Chương 6

“Hoa đào -- Băng Nhược Húc, ta muốn quay về.” Lấp đầy

chiếc bụng rồi, Man Tiểu Tri thấy mau mau trở lại trên núi vẫn có vẻ an toàn

hơn, quýnh lên, không cẩn thận đem họ tên Băng Nhược Húc kêu lên, vội vàng thu

chiếc miệng nhỏ lại, hy vọng hắn không nghe thấy.

“Hoa đào?” Hắn lặp lại nói. Trời lạnh như thế, nàng

muốn xem hoa đào?

Có chút cứng ngắc cười cười,“Không có việc gì, ta là

nói chúng ta có thể quay về không?” May mắn là hắn không hiểu ý nghĩa của hoa

đào.

“Ngươi đều mua đủ rồi sao?” Băng Nhược Húc không để ý

nhiều, hắn cũng là có điểm phiền, dọc theo đường đi đều bị người nhìn chằm chằm

xem, cảm giác thực không thoải mái, làm cho tay hắn ngứa muốn giết vài người để

bớt giận.

“Rồi, chúng ta đi thôi.” Man Tiểu Tri dắt tay hắn,

mang theo hắn hướng cửa phòng đi.

Tay kia, nho nhỏ, mềm, ấm áp, hắn không khỏi đem tay

nàng cầm thật chặt, tùy ý nàng nắm chính mình, còn âm thầm cao hứng một chút.

Hai người một bước ra khỏi thành, vừa vặn cùng một đôi

nam nữ chạm mắt nhau.

Khóe miệng Băng Nhược Húc vốn dĩ đang tươi cười phút

chốc biến mất, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng có điểm khinh thường.

Man Tiểu Tri mẫn cảm phát hiện có điều không thích

hợp. Đôi nam nữ này nàng chưa từng gặp qua, cùng lắm là nhìn quần áo đoán bọn

họ xuất thân bất phàm, nàng có vẻ buồn bực khi thấy phản ứng của Băng Nhược

Húc.

Thoạt nhìn nữ tử kiều mỵ dựa vào nam nhân bên cạnh,

đôi mị nhãn kinh ngạc hơi hơi trợn to, ánh mắt chuyển qua nơi bàn tay giao nhau

của hai người, môi đỏ mọng cong lên,“Không nghĩ tới có người cũng chạm vào được

Băng đại phu a.” Tiếng nói cũng giống như vẻ kiều mị bên ngoài mềm mại thốt

lên.

Thanh âm này...... con ngươi Man Tiểu Tri co rút lại

phóng to âm thanh nũng nịu này từng nghe qua một lần, không cách nào để quên,

nàng là quận chúa đến Y Lư chữa bệnh.

Không dấu vết đánh giá một chút người trước mắt, xem

nàng mặt mày hồng hào, mị nhãn như tơ, như thế nào xem cũng không giống bệnh

nhân a, đây là có chuyện gì a?

Băng Nhược Húc buông tay nàng ra,“Đúng vậy, thật sự là

khéo, Thái Thành nhiều người, không nghĩ tới ngươi sẽ xuất hiện tại nơi nhiều

người thấp kém hơn ngươi như vậy.” Trong lời nói mang theo châm chọc.

Man Tiểu Tri nghe không hiểu, xem sắc mặt quận chúa

nàng cũng không hiểu, tuy rằng nàng không biết Băng Nhược Húc nói gì đó đắc tội

đối phương, nhưng trong nháy mắt vẻ mặt kiều mị của quận chúa trở nên có chút

âm ngoan, làm cho nàng không tự chủ trốn sau lưng hắn. Dù sao mọi người tạo

nghiệp mọi người chịu, là lời nói của hắn gây họa,, nàng tránh ở phía sau hắn

thực bình thường.

Tiểu ngốc nghếch còn rất sợ chết nha! Băng Nhược Húc

thấy nàng trốn phía sau hắn cũng không tức giận hay phiều toái, chỉ đối với

động tác của nàng, loại rùa đen rút đầu này cảm giác thú vị sâu sắc, hắn biết

nàng nhận ra nữ nhân trước mắt là ai.

Quận chúa cười mềm mại đáng yêu,“Băng đại phu, ngài

sao lại nói ra những lời này? Ta đến đây dùng cơm, chẳng phải chuyện bình

thường sao?”

Băng Nhược Húc thời điểm này lười không muốn cùng nàng

nói chuyện,“Có lẽ. Đi trước một bước, cáo từ.” Kéo Man Tiểu Tri, hắn không có

hứng thú cùng nàng diễn trò, ngay cả chắp tay đều lười, trực tiếp quay đầu mà

đi.

