Chương14

Chương 20

“Chàng đứng ngoài cửa làm gì

vậy?” Trên tay cầm một chén canh, Tiêu Tiêu liếc nhìn Hình Thất rồi

bước vào phòng. Người hắn yêu là Vũ Điệp thì sao chứ, dù sao nàng ta

c̃ng đã chết, còn gọi gì là kình địch c̉a mình nữa, thôi thì cứ

để hắn yêu người không phải là Tiêu Tiêu c*̃ng được. Vừa nãy cảm xúc

quá kích động, đã làm lãng phí rất nhiều nước mắt vô ích.

Hình Thất lăng lăng nhìn Tiêu

Tiêu bước vào, người này là Kim Tụ Bảo ư? Chính là cái tên Kim Tụ Bảo

chuyên phá hư chuyện tốt c*̉a hắn?! “Nàng...”

Nàng cái gì mà nàng, Tiêu Tiêu

lườm hắn một cái, “Ngồi xuống ăn mì đi.”

“Ừm.” Hình Thất rì rì hướng mép

bàn đi tới, cầm lấy đũa, vừa gắp một ngụm, “Phốc!” Đây là cái gì? Là thức

ăn cho người sao?! “Nàng...”

Lại là nàng, cắt, không để ý nữa,

“Chàng phải ăn hết đó, bằng không ta sẽ tức giận.”

Hình Thất tính toán, quên đi,

hắn ăn vậy! Hung hăng nhét mì đầy miệng, thật quá khó ăn, đây không phải

đồ ăn do nàng làm chứ. Sao hắn có thể yêu một nữ nhân trù nghệ kém

cỏi thế này đây, aiz... Không đúng, hắn là Kim Tụ Bảo, hắn làm sao có thể

yêu “hắn”! Hình Thất lập tức ném đũa trúc, “Nàng...”

Tiêu Tiêu lại đảo cặp mắt trắng dã,

“Không ăn hết ta sẽ rất thương tâm nga.”

Hảo, được rồi, hắn ăn! Nàng luôn

là người vui vẻ thích cười, ngoại trừ hôm nay có điểm khác lạ. Mấy

ngày nay hắn trúng độc, nói vậy là do nàng quá đau lòng không chịu nổi

đi. Sau này hắn sẽ không để nàng phải rơi lệ thêm lần nào nữa. Á —

Hắn là Kim Tụ Bảo mà, là Kim Tụ Bảo đó! Đũa trúc trên tay Hình Thất lại

buông xuống, “Nàng...”

Không cần tiếp tục “nàng” nữa,

Tiêu Tiêu giận dữ mắng mỏ, “Không cho phép nói chuyện, ăn mau!”

Nga, hiểu được, hắn ăn! Nàng tức

giận, hai mắt thật to đặc biệt có thần, thật đáng yêu. Nhiều năm như vậy, c*̃ng

chỉ có thời gian ở bên cạnh nàng là thoải mái nhất, cưới được người

vợ như thế thì người chồng như hắn còn có gì muốn đòi hỏi nữa đây. Không

đúng, không đúng! Hắn đang suy nghĩ cái gì thế này! Nữ nhân này không phải

Vũ Điệp, mà là Kim! Tụ! Bảo! “Nàng...”

Chẳng có từ nào mới cả, Tiêu

Tiêu hai tay chống cằm, lành lạnh hỏi hắn, “Nàng, nàng, nàng, rốt cuộc

chàng muốn nói cái gì?”

Đúng vậy, hắn muốn nói cái gì?

Hình Thất hoang mang, chẳng lẽ hỏi nàng có phải Kim Tụ Bảo hay không, lời

đã đến bên miệng lại không thể thốt ra, “Ta...”

Bây giờ lại biến thành ta, tên

gian nhân này rốt cuộc đang tính làm gì đây, “Chàng nói mau đi, cứ

ngập ngừng ấp úng như thế muốn làm ta tức chết à.”

“Nàng là Tụ Bảo huynh?” Đáng

chết, tại sao hắn lại thốt ra câu đó chứ, đáng ra hắn không nên hỏi mới

đúng! “Ý ta là nàng có biết Tụ Bảo huynh không?”

Hình Thất sửa miệng thật mau,

đáng tiếc vẫn bị Tiêu Tiêu nghe rõ, hắn đã biết nàng là Tụ Bảo rồi sao!

“Không phải, ta không phải Tụ Bảo.”

Không phải?! Hình Thất mừng rỡ,

“Nàng...”

“Ta cũng không phải Vũ Điệp.”

Ách, cái gì, cũng không phải Vũ

Điệp?!

“Tên ta là Tiêu Tiêu.”

Tiêu Tiêu? Lại là thứ gì nữa đây? “Nàng...”

