Chương11

Chương 16

Tiêu Tiêu hiện tại đang vô c*̀ng

buồn bực, vừa mới quay về Hình phủ được vài ngày đã bị Phẩm Nguyệt “trộm”

đi. Nàng thật đáng thương, cứ luôn bị ép phải chạy khắp nơi như vậy. Đã

biết là không nên trở về rồi mà lại, trở về, trở về, cứ trở về được

mấy ngày là lại bị bắt mất.

“Đại ca à, vì sao chúng ta lại

phải quay lại Bái Nguyệt đình lần nữa thế này?”

Tiêu Tiêu thật sự là hết chịu

nổi tính khí âm dương thất thường c*̉a Phẩm Nguyệt rồi. Trên đường đi

bất hòa với nhau, hắn để nàng nói chuyện một mình còn chưa tính,

lại còn dùng cái loại ánh mắt khiến người khác run cả da đầu để

nhìn nàng nữa. Tiêu Tiêu càng lúc càng cảm thấy tính tình của Phẩm

Nguyệt quá mức cổ quái, không bình thường chút nào.

Phẩm Nguyệt không nói gì, vòng

qua Bái Nguyệt đình đi vào thâm cốc. Sau khi di chuyển vài vòng, trước mắt

hai người liền xuất hiện một biển hoa vô c*̀ng rực rỡ.

Thật tuyệt đẹp, Tiêu Tiêu cực

kì hào hứng chạy vọt vào trong biển hoa, còn tưởng hắn muốn làm

gì, thì ra là muốn mang nàng đến ngắm hoa du ngoạn, hại nàng hiểu lầm

lung tung nữa chứ, “Đại ca, lần trước đến Bái Nguyệt đình sao huynh không

chỉ cho ta nơi này vậy.” Thiệt là, quỷ hẹp hòi, đáng ra có thứ tốt thì

phải chia nhau để mọi người c*̀ng hưởng lợi mới đúng.

Phẩm Nguyệt ngẩn ngơ nhìn thân

ảnh Tiêu Tiêu chìm đắm giữa biển hoa rộng lớn, thân thể không tự giác

bước đến gần nhẹ nhàng ôm lấy nàng, bàn tay di chuyển chậm rãi trên

khuôn mặt nàng, dần dần xoa nhẹ lên đôi môi hồng phấn, ánh mắt trở

nên ôn nhu như nước.

Đến giờ thì Tiêu Tiêu ít nhiều

đã minh bạch rồi, Phẩm Nguyệt thế nhưng lại yêu nàng, yêu thê tử c*̉a

đệ đệ hắn! Trời ạ, một người đứng đắn như vậy lại c*̃ng có lúc

trầm luân hôn mê sao.

Tiêu Tiêu thất thần nhìn Phẩm

Nguyệt, cho đến khi nhận ra khuôn mặt c*̉a hắn càng lúc càng gần liền

vội vàng kêu to, “Đại ca!”

Phẩm Nguyệt vội vàng tỉnh táo

lại, nhanh chóng buông Tiêu Tiêu ra, lui về phía sau N bước. Hắn vừa làm gì

vậy, không khống chế nổi chính mình, thiếu chút nữa đã khinh bạc nàng. Hắn

sao có thể làm ra hành vi cầm thú như thế chứ, nữ nhân này chính là thê

tử c*̉a đệ đệ hắn cơ mà.

Xoay người, Phẩm Nguyệt ngửa mặt

lên trời thở dài, nhắm chặt hai mắt không dám mở, hắn sợ phải nhìn thấy ánh

mắt khinh thường c*̉a Tụ Bảo, hắn không thể chịu đựng nổi điều đó.

Tiêu Tiêu nhìn Phẩm Nguyệt cứ

đứng thẳng tắp một chỗ không chịu nhúc nhích, giống y như cương thi

vậy, nhanh chóng vươn một chưởng đánh lên lưng hắn, “Không sao chứ, đại

ca?”

“Tụ Bảo, đại ca vừa rồi...”

