Chương 311: Đàm phán không thành

Hạng Đạc còn không biết mình trong lúc vô tình đã vì Bá Vương môn

tạo rất nhiều địch nhân, bây giờ còn làm bộ thân thiện mang theo Lý Lân

lên lầu.

Phong cách tầng sau so với tầng trước càng tinh xảo

hơn, đẳng cấp hơn, các loại linh vật tản ra ánh sáng nhè nhẹ, làm cho

người như tắm gió xuân, tự nhiên thanh tĩnh lại. Lúc này trong gian

phòng bày bốn bàn yến tiệc, chủ nhân ngồi một cái, trên ba cái bàn khác

đều là người trẻ tuổi ngồi. Nhìn từ bên ngoài, ba người đều là thanh

niên oai hùng bất phàm.

Lý Lân nhíu mày, chỉ có bốn bàn,

chứng tỏ ở lầu hai Hạng Đạc chỉ mở tiệc chiêu đãi công tử của tam đại

thế lực mà thôi. Nếu không phải bản thân để lộ Bá Vương môn, Hạng Đạc

cũng không thể phá lệ để cho mình đi lên. Ở sau từng cái bàn đều có hai

gã người hầu đi theo, từ trên hơi thở thì đều là cao thủ Tiên Thiên bảo

hộ. Dù sao ai cũng không rõ ràng thực hư của Bá Vương môn, trừ bỏ thám

thính tin tức còn nhất định phải cam đoan người tham dự an toàn.

  • Hạng huynh, người này là ai?

Ngồi bàn trên cùng bên tay trái, thanh niên công tử mở miệng hỏi. Nhìn

ra được trong ba người này, thân phận của hắn là tôn quý nhất.

  • Dư huynh, vị này chính là Tam hoàng tử Đại Đường, Lý Lân, bản công tử cùng vị này nhất kiến như cố, cố ý mời lên đây.

Hạng Đạc cười cười nói.

  • Lý Lân, không ngờ lại là ngươi! Ngươi giết tam đệ của bản công tử!

Hôm nay bản công tử sẽ vì tam đệ báo thù, đem ngươi bầm thây vạn đoạn!

Người này là Đại công tử Thần Lang giáo, Dư Nhân Hào, tam đệ trong

miệng hắn đúng là bị Lý Lân thời điểm lần đầu tiên tới Hắc Thủy vương

thành hành hạ đến chết, Tam công tử Thần Lang giáo, Dư Xạ. Lúc ấy vì

chuyện của Dư Xạ, Lý Lân còn bị cao thủ Thần Lang giáo đuổi giết, phải

gọi là cửu tử nhất sinh.

  • Hừ! Không biết tự lượng sức mình.

Hai người đi theo Dư Nhân Hào đều là Tiên Thiên Tam phẩm Vương tọa.

Thời điểm Lý Lân là Tiên Thiên nhất phẩm Vương tọa lực chiến đã không

thua Tiên Thiên tam phẩm, hiện tại, cảnh giới bản thân hắn đã đột phá

Tiên Thiên tam phẩm, đối phó với hai người đồng cấp không hề có áp lực.

  • Ngươi.....

Dư Nhân Hào vè mặt giận dữ, đứng dậy muốn bảo hai gã người hầu phía sau ra tay.

  • Dư huynh, chậm đã, mọi người có việc gì thì hảo hảo thương lượng.

Hạng Đạc vội vàng hòa giải, đây là yến hội của hắn, nếu Lý Lân cùng Dư

Nhân Hào đánh nhau chí chóe, mặc kệ kết quả như thế nào, những cố gắng

lúc trước của hắn đều uổng phí.

  • Bản công tử nể mặt Hạng huynh, hôm nay tạm thời tha cho ngươi một mạng. Sau này sẽ lấy mạng chó của ngươi!

Dư Nhân Hào vẻ mặt hơi khó coi, ngồi xuống.

  • Hạng huynh có phải nên thỉnh Lý Lân dời bước, bản công tử nghĩ trong này vốn không thích hợp với hắn.

Đại công tử Phượng Hoàng cốc nói. Người này vóc người trung bình, ngũ

quan coi như tinh xảo, chỉ là cái mũi ưng đã phá hủy hình tượng tổng

thể, làm cho người ta cảm giác có vẻ âm trầm.

  • Không sai! Chỉ là Đại Đường làm sao có thể đủ tư cách sóng vai ngồi cùng chúng ta.

