Chương1

Chương 1

Sặc…

Nhóc con này là ai, sao lại cứ nhìn

chằm chằm vào ta như vậy chứ. Tiêu Tiêu thấy hơi khó chịu, liền trừng mắt nhìn

lại. Bỗng nàng xoa xoa thái dương, cảm giác đầu đau như búa bổ.

“Ha ha, đau đầu rồi hả…”

Thằng nhóc hai mắt lóe sáng lấp

lánh: “Vậy là phải rồi, cô mới bị xe cán vào đầu, qua một hồi nữa sẽ hết đau

thôi.”

Tiêu Tiêu sôi máu, thằng nhóc con

cái nhà ai, dám ngu ngốc chọc giận ta hử hừ hừ…

“Ha ha, chuyện này.., lỗi chủ yếu

là do ta đã có chút lầm lẫn…, thực ra thì cô vẫn còn sáu mươi năm dương thọ,

nhưng lại bị ta hại cho không còn.”

Hả, thần kinh tên nhóc này chắc hẳn

có vấn đề rồi.

“Cho nên, để sửa sai, đúng ra bây

giờ ta phải đưa cô quay trở về với thân xác của cô.”

Cái gì vậy, nghe nó nói cứ như

chuyện hoàn dương thì phải.

“Nhưng mà … thôi, thân xác cô cũng

chẳng còn đầu nữa nên ta nghĩ chắc cô cũng không cần nữa đâu.”

Lảm nhảm cái gì vậy, không thể nói

ngắn gọn được sao, chờ ngươi nói xong ta sẽ cho ngươi biết lễ độ.

“Bây giờ khó ở chỗ không có thân

xác thích hợp để hoàn dương cho cô.”

Nhóc con này kiếp trước chắc hẳn là

Đường Tăng đây.

“Có điều, cô cũng không phải trường

hợp bị nhầm lẫn duy nhất, ngoài cô ra thì cũng có một trường hợp khác, nàng ta

vốn phải sống thêm được một tháng nữa mới chết, nhưng do sự cố nên hồn mới lìa

khỏi xác.”

Hừ hừ, ta xem ngươi rốt cục định

lải nhải bao lâu nữa, Tiêu Tiêu hít một hơi thật sâu, trước mắt phải nhịn cái

đã.

“Cho nên, cô cứ nhập tạm vào thân

xác của nàng ta, qua một tháng rồi tính sau.”

Xong rồi hử? Tiêu Tiêu nhếch nhếch

miệng, mỉm cười nói: “Ý của ngươi không phải là một tháng sau ta lại phải chết

đi thêm lần nữa chứ.”

“Ha ha…” thằng nhóc cười ngây ngô “Đây chỉ là biện pháp tình thế, biện pháp tình thế… ha ha…Ta cam đoan lần sau

chết cô sẽ không có một chút cảm giác đau đớn nào, chắc chắn là êm êm, ái ái

khoan khoái như thần tiên… ha ha…”

“Ta cóc cần, nhà ngươi ở đâu? Cha

mẹ ngươi là ai, làm sao mà không quản lý được con mình! Để nó đi chọc ghẹo

người khác thế hử!!! Ngươi, tuổi còn nhỏ mà không chịu học hành lại đi lừa gạt

người ta, vui vẻ lắm phải không?!”

Tiêu Tiêu khẽ cười nham hiểm, thò

tay phải ra nhéo lỗ tai của nó, miệng cũng không ngừng nói tiếp: “Ngươi thật là

đáng chết, đại tỷ ta ghét nhất là bị người khác đùa giỡn, đừng tưởng rằng ngươi

là một tên nhóc thì ta sẽ lưu… ái?”

Giọng quang quác của nàng vừa mới

vang lên chợt tắc nghẽn lại, không phải chứ…Đầu đầy hắc tuyến…?! Tại sao có thể

như vậy! Lại thử hạ tay xuống thấp, vẫn không có cảm giác… sau lưng bắt đầu

lạnh run, Tiêu Tiêu thấy dường như có đợt gió lạnh thổi tràn qua.