Thở dài, Tiêu Tiêu cầm lấy tay hắn, “Ta chỉ là kẻ bị vạch sai hồn đáng

thương. Cứ ba ngày là lại bị nhập vào thân thể c*̉a một nữ tử không

hay ho.”

Hình Thất nhíu mày, vạch sai hồn, nữ tử không hay ho? Hắn không hiểu,

nghe rất không hiểu. “Nàng...”

“Để ta nói rõ lại từ đầu cho chàng nghe, chỉ cần chàng tin tưởng

ta, không bị hù sợ là được.” Nói trắng ra tất cả c*̃ng tốt, cứ giữ

kín trong lòng nàng rất khó chịu, “Ta vốn là một nữ sinh rất bình

thường, sau lại có một ngày...”

Hắn đang nghe thần thoại chuyện xưa sao?! Hình Thất vỗ về cái trán

đang nhăn lại kịch liệt c*̀ng hai bên thái dương đau buốt, đúng là một

nữ nhân quái dị, hắn thế nhưng lại yêu một nữ nhân quái dị! Rốt

cuộc người hắn yêu là ai đây —“Nàng để cho ta hảo hảo suy ngẫm lại

đã.”

Nàng nói nàng tên là Tiêu Tiêu, còn thân thể hiện tại lại là c*̉a

Vũ Điệp. Nói cách khác, người hắn yêu chính là hợp thể giữa Tiêu Tiêu

c̀ng Vũ Điệp. Cuối c̀ng Hình Thất đem ra được kết luận này! “Nàng

nói rằng nàng chỉ có thể trụ lại thân thể này hai năm, còn lần sau

biến thành cái dạng gì thì nàng không biết?” Vậy hắn làm sao có thể

nhận ra nàng được đây?!

“Đúng vậy, có thể ta sẽ trở lại thế giới c*̉a ta chưa biết

chừng, bất quá nhìn mấy trường hợp trước đó thì xem ra không có khả

năng như vậy.” Mỗi lần sống lại đều là ở tại Tống Triều này, đã vậy

lần nào c*̃ng đụng phải hắn, liệu lần sau có khả năng gặp lại hắn

được không đây.

Quay về thế giới c*̉a nàng? Vậy hắn sẽ vĩnh viễn không còn được

nhìn thấy nàng nữa? Tâm trạng bối rối, Hình Thất lập tức ôm chặt lấy

Tiêu Tiêu “Ta không cho phép nàng trở về! Nàng là của ta!” Vĩnh viễn đều là

nữ nhân của hắn!

“Ta... ta cũng không muốn rời khỏi chàng đâu! Tuy rằng chàng không

thương ta, nhưng ta rất thích chàng, thực sự rất thích chàng... ô...” Đau

quá, tâm nàng đau đớn quá. Loại độc chết tiệt gì thế này, đau chết

nàng!

“Không, ta yêu nàng, ta yêu nàng! Chỉ cần nàng ở bên cạnh ta, dù

nàng có ở trong bộ dáng gì c*̃ng không sao cả!” Nàng lại khóc rồi,

hắn lại khiến cho nàng phải thương tâm thêm lần nữa! “Đừng khóc, ta

thích nhìn nàng cười.” Hình Thất hôn lên những giọt lệ trên khóe mắt

Tiêu Tiêu, sau đó hôn lên đôi môi của nàng, “Ta chỉ muốn nàng...”

Dần dần quần áo rơi xuống, hai thân ảnh trở mình lên giường. Giờ phút

này, hắn chỉ muốn ôm nàng, những thứ khác cái gì cũng không muốn.

Đau, loại độc này sao lại có thể lợi hại như thế chứ, đau quá. Móng

tay Tiêu Tiêu dùng sức chế trụ lưng Hình Thất nhưng vẫn không thể làm

giảm bớt sự đau đớn này được, lệ rơi càng lúc càng nhiều, “Hình

Thất!” Đừng buông tay, nhất định phải ôm chặt ta.

Một cái động thân, Hình Thất tiến vào bên trong nàng, “Bất luận phát sinh

chuyện gì, nàng vĩnh viễn đều ở bên cạnh ta, nàng đã nói rồi, ta vĩnh

viễn c*̃ng không quên!”

“Vũ Điệp, nàng làm cái gì?!” Thân ảnh đang luật động bỗng dừng lại

trong nháy mắt, Hình Thất bắt lấy bàn tay đang bóp chặt cổ hắn “Vũ

Điệp!”

Nàng đang làm gì ư? Tiêu Tiêu c*̃ng không rõ, tại sao tay nàng lại

không nghe theo sự sai khiến c*̉a nàng thế này! Ta... vì sao ngay cả nói

cũng nói không nên lời, hiện tại bàn tay kia c*̉a nàng đang làm gì vậy?

