Chương 76: Mệnh lệnh của Binh bộ

  • Điện hạ, không phải chúng ta không tuân theo mệnh lệnh, mà là mệnh lệnh ngài phát ra căn bản không có khả năng hoàn thành.

Phong Tích Trần ngoài mặt sợ hãi, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ đắc ý dạt

dào. Từ Bân cùng Chu Vệ Thành hai người đứng ở phía sau, phía sau còn có một vạn đại quân Ngự Lâm quân làm hậu thuẫn. Huống chi Phong Tích Trần

trong ngực còn có thư tín của Đại hoàng tử. Bởi vậy, hắn bây giờ sức

mạnh mười phần.

Sắc mặt Lý Lân triệt để trầm xuống, thoáng quay

đầu lại nhìn về phía Chu Thắng Nam đằng sau. Chu Thắng Nam gật đầu, lặng yên giơ một ngón tay lên. Lý Lân hiểu ý, ánh mắt nhìn Phong Tích Trần

tràn đầy vẻ âm lãnh.

  • Phong Tích Trần không nghe quân lệnh, cổ

động binh sĩ chống lại chủ quan, hiện tại Bổn hoàng tử đã tra rõ ràng,

đối với phó tướng Phong Tích Trần của Vũ Dũng sư đoàn giết không tha!

Theo ba chữ cuối cùng, Thiết Giáp vệ bên người đột ngột xông lên.

Sắc mặt Phong Tích Trần đại biến, hắn không nghĩ tới Lý Lân thực sự có can đảm trước mặt vạn quân giết hắn.

  • Ngươi không thể giết ta, ta có...

Phong Tích Trần cao giọng hô, đáng tiếc, Lý Lân căn bản không để cho hắn có

cơ hội tiếp tục mở miệng. Thiết Giáp vệ trong nháy mắt bóp lấy cổ gã,

đem lời nói phía sau triệt để nén trở về.

  • Răng rắc!

Một

tiếng giòn vang, thần sắc Từ Bân cùng Chu Vệ Thành sợ hãi đến cực điểm,

cổ Phong Tích Trần hoàn toàn bị vặn ngược, một đôi ngưu nhãn trợn trừng

lên, đến lúc chết vẫn không thể tin được Lý Lân lại dám dưới tình huống

như vậy giết gã. Lẽ nào hắn không sợ binh sĩ bất ngờ làm phản sao?

  • Hai người các ngươi muốn chết hay là muốn sống?

Lý Lân lạnh giọng nói. Thiết Giáp vệ xuất hiện ở phía sau hai người bọn

hắn, sát khí đã tập trung lên hai người bọn họ. Nếu như hai người có

chút phản kháng, tất nhiên gặp phải công kích không chút lưu tình nào

của Thiết Giáp vệ.

  • Phốc phốc!

Hai người chân mềm nhũn quỳ xuống đất.

  • Điện hạ tha mạng, chuyện này không liên quan đến chúng ta, đây đều do Phong Tích Trần cổ động.

Từ Bân sợ hãi nói. Hai người bọn họ tu luyện tới cấp Võ sư, sau đó trực

tiếp từ trong gia tộc tiến nhập vào trong Ngự lâm quân, càng nương tựa

theo gia tộc luồn cúi tiến thẳng lên, vẫn sống an nhàn sung sướng, đâu

gặp qua tràng diện máu tanh như vậy. Hiện tại đối mặt với ánh mắt âm

lãnh của Lý Lân cùng uy áp của Tiên Thiên cao thủ võ đạo phía sau, cái

gì tương lai, cái gì tiền đồ đều ném đến trên mây rồi. Bọn họ hiện tại

chỉ biết còn sống mới là trọng yếu nhất.

  • Đúng, chúng ta đều là bị Phong Tích Trần đầu độc. Chúng ta thực sự không dám chống đối Điện hạ.

Sắc mặt Chu Vệ Thành trắng bệch, thân thể lạnh run.

Phong Tích Trần bị giết, mặt khác hai vị phó tướng bị Thiết Giáp vệ làm kinh

sợ, chuyện này trong nháy mắt phát sinh khiến vạn đại quân trợn mắt há

hốc mồm. Đây là tình huống gì vậy, phó tướng đại nhân không phải nói

chúng ta không phải chịu trách nhiệm sao? Thế nhưng phó tướng đại nhân

vừa gặp mặt đã bị Tam hoàng tử vặn gãy cổ. Tình cảnh này cũng quá điên

cuồng đi.

