Chương4

Chương 5

Xong rồi, Tụ Bảo nàng lâm trận bỏ

chạy, chuyện xấu này đã lan truyền khắp Đại Giang nam bắc rồi…

Bỗng nhiên phía sau truyền đến

tiếng gọi: “Thiếu gia!” Tiêu Tiêu quay đầu lại, thì ra là tên trung niên nhân

áo xanh ban nãy.

Lão ta đến trước mặt Tiêu Tiêu, bày

ra vẻ mặt vô cùng khó xử, muốn nói lại thôi.

Tiêu Tiêu nhìn hắn: “Nói đi, ta

thấy ngươi nói chuyện mà cứ giống như mắc nghẹn vậy, thật là khó chịu quá đi

mất.”

Lập tức khóe mắt lão ta lấp lánh

ánh lệ, cảm động vạn phần: “Thiếu gia, ngài thật sự đã phải hy sinh quá lớn.”

Hy sinh? Ai hy sinh? Tiêu Tiêu ngờ

vực hỏi lại: “Ông nói cái gì?”.

“Thiếu gia, bản thân ngài cùng

thanh danh của Phú Quý Lâu, bởi vì nạn dân bị lũ lụt Hoàng Hà mà ngay cả…ngay

cả…” Ông ta nghẹn ngào, nói cũng chẳng nên lời.

Có điều chuyện chạy trốn tỷ võ với

nạn lũ lụt Hoàng Hà thì có liên quan gì đến nhau, thật kì quái: “Ừ, nạn dân

đang bị hãm trong dầu sôi lửa bỏng, ta hy sinh chút thanh danh nho nhỏ này thì

có đáng gì.” Xem đi, thực là mình vừa thốt ra những lời cao thượng đó hả. Ngay

lập tức, Tiêu Tiêu tự thấy cảm phục chính bản thân mình.

Aizz... trung niên nhân rưng rưng

khẽ thở dài, không phản bác lại được.

Trời ạ, làm sao mà tự nhiên hắn lại

câm miệng vậy. Nói đi, ngươi nói tiếp cho ta biết rõ chuyện đi, ngươi không nói

ta làm sao biết sự tình từ đầu đến cuối chứ, đây không phải là ngươi đang chơi

ta sao.

Tiêu Tiêu liền nóng nảy hỏi: “Tiếp

theo thì sao?”.

“Cái gì tiếp theo? Thiếu gia làm

sao vậy?” Lão ta nhìn Tiêu Tiêu vẻ hoài nghi: “Ý của ngài là?”

“Khụ!” Tiêu Tiêu giả ho khan một

tiếng: “Không có gì, không có gì.” Thật là, thiếu chút nữa là bị lộ rồi..

Trung niên nhân nhìn nàng thật lâu

rồi mới lại mở miệng: “Chuyện đã xong, thiếu gia có phải nên trở về Phú Quý Lâu

rồi hay không?”

Tiêu Tiêu ngẫm nghĩ, dù sao thì

hiện tại nàng cũng không có việc gì để làm, liền nhanh chóng đáp ứng: “Được,

quay trở về đi.”

Đáp ~ đáp ứng rồi, thiếu gia người

nói muốn về nhà sao?! Ánh mắt ông ta lại bắt đầu phiếm đỏ: “Thiếu gia, người

nói thật?! Người thực sự nguyện ý trở về?!”. Mấy tháng nay, gã không ngừng bị

lão gia uy h**p, phu nhân đe dọa, ngay cả tiểu thư cũng không buông tha, muốn

thảm đến đâu liền thảm đến đó. Giờ đây rốt cục thiếu gia đã suy nghĩ thông

suốt, nguyện ý về nhà, hắn có thể không kích động đuợc sao.

Tiêu Tiêu buồn bực ra mặt, tên này

đầu óc có bệnh thì phải, động một chút là hai mắt lại đẫm lệ. Chỉ có mỗi việc

Tụ Bảo nàng quay về nhà thôi mà cũng có thể làm hắn kích động như vậy.

Thôi quên đi, thế giới này lớn như

vậy loại người nào chẳng có.