“Không cần phải ngạc nhiên như vậy,

cô chết rồi mà, đương nhiên cũng không còn xúc giác.” Thằng nhóc cười hì hì

nói: “Tin ta đi, cô chết rồi, thật sự chết rồi.”

“Hình như ngươi rất vui thì phải…”

Tiêu Tiêu nghiến răng nghiến lợi.

Thằng nhóc lập tức làm ra bộ mặt

mếu máo: “Không có, ta bị cấp trên mắng rất thảm, cho nên mới phải vội vã bù

đắp sai lầm mà.”

“Nhảm nhí”, Tiêu Tiêu trừng mắt với

nó: “Ngươi cho rằng ta sẽ nghe lời ngươi sống một tháng sau đó lại tiếp tục

chết thêm lần nữa sao.”

“Ta nói cô cứ yên tâm đi mà, cam

đoan lần sau cô chết sẽ tuyệt đối không đau. Hơn nữa, nàng ta là con nhà giàu

có, nếu cô muốn, trong một tháng này cô có thể hưởng hết mọi vinh hoa phú quý,

sống nhàn nhàn nhã nhã, chẳng tốt a. Đến khi chết lại không có cảm giác đau

đớn, nhiều lợi quá ha, những người khác đều không có phúc khí này đâu.”

“Không được! Ta cứ như vậy mà chết

đi thì mẹ của ta phải làm sao bây giờ! Mẹ ta một mình gian gian khổ khổ nuôi

nấng ta khôn lớn, ta chết đi, ngươi nghĩ mẹ ta làm sao mà sống nổi?! Ta phải

trở về! trở về!!!”.

“Này… kỳ thật cô phải chết cũng bởi

bà ấy trên xe cứ ôm khư khư lấy cô không dời, cho nên chờ cô vừa đi, ta lập tức

sẽ gạch tên bà ấy ở địa phủ, an bài chuyển thế cho bà ấy sang kiếp khác. Sửa

chữa sai lầm.”

“Không phải chuyện của ngươi…” Mẹ,

răng nanh Tiêu Tiêu kêu ken két: “Ai cho phép ngươi dám thay ta lo liệu hết hậu

sự của mẹ ta…”

“Đó là chuyện bình thường thôi, ta

nhất định sẽ an bài cho mẹ cô thật tốt, như vậy cô có thể an tâm sống lại rồi

chứ.”

Sặc!, không hoàn dương còn có thể

làm sao…Tính tính toán toán ... Liếc mắt, Tiêu Tiêu lúc này mới hùng hổ hét

lên: “Được rồi, cho ta sống lại đi!”

Một lát sau..

“Hô, đã xong.” Thằng nhóc xoa xoa

thái dương, chớp mắt một cái, thân thể của nó bỗng cao lớn hơn nhiều, trở thành

một mỹ nam tử trưởng thành. Hắn thật khôn ngoan, ai có thể ra tay với một thằng

nhỏ được chứ. Làm quỷ sứ cũng đâu có dễ a.

Bị gạt! Bị cái tên nhóc con kia lừa

rồi!!!


Woa, gia đình này đúng là lắm tiền

nhiều của, thật dễ chịu ha.

Chỉ có điều!... Nàng mới chỉ là một

đứa trẻ 3 tháng tuổi, có thể hưởng thụ được thứ gì chứ!!!

Tiêu Tiêu muốn mắng người nhưng

khóe miệng chỉ phùng lên được như cái phao. Nàng muốn đấm ngực để phát tiết

nhưng hai tay căn bản không gần được ngực, trong lòng thật ấm ức a.

Chỉ một tháng thôi, ta phải cố

nhịn!

Tiêu Tiêu còn đang ngẫm nghĩ, chợt

có một bộ mặt to tướng xông đến: “Cún con, nào, Bảo Bảo ngoan của cha.”

Ặc cái như đầu heo thật mất cảm

tình, một tháng tới đều phải nhìn thấy cái đầu heo này sao, càng nghĩ càng thấy

mình đáng thương quá oa…

“Ba thương, ba thương, con gái à…”

“Nguyệt huynh đệ, đến đây, xem khuê

nữ của ta nè, lão bà của ta thật là không chịu kém cạnh ai bao giờ, bà ấy sinh

toàn nam hài, giờ vất vả lắm mới sinh được một nữ oa, huynh nhất định phải tới

nhìn một cái mới được hahaha.”

