Chương 51: Bởi tôi đến sau người ta

  • Aaa Kay a đúng là chết tiệt ha ha .... - Sammy bật cười

tươi rói khi bị Kay vác trên vai đi ra biển.

  • À .. e giỏi quá ha .. vậy thì a không tha được rồi - Kay

phân khích tiến thêm ra biển đến khi nước ngập đến bụng.

  • Oa oa em không muốn ướt bộ đầm này đâu. Mau cho em vào bờ

đi – nhỏ nửa cười nửa mếu khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc, nhỏ liên tục đấm mạnh

vào vai anh.

  • Ha ha đâu có thể dễ như vậy được - Anh cong môi lên gian

xảo tiến thêm vài bước.

  • Ôi không Kay. Ướt đầm em mất. Mau cho em vào đi – nhỏ hét

lên khi anh càng bước xuống sâu hơn.

  • Này em không thấy Jasmin và Ken tỏ tình trong rừng sao?

Được hay anh và em tỏ tình ở biển nhỉ? - Khóe miệng anh nhếch lên thú vị, trong

lòng dâng trào cảm xúc.

Mặt nhỏ khẽ ửng lên, mỉm cười hạnh phúc. Nhỏ và Kay đi đến Hawaii chỉ sau vài giờ

khi nó và hắn bay. Mấy ngày liền anh luôn làm cho nhỏ hạnh phúc đến té xỉu. Anh

không giống vẻ dễ dãi bên ngoài. Đúng là rất ga lăng nhưng anh chưa bao giờ nói

yêu nhỏ cả. Anh chỉ thể hiện bằng hành động đúng như câu " Lời chưa nói

bàn tay đã nói" vậy.

  • Sao vậy? Em không đồng ý à? - Thấy nhỏ im lặng, giọng anh

khẽ trùng xuống.

  • Em cũng không biết nữa - nhỏ không giãy giụa nữa, ôm cổ

anh trả lời.

Sóng biển nhấp nhô đánh vào người anh và nhỏ. Biển rộng mênh

mông, đứng đây thật khiến con người ta cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Gió biển

ngang qua nhè nhẹ thoang thoảng, lòng anh bỗng thấy lắng xuống.

Cả hai im lặng một hồi lâu, anh vuốt lại tóc nhỏ, dịu dàng

nói.

  • Chúng ta vào bờ nhé !

  • Kay à, anh đừng có hiểu lầm rằng em .... - nhỏ đột

nhiên lên tiếng phản bác sợ anh hiểu lầm rằng nhỏ không đồng ý. Chỉ là bao năm

nay nhỏ quen sống một mình, nhỏ quen cảm giác chỉ một mình, nhỏ đã mất niềm tin

vào cái thứ gọi là tình yêu.

Không phải không yêu anh mà là nhỏ chưa chắc chắn.

nhỏ cần thêm thời gian.

  • Ây da ... hôm nay xem chúng ta sẽ có món gì nào? - Anh cắt

ngang lời nhỏ chuyển chủ đề.

  • Khoan đã, nghe em nói đã chứ ...

  • Được rồi. Em nặng chết mất. Xuống nào. - Lên bờ, anh vờ

nhăn nhó kêu ca đỡ nhỏ xuống.

  • Này Kay đừng cắt lời em - Em cau mày khi anh không

chịu nghe nhỏ.

  • Anh hiểu mà. Giờ thì ....

Just gonna stand there and watch me burn

But that's alright because I like the way it hurts

Just gonna stand there and hear me cry

But that's alright because I love the way you lie

I love the way you lie

Anh mỉm cười định kéo nhỏ về biệt thự thì tiếng chuông điện

thoại trong túi reo.

  • Anh nghe đi

  • Ừ. Đợi anh chút - Anh cười trừ rồi mở máy nghe.

  • Alo - Anh nghiêm giọng lên tiếng.

  • .......

  • Cái gì? Mày nói anh xem nào. - Anh nhíu mày vẻ khó chịu

  • ......

  • Thằng Kai đâu? Tại sao nó không đến?

  • .........

  • Được. Vậy đi. Anh về đây. - Giọng anh gấp gáp rồi tắt máy.

  • Anh à có chuyện gì vậy? - nhỏ lo lắng hỏi.