Vừa rồi? Vừa rồi không phải là

huynh thiếu chút nữa hôn ta sao, “Không có gì, không có gì, huynh yêu ta

cũng là điều bình thường thôi, ta tuổi trẻ xinh đẹp lại thiện lương, tùy

tiện thế nào c*̃ng có thể hấp dẫn được nam nhân có điều kiện tốt

nha.” Quái lạ, sao thân thể c*̉a Vũ Điệp lại được hoan nghênh thế nhỉ.

Đáng tiếc chỉ được giới hạn cho hai năm, thân thể tốt như vậy mà không

được dùng nữa, giá mà bất tử thì tốt rồi.

“Muội...” Phẩm Nguyệt cúi đầu

tiếp cận nàng, “Muội không biết là đại ca thực... thực...”

Thực cái gì nha, nói chuyện ngập

ngừng ấp a ấp úng, “Ta cảm thấy huynh thực lợi hại, rất tuyệt đó.” Tiêu Tiêu

nói lung tung…

“Tụ Bảo...” Đúng là một đệ đệ

tri kỉ, Phẩm Nguyệt chậm rãi lộ ra nụ cười yên tâm, “Sau này sẽ không

phát sinh chuyện này nữa, đại ca lần này sẽ đem muội phó thác cho bà

ngoại. Bà ấy sẽ hảo hảo thay ta chiếu cố muội, chúng ta... đại ca sau này

sẽ không gặp lại muội nữa.” Qua một thời gian dài, cõ lẽ đoạn tương

tư này sẽ giảm bớt, hắn sẽ không còn nhớ nàng nữa.

Hả? Cái gì! Muốn đem nàng ném cho

Nguyệt Đình? Nàng sẽ không phải sống tại cái thâm cốc này chứ!

“Không cần! Ta muốn quay về Hình phủ!” Tiêu Tiêu cật lực phản đối, phải

sống ở đây hai năm thì nàng sẽ chết vì buồn mất!

Phẩm Nguyệt lắc đầu, Hình Thất

làm việc không từ một thủ đoạn nào, giao Tụ Bảo cho Hình Thất, hắn không

thể yên tâm. Huống chi, cả hai người đều là đệ đệ c*̉a hắn, aiz....

“Đại ca là vì muốn tốt cho muội.”

Giữ chặt Tiêu Tiêu đang ra sức

quẫy tay quẫy chân kháng nghị, Phẩm Nguyệt rốt cuộc c*̃ng kéo được

Tiêu Tiêu đi gặp Nguyệt Đình, đem chuyện đã trải qua trần thuật lại lần

nữa, “Bà ngoại, Tụ Bảo xin giao cho bà.”

Nguyệt Ngọc ở một bên trừng

mắt không thể tin được, “Nàng, là, Kim, Tụ, Bảo?!” Nguyệt Đình cũng giương

to mắt không dám tin.

Tiêu Tiêu vô lực vung cái tay, “Hai

vị khỏe chứ, lần sau đến Phú Quý lâu khỏi cần phải dịch dung đi.” Thật

xui xẻo, lại bị rơi vào tay hai người này.

“Ngươi...” Nguyệt Ngọc ra sức nhéo

mặt Tiêu Tiêu, ta xé!

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

“Làm gì vậy!”

Hỗn đản, cô ta tưởng ai c*̃ng mang

mặt nạ giả dối đó sống trên đời như mình sao! Muốn trả thù nàng phá hư

chuyện kiếm chồng c̉a cô ta c̃ng không nên nặng tay như vậy chứ! “Ta

muốn quay về Hình phủ!” Ai biết ở đây lâu ngày liệu có bị Nguyệt Ngọc

ngược đãi hay không.

“Tụ Bảo, nghe lời.” Phẩm Nguyệt

đè Tiêu Tiêu lại, dỗ dành, “Ta sẽ đồng ý để muội trở về nếu muội

đồng ý hưu hắn.” Nếu Tụ Bảo không đồng ý chuyện này, hắn tuyệt đối

không cho phép nàng rời khỏi đây!