  • Bọn họ giết tướng quân, theo ta xông lên a! Vì tướng quân báo thù!

Trong đại quân vạn người bỗng có một giáo úy cao giọng hô. Bầu không khí yên

tĩnh trong đại quân thoáng cái bị đánh loạn lên, toàn bộ thế cục lập tức khẩn trương. Dưới tình huống không rõ chân tướng, các binh sĩ bắt đầu

bị cổ động, rất có tư thế công kích.

Lý Lân lướt qua Thiết Giáp

vệ, ngẩng đầu đi về phía trước mặt vạn đại quân. Sắc mặt hắn bình tĩnh,

không vì đối diện với vạn đại quân mà có chút khiếp đảm.

Tam

hoàng tử lấy cảnh giới võ đạo cửu phẩm Võ sĩ khiêu chiến mười người cao

thủ cấp Võ sư, phần thực lực cùng dũng cảm này khiến toàn bộ binh sĩ Ngự Lâm quân đều biết hắn. Hiện tại hắn đối mặt với vạn đại quân, thần sắc

bình tĩnh tự nhiên nhưng hiển lộ ra một vệt khí phách ngang nhiên. Tư

thế rục rịch của vạn đại quân lại bị lực lượng của một người ngăn cản

lại. Lấy thực lực mà nói, đối mặt công kích của vạn đại quân, không cần

nói cao thủ cấp Võ sư, cho dù là cao thủ Tiên Thiên cũng không thể đối

đầu được. Dù sao kiến nhiều còn cắn chết voi! Huống chi là vạn binh sĩ

Ngự Lâm quân được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Lý Lân sở dĩ có dũng

khí như vậy, sức mạnh rất lớn là đến từ thân phận của hắn, hắn là Tam

hoàng tử Đại Đường, lần này lên phía Bắc đại biểu Hoàng đế bệ hạ giám

quân quân đoàn phía Bắc. Ở trong quân doanh, hắn chính là đại biểu cho

Hoàng đế bệ hạ Đại Đường. Nếu như hắn gặp phải công kích, hành động này

chính là tạo phản. Ngự Lâm quân quanh năm bảo vệ kinh thành, tuyệt đối

sẽ không không biết tạo phản là tội danh gì.

  • Vì tướng quân báo thù, giết hắn!

Tên giáo úy kia cao giọng hô, tràng cổ động này khiến cho rất nhiều quan

quân hưởng ứng, thế cục bị áp chế lần thứ hai hướng về ranh giới bạo

phát. Cùng lúc đó, các binh sĩ lại do dự. Đứng phía trước là Hoàng tử,

nếu giết hắn chính là bị tru diệt cửu tộc. Bọn họ phần lớn là con cháu

bình thường trong quân, tại bên trong Ngự lâm quân có hồ sơ, trong triều một khi truy cứu, trốn đều trốn không thoát.

  • Các ngươi muốn

tạo phản sao? Lập tức bỏ vũ khí xuống, Bổn hoàng tử sẽ bỏ qua chuyện cũ, bằng không sẽ bị quy vào tội mưu phản tru diệt cửu tộc.

Lý Lân

cổ động chân khí hét lớn. Một tiếng rống này giống như tiếng sấm áp chế

thanh âm của mọi người. Ánh mắt mọi người nhìn về phía Lý Lân giống như

đang nhìn một quái vật. Loại tiếng hô này căn bản không phải của con

người có thể phát ra, trừ phi Lý Lân tu luyện chiến kỹ thanh âm hình đặc thù nào đó.

  • Đừng nên nghe hắn, cho dù chúng ta bỏ vũ khí xuống cũng đồng dạng khó thoát bị xử phạt!

Một thanh âm lơ lửng trong quân vang lên. Lý Lân chạy tới trước mặt vạn

quân, không ai dám ra mặt cổ động. Cùng lúc đó một Lang Nha tiễn từ

trong quân bắn về phía yết hầu Lý Lân.

Sắc mặt Lý Lân trong nháy

mắt trở nên cực kì khó coi, Thiết Giáp vệ xuất thủ đánh bất tỉnh Từ Bân

cùng Chu Vệ Thành, thân hình giống như một tia chớp màu đen nhảy vào

trong Ngự lâm quân, rất nhanh xách cổ một tên giáo úy lao ra. Đem hắn

hung hăng đẩy ngã trước mặt Lý Lân.