“Vũ Điệp!” Hình Thất hoang mang rối bời, “Đáng chết! Sao lại thế

này?!”.

Ta... không biết, ta nói không ra lời. Sao nàng lại biến thành thế

này? Hình Thất, ta không muốn, ta không muốn. Không phải, đây không phải là

khuôn mặt của nàng, vẻ mặt không lộ biểu tình gì, ánh mắt giống như một

tiểu hài tử, đây không phải là nàng. Không đúng, cũng không phải Vũ Điệp,

nữ nhân vẻ mặt đờ đẫn này là ai? Tiêu Tiêu lờ mờ nhìn hình ảnh nữ nhân

hiện lên trong đôi đồng tử c*̉a Hình Thất, nữ nhân trong mắt hắn giống

như một con rối không có sinh mạng, cứ mặc cho người khác điều khiển

vậy. Vì sao, vừa rồi rõ ràng còn rất tốt, tại sao hiện tại lại

thành thế này?!

“Vũ Điệp, ta đang nói chuyện với nàng.” Nàng làm sao vậy, biểu tình

này hắn chưa gặp bao giờ, “Ta đang nói chuyện với nàng đó, mau trả

lời ta đi.” Không có khả năng, tại sao nàng lại thay đổi nhanh như vậy!

Tại sao nàng lại muốn giết hắn!

Nhanh chóng rút ra, Hình Thất ôm lấy thân thể bất động an ủi, “Không

có việc gì, cái tên họ Phẩm kia ở đây, nàng nhất định không có việc gì!”

Bất luận thế nào, kẻ nào đã hại nàng ra nông nỗi này nhất định phải

đền mạng! Bắt đầu mặc lại y phục cho Tiêu Tiêu, Hình Thất hướng bên

ngoài rống to, “Tài thúc! Mau gọi Phẩm Nguyệt đến đây! Vũ Điệp bị bệnh!”

“Ta...” Tiêu Tiêu đột nhiên lại phát ra thanh âm. Di? Nàng lại có thể

nói chuyện? “Hình Thất.” Đúng là có thể nói chuyện được rồi! “Hình

Thất!”

“Vũ Điệp!” Hình Thất lập tức giải khai huyệt đạo cho Tiêu Tiêu,

thật cẩn thận vỗ về thân thể của nàng, “Nàng không thoải mái sao? Có chỗ

nào cảm thấy không ổn? Đừng sợ, Phẩm Nguyệt sắp tới rồi, nàng sẽ

không có chuyện gì đâu.”.

“Ta...” Nước mắt Tiêu Tiêu rới lã chã, “Ta cũng không biết, thân thể

này tự cử động, thật đáng sợ. Người muốn giết chàng không phải là ta,

thật không phải là ta! Chàng phải tin tưởng ta!” Đúng là một cảm giác

khủng khiếp, nàng lại có thể chính mắt nhìn mình ra tay với người

mình yêu thương nhất, chỉ có thể vô lực chứng kiến mà không thể nào

ngăn cản nổi. “Thực xin lỗi, Hình Thất. Ta không biết thì ra ta lại là người

nguy hiểm như vậy. Oa…”

Phanh! “Tụ Bảo!” Phẩm Nguyệt phá cửa mà vào, thấy quần áo Tiêu

Tiêu còn chưa chỉnh tề c̀ng bộ dạng Hình Thất vô c̀ng căng thẳng, bọn

hắn... “Làm sao vậy, Tụ Bảo! Nói cho đại ca, là lạ ở chỗ nào?” Đã quyết định

thành toàn cho hai người bọn họ, hắn không được tức giận! Trấn tĩnh

lại, bọn họ là vợ chồng, là vợ chồng!

“Đại ca.” Vẫn ngồi trên đù Hình Thất, Tiêu Tiêu bắt đầu êm tai trả

lời, “Mới vừa...”

“Khụ.” Một tiếng ho nhẹ vang lên, trung niên nhân theo sau một bên vỗ

vỗ vai Hình Thất, một bên nhỏ giọng nói nhỏ, “Hình công tử, ta thừa nhận

dáng người c*̉a ngươi không sai, nhưng cởi bỏ như thế đối với lão nhân này mà

nói thật sự rất kch thch, ngươi không biết hẳn là nên phủ thêm thứ gì

đó lên người một chút phải không?” Ai, ánh mắt c*̉a lão rất dễ bị

tổn thương mà.

Tiếp nhận Tiêu Tiêu từ tay Hình Thất, Phẩm Nguyệt bắt đầu kiểm tra

đầu của nàng, mày cau chặt lại. Hắn rất sợ sự thật như hắn suy đoán. Nhưng

đúng là có một cái kim châm rất nhỏ đâm sâu vào da đầu! “Xem phải

đến Miêu Cương một chuyến.”