Tiêu Tiêu ném một tấm khăn vải ra “Này, đừng có khóc nữa.”.

“Thiếu…gia…” Rốt cục, lão ta không

thể chịu đựng được nữa, trong lòng ngậm ngùi, nước mắt liền ào ạt tuôn rơi..

Tiêu Tiêu đảo cặp mắt trắng dã,

thực hết chịu nổi…

Tới khi trở về Phú Quý lâu rồi,

Tiêu Tiêu mới hiểu được vì sao lão ta lại đột nhiên kích động mà bày ra cái bộ

dáng như thế này bởi vì…

“Cục cưng…” Người chưa tới mà tiếng

đã tới trước, tiếng kêu thê thảm giống như chết cha chết mẹ vậy. Tiêu Tiêu bị

dọa liền lùi lại hai bước, cái gì vậy!.

Chỉ thấy một mỹ phụ trung niên lắc

lắc tấm khăn lụa chạy tới, hai mắt đẫm lệ, bên cạnh là một nữ tử khác cũng đang

bày ra vẻ mặt khóc lóc giống y như vậy. Tiêu Tiêu nhanh chóng đoán ra đây là

mẫu thân cùng muội muội của Tụ Bảo.

“Rốt cục con cũng chịu về nhà rồi

sao?!” Một nam tử trung niên nét mặt uy nghiêm đi ra từ phía sau hai người,

đáng tiếc trong mắt ông ta cũng ngập đầy nước, phá hủy cả hình tượng.

Tiêu Tiêu ngây người, chẳng lẽ nàng

mới bước vào “thùng nước thế gia?!”

Vì thế, ở nơi này được một thời

gian, Tiêu Tiêu lập tức mắc bệnh đau đầu kinh niên. Mỗi một lần đau đầu là một

lần nàng lại hối hận, lúc ấy chắc hẳn là đầu óc nàng có vấn đề, bằng không làm

sao lại ngu ngốc như vậy, đồng tình với gã đàn ông trung niên kia trở về nhà

a...

Chắc chắn, chắc chắn là như vậy!

Hối hận quá đi!!!!

Tiêu Tiêu chưa bao giờ cảm thấy hối

hận như bây giờ, cả Phú Quý lâu này đều như tường đồng vách sắt kiêm thiên la

địa võng, chưa kể nàng là người thường, cho dù là chim cũng đừng nghĩ bay được

ra ngoài. Xem ra đôi phụ mẫu này đã quyết tâm giam lỏng nàng bằng được đây.

Việc khiến nàng muốn giậm chân nhất

là cuối cùng nàng cũng biết được nguyên nhân mà tên Tụ Bảo này trốn khỏi nhà

mấy tháng không trở về, chính là bởi vì hắn bị bức hôn…

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ biết,

trong tình huống phụ mẫu hai mắt đẫm lệ tấn công như vậy, hắn chỉ có hai lựa

chọn, hoặc là gật đầu nhắm mắt đưa chân, hoặc là cũng chỉ còn cách trốn nhà bỏ

đi. Tụ Bảo rất có khí khái lựa chọn cách giải quyết thứ hai, thành ra bây giờ

nàng phải gánh chịu hậu quả thay hắn, rơi vào cái hoàn cảnh khó khăn này, không

thể đi ra ngoài nửa bước.

Hận a… —— Đừng nói đi ngủ, muốn đi

vệ sinh cũng có người đi theo phục vụ, thật sự là khổ tám đời..

“Lại đây, lại đây, tôi vừa biết một

tin mới nhất, nghe đồn Nguyệt Ngọc tiểu thư kia có bệnh gì đó không tiện nói

ra, thiếu gia nhà chúng ta không muốn cưới nàng nên hôm đó mới chạy trốn.”

“Hả? Không thể nào, người ta chính

là võ lâm đệ nhất mỹ nữ a?”

“Đệ nhất mỹ nữ thì sao, không thể

mắc bệnh được hả.”

“À à, ta cũng nghĩ như vậy mà,

thiếu gia võ công cao như vậy, làm sao lại sợ Lạc đại hiệp mà bỏ trốn. Không có

khả năng.”