Toàn quân rục rịch, Lý Lân

cũng rất khẩn trương. Loại chuyện này sợ nhất có người mở đầu, một khi

có người động thủ, vậy cho dù đứng phía trước là Đường Hoàng cũng chưa

chắc có thể ngăn chặn. Nếu quả thật áp chế không nổi, việc này lập tức

sẽ to lên. Tất cả nỗ lực lúc trước của hắn đều tan thành bong bóng, an

toàn tính mạng của bản thân cũng chịu ảnh hưởng.

  • Nói, là ai chỉ thị ngươi làm như vậy.

Lý Lân thấp giọng quát.

  • Điện hạ, không phải ta, thật không phải ta!

Giáo úy bị Thiết Giáp vệ bắt ra ngoài với vẻ mặt ủy khuất nói. Điều này làm

trong lòng Lý Lân đối với lời nói của Chu Thắng Nam càng thêm tin tưởng. Cái Uy Vũ sư đoàn này từ trên xuống dưới đã hoàn toàn bị Phong Tích

Trần khống chế. Những quan quân này cũng đều là phần tử trung thành của

Phong gia.

  • Bắt lại! Có đúng là ngươi hay không, Bổn hoàng tử nhất định có thể thẩm tra ra.

Lý Lân trầm giọng nói. Bây giờ đối mặt với Ngự Lâm quân càng ngày càng không ổn định, Lý Lân cũng không dám tùy tiện giết hắn.

  • Bỏ vũ khí xuống, Bổn hoàng tử nói lời giữ lời, không truy cứu sai lầm của các ngươi.

Lý Lân trầm giọng nói.

  • Bỏ vũ khí xuống, bỏ vũ khí xuống! ...

Tại hai bên quan đạo vang lên thanh âm giống như núi thở biển gầm. Đột

nhiên xuất hiện tiếng ủng hộ hù dọa Lý Lân nhảy dựng một cái.

Xoay người nhìn lại, hai sư đoàn Ngự Lâm quân cầm vũ khí vừa chỉnh biên đều

đứng đầy đủ ở hai bên quan đạo. Tại một bên khác, còn có binh sĩ gác bảo vệ thành đứng trấn giữ, Tiền Thiết Long đứng ở phía đầu tiên, tuỳ thời

đợi mệnh lệnh của Lý Lân.

Vũ Dũng sư đoàn bị bao vây lại triệt để há hốc mồm. Đối mặt với khí thế như cầu vồng, đồng đội đằng đằng sát

khí, binh sĩ Vũ Dũng sư đoàn triệt để kinh sợ.

  • Rầm...!

Một trận âm thanh vũ khí rơi xuống đất, tất cả mọi người đều sợ hãi bỏ vũ

khí trong tay. Quan quân cổ động cũng không còn dám hô lên nữa. Trần Mặc một thân nhung trang đi tới trước người Lý Lân, rất tự giác đứng ở phía sau hắn.

  • Tập trung bọn họ lại, quan quân cùng binh sĩ tách ra, tra ra tướng lĩnh tâm phúc của Phong Tích Trần, những người khác tạm

thời bắt giữ.

Lý Lân trầm giọng nói.

  • Vâng!

Trần Mặc lớn tiếng đáp.

Một mặt binh loạn vô hình đã bị trừ khử, thế nhưng Lý Lân cũng không dễ

dàng. Còn lại hơn một vạn người này nên xử lý như thế nào? Toàn bộ chạy

về Đế đô thì quá mức đáng tiếc. Thế nhưng cứ như vậy chỉnh biên bọn họ,

Lý Lân trong lòng lại rất khó chịu.

  • Điện hạ, ta kiến nghị gạch

tên toàn bộ bọn họ khỏi danh sách Ngự Lâm quân. Cũng vì tình hình chiến

tranh nơi tiền tuyến khẩn cấp, chúng ta nên cho bọn hắn một cơ hội tòng

quân giết địch.

Chu Thắng Nam mở miệng nói.

  • Được rồi,

chuyện này sẽ giao cho ngươi cùng Trần Mặc. Chỉ một lần này, quân lệnh

không phải trò đùa, một khi quyết định liền không thể thay đổi.

Lý Lân bất đắc dĩ gật đầu.

