Chương78: Mỹ nữ a mỹ nữ, lưu manh a lưu manh

Phỏng chừng ông trời bồi thường việc tôi bị sét đánh,

ngay buổi chiều hôm đó, bạn học Đồng Diêu liền đến phòng khám bệnh của tôi.

Tôi dùng sức nháy mắt mấy cái, nói: “Xương bọt biển

lại gãy rồi?”

Đồng Diêu đi đến trước mặt tôi, đem ánh mắt nhìn chằm

chằm vào ngực tôi, cười đến vô lại, đánh

trả: “b* ng*c lại bị rút lại rồi?”

Vài ngày không thấy, miệng lưỡi đứa nhỏ này có tiến bộ

rồi, chạm đúng vào nỗi đau của tôi.

Nghĩ đến việc hai cái bánh bao của tôi bị co rút, lòng

tôi tràn ngập ưu sầu, ảm đạm, chỉ có thể giống như tiểu đệ đệ bị mềm nhũn vậy,

tê liệt ngồi trên ghế, lấy cằm đập cái bàn.

“Khách hàng tặng quà, ta nghĩ người có thể sử dụng.”

Đồng Diêu đem đồ vật đặt trước mặt tôi.

Tập trung nhìn, phát hiện có bột bí đỏ Paul&Joe[1].

Không tồi không tồi, tôi đang cân nhắc xem có cần đi

mua một hộp không, thì hắn đã đem tặng tôi rồi.

Nể mặt giá trị của mấy món đồ này, tôi quyết định tha

thứ cho Đồng Diêu về việc dám vũ nhục b* ng*c của tôi.

“Đúng rồi, hôm nay mục đích của ngươi đến đây chỉ là

để tặng ta cái này?” Tôi hỏi.

“Không, một bằng hữu khai trương quán Bar, muốn mời ta

đến ủng hộ, ta thấy ngươi gần đây cũng quá nhàn rỗi, định rủ ngươi cùng đi.”

Đồng Diêu dương dương tự đắc hất cằm: “Thế nào, buổi tối có rảnh không?”

“Buổi tối ta thật sự bận.” Tôi mở phấn bí đỏ, nhẹ

nhàng đùa nghịch.

“Có chuyện gì?” Đồng Diêu dương dương lông mi.

“Có hẹn” Tôi nói.

“Cùng tình nhân bí ẩn hẹn hò?” Đồng Diêu nở nụ cười,

mỗi lần cười khóe miệng bên phải cũng đều nhích cao hơn một chút.

Kỳ quái chính là nhìn thấy lại không cảm thấy quái dị,

ngược lại có một loại hương vị độc đáo riêng.

“Ngươi làm sao biết ta gần đây không gặp gỡ được đối

tượng thích hợp chứ?” Tôi cố ý giỡn với hắn.

Lúc ấy, Đồng Diêu đứng trước cửa sổ, khi nghe tôi nói

vậy, hắn quay đầu lại, trong mắt nổi lên chút ý cười như có như không.

“Ta chính là biết như vậy.” Hắn nói.

Tôi cảm thấy được, nhất định là trên cái trán của tôi

có khắc rõ hai chữ “Thặng nữ” (gái

ế),trách sao người ta không biết.

Nghĩ như vậy, lòng tôi phút chốc ảm đạm.

Vì thế, tôi lại bắt đầu dùng cái cằm gõ bàn.

“Ngươi cho dù có gõ ra một cái hố thì cũng vô dụng

thôi.” Đồng Diêu kéo tôi dậy, nói: “Đi nào, đi ăn cơm trước, sau đó tìm chỗ nào

uống rượu.”

“Ngươi mời?” Tôi nâng mí mắt hỏi.

“Ngươi tưởng rằng mình nên hỏi vấn đề này sao?” Đồng

Diêu kéo cà vạt xuống, hơi hơi nghiêng đầu xuống, làm vài lọn tóc đen buông

xuống trán, phất qua phất lại.

Quả thật mọi người đã quen thuộc quá rồi, có lần nào

tôi đi ăn cùng với hắn mà phải móc ra một phân tiền nào đâu?

