cũng không tệ

lắm.

Thiên Luân vẫn mặc sơ sài chiếc áo thun mỏng khi ngủ. Tôi tranh thủ

thời gian quan sát cậu ấy, vẻ mặt lãnh đạm, ánh mắt lại sắc bén, thân

thủ cũng nhanh nhạy. Xem ra cũng là một đặc vụ không tồi. Chỉ là trong

lòng tôi vẫn có đôi chút thất vọng.

“Thật ra cậu là ai?” -Tôi hỏi, hai tay giơ lên ra hiệu cho cậu ấy là tôi sẽ không chống cự.

“Xin lỗi, tôi không thể cho cậu biết được.”–Thiên Luân lạnh giọng

đáp. Ánh đèn vàng rọi vào mắt khiến gương mặt lãnh đạm thường ngày dường như thêm một tầng sát khí âm u.

Dĩ nhiên tôi không dễ dàng bỏ cuộc như thế, vội tìm cách câu giờ: “Ngay cả nguyện vọng cuối cùng cũng không thể sao?”

“Không.”

Tuy nói cứng thế, song mũi súng trên tay Thiên Luân lại hơi hạ xuống. Chỉ chờ có cơ hội đó, tôi vung tay hất vào tay cậu ấy. Dù bị bất ngờ,

song cậu vẫn kịp thời cúi xuống né cú đá tiếp sau đó của tôi, đoạn nhanh nhạy xoạc chân. Tôi tì người qua vai cậu ấy, lộn một vòng tiếp đất.

Thiên Luân đã lấy lại được thăng bằng, cậu ấy chĩa súng về phía tôi, song trên ngực cậu lúc này cũng đã có một họng súng khác.

“Cậu… rốt cuộc là ai?” –Cậu ấy sửng sốt hỏi.

Tôi rút trong túi quần ra một chiếc nhẫn, chậm rãi đeo vào ngón út

tay trái, hết sức chán chường mà đẩy mặt khắc hình con chim ưng ra trước ánh sáng.

“Là cậu?” –Dưới ánh sáng vàng vọt, Thiên Luân nheo mắt nhìn chăm chú

con chim ưng trên nhẫn một lúc, cuối cùng cậu ta mới hạ súng xuống, vẻ

tức tối –“Sao cậu không đeo nó ngay từ đầu?”

“Ha ,cái đó tôi phải hỏi cậu mới đúng.” –Tôi bật cười, đút khẩu súng

chưa gài đạn vào túi –“Không phải lão Al bảo là cậu cũng mang dấu hiệu

của tổ chức sao?”

“Làm gì có. Lão chỉ nói cậu sẽ chủ động liên hệ với tôi. Mà trong

chúng ta, trừ Dĩnh Hân và Dĩnh Ngôn cũng chẳng ai đeo nhẫn cả. Cậu không chủ động liên hệ với tôi, tôi cũng hoàn toàn mất liên lạc với tổ chức.

Lúc trước cũng có nghĩ đến Hy Văn. Tôi thử ám chỉ với cậu ta vài lần

nhưng lại chẳng nhận được tín hiệu nào phản hồi cả. Tôi còn tưởng đâu

mình phải tự lập tác chiến rồi.”

“Tôi cũng tưởng vậy.” –Tôi ngồi xổm xuống đất, chống cằm. Nghi vấn

trong lòng đã được giải tỏa, song chẳng hiểu sao cũng không thấy hứng

thú như mình đã nghĩ. Nhìn lên vẻ mặt căng thẳng của Thiên Luân, tôi

tiếp –“Chính vì thế mà tôi mới lẻn vào phòng Hy Văn. Vốn đã cẩn thận lắm rồi, không ngờ cậu ta vẫn có cách phát giác ra được. Cậu ta canh phòng

cẩn mật chỉ làm tôi thêm sinh nghi chứ chẳng nghĩ tới cậu.”

Chúng tôi trố mắt nhìn nhau hồi lâu, tất cả sự kiện như được xâu chuỗi lại một cách bất ngờ.

Suốt thời gian dài tôi cứ nghĩ Hy Văn mới là đồng đội của mình. Trong số chúng tôi thì cậu ấy nhanh nhẹn, đa mưu túc trí và có những hành

động khả nghi nhất. Tuy vậy tôi cũng không muốn cậu phát hiện ra mình

sớm, tôi thích thử khả năng người đồng đội của mình nhiều hơn.

“Nếu sớm biết là cậu thì tôi đã không ẩn mình lâu đến vậy.”

Tôi nói. Thiên Luân đang ngồi trên ghế đá trong vườn, cậu ta nhướn mày giận dỗi “Ý cậu là năng lực của tôi không bằng Hy Văn sao?”

“Không phải vậy.” –Biết mình vừa lỡ lời, tôi đành lấp l**m sang chuyện khác –“Ừm, mà hai tháng nay cậu đã điều tra được gì rồi?”

“Cậu tự cho là mình thông minh mà, cậu nói thử xem.” –Thiên Luân đáp. Tuy giọng cậu ta rất lãnh đạm, nhưng tôi vẫn nghe ra vài phần cáu kỉnh

trong đó.

“Đàn ông con trai không phải vậy mà cũng giận chứ?” –Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy, dàn hòa.

“Không có.”

“Thôi mà, bất quá tôi cho cậu biết vài thứ mà tôi thu thập được.”

Thiên Luân liếc xéo tôi, nhưng cậu ấy không tỏ vẻ vờ vĩnh nữa. Cậu hỏi “Vậy cậu tìm ra được gì rồi.?”