“Được rồi, Tụ Bảo.” Nguyệt

Đình vỗ vỗ đầu Tiêu Tiêu, mở miệng, “Ký lai chi tắc an chi.” (Chuyện

gì đến cũng đã đến, cứ bình tĩnh mà đương đầu với nó).

Nguyệt Đình không nghĩ tới Tụ

Bảo lại trở thành thê tử c*̉a Hình Thất, lại còn có tình cảm sâu

đậm với hắn. Aiz... nàng đã tạo ra ác nghiệt gì chứ! Chính mình vô tình

gặp gỡ kẻ phụ bạc để giờ đây bơ vơ cả đời thì thôi, kết quả nữ nhi c*̃ng

biến thành ngây ngây dại dại, trải qua biết bao phong tình, sống chết

giờ không biết nơi đâu. Mà tôn tử vừa nhận thức mới là chuyện ly kỳ

nhất, biến thành nữ nhân không nói, lại còn yêu huynh đệ của mình! Đời này

nàng đã phải chịu đựng rất nhiều đả kích, nghĩ đến sau này nếu có

xảy ra thêm chuyện động trời cỡ nào, nàng c*̃ng không cảm thấy kì

quái nữa.

Thật thê thảm, Tiêu Tiêu bắt đầu

vì cuộc sống c*̉a mình sau này mà ca thán không thôi. Bị mất tự do,

không được quay về Hình phủ, không được nhìn thấy Hình Thất, buổi tối

không có lồng ngực ấm áp dựa vào, ban ngày không có Tài thúc đáng yêu bên

cạnh, nàng xong rồi.

Nguyệt Ngọc tặc tặc cười, xoa bóp

mặt Tiêu Tiêu, “Ta nhìn dáng vẻ của ngươi giống như so với ta nhỏ hơn nga, Tụ

Bảo.” Ha ha, hiện tại ta là tỷ tỷ c*̉a ngươi đó!

Tiêu Tiêu hô to, “Kêu, ta, ca, ca!”

Rất đáng thương, Nguyệt Đình lại có

thể bắt Tiêu Tiêu học cầm kỳ thư họa, ý đồ đem nàng cải tạo thành một tiểu

thư khuê các. Dù sao đây c*̃ng chưa là gì, thảm nhất chính là Tiêu Tiêu còn

bị bức phải luyện võ! Mỗi ngày đứng tấn hàng giờ liền, nàng hoài nghi có

khi chân mình đã biến thành hình chữ O c*̃ng nên.

“Tụ Bảo …” Á, là giọng c*̉a nha

đầu Nguyệt Ngọc kia, không thể để cho cô ta tìm được, cô ta mà tìm thấy

thì sẽ hành hạ nàng đến c*̀ng. Tả thiểm hữutrốn (trái tránh phải

trốn),Tiêu Tiêu liền núp vào một căn phòng xa lạ gần đó.

Nàng thật cẩn thận từ khe cửa

đánh giá tình huống bên ngoài, hô, đi chưa, an toàn rồi hả.

“Này!” Bỗng nhiên có một lực

đạo mạnh mẽ đặt lên vai Tiêu Tiêu, dọa nàng nhảy dựng lên. Cái gì vậy?

Tiêu Tiêu quay đầu vừa nhìn, “Oa …” Là quỷ…

Thẩn thể trở nên không xương

vội lăn ra khỏi phòng, Tiêu Tiêu giống như quả bóng cao su, cả người

đập mạnh vào cây to đối diện rồi lại lăn vài vòng quay về chỗ c*̃.

Đau đến nhe răng trợn mắt, Tiêu Tiêu mở mắt ra, “A …” Một tiếng thét chói

tai tiếp tục vang lên.

Võ lâm nhân sĩ thích nhất là

điểm huyệt người khác lúc này đã trở thành một phương pháp hữu

dụng, cương thi nọ vừa điểm nhẹ một chút tiếng kêu liền đình chỉ. Tiêu

Tiêu há hốc mồm, ánh mắt trừng đến cực đại, đây là người hay là quỷ vậy?!