Vì thế, tôi liền cầm điện thoại, gọi Sài Sài tới, vốn

định gọi thêm Kiều bang chủ, nhưng lão nhân gia người ta còn phải lo trừ bạo an

dân a, không tìm được người chỉ có thể kêu thêm nhóc ăn mày cho đủ số.

Cơm no rượu say, chúng tôi cùng ngồi trên xe Đồng

Diêu, tới quán bar của bạn hắn.

Quán bar tọa lạc ở khu vực phồn hoa, quy mô còn khá

lớn, bất quá không nghĩ cũng biết, đám người cùng lăn lộn với Đồng Diêu, có mấy

người là dân thường thiện lương đâu.

Đi vào trong, phát hiện bên trong trang trí thật sự là

xa hoa, có nét cách điệu riêng.

Trên đài cao, một đám các chị em thân hình bốc lửa

đang nhảy, làm cho không khí nóng lên như có lửa.

Dù sao khi tôi đi vào, liền nghĩ tới việc ngập trong

vàng son, xa hoa trụy lạc cộng thêm việc đốt tiền.

Ở nơi này tiêu phí một đêm, có lẽ bằng cả một tháng

lương của tôi.

Bởi vì Đồng Diêu có thẻ VIP, nên phục vụ liền dẫn

chúng tôi trực tiếp tới phòng thuê của VIP.

Trong lúc chờ đồ ăn vặt cùng rượu đưa lên, một người

đàn ông tiến vào, cười nói: “Đồng ca, ngươi đến rồi?”

Tôi tập trung nhìn vào, phát hiện người nọ nhìn thật

quen mắt, lại nhìn vành tai phải của hắn, nhất thời nghĩ tới.

Này không phải là người mà mấy tháng trước, lúc ở bờ

sông bị tôi lầm là kẻ cướp bóc cường gian kia sao?

Đệ đệ bông tai nhìn thấy tôi, sửng sốt một chút, lập

tức nói: “Tỷ tỷ, ngươi cũng tới đây.”

Nhìn hắn miệng còn ngọt như vậy, tôi cũng thật cao

hứng, liền thuận miệng hỏi: “Gần đây thế nào?”

Ai ngờ nghe vậy, Bông tai đệ đệ sắc mặt liền trắng

bệch, lập tức đem hai chân kẹp chặt lại, theo bản năng bắt tay đặt ở đ*ng q**n

phía trước, cứng ngắc cười: “Không tồi, không tồi, ta đã, ta đã bắt nó làm

thẳng rồi...Tỷ tỷ không cần lo lắng.”

Dĩ nhiên là tưởng rằng tôi hỏi thăm tới việc tiểu đệ

đệ nhà hắn rồi.

Tôi thật sự thất vọng, không ngờ Bông tai đệ đệ là

người có tư tưởng xấu xa giống y chang tôi.

“Đồng ca, ngươi mang theo tỷ cùng bạn bè uống rượu vui

nhé, có chuyện gì thì gọi ta một tiếng là được.” Bông tai đệ đệ nhìn qua hình

như khá vội.

“Đều là người một nhà, cũng không cần phải khách khí,

chính mình đi đón tiếp khách khác đi” Đồng Diêu nói.

“Hóa ra quán bar này do hắn mở?” Chờ Bông tai đệ đệ đi

rồi tôi liền hỏi.

“Hắn xem như là có một nửa cổ phần.” Đồng Diêu đem

rượu mở ra và rót.

“Kia còn một nửa cổ phần thì thuộc về ai?” Tôi tò mò.

“Đại ca cấp trên.” Đồng Diêu thản nhiên nói.

Hắn còn quen biết cả những người này? Tôi nhíu mày.

“Không quen, nhưng là ra ngoài buôn bán, cũng có lúc

tiếp xúc.” Đồng Diêu nhẹ nhàng nói: “Hơn nữa, kinh doanh quán bar, không có chỗ

dựa, làm sao có thể làm ăn tốt?”