“Ai da, nhưng mà người ngoài không

nghĩ như vậy a, bây giờ việc này đã lan truyền khắp nơi rồi, mà thiếu gia lại

không chịu giải thích, nên không trách bọn họ đoán mò được.”

“Nhưng chuyện Nguyệt Ngọc tiểu thư

có bệnh không tiện nói ra cũng quá đáng ngờ đi. Có thể là do kẻ nào đó ghen tị

với mỹ mạo của nàng nên bịa đặt tin đồn ác ý hãm hại nàng ta a?”

“Cái đó ai mà biết, không có lửa

làm sao có khói, có lẽ là sự thực đó.”

Tiêu Tiêu núp ở phía sau hòn giả

sơn, nghe được rõ mồn một. Ở bên cạnh, gã đàn ông trung niên cũng nghiêng lỗ

tai vô cùng cẩn thận nghe ngóng, gã rất sợ bỏ qua mất thông tin gì, thật sự là

bọn họ tám chuyện đã thuộc vào hàng cao thủ.

“Mấy ngày nay ta nghĩ đi nghĩ lại,

cảm thấy nguyên nhân thực sự khiến thiếu gia bỏ chạy không phải là như vậy đâu”.

“Hả? Ngươi phát hiện ra tin gì mới

sao?” Mấy tỳ nữ hứng trí bừng bừng.

Người kia vẻ mặt khinh thường nhìn

đám tỳ nữ hồi lâu trong miệng mới tuôn ra một tràng “Các ngươi xem xem, thiếu gia đã

hai mươi hai tuổi rồi, mấy tháng trước lại vì chuyện hôn nhân đại sự mà bỏ

trốn, các công tử khác bằng tuổi ngài ấy đều đã làm cha rồi.”

“Đúng vậy – Đúng vậy, sao nữa?”

Tò mò muốn chết, lại còn úp úp mở mở.

“Lần này thiếu gia luận võ chắc hẳn

chủ yếu là vì Nguyệt Ngọc tiểu thư tuyển chọn hôn phu.”

“Đúng vậy — Đúng vậy, sau đó

thì sao?”

“Thiếu gia nhất quyết bỏ chạy như

vậy, Nguyệt Ngọc tiểu thư chắc chắn sẽ không mơ tưởng gì tới ngài ấy nữa. Sau

đó, thiếu gia có thể ung dung tự tại hưởng thụ cuộc sống độc thân mà lão gia

phu nhân lại không thể làm gì được. Ngài ấy thật ra đã tính toán vô cùng chu

toàn a....”

“Nói!Trọng! Điểm!” Một nữ tì không

chịu nổi cái kiểu nói chuyện úp úp mở mở của hắn nữa, không kiên nhẫn nổi hét

lớn.

“Đã nói được một nửa rồi, ngươi vẫn

còn không hiểu sao. Ý của ta là thiếu gia căn bản không thích nữ nhân ha ha!”

“Ý ngươi là? Cái Long Dương đó của

thiếu gia?!” Một tiếng thét chói tai vang lên.

Tất cả mọi người thoáng cái đều

lặng im phăng phắc, rồi sau đó lại bắt đầu xì xào bàn tán, ngươi một lời ta một

lời, cứ như vậy đưa ra vô số nguyên nhân giải thích.

Tiêu Tiêu đứng sau hòn giả sơn vẻ

mặt cười mà như không. Thật cảm phục óc tưởng tượng phong phú của các nàng.

Người đàn ông trung niên bên cạnh thì hai mắt rưng rưng, mang theo một tia căm

giận, sao bọn chúng lại có thể xuyên tạc hãm hại thiếu gia như vậy, thật quá

đáng! Hắn sôi máu muốn xông ngay ra ngoài nói toạc ra chân tướng sự tình, nhưng

lại sợ phá hủy chuyện đại sự thiếu gia, trong lòng vô cùng đắn đo, khó xử.

Mấy hôm nay suốt ngày nghe những

lời đồn đãi này, Tiêu Tiêu cũng không để bụng chuyện đó, việc đôi phụ mẫu kia

liên tục bức hôn mới khiến cho nàng phải nhức đầu, đó cũng là chuyện phiền toái

nhất.