Quận chúa ở lại sắc mặt ngưng trọng,“Hừ, Băng Nhược

Húc, tốt nhất nhanh ngậm miệng ngươi lại, bằng không đừng trách bản quận chúa

vô tình.”

Nam tử bên cạnh nàng từ đầu tới đuôi không nói được

một lời, chính là nhìn hướng họ rời đi, mâu quang chớp động, có chút kích động

cũng có chút cảm khái.

“Đi thôi.” Quận chúa âm thầm ghi nhớ giờ phút này, nói

với nam tử bên cạnh.

“Vâng.” Nam tử mềm nhẹ che chở nàng, hai người cùng

nhau hướng một gian sương phòng khác đi đến.

Dọc theo đường đi, Man Tiểu Tri không mở miệng hỏi

hắn, đến khi hai người trở lại trên núi, nàng vẫn không mở miệng hỏi.

Cầm lấy vải, nàng đang ở trong phòng Nhược Húc vì hắn

mà đo lường, chuẩn bị giúp hắn làm vài bộ quần áo cho mùa đông, một đôi tay làm

việc không ngừng.

Có đôi tay non mềm nhỏ bé không ngừng vuốt chính mình,

hắn tự nhiên hưởng thụ thật sự, nàng sờ lần toàn thân từ trên xuống dưới.

“Ngươi không hỏi?” Hắn còn tưởng rằng sau khi trở lại

trên núi, tiểu ngốc nghếch sẽ khẩn cấp truy vấn chuyện tình lúc trước, không

nghĩ tới nàng cũng chưa hé răng.

Đang vội vàng nhớ kỹ số đo của hắn, Man Tiểu Tri nghe

được thanh âm của hắn, nghi hoặc ngẩng đầu.

“A?” Trong lòng nàng vội vàng tính phải làm xiêm y gì

cho hắn, căn bản là không cẩn thận nghe hắn nói.

Hoa Đào tinh tuy rằng có gương mặt hoa đào, nhưng mặc

quần áo không phải trắng thì là đen, hơn phân nửa không có thêu hoa gì phiền

phức, chỉ mới vừa mua một bộ màu ngà, ở trên thêu hình trúc rất đẹp, không biết

có thể làm cho Hoa Đào tinh đừng tà mị như vậy hay không.

Rút bút trên tay nàng ra, Băng Nhược Húc ngồi xuống

trước mắt nàng, ngón trỏ xoa xoa dưới cằm nàng,“Ngươi không muốn hỏi ta?” Tiểu

ngốc nghếch thật là một chút lòng hiếu kỳ cũng không có, cùng nữ nhân khác thực

không giống nhau.

Vốn dĩ còn buồn bực hắn nói là có ý tứ gì, nhưng nghĩ

kĩ lại , nàng đã biết.

“Huynh không phải bảo ta đừng hỏi sao?” Lúc trước thời

điểm quận chúa đến đây, nàng liền hỏi qua hắn, quận chúa rốt cuộc sinh bệnh gì,

nhưng là hắn một chút cũng không tiết lộ, vậy nàng còn hỏi cái gì?

“Ngươi cảm thấy nàng có bệnh sao?” Thật không hổ là

hắn coi trọng tiểu ngốc nghếch, tuy rằng sợ chết một chút, nhưng đầu óc cũng có

điểm thông minh.

Nhàm chán! Man Tiểu Tri ánh mắt lý lộ ra ý này, cúi

đầu cầm lấy giấy Tuyên Thành bên cạnh, dùng bút lông ở họa lên chút cây

trúc.“Không có.” Nàng nói chuyện.

Sức quan sát của nàng luôn luôn mạnh nhất trong nhà,

đại tỷ cùng tiểu đệ mặc dù có thân thể khỏe mạnh, đầu óc thông minh, nhưng quan

sát của hai người đều không bằng nàng, có thể là do nhiều năm sinh bệnh, làm

cho nàng từ nhỏ liền mẫn cảm hơn so với người khác, thấy gương mặt quận chúa,

nàng liền nhận thấy được Băng Nhược Húc không muốn cho nàng biết nguyên nhân.

“Tiểu ngốc nghếch, ngươi biết.” Hắn có thể khẳng định

điểm ấy.

Man Tiểu Tri buông bút, có chút lo lắng nhìn hắn,“Như

vậy không có việc gì sao? Y Lư hoặc là ngươi?” Nàng đương nhiên nhìn ra được,

vị quận chúa kia mặt mày hồng hào, trên người quần áo tuy rằng rất dày, vẫn dấu

không được cái bụng nhô ra, nàng căn bản không phải có bệnh, mà là mang thai!