Kỳ thật tôi cũng hiểu, Đồng Diêu làm việc kinh doanh,

tam giáo cửu lưu[2] đều

phải nhận thức. Chẳng qua, bình thường khi hắn ở trước mặt chúng tôi luôn cợt

nhả, tựa như hồi còn trung học vậy.

Cũng có thể do ở trước mặt chúng tôi nên hắn không bố

trí phòng vệ.

“Đừng thất thần nữa, đến chơi oẳn tù tì nào” Đồng Diêu

hôm nay thật rất cao hứng: “ Đêm nay phải đánh ngã cả hai người bọn ngươi.”

Vì thế, tôi, Sài Sài cùng nhóc ăn mày bắt đầu cùng hắn

quyết đấu.

Đồng Diêu lúc đầu cùng nhóc ăn mày chơi xúc xắc, không

đến mấy phút, nhóc ăn mày đã uống tới mặt đỏ rực.

Tuy rằng trong phòng thuê ánh đèn rất mờ ảo nhưng

khuôn mặt thủy nộn của hắn, nhìn thật mê người, làm tôi và Sài Sài dùng sức

nhéo hai má hắn.

Tiếp theo, Đồng Diêu cùng Sài Sài quyết đấu, chơi

“Mười lăm hai mươi”, tuy rằng Sài Sài là cao thủ trong trò này, nhưng so với

Đồng Diêu cái loại lăn lộn trong tửu trì nhục lâm, cấp bậc vẫn còn hơi kém, kết

cục, cũng bị ép uống đến say mèm, cùng nhóc ăn mày ngã lên ghế sô pha.

Xem gánh nặng cách mạng giờ đang đặt trên vai một mình

tôi rồi.

Tôi xắn tay áo, bắt đầu cùng Đồng Diêu bước vào trận

quyết chiến của đệ nhất cao thủ.

Đương nhiên, đệ nhất cao thủ đều có cách chơi của đệ

nhất cao thủ.

Chúng tôi gọi đùa là “Lưu manh mỹ nữ cảnh sát quyền”.

Đồng Diêu hai tay bọc trước mặt, thẹn thùng kêu “Mỹ nữ

a mỹ nữ”

Cùng lúc đó, tôi đưa hai tay đánh úp về phía meo meo

hắn, ch** n**c miếng kêu ”Lưu manh a lưu manh”.

Mỹ nữ chịu khổ bị lưu manh vũ nhục.

Bạn học Đồng Diêu đem một bát rượu lớn uống xuống.

Ván hai.

Đồng Diêu làm ra dáng bên hông rút ra khẩu súng, hùng

dũng oai vệ hiên ngang kêu “Cảnh sát a cảnh sát”.

Mà cùng lúc đó, tôi lấy hai tay vuốt cằm mình, lấy vẻ

kiều mỵ rất đáng đánh kêu “Mỹ nữ a mỹ nữ”

Cảnh sát không qua được ải mỹ nhân.

Đồng Điêu lại đem một bình rượu lớn uống cạn.

Ván ba.

Tôi làm bộ rút từ bên hông một chút, giả bộ như cầm

súng, hô: “Cảnh sát a cảnh sát”.

Bạn học Đồng Diêu lần này vận khí không tồi, lại bảo

chính là mỹ nữ.

Biết rằng mình thua, tôi ngửa cổ, uống hết một bát

rượu lớn.

Sau khi uống xong, tôi có nghi vấn: “Ngươi làm sao lại

không ra lưu manh? Chẳng lẽ ngượng ngùng làm ra cái loại tư thế hạ lưu giống

ta?”

Đồng Diêu khẽ nhấc khóe miệng bên phải, cười như mùa

xuân hoa nở, làm mềm lòng người.

Hắn hơi hơi nghiêng đầu, nhìn tôi.

Mà tôi, cũng đồng thời nhìn về hắn.

Lông mày, đậm vừa đúng, ánh mắt mang ý cười thâm sâu, cái

mũi, phác họa thành độ cong thẳng đẹp, cánh môi gợi cảm khiến tay tôi ngứa

ngáy, muốn vươn tay ra v**t v* dọc theo môi hắn.Mặt của hắn, mờ ảo tựa như áng

mây mùa xuân, mang theo một màu sắc tươi đẹp xấu xa.