Ngồi trên chỗ cuối cùng, Đại sư huynh Đại Diễn Tông ngạo khí mười phần nói.

  • Dừng...! Ngươi cho là bản vương hiếm lạ muốn lên sao, còn không phải

Hạng huynh lôi kéo bản vương. Bất quá hôm nay cũng coi như không uổng

công, thấy được phong thái các công tử của tam đại thế lực. Đáng tiếc a! Trước mắt cũng chỉ còn lại tam đại công tử.

Lý Lân lắc đầu, vẻ mặt như đi thăm quan động vật quý hiếm cần được bảo vệ.

  • Làm càn!

  • Lớn mật!

  • Muốn chết!

Ba người đồng thời hô lên, trên người cũng xuất hiện sát khí. Biểu tình của Lý Lân không hề có biến hóa gì, nhưng Hạng Đạc thì lại bị sợ hết

hồn. Hắn lại không ngờ rằng Lý Lân vừa mới đi lên đã bị tam đại thế lực

liên hợp bài xích, quan trọng hơn là Lý Lân đối mặt với công tử tam đại

thế lực, khí thế lại mạnh mẽ như vậy, một chút mặt mũi cũng không cho,

thậm chí còn có bộ dạng, một lời không hợp rút đao đánh chết.

  • Các vị bớt giận, các vị bớt giận. Kính xin cho Hạng Đạc một cái mặt mũi. Tam hoàng tử, người xem tình huống này?

Hạng Đạc vẻ mặt khó xử nói. Hắn cũng không tình nguyện để cho Lý Lân đi lên, làm sao cũng không ngờ tới, Lý Lân đi lên sẽ là loại tình huống

này. Hiện tại hắn đâm lao thì phải theo lao, chỉ có thể đem loại ánh mắt xin giúp đỡ nhìn Lý Lân.

  • Nếu Hạng công tử trong này không tiện, bản vương rời đi là được.

Lý Lân cũng dứt khoát, không có mặt dày lưu lại. Lúc này lại khác biệt

so với lần đầu tiên Lý Lân tới Hắc Thủy vương thành, không chút khách

khí hạ sát thủ đối với đám người Dư Xạ, nhưng bây giờ không thích hợp

xuống tay với Dư Nhân Hạo. Không phải là Lý Lân không có dũng khí, chẳng qua là tình huống trước mắt cần Lý Lân ẩn nhẫn nhiều hơn.

  • Đa tạ Tam hoàng tử thông cảm, sau này Hạng Đạc về môn nhất định nói lời cảm tạ!

Nhìn thấy Lý Lân nhượng bộ, trong lòng Hạng Đạc thoáng thở nhẹ ra, giọng nói lúc này cũng nhiều hơn một phần cảm kích.

Cuối cùng nhìn ba cái mặt hiện lên vẻ đắc ý của công tử tam đại thế

lực, trong mắt Lý Lân không khỏi hiện lên một chút vẻ khinh thường. Nếu

người thừa kế tam đại thế lực đều là loại mặt hàng này, như vậy sự xuống dốc của bọn họ đã trở thành kết cục định trước.

Đi xuống

lầu, coi thường ánh mắt trào phúng hài hước của các công tử khác, Lý Lân mang theo Mạc Phi Linh cùng Ny Ny cô nương vẻ mặt bình tĩnh rời đi.

Ở ngoài Lăng Tiêu Lâu, Ny Ny cô nương đột nhiên dừng bước, có chút do dự nói

  • Điện hạ, có cần Ny Ny trở về thám thính tin tức cho người hay không?

Hạng Đạc này cùng công tử tam đại thế lực, đơn độc thỉnh yến, chỉ sợ là

âm thầm tính kế gì đó.

  • Bản vương đương nhiên biết yến hội

lần này không có đơn giản như vậy. Nếu bản vương đoán không lầm, ý tứ

của Hạng Đạc nhất định là lung lạc công tử của tam đại thế lực, sau đó

công khai chiếm lấy chỗ ở của Kim Mã Đường. Không nên xem thường nơi đó, nơi đó là bảo địa phong thủy, lại là linh mạch tự nhiên, thiên địa

nguyên khí so với địa phương khác nồng đậm hơn rất nhiều.

Lý Lân nghĩ nói.