“Tài thúc này, ngươi không biết là

tỳ nữ ở Phú Quý lâu của chúng ta đều rất thú vị sao.”

Thú vị? Người đàn ông trung niên kỳ

quái nhìn Tiêu Tiêu, suy nghĩ của thiếu gia thật sự là càng ngày càng cổ quái.

Nói ngài ấy có bệnh ở cái đó thế mà ngài ấy cũng không tức giận, mặt lại vẫn

không đổi sắc còn khích lệ hạ nhân. Quái đản thật.

Tiêu Tiêu hướng ánh mắt về phía hắn

cười to, ngươi đương nhiên là không thể hiểu được rồi. Nàng hừ một tiếng rồi

quay trở về phòng.

Những người ở phía sau bắt đầu rụng

rời tay chân, bọn họ vừa nói chuyện rôm rả như vậy, thiếu gia sẽ không nghe

được chứ… không phải chứ… chắc là không phải đâu…

Năm ngày sau, đang lúc Tiêu Tiêu

liều mạng suy nghĩ kế hoạch tác chiến ngăn chặn vũ khí nước mắt thì bất ngờ

Hình Thất đến bái phỏng.

Chương 6

Ngồi trên ghế dựa bằng gỗ lim trong

đại sảnh, Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm Hình Thất thật lâu, tên này mỗi lần xuất

hiện là lại làm chuyện vô cùng xấu xa, lần này hắn xuất hiện trắng trợn như vậy

tất nhiên là có âm mưu đen tối gì đó.

Mà Hình Thất cũng không biết đang

suy nghĩ gì, mặc cho Tiêu Tiêu soi mói, hắn làm như vô tình ngắm nghía nàng một

phen. Tiêu Tiêu thấy vậy lại càng khẳng định hắn bụng dạ khó lường, tâm địa độc

ác..

“Này… không biết Hình công tử đại

giá quang lâm có chuyện gì?” Tốt nhất không có việc gì, không có việc gì thì

cút.

Hình Thất mỉm cười, nâng chén trà

lên uống một ngụm, lúc này mới thong thả nói: “Kế hoạch của công tử quả thật

rất hoàn hảo, ngay cả ta cũng không thể không bội phục.”

Quái lạ? Nàng lại làm cái gì nhỉ?

làm gì mà có thể khiến cho tên xấu xa này bội phục: “Đâu có, đâu có, huynh quá

khen rồi.”

Lắc đầu, Hình Thất bày ra bộ mặt

tiếc hận: “Có nhân tài như công tử cam tâm vì hắn mà hi sinh hết thảy, phải nói

là vận khí của hắn quá tốt. Chỉ có điều huynh hao tâm tổn sức như vậy cũng vô

ích mà thôi”.

“Phải không đó.” Tiêu Tiêu không

hiểu hắn đang nói gì, mặc kệ cho hắn lải nhải.

“Chim khôn lựa cành mà đậu, Tứ

hoàng tử quả thật có thành ý muốn ưu ái huynh, huynh không quan tâm sao?” Hình

Thất lại cầm chén trà lên uống một ngụm. Ánh mắt hắn sáng rực nhìn chằm chằm

Tiêu Tiêu, giống như muốn nhìn ra điểm thay đổi khác thường gì vậy.

Tiêu Tiêu không để ý đến hắn, trong

đầu cố gắng tìm tòi kí ức về tứ hoàng tử.

Tứ hoàng tử... Cái này sao lại quen

tai như vậy chứ nhưng nàng lại chắc chắn khẳng định cho tới bây giờ chưa từng

gặp qua cái người gọi là Tứ hoàng tử kia. Thật là kì quái.

Dường như vẫn đang đợi câu trả lời

của nàng, Hình Thất cũng không nói gì thêm, chỉ dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào

Tiêu Tiêu.

A! Tứ hoàng tử?! Thì ra chính là hắn!

Đầu óc dường như mới được thông

suốt, Tiêu Tiêu rốt cục đã nghĩ ra. Chính mẫu thân của nàng! Còn cả Lưu lão đầu

khó ưa, ngay cả bản thân nàng nữa, không phải tất cả đều chết dưới tay đám sát

thủ của Tứ hoàng tử phái tới sao! Hừ, bây giờ lại muốn nàng vì kẻ sát nhân này

mà dốc sức, quả thực là nằm mơ đi!