Tôi đang lúc thưởng thức đến mê mẩn, lời nói Đồng Diêu

truyền đến: “Ngực của ngươi thật sự quá nhỏ, ta làm sao có thể hạ thấp tiêu

chuẩn để tay ta đi bắt lấy chứ?”

“Tên nhóc có xương bọt biển lỗi thời như nguơi còn dám

đến nói ta?” Tôi khinh thường.

Đồng Diêu dựa vào phía sau, hai chân bắt chéo, tay

phải khoát lên sô pha sau lưng, tay trái để trên đầu gối, ngón tay thon dài,

khớp xương rõ ràng nhàn nhàn gõ.

Trong mắt hắn, giờ phút này mang theo loại ánh sáng mê

ly mà tao nhã.

“Cho nên mới nói, chúng ta cũng coi như là cá mè một

lứa rồi.” Đồng Diêu đề nghị: “Không bằng chúng ta đề ra một cái ước định đi.”

“Ước định cái gì?” Tôi rót một chén rượu, hỏi hắn.

Ánh mắt Đồng Diêu hơi chớp động, trên khuôn mặt hiện

lên vẻ u tĩnh và thần bí của bóng đêm: “Nếu chúng ta đều tới 35 tuổi còn chưa

có đối tượng, liền dứt khoát kết hôn với nhau… Ngươi nghĩ sao?”

Nghe thế, tôi một tay chống má, suy nghĩ.

Nghiêm túc mà suy nghĩ.

Thật sự nghiêm túc mà suy nghĩ.

35 tuổi, hẳn là cái tuổi tịch mịch, có lẽ khi đó, tôi

thật sự đã kết hôn rồi.

Tôi đem ánh mắt nhìn trên người Đồng Diêu dò xét. Nhìn

thấy khuôn mặt hắn tràn đầy kiều diễm phong lưu, nhìn thấy khóe miệng hắn cười

xấu xa, nhìn cặp chân dài của hắn. Bộ da này không tồi, phối với tôi thì tuyệt

đối là tôi chiếm tiện nghi.

Trọng yếu hơn là, có lốp dự phòng này, mười năm sau

này của tôi không cần quá lo lắng, dù sao đến cuối cùng của cuối cùng vẫn còn

cái Đồng Diêu, không đến mức trở thành bà cô già.

Nghĩ vậy, tôi hướng phía Đồng Diêu vươn ngón tay út,

nói: “Đến, nghéo tay làm chứng, một trăm năm không được thay đổi!”

Đồng Diêu mỉm cười giơ ngón tay út cho tôi, nụ cười

kia hơi có chút ý tứ thâm trầm.

Ngay lúc ngón tay cùng chạm vào nhau, tôi bỗng nhiên

nhớ tới cái gì, đột nhiên hỏi han: “Đúng rồi, hồi cấp ba, có phải là người đem

sách vật lý của ta ném ra ngoài cửa sổ không?”

Đồng Diêu không rõ hỏi lại: “Cái gì?”

Tôi cắn răng nanh, nhẹ nhàng hô hấp, cố gắng nhớ lại “Lần trước lúc họp lớp, ta đứng ở ban công trước cửa lớp chúng ta, bỗng nhiên

nhớ lại, là ngươi đem sách vật lý của ta ném xuống hay là ta đem sách vật lý

của ngươi ném xuống? Ta nhớ rõ chúng ta chưa từng cãi nhau mà, sao có thể động

thủ đến mức đó?”

“Cũng không phải”, Đồng Diêu cầm lấy chén rượu, uống

một ngụm, sau đó nhìn xuyên qua chất lỏng màu hổ phách ấy, nhìn tôi: “Là ta tự

ném sách vật lý của mình xuống dưới.”

Tôi vỗ mạnh hai tay, nói: “Ta nhớ là có chuyện này mà…

aiz, ngươi tại sao lại muốn ném vậy?”