  • Không sai. Vùng sơn môn Kim Mã Đường kinh doanh mấy trăm năm, tuy

rằng Kim Mã Đường bị hủy diệt, nhưng La Tư hoàng triều phía sau bọn hắn

cũng không trơ mắt nhìn người đoạt đi đâu. Mà nhìn thái độ hôm nay, thế

lực của Bá Vương môn này tuy rằng bất phàm, nhưng còn chưa đạt tới trình độ không sợ La Tư hoàng triều.

Mạc Phi Linh tỉnh táo nói.

  • Bản vương đã biết thân phận Hạng Đạc này, nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta đi thôi!

Lý Lân nhìn bốn phía, vẻ mặt thoáng nghiêm trọng, không chút do dự mang hai nàng đi đến Hán Vương phủ.

Cùng lúc đó, lão giả đón khách chợp mắt một bên trước cửa Lăng Tiêu

Lâu, đột nhiên mở to mắt, trong mặt hiện lên một chút ý tìm kiếm.

Tam đại thế lực đồng thời tuyên bố thừa nhận vùng Kim Mã Đường trở

thành sơn môn của Bá Vương môn, đồng thời tiếp nhận Bá Vương môn làm một trong tứ đại thế lực. Nhưng đây cũng chỉ là danh hào, lợi ích vốn thuộc về Kim Mã Đường, tam đại thế lực tuyệt đối không có khả năng nhổ ra.

Đối với thái độ kết quan hệ của tam đại thế lực, các thế lực khác hoàn

toàn trầm mặc, chỉ có một ít tiểu gia tộc quy phục tam đại thế lực biểu

thị tán thành vị trí của Bá Vương môn trong tứ đại thế lực.

Khu quần cư của tán tu ở Hắc Thủy vương thanh là một cái quán rượu nhỏ

cũ nát, một thanh niên mặc áo bào võ sư nghe được tin tức này, trên mặt

hiện lên vẻ bi phẫn khó hiểu.

  • Thật tốt cho cái tam đại thế

lực, thế nhưng lại bỏ đá xuống giếng như vậy, đợi cho cao thủ hoàng

triều ta tới đây, thế nào cũng phải tìm các ngươi lần lượt tính sổ. Cái

Bá Vương môn chó má, sớm muộn gì cũng trở thành tế phẩm của Kim Mã Đường ta.

Thanh niên thấp giọng nói, thời điểm phát hiện mình bị người khác chú ý, lập tức tính tiền rời đi, cũng nhanh chóng biến mất ở trong đám người.

Trong Hán Vương phủ, Lý Lân đối với tin tức này

hoàn toàn chẳng thèm ngó tới. Thoạt nhìn hứa hẹn của tam đại thế lực

hiệu quả không tồi, nhưng trên thực tế chẳng qua là cái thùng rỗng. Nếu

Bá Vương môn không có thực lực như vậy, cho dù tam đại thế lực đều tỏ vẻ chấp nhận thì cũng khó mà làm cho toàn bộ thế lực chấp nhận địa vị Bá

Vương môn. Huống chi sơn môn của Kim Mã Đường dễ dàng bị thâu tóm như

vậy sao? Lý Lân tin tưởng, đợi thời điểm cao thủ La Tư hoàng triều tới

thì là thời điểm Hắc Thủy vương thành long trời lở đất. Cho dù là tam

đại thế lực, đối với tính sổ của La Tư hoàng triều cũng muốn suy nghĩ

thật kỹ. Dù sao tam đại thế lực chỉ là thế lực phụ thuộc do cao cấp

hoàng triều hoặc tông phái nhị lưu thành lập, không thể nào là đối thủ

của La Tư hoàng triều.

Mạc Phi Linh đã ngừng tham gia huấn

luyện nữ binh. Dù sao nàng cũng là cao thủ Tiên Thiên, thể chất so với

người bình thường hung hãn hơn, lại theo những nữ binh kia huấn luyện

không có bất kỳ ý nghĩa gì. Nhưng Ny Ny cô nương lại lựa chọn tiếp tục

hoàn thành huấn luyện. Loại tính cách bất khuất này ngược lại khiến Lý

Lân có chút thưởng thức.

  • Điện hạ, bước tiếp theo chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Mạc Phi Linh trầm giọng nói.

  • Ngươi cùng Ngụy Duyên mang theo hoàng thúc cùng tu luyện. Hiện tại

chỉ là sự yên bình trước cơn bão táp, nâng cao một phần thực lực cũng là nhiều thêm một phần tự bảo vệ mình.

Lý Lân nghĩ nói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.