  • Chúng ta về Việt Nam đi. Có chuyện rồi - Anh kéo nhỏ

chạy nhanh về biệt thự

  • Chuyện gì vậy anh? Nói em biết đi - nhỏ nóng lòng hòi dồn

  • Lên máy bay anh sẽ nói sau.

Chạy về đến cổng biệt thự, anh và nhỏ cùng cúi xuống th* d*c.

  • Thiếu gia. Tiểu thư. - Hai hàng vệ sĩ dọc lối vào cung

kính chào.

  • Em lên thu dọn đồ đi. - Anh không để ý đến đám vệ sĩ quay

ra nói với nhỏ

  • Được. nhưng giờ đi đặt vé máy bay sao?

  • Không. Chúng ta đi máy bay nhà anh sẽ nhanh hơn.

  • Vâng. Em hiểu rồi – Nhỏ gật đầu, bước nhanh lên phòng thu

dọn đồ cho vào va li.

...................

Phạch... Phạch ... Phạch ....

Máy bay tư nhà Kay đậu trên nóc quán Bar Thiên Ưng.

Nhỏ và Kay xuống máy bay rồi nhanh chóng di chuyển xuống

tầng 2. Vicky, Lina, Rose cùng một đám thuộc hạ nghiêm chỉnh đứng chào đón.

  • Anh. Chị

  • Thiếu gia. Tiểu thư.

  • Cho qua đi. Nói nhanh. Thằng Kin đâu? - Kay như mất bình

tĩnh hùng hổ hỏi Vicky.

  • Anh ấy ở trong phòng VIP 12 - Vicky cung kính nói rồi đưa

chìa khóa cho Kay.

  • Vậy còn Kelly ở đâu? - Nhỏ lo lắng hỏi Lina

  • Chị Kelly bỏ đi rồi. Tụi em không dám đuổi theo. - Lina lo

lắng chẳng kém thật thà trả lời.

  • Vậy còn Kai? - Nhỏ hỏi tiếp.

  • Anh Kai rời khỏi trước lúc chị Kelly tầm chục phút. Giờ

anh ấy đang ở cùng kiến trúc sư người Mỹ và Nhật tại biệt thự của anh bàn về

việc xây dựng nhà hàng mới chuẩn bị cho kế hoạch báo thù.

  • Mẹ kiếp ....- Kay vung nắm đấm trong không khí

  • Anh bình tĩnh đi - Nhỏ đặt tay mình lên vai anh an ủi -

Anh lên xem Kin thế nào đi. Để em đi tìm Kelly.

  • Được. - Kay mệt mỏi lên phòng Kin.
  • Cạch *

Kay mở khóa bước vào phòng, thấy Kin vẫn mê mẩn, ngủ ngon

lành trên giường. Anh lấy cốc nước đầy trên bàn đổ vào mặt cậu.

  • Mày làm *éo gì vậy? - Cậu bừng tỉnh lắc đầu mạnh, vuốt mặt

chửi Kay.

  • Mày đã biết mày làm gì không hả? - Kay trừng mắt túm cổ cậu.

  • Tao uống là việc của tao - Cậu cũng không vừa, hất tay anh

ra.

  • Mày uống rồi mày làm gì hả?

Kin chau mày suy nghĩ những chuyện đã xảy ra. Nhưng dường

như cậu chẳng nhớ ra điều gì. Thấy Kin im lặng, Kay càng hăng máu nổi xung tuôn

một tràng.

  • Mày... Sao mày lại trở nên thế này hả? Mày uống say rồi

mày đã làm gì Kelly để thằng Kai nhìn thấy hả? Mày biết cô ấy yêu Kai mà. Để

Kai nhìn thấy và chế nhạo, hiểu lầm cô ấy như thế, mày nói xem giờ cô ấy thế

nào?

  • TAO CHẲNG HIỂU GÌ HẾT. - Cậu hét lên bực bội, đầu óc cậu

rối tung.

  • Khi mày uống say, thằng Vicky nói mày không được, mày đánh

nó để nó phải gọi cô ấy. Một lúc sau, thằng Kai đến thấy mày và cô ấy đang ôm

hôn nhau thắm thiết. MÀY MAU NÓI ĐI. SAO MÀY LẠI NHƯ THẾ?

  • Tao và Kelly hôn nhau sao?