Đồng Diêu khẽ hạ lông mi, che khuất đi lưu quang trong

mắt.

Hắn nói: “Ta cũng quên rồi.”

Như thế là kết thúc cuộc đối thoại rồi.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, Bông tai đệ đệ hoang mang

rối loạn đi vào, nói: “Đồng ca, thật là không phải, mới nhận được tin tức, Đại

Đao ở khu đông muốn tới phá nhiễu. Không hay là, Vân ca hôm nay cũng mang theo

huynh đệ tới đây, phỏng chừng hai bên có thể sẽ muốn loạn một hồi. Phiền toái

mọi người đi trước một bước, tránh cho một lúc nữa đánh nhau sẽ dọa các tỷ tỷ

đây.”

Tuy rằng tôi phi thường thích xem đánh nhau, nhưng chỉ

có giới hạn trong TV thôi. Cái cảnh đứt tay đứt chân, máu văng tứ phía trong

hiện thực vẫn là chịu không nổi.

Kết quả, tôi vội vàng đem nhóc ăn mày cùng Sài Sài

đánh thức.

Ai ngờ hai người tỉnh lại lại mắc tiểu. Sài Sài chiếm

toilet trong phòng thuê, mà nhóc ăn mày chỉ có thể đi toilet công cộng bên

ngoài.

Tôi đem đồ đạc thu thập xong, liền phát giác chính

mình cũng bắt đầu muốn đi tiểu, liền chạy tới toilet gõ cửa, thúc giục Sài Sài.

Ai ngờ nữ nhân kia lại nói mình đang đại tiện, còn lâu mới ra. Không có biện

pháp, tôi chỉ có thể theo bước nhóc ăn mày, chạy tới nhà vệ sinh công cộng. Ai

ngờ vừa đi vào cửa chính toilet, liền thấy nhóc ăn mày giống như nhìn thấy quỷ

từ bên trong vọt ra.

Tôi một phen lôi kéo hắn, nhíu mày hỏi: “Ngươi làm sao

thế?”

Nhóc ăn mày vừa muốn nói gì đó, nhưng ánh mắt nhìn

thoáng qua phía sau tôi liền bật người cuống cuồng, dùng hết sức để thoát khỏi

bàn tay đang nắm quần áo của hắn.

Đáng tiếc là, tôi lúc ấy cũng dùng hết khí lực, gắt

gao giữ lấy hắn.

Lúc này, tôi nghe phía sau truyền đến một cái giọng

trầm thấp uy nghiêm: “Đứng lại!”

Rõ ràng thấy là đang nói với nhóc ăn mày.

Tôi thuận theo thanh âm đó mà nhìn thì thấy một người

đàn ông.

Hành lang với ngọn đèn u ám, tôi cũng không nhìn rõ

ràng, nhưng mà, người nọ thực sự có một đôi mắt lợi hại như chim ưng, làm cho

tôi kinh sợ đứng tại chỗ.

Thân hình của hắn cao lớn cường tráng, toàn thân tản

ra một loại hắc ám, hơi thở của vương giả.

Thừa dịp tôi đang thất thần, nhóc ăn mày bỗng nhiên

đem tôi hướng người kia đẩy tới, tiếp theo giống như con thỏ đồng bằng, nhanh

như chớp đào tẩu.

Tôi bị đẩy như vậy, lập tức mất cân bằng, thẳng tắp

hướng về lồng ngực người to lớn kia.

Cảm giác đầu tiên của tôi là cơ thể người này quả thật

là cứng!

Nhưng giây tiếp theo, người này lại khiến cho tôi

biết, cơ thể hắn thực mềm --- so với đá cẩm thạch.

Ý của tôi là, hắn cư nhiên không biết thương hoa tiếc

ngọc, thuận thế liền đẩy tôi xuống đất.

Mông của tôi, thế là cùng mặt đất thân mật tiếp xúc.

[1]

Một loại mỹ phẩm đắp mặt của Hồng Kong.

[2]

Tam giáo cửu lưu: đủ mọi hạng người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.