Phó tướng Vũ Dũng sư đoàn bị giết, thập trưởng quan quân trong sư đoàn toàn bộ bị tập trung tạm giam lại. Các binh sĩ bị thu lấy vũ khí cùng giáp

trụ, thần sắc sợ hãi tạm giam ở một bên quan đạo.

  • Phụng quân

lệnh của Tam hoàng tử Điện hạ, tất cả binh sĩ Ngự Lâm quân không dựa

theo thời gian quy định chạy tới Phượng Vĩ Trấn toàn bộ bị khai trừ khỏi danh sách Ngự Lâm quân. Nhưng hiện tại quốc nạn phủ đầu, Điện hạ thương cảm quân tâm, đặc biệt thành lập trại tân binh, chiêu mộ thanh niên đủ

độ tuổi tự giác tòng quân, bảo vệ quốc gia.

Mệnh lệnh này rất

nhanh truyền khắp toàn bộ doanh địa. Người chạy tới đúng giờ trong lòng

cực kỳ hưng phấn, vốn bởi vì thủ đoạn Lý Lân chưa từng áp dụng mà xuất

hiện ngờ vực vô căn cứ cũng biến mất hoàn toàn, nhìn về phía những đồng

đội giống như sương đánh cà có chút hả hê.

Ngự Lâm quân là quân

đội bảo vệ Đế đô, đãi ngộ có thể nói là cao nhất toàn quân . Không chỉ

hàng năm có đại lượng tinh thịt Linh thú cung ứng, còn có tiền lương

khen thưởng phong phú cùng với công pháp Huyền công. Hiện tại bọn hắn bị khai trừ khỏi danh sách, những thứ này về sau đều khó có khả năng hưởng thụ. Về phần lấy thân phận binh sĩ mới tiến nhập làm lại tân binh, càng làm cho đám binh lính này vò đầu bứt tai. Lần này theo Phong Tích Trần

phần lớn là binh sĩ Ngự Lâm quân từ trong quân bảo vệ thành các nơi từng bước một đi tới, lần thứ hai phải làm lại từ đầu, tư vị này thật không

dễ chịu. Bởi vậy, tất cả binh sĩ bị loại bỏ đối với đi hay ở đều không

quyết định chắc chắn được.

  • Đát đát đát...!

Trên quan đạo vang lên tiếng vó ngựa mạnh mẽ, thời điểm thương nhân trên đường rất thưa thớt này đặc biệt chói tai.

  • Binh bộ cấp báo, Tam hoàng tử Lý Lân tiếp chỉ!

Cách thật xa đã nghe thấy thanh âm mạnh mẽ từ sáu trăm dặm của người đưa

tin. Vốn đám binh sĩ bị loại đang đập đầu ỉu xìu tinh thần lập tức phấn

chấn. Hai ngày này toàn bộ Ngự Lâm quân cơ hồ long trời lở đất. Nguyên

nhân hết thảy đều vì Tam hoàng tử tiếp chưởng quân quyền. Hiện tại tin

tức Binh bộ truyền đến, đối với bọn họ có lẽ là một hi vọng duy nhất.

Lý Lân cũng cả kinh, không nghĩ tới tin tức Binh bộ lại tới nhanh như vậy. Trong lòng Lý Lân hơi có vẻ khẩn trương, hắn không xác định người đưa

tin của Binh bộ là bởi vì mình đưa về tin tức mà đến hay là tin tức

Phong Tích Trần đưa về mà đến. Nếu như là người trước, các tin tức hẳn

là đối với Lý Lân có lợi, nếu như là người sau, Lý Lân sợ rằng sẽ có

phiền phức. Thế lực Đại hoàng tử ở trong triều Lý Lân đã lĩnh giáo qua.

Mặc dù Đại Đường tuyên bố ra bên ngoài tám vị Hoàng tử đồng thời vào

triều, thế nhưng ở trước đó, Đại hoàng tử cùng nhị hoàng tử đã lấy trạng thái cạnh tranh xen vào triều đình, đây cũng là nguyên nhân trọng yếu

sau này sáu vị Hoàng tử vào triều bị gián đoạn.

  • Theo ta đi lên nghênh tiếp!

Lý Lân hít một hơi thật sâu nói. Là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không được. Lý Lân chưa bao giờ là người sợ chuyện, mặc kệ chuyện này Binh bộ xử trí như thế nào, Lý Lân cũng sẽ không vì hành vi trước

đó của mình mà hối hận.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.