Sau thời Tùy, dân phong dần dần tiến bộ, quần áo cùng

cử chỉ của nữ tử càng lớn mật, thậm chí sinh con trước khi kết hôn cũng không

ít, chuyện này bất luận ở dân gian hoặc quan to quý nhân đều coi là cấm kỵ,

thiên kim tiểu thư, gái bán hoa vẫn có quan niệm trinh tiết, nếu có nữ nhi chưa

xuất giá mà có bầu, đều là lén giải quyết.

Mà quận chúa nàng thân thể cao quý, lại không gả mà có

bầu, cũng biết là cố ý trốn đến nơi này dưỡng thai, bình thường nếu như thế,

hơn phân nửa là các nàng đã định ra việc hôn nhân, ngày sau khả năng phải gả

cho nam tử bối cảnh hiển hách, nam tử ban nãy đi theo quận chúa kia, hẳn chính

là phụ thân của thai nhi trong bụng nàng.

Việc này không lớn không nhỏ, nếu quận chúa kia sau

khi dưỡng thai liền rời đi, vậy sẽ không vì Y Lư rước lấy phiền toái, nếu sau

này muốn giết người diệt khẩu, thì phải đúng là phiền toái lớn.

Nghĩ trước nghĩ sau, Man Tiểu Tri cũng biết nguyên

nhân khiến sắc mặt quận chúa đại biến khi đó, còn không phải tại nam nhân trước

mắt này không có việc gì làm đi chọc người hay sao, không nói thẳng, lại ám chỉ

nàng mang thai còn dám đi ra cho người khác xem, hơn nữa ngữ khí khinh miệt,

tất nhiên là làm cho người ta không thoải mái.

“Có thể có chuyện gì? Nàng nếu muốn khi dễ ta, vậy cứ

đến đây.” Hắn căn bản là không đem nàng đặt ở đáy mắt, một cái quận chúa nho

nhỏ, có thể có năng lực gì? Chỉ bằng nàng, còn chưa đủ tư cách đụng tới một

cọng lông của hắn!

Hắn là người rảnh rỗi không có việc gì làm thích làm

những việc bốc đồng, Man Tiểu Tri cũng lười nói với hắn, bất quá cũng nhân

chuyện này nàng nghĩ đến chuyện ở khách sạn bị uy h**p.

“Trước lúc chúng ta đến nơi đây, không phải có ở khách

sạn dừng chân sao?” Nàng nhớ rõ, hắc y nhân bắt mình, có nhắc tới hai chữ vương

gia này.

Không nghĩ tới trí nhớ nàng tốt như vậy...... Băng

Nhược Húc nhíu mày. Chuyện mấy tháng trước còn nhớ rõ ràng như vậy!

“Như thế nào?” Nắm tay nhỏ bé của nàng lên đặt trên

tay, nhàm chán đem đùa nghịch.

Ăn đậu hủ ăn riết nên nghiện rồi mà! Man Tiểu Tri thở

dài, tùy theo hắn.

“Hắn nhắc tới vương gia, là có ý gì?”

Băng Nhược Húc nhăn mặt cúi đầu xuống,“Nha, hơn một

năm trước, có vương gia bảo ta trị bệnh cho tiểu thiếp của hắn, ta lười cứu, bỏ

đi, không lâu sau đó, vương gia kia vẫn phái người đuổi theo ta.”

Tính tình này của hắn, thật sự không nên học y!“Sư phụ

huynh năm đó tại sao lại không dạy huynh học độc a?” Nàng thật sự cảm thấy rất

kỳ quái, lấy cá tính Băng Nhược Húc, nếu học độc, cũng sẽ không rước lấy một

đống nợ này, học y, cũng không thích cứu người, khó trách đắc tội một đống

người.

“Ta cũng hỏi qua vấn đề này.” Hắn cười hì hì nói.

“Sư phụ huynh nói như thế nào?”

“Ông ấy nói, chính là bởi vì ta không thích cứu người,

mới muốn dạy ta y thuật, như vậy mới có hứng thú.” Hắn lúc trước cũng là không

phục lắm, nhưng mà...... Nhìn người trước mắt, hắn hiện cảm thấy có điểm may

mắn lão nhân năm đó dạy là y thuật.

Man Tiểu Tri liếc mắt xem thường. Không biết nên nói

thầy trò này sao nữa? Không biết thượng bất chính hạ tắc loạn sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.