“Có phải hao tâm tổn sức vô ích hay

không thì cũng không can hệ gì tới tôn giá. Bản thân ta cho rằng ta cứ như bây

giờ là tốt rồi.”

“Sao? Huynh thật sự cho rằng như

vậy?” Hình Thất híp híp mắt, cười cười, giống như đột nhiên nghĩ đến chuyện gì

đó liền mở miệng: “Bên ngoài có lời đồn đại Tụ Bảo huynh chỉ yêu nam nhân không

thích nữ nhân, không biết huynh đối với chuyện này thấy thế nào.”

Tiêu Tiêu tất nhiên chẳng có ý kiến

gì cả, nàng vốn không phải Tụ Bảo chân chính, đương nhiên là chỉ yêu nam nhân

không thích nữ nhân: “Đúng vậy, thật sự là ta chỉ có hứng thú với nam nhân mà

thôi.”

Hai mắt Hình Thất trợn ngược, có

chút kinh ngạc, nhưng lập tức lại khôi phục vẻ bình thường, nghiêm mặt nói “Huynh đối với hắn chân thành như vậy chính là vì nguyên nhân này?”

Ai biết “hắn” mà ngươi nói là ai,

chẳng qua nếu như có thể g**t ch*t cái ý đồ xấu xa của ngươi thì thừa nhận một

chút cũng không sao: “Không sai, chính xác là như vậy.”

Lần này Hình Thất không bị dọa sợ

giống như suy đoán của Tiêu Tiêu, ngược lại hắn vô cùng bình tĩnh thản nhiên

hỏi: “Điểm nào của hắn hấp dẫn huynh?”

Tiêu Tiêu thổ khí, sao hắn còn có

thể hỏi như vậy? Chẳng lẽ là muốn truy hỏi tới tận chân tơ kẽ tóc? Tụ Bảo với

hắn là chỗ thân tình như vậy sao, ngay cả chuyện này cũng có thể hỏi được. Tiêu

Tiêu tùy tiện phun ra một lý do đơn giản nhất: “Dung mạo.”

Không có đáp án nào thuyết phục hơn

đáp án này, khóe miệng Hình Thất lại cong lên: “Mỹ mạo của hắn quả thật là thế

gian hiếm gặp.”

Xong rồi chứ - Quên chuyện này đi -

Lần này ngươi hết hy vọng rồi - Tiêu Tiêu rất đắc ý, trong lòng nghĩ mau mau

biến nhanh đứng dậy nói cáo từ đi.

Ngược lại, Hình Thất không hành

động giống như mong muốn của nàng, hắn đứng dậy chậm rãi lại gần, đến khi cách

Tiêu Tiêu nửa bước thì dừng lại.

Tiêu Tiêu kinh hãi, hắn muốn làm

cái gì?

Nắm chặt tay vịn của ghế, thân thể

Tiêu Tiêu cũng bắt đầu run nhè nhẹ, hắn thật quá lớn mật, giữa ban ngày ban mặt

cũng dám hành hung nàng ư?!

Hình Thất thấy Tiêu Tiêu như vậy

thì khẽ cười, sau đó tay phải giơ lên trên mặt mình: “Huynh hãy nhìn cho rõ.”

“Xoẹt!” Một lớp mảng mỏng không

biết là cái gì bị xé xuống. A, cái này chính là thuật dịch dung trong truyện

kiếm hiệp của Kim Dung đây mà, có điều Tiêu Tiêu lúc này đã hồn xiêu phách tán

rồi, đúng hơn là nàng đang ngây ngẩn cả người ra mà ngắm nghía.

Quá hoàn mỹ, chẳng trách được hắn

lại phải mang mặt nạ, với tướng mạo nguyên thủy của hắn mà đi ra ngoài, nếu

không bị nam nhân chém chết cũng sẽ bị nữ nhân đuổi chết.