Mặt giống như quỷ Dạ Xoa, thân thể thì giống như cương thi. Hơn nữa ánh

mắt c̉a cương thi này vô c̀ng hung ác, tựa hồ muốn lọc từng miếng da

trên người nàng, hắn với Vũ Điệp có thù oán gì đây?!

Cương thi chìa ra bàn tay khô

khốc xẹt một đường thẳng qua trước mặt Tiêu Tiêu, nàng nhắm mắt lại,

toàn thân run rẩy, thật đáng sợ! Nhưng cương thi nọ chỉ là điểm tay một

chút, giải bỏ huyệt câm c*̉a Tiêu Tiêu.

Giọng vẫn còn run run, Tiêu Tiêu

bắt đầu nói chuyện, “Vị này... Vị này cương thi tiên sinh... ta... ta gọi là

Tiêu Tiêu. Cái kia, đừng nhìn ta bộ dạng da mịn thịt mềm (trói gà không

chặt),kỳ thật ta không thể ăn được, cho nên... ngươi... a …” Trong chớp

mắt cổ bị bóp chặt, vô c*̀ng khó thở.

“Không được! Buông tay ra Vân ca!”

Nguyệt Ngọc đột nhiên xuất hiện lao đến, “Mau buông tay ra!” Nàng ta cố

gắng kéo bàn tay khô khốc c*̉a cương thi ra khỏi cổ Tiêu Tiêu, “Nàng là

Tụ Bảo, là ca ca ta! Huynh mau buông tay! Mau thả ra!”

Cương thi cổ quái liếc Nguyệt

Ngọc một cái, nhưng không buông tay, “Nàng là Tiểu Điệp.”

“Cái gì? Tiểu Điệp?!” Không thể tin

được, Nguyệt Ngọc dùng biểu tình cổ quái đánh giá Tiêu Tiêu, “Này...

nàng đã không phải là Tiểu Điệp, nàng bây giờ là ca ca ta!”

Đúng vậy, đúng vậy, ta không

phải là Tiểu Điệp, ta là Tụ Bảo! Tiêu Tiêu ra sức gật đầu như chim

gõ kiến, “Đúng vậy! Ta là Tụ Bảo, Tụ Bảo!” Mau buông tay ra, nàng sắp

chết rồi.

“Dù nàng có hóa thành tro ta cũng

nhận ra, nàng là Tiểu Điệp.”

A —— Sao Vũ Điệp này lại có

một tên cừu gia khủng bố như vậy chứ! Nàng nhất định phải quay về Hình

phủ! Tiêu Tiêu quyết định, nếu lần này có thể thoát chết, nàng nhất định

phải c*̀ng Hình Thất sinh em bé, dù thế nào đi nữa cũng sẽ không xa

rời nhau!

“Có lẽ trước đây nàng ta là

Tiểu Điệp, nhưng hiện tại thân thể c*̉a nàng ấy đã có linh hồn mới,

Bảo ca ca mượn xác sống lại, vừa lúc nhập vào thân thể này, cho nên hiện

tại nàng đã không còn là Tiểu Điệp!”

Bảo ca ca? Bộ ta còn có cả Lâm

muội muội nữa sao(nhân vật trong Hồng Lâu Mộng) —— Tiêu Tiêu

vất vả thốt ra từng chữ. “Đúng vậy, đúng vậy, ta chỉ là người mượn

nhờ thân xác c*̉a Vũ Điệp thôi, nếu ngươi hận nàng ta như vậy, chờ ta

chết đi ngươi tiếp tục tiên thi (quật chết) c*̃ng không

muộn mà.” Aiz, Vũ Điệp, chớ có trách ta, đến thân ta ta còn không bảo vệ

được đây.

Cương thi rốt cục chậm rãi buông

tay ra, “Hảo, ta chờ ngươi chết, sau đó sẽ tiên thi!”