Tiêu Tiêu vừa khóc vừa ngắm cái tên

Nguyệt huynh đệ này, nhìn hắn chẳng đẹp trai chút nào, mặt không chút biểu cảm,

ngay cả ánh mắt cũng không hề dao động, giống như người chết a. Loại đầu gỗ này

sao lại xưng huynh gọi đệ với tên đầu heo kia chứ, thật là kỳ quái.

Mệt mỏi quá a, làm trẻ con thật là

phiền phức, khóc vài tiếng liền mệt muốn chết, chờ ngủ đủ rồi sẽ tiếp tục

nghiên cứu một chút về quan hệ của hai tên này. Bất quá chưa kịp đợi nàng tìm

hiểu rõ ràng, tên đầu gỗ đã đi mất, đúng là hắn tới cũng lầm lầm lũi lũi mà đi

cũng lầm lầm lũi lũi, chẳng ra làm sao cả.

Qua khoảng trên dưới mười ngày,

Tiêu Tiêu đưa ra kết luận, tên đầu heo kỳ thật là người rất tốt, điển hình

chứng minh là hắn quyên tiền sửa đường, xây nhà cho những tên khất cái làm chỗ

cư ngụ, thường xuyên phát cháo và phát lương thực, hắn được gọi là đại thiện

nhân ở nơi này. Đương nhiên đây cũng chỉ là nghe nói, ai biết được là thật hay

là giả, trong các tiểu thuyết văn học bình thường đại thiện nhân đều không muốn

tiết lộ danh tính, không phải sao. Nhưng dù sao tên đầu heo cũng thật sự rất

yêu thương nàng, coi nàng đúng là bảo bối, động một chút lại đến hôn nhẹ vào má

Bảo Bảo, tuy rằng đối với nàng chuyện này là vô cùng khó chịu…

Ngoài ra còn một việc nữa, đó là

nàng đã biết nàng đang ở niên đại nào: Tống, một triều đại không có tên tuổi a…

Chẳng biết kẻ nào, vào một đêm

nguyệt hắc phong cao [*]

nguyệt hắc phong cao: thời điểm trăng vắng sao thưa, gió nổi bốn bề rất thích

hợp để làm chuyện mờ ám, không bị trăng làm lộ bóng, không sợ để lại dấu vết.

Tiêu Tiêu rất không may bị hắn bắt

đi. Trong lòng vô cùng xúc động, nàng thực sự rất hưng phấn. Bắt cóc tống tiền.

Bắt cóc tống tiền! Rốt cục ta cũng có ngày hôm nay!

Thế nhưng thực ra cũng chẳng có gì

thú vị, nằm ngây ngốc trong căn nhà tranh tồi tàn rách nát hơn chục ngày, làm

sao mà vẫn chẳng có ai đến đón nàng vậy. Ban đầu còn rất hưng phấn nhưng sau đó

nhanh chóng cảm thấy vô cùng nhàm chán. Trong lòng chỉ muốn biết, rốt cục đến

khi nào thì mới ta chết a…một tháng không phải sắp qua rồi sao.

“Thế nào rồi?” Một giọng nói quen

thuộc vang lên, a, chính là kẻ hôm đó bắt nàng tới. Tiêu Tiêu cố gắng ngóc đầu

lên nhìn nhưng nhìn mãi mà không thấy gì.

“Hình gia, con nhóc khỏe lắm.”

“Mang đi.”

Khuya khoắt như vậy còn đem nàng đi

dâu a, mấy người này đều cứ thích hành động vào lúc đêm hôm khuya khoắt. Sặc…

không cần nghĩ cũng biết chẳng phải là chuyện tốt.

Oái, đây không phải nhà nàng sao,

không đúng, là nhà của tên đầu heo… Đúng là ánh lửa cao ngút trời, những tiếng

gào khóc kêu thét vang dậy xung quanh. Thật náo nhiệt a.

