Chương 12: End

Trước mặt Băng Nhược Húc là một tiểu nam hài có bộ

dáng rất giống hắn, hắn đang suy nghĩ nên đánh bay đi hay không.

Mới nghĩ vậy thôi, Man Tiểu Tri đã lên tiếng, “Húc,

không cho phép chàng đánh con thiếp”. Nàng từ trong phòng bước ra, trên tay ôm

một tiểu oa nhi.

“Nương!” Tiểu nam hài vừa nhìn thấy mẫu thân, cao hứng

nhào tới ôm chân nàng.

Bé thích nương nhất, cha rất đáng ghét, lần nào cũng

giành lấy nương, không đem nương cho hắn.

“Tiểu tử ! Ta đánh ngươi!”Thấy hành động của con, lí

trí Băng Nhược Húc bị cắt đứt, giơ tay lên chạy theo.

Một lớn một nhỏ chạy vòng vòng trước mặt Man Tiểu Tri,

làm cho nàng vừa bực mình vừa buồn cười. Trượng phu quấn lấy nàng, ngay cả đứa

nhỏ cũng không chịu nhường, làm cho con và hắn mỗi ngày phải giành nhau.

Nhẹ nhàng đặt tiểu nhi tử trong lòng vào nôi, ban đầu

Húc không chịu cho nàng sinh thêm một đứa nữa cùng hắn giành nữ nhân. Nhưng con

một rất tịch mịch, nàng làm nương thật sự không đành lòng, lén mang thai tiểu

nhi tử này.

Băng Nhược Húc bị chọc tức, trong lòng nghĩ khó khăn

lắm đứa con lớn mới được năm tuổi, hắn đã phải giành giật nữ nhân này, hiện tại

lại thêm một đứa nữa.

“Ai nha, nương, cha muốn khi dễ con!” Tiểu nam hài bị

cha nắm cổ, tìm cứu binh đến hỗ trợ.

“Tiểu tử nhà ngươi!” Băng Nhược Húc nhìn con lúc ẩn

lúc hiện làm hắn hoa cả mắt.

“Húc” Man Tiểu Tri tiến đến đem con lớn thoát khỏi ma

chưởng của trượng phu.

Toàn gia lại náo loạn một hồi lâu, Băng Nhược Húc thật

sự trở mặt, đem tiểu nhi tử đang ngủ nhét vào lòng đại ca nó, đem hai đứa tiểu

quỷ chướng mắt đá ra khỏi phòng.

“Chàng thật là!” Nàng cười đến híp mắt.

Ôm nàng vào lòng, tựa đầu nàng vào vai hắn, “Nàng chỉ

biết có con” Ngữ khí trách móc.

“Bởi vì bọn chúng là con của thiếp và chàng mà” Man

Tiểu Tri lắc đầu.

Năm ấy, nàng gả đến Trường An như người nhà mong muốn,

nhưng mà ở được vài ngày, Húc liền nhanh chóng mang nàng về Y Lư.

Sau khi về Y Lư, nàng gặp một người không ngờ đến,

chính là đại thúc ở trong lao nói chuyện với nàng rồi đột nhiên biến mất.

Sau này nàng mới biết được, đại thúc kia cũng là sư

phụ của Húc, là lão nhân trong miệng hắn, lúc trước cố ý đi xem đồ đệ tuyển thê

tử như thế nào, kết quả thật vừa lòng.

Năm sau, nàng sanh đứa con lớn, nàng thật hạnh phúc,

trượng phu vẫn yêu nàng như vậy, cả ngày cùng con tranh giành nàng.

“Không được, nàng yêu nhất là ta, đúng không?” Băng

Nhược Húc quấn quít lấy muốn nàng nói rõ ràng.

Man Tiểu Tri ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn mỹ trước

mắt, hôn lên môi hắn, “Đương nhiên rồi , đời này thiếp yêu nhất chính là Hoa

Đào tinh này, thiếp yêu nhất Tà Ngọc thần y”

Đôi mắt thâm thúy khẽ chớp, Băng Nhược Húc quyến luyến

hôn.

“Ta cũng vậy, ta yêu nhất là tiểu ngốc nghếch của

ta......” Tình sinh ý động, hai người ôm nhau lửa nóng bỏng dâng lên hừng hực.

Ngoài cửa --

“Nương, mở cửa nhanh lên đi, đệ đệ đang khóc!” Tiểu

nam hài chưa từ bỏ ý định quấy rối, tiểu oa nhi trong lòng đang khóc nháo.

“Oa oa oa......”

“Nương, mở cửa nhanh lên đi mà......” Tiểu nam hài

nghiêm mặt. Đệ đệ a, đệ đừng khóc, ta cũng rất muốn khóc!“Nương!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.