“Ừm, tôi đã dùng máy dò tìm thiết bị vi tính kiểm tra khắp phòng của

Dĩnh Hân và Dĩnh Ngôn. Trong đống hành lý mà Dĩnh Ngôn đem tới không có

gì đáng ngờ, Dĩnh Hân cũng vậy. Tôi đang nghĩ có khi nào thứ đó nằm trên người họ không.” –Tôi nhảy lên thanh sắt chắn giữa garage và vườn cây,

ngẫm nghĩ một lúc mới tiếp tục. –“Thứ lão Al muốn chúng ta lại là hai

con chip rất nhỏ, cho dù đã tìm hết, tôi vẫn không thể cam đoan họ có

giấu chúng vào đâu đó không. Đây mới là vấn đề khiến tôi lo nghĩ.”

Thiên Luân bước đến cạnh tôi. Cậu ấy khó chịu rút ra một điếu thuốc,

bật lửa thản nhiên. Ánh lửa âm u tàn tàn trong đêm tối bất giác lại

khiến tôi có cảm giác thú vị. Tôi giật lấy bật lửa trong tay cậu ấy,

xoay xoay tròn, lại cười đầy ẩn ý.

“Không phải dấu thuốc mê trên thảm là lần đó cậu đi với tôi và chị em họ ra thị trấn chứ? Có cơ hội như vậy, sao lại không làm cho trót?”

“Không kịp. Tôi vừa chuẩn bị xong thì cậu đã xuất hiện rồi.” –Cậu ta ậm ừ đáp.

Nếu tôi nhớ không lầm, cậu ta ngồi trong xe với Dĩnh Hân đến gần cả tiếng đồng hồ. Nếu thật sự muốn, sao lại phải lề mề thế chứ?

Nghĩ đến đây, tôi lại có cảm giác bực dọc với lão Al. Hóa ra lần này

lão bắt tôi làm việc với một gã đồng đội không chỉ cù lần mà còn lại

chậm chạp thế này.

“Tôi thấy tình hình thế này thì ý định lúc đó của cậu cũng có thể xem là hợp tình hợp lý.” –Im lặng lúc lâu tôi mới lên tiếng –“Chúng ta tìm

cách lừa được Dĩnh Hân trước. Thần trí con bé không tỉnh táo, sau khi

thành công thì tùy tiện tìm vài lý do để khiến nó tin là được. Vấn đề là làm sao loại bỏ được đám người kia.”

“Nếu không thành công, cô ấy nhận ra chúng ta thì làm thế nào?”

“Vậy cũng chẳng còn cách nào khác.” –Tôi cười cười, đưa bàn tay lên

ngang cổ ra dấu, giọng nói lại lạnh như băng –“Nếu đã có gan bắt cóc thì phải có gan xử lý hậu hoạn. Tôi sẽ không bao giờ để người khác có cơ

hội uy h**p mình.”

Ánh mắt Thiên Luân có vẻ là lạ, song cậu ấy vẫn không phản bác ý định của tôi. Nói nào ngay tôi nghĩ Thiên Luân cũng không phải ngày một ngày hai làm nhiệm vụ, cậu ấy sẽ biết loại bỏ những chướng ngại không cần

thiết.

Cho dù là tôi hay cậu ấy, cuộc sống cả tháng qua trên hòn đảo này

cũng chỉ là một vai diễn ngắn ngày. Hợp hợp tan tan, chỉ cần nhiệm vụ

kết thúc, chúng tôi lại lao đầu vào một cuộc chiến khác có lẽ còn gian

nan hơn gấp bội. Chẳng mấy chốc khoảng thời gian này sẽ bị lớp bụi thời

gian bao phủ, mãi mãi chìm sâu vào khoảng trống mênh mông gọi là hồi ức. Có thể chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại, hoặc nếu có, cũng chỉ như

những kẻ qua đường đứng nhìn nhau mà thôi.

Dĩ nhiên, với Thiên Luân đã vậy, thì những người khác cũng chỉ là nhân vật phụ để thúc đẩy vai diễn này nhanh chóng hạ màn.

“Tôi nghĩ việc này nên xem xét lại đã. Trước mắt tôi và cậu vẫn cứ

chia ra, dùng thiết bị dò tìm đã.” – Sau một lúc lâu, Thiên Luân mới lên tiếng –“Dù sao ba người kia cũng không phải tay mơ gì, nếu chúng ta ra

tay mà không thu lại kết quả, ngược lại càng khiến họ sinh nghi. Vả lại

cậu cũng đừng quên trong nhà có lắp camera. Bất cứ sơ hở nào cũng có thể bị họ nhìn thấy cả. ”

Tôi xoa cằm không nói gì. Về lý thuyết thì lời cậu ta có vẻ hợp lý

đấy, thế nhưng sao tôi vẫn cảm thấy có gì đó không bình thường nhỉ?

Không đợi tôi tán đồng, Thiên Luân đã nhảy xuống đất. Nghĩ cũng đã

xong xuôi, tôi ra hiệu cho cậu ấy về phòng. Cậu ấy ngủ cùng phòng với

Khải Nam, nếu nửa đêm không thấy mặt khó trách Khải Nam sẽ sinh nghi.

Tôi nhìn theo bóng lưng Thiên Luân trở về phòng, cũng xoay người bước về phía ngược lại với cậu ta, quyết tâm trong lòng lại dâng cao thêm

một chút.

Nhiệm vụ này, tôi muốn kết thúc càng sớm càng tốt.

—Hết chương 5—

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.