“Trương bá bá, ông vẫn khỏe chứ?”

Đầu heo ngẩn ngơ: “Ngươi là… Tích...không?

Là cháu sao Tích Nhi, ngươi… này…”

“Ha ha… không tưởng tượng nổi sao.”

Gã tên Tích Nhi kia xem ra là người

quen cũ của đầu heo, chỉ là không biết đầu heo đã làm cái gì có lỗi với hắn..

“Ngươi hại chết cha ta, thân là nhi

tử, ta không nên báo thù sao.”

Cái gì mà đại thiện nhân gì đó thì

ra cũng chẳng phải tốt đẹp gì, trong tiểu thuyết cũng đều như vậy. Xem ra tên

đầu heo béo phì não toàn mỡ này chắc chắn là đã làm chuyện gì đó hại người rồi.

“Ngày hôm nay ta cũng cho ngươi nếm

thử cảm giác thống khổ nhìn người thân của mình ra đi ngay trước mắt.”

“Phụ thân ngươi âm mưu chiếm đoạt

gia sản nhà ta, ta bắt hắn trình lên quan phủ có gì là sai. Hôm nay ngươi bắt

nữ nhi của ta, giết thê thiếp của ta thì còn gì là đạo lý.” Đầu heo vô cùng căm

giận.

“Nếu không phải vì ngươi, phụ thân

ta làm sao lại phải chết ở trong nhà lao, ta cũng không phải biến thành cô nhi.

Ngươi sai ở chỗ lẽ ra không nên báo quan bắt phụ thân ta.”

Tiêu Tiêu nháy mắt mấy cái, hic,

đây chẳng phải là tự gây nghiệt sao, còn trách đầu heo cái rắm à. Tên này mặt

mũi không tệ nhưng sao lại cố chấp không chịu hiểu lý lẽ như thế.

Đầu heo thở dài: “Năm đó ta tuổi

trẻ khí thịnh, chưa suy xét thấu đáo, đã khiến cho hắn phải chết thảm, nhưng ta

có ý định đón ngươi về Trương phủ, chính ngươi đã bỏ đi, còn oán ta điều gì.”

“Hừ, ta làm sao có thể ở cùng với

kẻ thù giết cha, ngoài cách bỏ đi ra ta còn có thể làm gì được nữa!”

“Tích Nhi, việc này là do một mình

ta gây nên, vì sao ngươi sao lại làm hại thê thiếp của ta, ngươi có oán giận

thì cứ trút tất cả lên đầu ta, đừng tiếp tục làm khó cho bọn họ.”

Sặc… Đầu heo, ông thật là … không

có khí phách gì cả!

“Không được, ngày hôm nay ta muốn

cả nhà ngươi phải chôn cùng cha ta ha ha ha!”

Bỗng nhiên, một đoản đao sáng

choang đặt lên cổ Tiêu Tiêu, lạnh nha – này, tên Tích Nhi này chắc chắn tâm lý

có vấn đề, khẳng định là tên bn th. Nàng nghĩ lại, đúng rồi, qua một tháng

là đến hạn nàng phải chết. Nếu đúng như vậy thì chính là chết tại đây. Được,

nàng gật đầu nắm chặt tay.

Tiêu Tiêu làm ra bộ dạng thấy chết

không sợ, Địa phủ, ta tới đây – đầu nàng duỗi thẳng về phía trước.

“Choang!” Dao đâu? Nàng trợn mắt,

oái? Không phải là mẫu thân của nàng đang ôm nàng đây sao, không ngờ bà ta còn

biết võ công. Nếu có thể cướp được người từ tên tay tên họ Hình vậy võ công hẳn

là không tồi nha.

Nhất thời đao quang kiếm ảnh ngập

trời, Tiêu Tiêu nhất thời cảm thấy đầu óc choáng váng, cảm giác bực bội, đừng

đánh nữa,đừng đánh nữa, chờ ta chết rồi các ngươi lại tiếp tục đánh!

“Há!” Mẫu thân bỗng bị thương, trên

lưng toàn là máu. Aizz… vừa ôm con nhỏ vừa đánh, thắng được mới là lạ..