  • Chả lẽ mày không nhớ gì sao?

  • Tao thật sự không biết ... tao không biết đấy là cô ấy.

  • Thế mày nghĩ đó là ai hả? Giờ làm sao đây? Mày biết tính

thằng Kai rồi mà.

  • Tao sẽ nói chuyện với nó. - Cậu định đứng dậy thì Kay đẩy

mạnh cậu xuống giường.

  • Mày nghĩ thằng Kai sẽ nghe tiếp ư? Giờ mau đi tìm cô ấy

đi.

  • Tao thề là tao không biết là cô ấy mà.

  • THẾ MÀY NGHĨ LÀ EM GÁI KAI PHẢI KHÔNG? - Kay lớn giọng,

ánh mắt sắc lạnh.

  • Tao .... - Kai ứ họng.

  • MÀY NGHE ĐÂY THẰNG KHỐN. MÀY LÀ BẠN TAO MÀ. SAO MÀY LẠI

TRỞ NÊN NHƯ THẾ NÀY. HẢ? HẢ? vÀ ..... - Kai thở dài, kìm nén mọi cơn giận, nói

giọng nhẹ nhàng nhất có thể - mày đừng cố nữa. Nó không thuộc về mày đâu.

Kai nói xong , mệt mỏi bước ra ngoài. Anh cũng rất đau khi

phải nói những lời đó với cậu. Nhưng nếu anh đau một thì cậu đau gấp hàng trăm

hàng vạn lần. ..Tim cậu như có hàng mũi dao đâm vào, quặn thắt lại. Đây là lần

đầu cậu mở cửa trái tim sau bao nhiêu năm. Vậy mà tình yêu thật biết ưu đãi

cậu. Thử hỏi sao cậu còn dám yêu ai nữa.

  • TẠI SAO? – Tiếng hét của cậu như xé lòng, xé tan bầu không

gian yên tĩnh. Âm thanh vọng lại trong nháy mắt rồi trả lại không gian ban đầu

cho màn đêm.

Trái tim cậu rỉ máu hòa quyện vào bóng đêm như nỗi đau tận

cùng, tột độ, thấu xương của con người. Không một ánh đèn, không một ánh sáng,

xung quanh cậu chỉ là màn đêm u ám…..

Chợt nhìn em xa tầm với, tôi đây phải khóc hay cười.

Lại là lần sau cuối tôi đây biết vui hay buồn.

Bởi tôi đến sau một người.

Bởi tôi đến sau người ta.

Thế nên lời yêu tôi chưa bao giờ được nói.

………………

Cô ngồi thu mình khép nép trong bóng đêm, bên bờ sông. Đau

quá …. Đau quá … Mặn quá …. Cảm giác mặn chát thấm vào cổ họng khô rát của cô. Gió

ùa vào thổi tung tóc cô rối mù. Tiếng điện thoại liên tục reo nhưng cô không

thèm nhìn màn hình cũng không buồn tắt máy.

Sao xung quanh cô, ai cũng bị cái thứ gọi là tình yêu đày

đọa vậy? Khóe mắt cô hai hàng nước mắt không ngừng tuôn ra.

Cô chấp nhận tính đào hoa của Kai, cô chấp nhận tất cả để

đến với anh nhưng anh không chụi để ý đến cô chứ đừng nói chấp nhận thứ gì. Có

phải cô quá mù quáng không? Đúng, cô đang muốn điên lên đây. Cô chỉ muốn đập

nát mọi thứ. Cô muốn quay về ngày ấy, chỉ có cô , nhỏ , nó và anh thôi.


Từng lời anh nói. Em nghe sao nhói lòng. Dù em đã cố gắng

níu yêu thương ở lại

“ Những thứ không

đạt được thì nên theo đuổi một thứ khác. Đúng chứ? “

“ Cứ tiếp tục đi “

Từng giọng nói của anh bóp nghẹt

tim cô đau đớn đến nỗi vỏ bọc lạnh giá băng giá của bang phó Devil Phong tan

biến hoàn toàn, giờ cô chỉ là một con người yếu đuối và …. Rất đáng thương..

Lòng tin yêu vỗ cánh

bay

Nhưng vờ em không biết gì

Chỉ đứng nhìn mãi nhìn theo

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.