Tiêu Tiêu ngây ngốc vươn tay, vô thức

xoa xoa khuôn mặt tuyệt thế này. Thật mịn mà, ngay cả làn da cũng tuyệt diệu

như vậy. Thật sự là quá quá hoàn mỹ rồi!

Hình Thất thấy dáng vẻ Tiêu Tiêu si

ngốc, lại nở nụ cười mê hồn: “Huynh thấy ta so với hắn như thế nào?”

Cái gì mà như thế nào? Tiêu Tiêu

lại rơi vào trạng thái mơ hồ.

Hình Thất thản nhiên lặp lại: “Ta

có làm cho huynh động tâm hay không?”

Động - tâm?!

Hoàn hồn, Tiêu Tiêu rốt cục bị lời

nói của hắn làm cho tỉnh lại, nàng hiện tại đang là nam nhân cơ mà. Cái tên

Hình Thất này làm trò gì vậy? Lại có thể khiêu khích một người thân là nam nhân

như nàng!

Thật là đáng sợ - Chẳng lẽ hắn thật

sự bị gay?!

Cố gắng dời ánh mắt sang chỗ khác,

Tiêu Tiêu vỗ vỗ bả vai Hình Thất: “Ta biết, có điều, ta vẫn cảm thấy ta như bây

giờ là rất tốt rồi, huynh nên trở về đi.”

Trong nháy mắt, nụ cười của Hình

Thất đã đông cứng lại, mang theo nỗi kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi “Huynh không thích khuôn mặt này?” Trên đời này lại có người có thể cự tuyệt được

gương mặt này của hắn sao?!

“Không không, khuôn mặt của huynh

rất đẹp, ta làm sao lại không thích được cơ chứ. Có điều huynh nên biết có câu “Tòng một… mà… Cuối cùng ba, tòng, nhất, mà, chung!” * (một câu thành ngữ, ý tứ dạng như trước sau

như một)

Tiêu Tiêu lặp lại mấy chữ này hai

lần, chính xác người cổ đại đều rất coi trọng điểm ấy: “Có lẽ vẫn cứ như bản

thân mình thì tốt hơn”

“Ngươi…” Hình Thất phát hiện lúc

Tiêu Tiêu nói chuyện cũng không thèm nhìn hắn, trong lòng cũng đã hiểu, liền lộ

ra một nụ cười làm khuynh đảo chúng sinh, đưa tay nâng chặt khuôn mặt của nàng “Nhìn ta đi!”

Đáng giận, ngươi nghĩ ta sẽ nhìn

ngươi hả, ngươi cho rằng ngươi là ai a. Tiêu Tiêu bất mãn nhắm chặt mắt lại,

không thèm để ý đến hắn!

Người xấu tất nhiên sẽ có phương

pháp xấu xa, Hình Thất đưa mặt mình áp sát lại gần, đến khi cách mặt Tiêu Tiêu

một centimet thì dừng lại.

Oa, còn không nhìn ra cả lỗ chân

lông nữa a~, khuôn mặt tuyệt diệu như vậy, hơn nữa lại còn mịn màng, trắng

trẻo, ôi ôi quá hấp dẫn - Tiêu Tiêu lại đắm chìm vào thế giới si ngốc. Hình

Thất hừ khẽ, quả nhiên lời nói cùng suy nghĩ không giống nhau.

“Thiếu gia!”

“Tụ… Bảo…”

“Tụ…”

Bỗng nhiên ba tiếng hét lớn truyền

đến làm Tiêu Tiêu tỉnh lại, giật mình một cái người liền vọt tới phía trước,

Sao Hỏa đụng Địa Cầu aaa…

Tiêu – Hình hai người chấn động,

đặc biệt là Tiêu Tiêu, trừng mắt không thể tin được chuyện đang diễn ra. Không

thể, không, ta không thừa nhận, chuyện này không phải sự thật, nàng làm sao

lại...lại cùng tên xấu xa, tên khốn kiếp này... hôn nhau! Không thể được a…

Không thể tiếp nhận sự thật tàn

khốc này, Tiêu Tiêu bị sốc nặng, nhảy một cái tới tận trần nhà. “Phanh!” một

tiếng nặng nề rớt xuống, ngay lập tức trên đầu nàng liền sưng lên một cục u

nhỏ. Bốn người khác thấy vậy trợn mắt há hốc mồm, bọn họ nào biết nóc nhà này

là hai người phụ mẫu thùng nước của Tụ Bảo kia đặc biệt chế tạo, chuyên môn

dùng để đối phó với Tụ Bảo a…

Hình Thất là người đầu tiên kịp

phản ứng, quay lưng lại, lấy ra cái gì đó xoa xoa trên mặt mình. Đến khi quay

người lại thì lại là khuôn mặt của Hình Thất lúc trước.