“Chung bá!” Bỗng bà vung tay lên,

Tiêu Tiêu chỉ kịp hét lên một tiếng đã thấy mình bay thẳng vào nằm gọn trong

tay Chung lão quản gia.

“Phu nhân!” Tiếng kêu của đầu heo

thê thảm giống như heo bị chọc tiết… Tiêu Tiêu giương mắt, vẻ mặt hắn xanh mét,

trên đầu đầy mồ hôi lạnh, miệng méo xệch, không đứng dậy nổi. Tiêu Tiêu tiếp

tục nhìn, tay trái mẫu thân bị chém trúng một kiếm, khóe miệng rỉ máu, bị

thương rất nặng.

Tại sao có thể như vậy?! Tiêu Tiêu

ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, vì bảo vệ cho nàng sao, cũng bởi vì nàng mới bị

thương sao. Tới lúc hoàn hồn lại, chỉ thấy bên người đao kiếm không ngừng vung

lên, Chung bá oán hận trừng mắt nhìn tên họ Hình nọ, vung lên một chiêu “cạch”.

Tên họ Hình thân thủ nhanh nhẹn tránh thoát, bỗng trên mặt bị một thứ gì đó bắn

vào, hai mắt hắn liếc nhanh qua Tiêu Tiêu. Được lắm, dám nhổ nước miếng lên mặt

ta, con nhóc này thật to gan.

Tiếp đó, Chung bá bá liền sử dụng

tuyệt chiêu, đánh cho tên họ Hình kia vô cùng khó khăn chống đỡ. Thật đáng tiếc

Chung bá vẫn thua, bởi vì cái tên Tích Nhi kia xông vào hỗ trợ tên họ Hình nọ,

Hai đấu một, lập tức Tiêu Tiêu lại rơi vào cánh tay cứng như sắt của tên họ

Hình.

Tên họ Hình cúi đầu nhìn chằm chằm

nàng một lúc lâu, làm hại trái tim nàng đập loạn xạ, nhìn cái gì vậy, không

phải chỉ là nhổ nước miếng thôi sao. Sau đó Tiêu Tiêu lại cầu khẩn trong lòng,

mau ra tay mau ra tay, để cho ta chết nhanh lên. Thật là, trước khi chết lại

còn phải chịu loại tra tấn tâm lý này nữa a…Ta hận!!!

“Hình Thất!” Giọng nói của Tích Nhi

vang lên “Trương bá bá, ngươi nhìn cho kỹ đây, ha ha…”

Tên này sẽ dùng hình thức nào đây,

a, hẳn là sẽ dùng tay siết chặt cổ họng Tiêu Tiêu, nàng vui đến phát cuồng, mau

bp cht ta đi~ mau bp cht ta đi.

Hình Thất nhíu mày, con nhóc này

trông có vẻ như vô cùng hưng phấn, giống như rất khát khao được chết, thật lạ

lung. Hắn bỗng luyến tiếc không muốn động thủ, quay lại nói với người đằng sau

“Ta muốn nó.”

Cái gì? Không thể! Huynh phải nên

bp cht ta mới đúng, đừng quên vừa rồi là ai nhổ nước miếng vào mặt huynh, là

ai đã hại huynh bị thương, là ai đã hại huynh phải tối tăm mặt mũi, không cần

đâu mà, mau bp cht ta điiiii! Tiêu Tiêu phản đối trong lòng, Ta muốn chết a.

TT^TT

“Hình Thất?!” Tích Nhi nhìn hai mắt

nàng, lại nhìn nhìn Hình Thất: “Tùy ngươi.” Rồi quay đầu lại nói: “Trương bá

bá, con gái của ông tốt số, có điều, ông cũng không có phúc khí được thấy nàng

ta trưởng thành đâu.” Nói xong bóng người chớp lên, hướng tới ngực đầu heo tung

một chưởng.

Bất quá chưởng lực không đánh trúng

được đầu heo, đầu gỗ bỗng nhiên ở đâu xuất hiện, mặt không đổi sắc quét qua mấy

chiêu làm Tích Nhi phải lùi về sau N bước: “Ngươi là ai?”