Tiêu Tiêu đổ mồ hôi... Thật đúng

là tiên, ngươi được lắm! “Này, vì sao ngươi hận nàng như vậy?” Vũ Điệp

mới là một tiểu nữ sinh mười sáu tuổi, không biết có thể gây ra đại

họa gì đây.

Thân thể cương thi lại bắt đầu

run rẩy, tay c*̃ng không ngừng run lên, “Ta hận nàng, ta làm sao có thể không

hận nàng! Ngươi vừa nhìn ta đã nghĩ đến thứ gì! Quỷ! Là quỷ! Nàng hại ta

biến thành như vậy, thù này ta không thể không báo! Tiên thi ư, ta hận không

thể uống máu nàng ăn thịt nàng!” Khô trảo tựa hồ lại muốn vung đến cổ Tiêu

Tiêu.

Đừng kích động, đừng kích động, ta

cũng không phải là Vũ Điệp nha, Tiêu Tiêu lấy lòng hắn cười cười, “Vân ca

này, trấn định, trấn định! Nàng ta đã chết rồi, nhưng đừng lấy ta trút giận

a.”

Cương thi sau khi rời đi vẫn mang

vẻ mặt hung ác.

Tiêu Tiêu vừa lau mồ hôi lạnh vừa

nhỏ giọng hỏi Nguyệt Ngọc, “Hắn là ai vậy?”

“Aiz,” Nguyệt Ngọc thở dài,

“Chuyện đã qua c*̃ng không cần phải nhắc lại, nhưng sau này huynh không

nên xuất hiện trước mặt Vân ca lần nữa, miễn cho không bị huynh ấy

đánh chết.” Bảo ca ca đáng thương như thế nào lại có thể sống lại

nhập vào thân xác Tiểu Điệp chứ, cũng thật trùng hợp.

Đó là đương nhiên, nàng mới không

thèm xuất hiện trước mặt hắn đâu. Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn trộm cương

thi nọ, bắt gặp hắn cúi đầu trừng nàng, sợ tới mức lập tức lạnh run, “Ta

cái gì cũng không biết, cái gì cũng không biết!” Thật đáng sợ - Ngày mai

nhất định phải liều mạng nghĩ cách trở về Hình phủ, bằng không mỗi

ngày đều bị tàn phá tinh thần như thế này, sớm hay muộn nàng c*̃ng

sẽ bị hắn tiên thi thành công.

“Tụ Bảo, huynh hôm nay học bài

giống như không học vậy.” A, xong rồi, lại còn bị cả Nguyệt Ngọc này

tra tấn nữa!

Vừa mới bước vài bước, Tiêu

Tiêu lại bị cương thi ngăn lại, “Nhớ kỹ, đừng để cho ta phát hiện ra ngươi

dùng thân thể này lên giường với nam nhân khác!”

Hả? Nói gì vậy? Thật khó hiểu.

“Hừ, cho dù nàng đã chết, thân thể

này cũng là của ta!” Cương thi sờ sờ mặt Tiêu Tiêu, trong mắt hận ý càng thêm

đặc hơn.

“Biết... đã biết...” Ai ya! Xem ra

hắn nhất định sẽ tiên thi khối thân thể này rồi! Đúng là một tên

cương thi biến thái đáng sợ!

Nguyệt Ngọc vội lôi kéo Tiêu

Tiêu chạy lấy người, đi đến chỗ hẻo lánh mới thấp giọng nói, “Chuyện c*̉a

huynh c*̀ng Hình Thất ca ca ngàn vạn lần không được để cho Vân ca biết!

Nếu không ngay cả nãi nãi cũng không thể nào cứu được huynh đâu!”

Tiêu Tiêu cắn cắn môi, “Suy nghĩ

c*̉a hắn đúng là có vấn đề. Ta cùng Hình Thất là phu thê, muốn lên

giường còn phải thông qua sự đồng ý c*̉a hắn sao?!”

Nguyệt Ngọc trầm mặc lúc lâu

mới nhẹ nhàng tiếp lời, “Thê tử duy nhất c*̉a Vân ca chính là Tiểu Điệp.”

Hả? Tiêu Tiêu hóa đá.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.