Sáo ngọc công tử nâng cánh tay đang

run run lên, chỉ vào Tiêu Tiêu cắn răng nói: “Tụ… Bảo… huynh, huynh… huynh…”

“Không ngờ ngươi lại thật sự...bởi

vì nam nhân mới…” Quạt giấy huynh cũng không khá hơn sáo ngọc công tử là mấy,

hắn cả kinh tới mức nói không nên lời.

“Thiếu…gia…” Gã trung niên nhân bắt

đầu tuôn ra hai hàng nước mắt, không dám tin vào hai mắt của mình, thiếu gia

làm sao…làm sao lại…

Tiêu Tiêu vội vàng xua tay: “Không

phải, sự tình không phải như thế, các ngươi nghe ta giải thích, mới vừa…”

Nói còn chưa dứt lời, Hình Thất

“soạt” một tiếng đã nhảy lại, tay trái ôm chặt lấy eo của nàng, ánh mắt đưa

tình, vẻ mặt đầy thâm ý: “Vừa rồi như các ngươi thấy rồi đó, chúng ta lưỡng

tình tương duyệt, đã sớm hẹn ước cả đời với nhau, hắn yêu ta, ta yêu hắn.”

Cái gì?! Đã sớm hẹn ước với nhau cả

đời? Lưỡng tình tương duyệt? Còn… còn yêu hắn?! Tiêu Tiêu ngơ ngẩn. Công lực

nói dối không chớp mắt của tên này đã đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh rồi,

những lời này mà hắn cũng có thể mặt không đổi sắc nói ra được.

Ba người đứng đó ngây ngốc không

nói ra lời, thẫn thờ đứng ở một bên, mặc cho Hình Thất nói hươu nói vượn.

Chỉ thấy Hình Thất giơ ngón tay xoa

nhẹ lên trán Tiêu Tiêu, trong mắt tràn đầy bi thương, ngữ khí ôn nhu dị thường “Vừa rồi đụng đau lắm sao?” Lại dùng khẩu khí nhẹ nhàng đánh vào nỗi đau của

nàng: “Quan hệ của chúng ta đã công khai, sau này đệ không cần phải thẹn thùng,

ta sẽ không để cho đệ bị thương lần nào nữa.”

Bốn người đứng đây đầu óc đều đã

trở nên mờ mịt, thần kinh đứt mất vài đoạn, đã không biết hiện tại là năm nào.

Hình Thất thấy thế liền tiếp tục

diễn, nâng gương mặt của Tiêu Tiêu lên, hôn nhẹ xuống một chút: “Trời đất chứng

giám, dù cho có phải làm trái lệnh vua.”

Oa…lời nói nặng ngàn này cân liền

thức tỉnh bốn người.

Tiêu Tiêu kêu lớn: “Không phải, đều

là giả, đều là hắn nói bừa, chúng tôi căn bản không có quan hệ! không có! cái

gì cũng không có!”

Quạt giấy huynh nhăn mặt, oán giận

nói: “Huynh không cần phải nói, chúng ta biết, chúng ta hiểu được, các ngươi

không có gì với nhau. Chỉ có điều….huynh có thương hắn thì cũng không cần chạy

trốn tên Lạc đại hiệp kia như thế a, hại một trăm lượng của ta cứ như vậy mà

bay mất…”

Cái gì gọi là các ngươi hiểu được,

căn bản là các ngươi có hiểu quái gì đâu: “Hãy nghe ta nói, đây không phải là

sự thật, hắn cố ý! Hắn cố ý làm cho các ngươi hiểu lầm! Các ngươi không nên

tin! Ngàn vạn lần không được tinnnnnnnnn!”.