Đầu gỗ làm lơ không trả lời, lập

tức xuống tay với Hình Thất, Tiêu Tiêu liền bay đến trên tay hắn

Tiêu Tiêu mặt không hề biến sắc,

không ngờ tên đầu gỗ này cũng quá lợi hại đi. Không được, nàng ở trên tay hắn

như vậy thì sẽ không có một chút cơ hội chết nào. Nàng không cần a.

Bên này Tiêu Tiêu kêu than, bên kia

vẫn đang ác đấu. Mắt nàng hoa lên, tâm trí cũng choáng váng.. Vậy là xong rồi..

Cuối cùng, Tích Nhi cũng xuống Địa

phủ gặp phụ thân hắn, Hình Thất thất bại liền sớm bỏ chạy.

“Nguyệt huynh…” Đầu heo khóe mắt

ngấn lệ, chắc là đang cảm kích lắm a..

“Ta đến chậm.” Đầu gỗ thản nhiên

buông một câu, liền mang Tiêu Tiêu ném vào trong lòng đầu heo, đi tới bên cạnh

người bị thương.

Tiêu Tiêu lúc này càng nghĩ càng

đau lòng, làm sao mà nàng muốn chết cũng khó như vậy, không khỏi bi thương

trong lòng “Oaaa…”

“Á...!” Đầu heo bị dọa nhảy dựng

lên, hai tay buông ra bịt lấy tai.

Tiêu Tiêu rốt cục cũng được như ý.

Khi mở mắt ra lần nữa, có một cô bé

đang nhìn nàng chằm chằm, con mắt lóe sáng lòe lòe.

Tiêu Tiêu nhìn nhìn, xem xét đối

phương một chút, làm sao mà nhìn lại có vẻ quen mắt vậy nhỉ: “Tên nhóc con chết

tiệt kia đang ở đâu, ta muốn tìm hắn tính sổ!”

Tiểu cô nương nuốt nuốt nước miếng “Chuyện của cô tạm thời do ta tiếp nhận, hắn làm sai, bị phạt điều chuyển tới

nơi khác rồi.”

“Láo thật, Lại dám trốn hả! Đáng

ghét!” Tiêu Tiêu quơ quơ nắm tay, “Đừng để ta thấy ngươi, gặp một lần đánh

một lần!%¥%%&*#¥”.

“Có phải đã tìm được cơ thể thích

hợp cho ta rồi không?”

“Vẫn chưa…”

“Cái gì? Vẫn chưa sao!”.

“Bất quá, tạm thời có một thân thể

có thể dùng tạm trong ba tháng.”

Tiêu Tiêu liếc nhìn tiểu cô nương “Không phải lại là một đứa trẻ con nữa chứ?!”

“Tuyệt đối không phải, là con gái

của Lưu Thủ Đức tại Khai Phong phủ, mười tám tuổi!”

“A… Khai Phong phủ a… Là cái Khai Phong Phủ kia ấy hả”

Tiểu cô nương ngạc nhiên nhìn nàng một cái, ai biết là Khai Phong phủ nào

chứ, mặc kệ: “Đúng đúng, chính là Khai Phong phủ đó!”

“Mười tám tuổi, đúng vậy chứ, không phải lại lừa ta chứ…” Nàng làm ra một

bộ mặt hung ác “Gạt ta ngươi sẽ thảm lắm đó” +_+

“Không có, không có, mười tám tuổi! Thật mà!”.

Tiêu Tiêu hếch ngực: “Này, còn chờ gì nữa, làm ta sống lại đi!”

Qua một khoảng thời gian.

Chỉ còn lại tiểu cô nương người đầy

mồ hôi lạnh, xoay xoay thân mình một chút, cơ thể biến đổi, mỹ nam tử lại xuất

hiện. Lại tống khứ thành công nàng ta đi được một lần nữa. Nàng ta quay lại

trần gian rồi, vẫn còn năm mươi chín năm chín tháng, dương thọ của nàng ta cũng

dài quá đi, cứ tiếp tục như vậy thì khi nào mới hết đây, haizzzzzz…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.