A? Miêu Cương này đúng là từ duy nhất khiến Tiêu Tiêu nghĩ đến cổ

thuật trong tiểu thuyết võ hiệp, “Có phải ta bị trúng độc không?”

“Không sao cả, đại ca sẽ giúp muội chữa trị.” Nếu không cắm một cây

châm phong trụ sau gáy nàng, giờ phút này có lẽ nàng không thể tự

chủ được nữa, hoàn toàn là một con rối bị điều khiển.

Thật phiền phức, lại có thể dính đến cổ độc Miêu Cương này, Vũ Điệp

này đúng là hại nàng thê thảm a... “Ta không đi Miêu Cương đâu.” Chỉ

được sống có hai năm, vừa đến vừa đi như vậy không biết lại mất đến

bao nhiêu thời gian đây.

“Tụ Bảo!”

“Không cần! Hình Thất, ta muốn ở bên cạnh chàng!” Tiêu Tiêu dùng sức ôm

lấy Hình Thất, “Dù sao đi nữa ta c*̃ng không sợ.” Nàng không muốn lãng

phí thời gian đâu.

Thở dài, Hình Thất nghịch nghịch đuôi sam c̉a nàng, “Ta đi c̀ng

nàng.”

Cắt, hắn làm quan sao có thể nói đi là đi được? Thôi đi. “Chàng quên

tứ hoàng tử rồi sao?”

Đúng là hắn không thể cứ đi như vậy, Tứ điện hạ bên kia còn đang có

nhiệm vụ, hắn nên làm cái gì bây giờ? Hình Thất khó xử.

“Ta có ý kiến hay,” Trung niên nhân rõ ràng khởi xướng, hướng đến

ba ánh mắt nhìn mình chằm chằm. Lúc này hắn mới kích động dâng trào

nước mắt, cao giọng reo lên, “Thiếu gia —— Tại sao ngài còn chưa chết

vậy?!”

....

Thấy không ai lên tiếng, trung niên nhân tiếp tục cổ xuý, “Nếu chết

rồi c*̃ng không cần lo lắng nhiều như vậy, chỉ cần đổi lại thân thể là

xong, đó chính là phương pháp mau lẹ nhất đó.” Thiếu gia, ngài có biết

thuộc hạ đã ngóng trông ngày hôm nay bao lâu rồi không, cuối c*̀ng ngài

c*̃ng đã chuẩn bị dời đến một thân thể nam nhi mới.

Lần này ta là chân chính phục ngươi, Tài thúc! “Chưa hết hai năm thì ta

chưa chết được.” Hiện bất quá tại mới được ba tháng, ý kiến hay quá nhỉ.

Hình Thất ôm chặt Tiêu Tiêu, trong đầu một mảnh bối rối. Sắc mặt Phẩm

Nguyệt c*̃ng không tốt hơn, vạn phần phức tạp giống nhau.

Bốn người ở đây cũng chỉ có một người là trung niên nhân cao hứng phấn

chấn, “Sẽ không, nô tài không tin không có đầu mà ngài vẫn có thể

sống!”

Tiêu Tiêu toát mồ hôi... Tài thúc! “Ngươi mau ra bên kia hóng mát đi.”

Toàn là chủ ý ôi thiu. Tiêu Tiêu đảo cặp mắt trắng dã, tránh thoát khỏi

vòng tay Hình Thất nhảy xuống. “Trừ bỏ ý kiến này ra, ngươi có còn ý

kiến nào tốt hơn không?” Nàng tùy tay cầm lấy chén nước, “Sao nghe ngươi

nói giống như là hy vọng ta mau chết đi vậy. Không biết chừng... ách...

ngô...” Sao lại thế này, uống nước mà c*̃ng bị nghẹn? Ngất a …

“Thiếu, thiếu gia!” Trung niên nhân thấy thế vội vàng chụp lưng của nàng,

thực lợi hại, uống nước mà c*̃ng có chuyện xảy ra, quả nhiên là thiếu

gia nhà hắn.

Phẩm Nguyệt c*̀ng Hình Thất phản ứng sau, vây quanh Tiêu Tiêu trái

vỗ phải vỗ, khiến cho nàng càng khó chịu. Không được, thực sự rất khó

thở. Từ thái dương chảy ra hai giọt mồ hôi lạnh, cảm giác này rất giống

với cảm giác c*̉a bốn lần trước, nàng cảm giác giống như mình lại

đang sắp chết vậy, hơn nữa còn là vì uống nước mà nghẹn chết. Đúng

là không ý tưởng!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.