“Tốt lắm tốt lắm, Tụ Bảo huynh,

chúng ta đều đã biết rồi, huynh cũng đừng trách hắn. Mọi chuyện công khai như

vậy so với lén lút còn tốt hơn rất nhiều, không phải sao.” Sáo ngọc công tử thở

dài: “Aizz... Tụ Bảo huynh là phong lưu công tử như vậy, không ngờ lại là… aizzz…”

Cái gì?! Lại là bộ dạng này, lại là

biểu cảm này! Tiêu Tiêu nàng làm sao lại cứ bị mọi người hiểu lầm hết lần này

đến lần khác như vậy! Không ai tin nàng còn trong sạch a?! “Không cần nói nữa!

Ta nói không có quan hệ là không có quan hệ!” Hình Thất, ngươi giỏi, ngươi lợi

hại! Ta phục ngươi rồi đây!

Hình Thất nhíu mày, cười gian xảo,

ung dung ở bên cạnh xem vở kịch hay hắn tự biên tự diễn, sau đó tự hài lòng với

diễn xuất thiên tài của mình.

Cảm thấy kết quả không khác lắm so

với tưởng tượng của hắn, Hình Thất lúc này mới bày ra vẻ mặt buồn rầu, giọng

chua xót nói: “Mọi người đừng nói nữa, cục cưng chỉ là bây giờ chưa chấp nhận

được, qua một thời gian nữa thì sẽ tốt thôi, dù sao đệ ấy cũng yêu ta. Bây giờ

chỉ là tạm thời tức giận mà thôi”.

Ặc…Tên này quả nhiên là ác ma đầu

thai, đùa bỡn người khác là chuyện khiến hắn vui vẻ nhất.

“Thiếu gia… Tuy rằng loại tình cảm

này của hai người bị thế nhân cấm đoán, nhưng tôi tốt xấu gì cũng nhìn thấy

ngài từ nhỏ trưởng thành, bất luận như thế nào, tôi cũng đều vĩnh viễn ủng hộ

ngài!” Trung niên nhân đứng bên cạnh gạt lệ, đồng thời cũng tỏ rõ lòng trung

thành của hắn: “Thiếu gia a...”

Quạt giấy huynh vỗ vỗ bả vai Tiêu Tiêu “Chuyện tới nước này, ta cũng…aizz…” Hắn nhẹ thở dài rồi yên lặng đi ra khỏi

đại sảnh.

Sáo ngọc công tử nhìn Tiêu Tiêu

thật lâu rồi cũng rời đi.

“Thiếu gia, tôi…” Trung niên nhân

dừng lại một chút: “Hu…” Nên về phòng khóc thì hơn.

“Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”.

Hình Thất cười khẽ: “Ngươi và ta đã

có quan hệ như vậy, ngươi cho là hắn còn có thể tín nhiệm ngươi như trước sao?”

“Hừ, thì sao!” Tiêu Tiêu giận bừng

bừng: “Ngươi cho là như vậy thì ta sẽ theo ngươi, bán mạng cho cái tên Tứ hoàng

tử chết tiệt kia?! Ngươi nghĩ hay quá nhỉ! Ta vĩnh viễn sẽ không để ngươi được

như ý nguyện đâu!”

“Chuyện đã tới nước này, ngươi vẫn

không chịu thay đổi dự tính ban đầu?” Hình Thất bắt lấy người của nàng, nghiêm

túc hỏi.

“Đúng, không thay đổi dự tính ban

đầu! Ta nói rồi, trước sau như một.

Tiêu Tiêu oán hận gạt tay hắn ra,

chạy tới cửa: “Nơi này không chào đón ngươi, mời ngươi đi cho!”

Hình Thất cười lạnh: “Ta vẫn nghĩ

ngươi là một nhân tài, không ngờ ta nhìn lầm rồi.” Sau đó không nhiều lời nữa,

vung tay áo rời đi.

Tiêu Tiêu nhìn theo bóng lưng của

hắn, mạnh mẽ giơ ra ngón giữa, dùng sức quơ quơ: “Shit!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.