Chương151: Phiên ngoại về Ôn Phủ Mịch: Phủ Mạc Tịch Mịch (Xoa dịu cô đơn) (6)

  1. Phiên ngoại

về Ôn Phủ Mịch: Phủ Mạc Tịch Mịch (Xoa dịu cô đơn) (6)

Ôn Phủ Mịch đã quay trở về ngắm nhìn Hàn Thực Sắc vào

năm cô vừa mới đi làm

Hắn đi đến bệnh viện, lén lút đứng bên ngoài phòng

khám, giống như một tội phạm hèn mọn, nhìn cô.

Cô đang cười, nói chuyện với đồng nghiệp rất vui vẻ

Nụ cười đó như ánh mặt trời, dường như đã khôi phục

lại sự rực rỡ trong quá khứ

Có lẽ, Ôn Phủ Mịch nghĩ, không có hắn, Thực Sắc sẽ

thật sự vui vẻ hơn nhiều, rất nhiều.

Hắn khắc sâu nụ cười của Hàn Thực Sắc trong lòng, sau

đó, rời đi.

Thời gian gột bỏ vẻ non nớt bên ngoài của con người

từng chút một, chỉ còn lại sự lắng đọng của những hồi ức đong đầy

Chớp mắt, đã qua sáu năm.

Sáu năm cũng không quá lâu, nhưng đối với Ôn Phủ Mịch

mà nói lại giống như đã trải qua nửa đời người

Cuối cùng, hắn cũng hoàn thành việc học hành

Bởi vì thành tích xuất sắc nên giáo sư rất cố gắng

khuyên nhủ hắn ở lại trường, nhưng Ôn Phủ Mịch từ chối

Hắn muốn trở về nhìn xem.

Nhìn cha mẹ, nhìn bạn bè, nhìn… Hàn Thực Sắc

Không cần gặp mặt, chỉ nhìn thôi là tốt rồi, chỉ cần

biết tình hình hiện tại của cô là tốt rồi

Nhưng mà, sau khi trở về, mẹ Ôn nói cho hắn biết Hàn

Thực Sắc vẫn còn độc thân

Nghe vậy, tâm tư Ôn Phủ Mịch có sức sống hơn một chút

Cô vẫn chưa gặp được người kia.

Vậy, mình còn có cơ hội không?

Tâm trí không cách nào ngừng suy nghĩ, Ôn Phủ Mịch

không kiềm chế được chính mình, dưới sự giúp đỡ của mẹ của Hàn Thực Sắc, hắn đi

gặp Hàn Thực Sắc.

“Ngươi đã quay về” Hàn Thực Sắc bình tĩnh hỏi

Giọng điệu của cô thật bình thản, dường như tất cả hận

thù cùng yêu thương đều đã tan biến, chẳng qua chỉ còn lại một vài mảnh vụn,

chắp vá lại cũng không thành cái gì.

Cô nói rất nhiều, rất nhiều lời không liên quan, tất

cả đều là những lời dùng để nói với người xa lạ.

Hắn và cô, đã xa lạ đến như thế sao?

Ôn Phủ Mịch nắm chặt chén trà trong tay, rốt cuộc cũng

lấy được can đảm, ngắt ngang lời của Hàn Thực Sắc

Hắn phải nói ra tâm ý của mình, hắn muốn nói với Hàn

Thực Sắc rằng hắn còn yêu cô, vẫn luôn yêu cô, hắn muốn cầu xin cô… cho hắn một

cơ hội nữa, hắn muốn bảo đảm, vĩnh viễn, vĩnh viễn, vĩnh viễn, sẽ không làm tổn

thương cô nữa

Nhưng mà, hắn còn chưa kịp mở miệng, một người đàn ông

giống như gió lốc đã kéo Hàn Thực Sắc đi.

Đó là một người đàn ông cường tráng, quyết đoán, Ôn

Phủ Mịch biết, người đàn ông kia thích Hàn Thực Sắc

Dưới sự giúp đỡ của cha mẹ hai bên, Ôn Phủ Mịch và Hàn

Thực Sắc gặp mặt nhau

Bọn họ đi trên con phố dài chứa đầy hồi ức, nhưng mà —

“Nơi này đã thay đổi rất nhiều… Rất nhiều thứ đã không

còn thấy nữa” Hàn Thực Sắc nói như thế

Đúng vậy, rất nhiều thứ giữa bọn họ đã biến mất

Nhưng mà, Ôn Phủ Mịch không muốn từ bỏ, bởi vì đã từ

bỏ quá sớm, nên mới mất đi Hàn Thực Sắc nhiều năm như thế, mà bây giờ, hắn

không thể giẫm lên vết xe đổ

Hắn nhớ rõ, Hàn Thực Sắc thích nhất là ăn nước đá bào

của một ông chủ quán trên con phố dài này, cho nên, vài ngày qua hắn đã tìm

kiếm xung quanh, rốt cuộc mua được một chén nước đá bào giống như năm đó

Hắn vui vẻ đưa cho Hàn Thực Sắc, nhưng mà, toàn thân

cô lại toát lên sự tức giận lạnh lùng

Cô hỏi hắn vừa rồi đã đi đâu

Ôn Phủ Mịch nhớ lại, lúc nãy An hinh

hẹn gặp hắn ở quán cà phê, hắn nghĩ cô có chuyện quan trọng muốn nói nên hắn

đi.

Nhưng An Hinh chỉ nói chuyện phiếm

Đây vốn là một chuyện rất quang minh chính đại, nhưng

Ôn Phủ Mịch không muốn Hàn Thực Sắc lại nghe thấy cái tên An Hinh, cho nên, hắn

giấu diếm

Thế nhưng, chuyện này lại như một cây kim đâm chọc làm

vỡ tung toàn bộ lửa giận chồng chất nhiều năm qua của Hàn Thực Sắc

Lúc này Ôn Phủ Mịch mới hiểu được, hắn đã làm Hàn Thực

Sắc tổn thương nghiêm trọng ra sao

Hắn làm cô tổn thương rất sâu sắc

Thì ra, Hàn Thực Sắc không hề tốt, nụ cười của cô vẫn

có bóng ma

Từ nhà Hàn Thực Sắc đi ra, Ôn Phủ Mịch đi đến quán

bar, chính là quán bar phát sinh hiểu lầm lúc trước

Lần này là hắn say

Cảm giác say thật kỳ diệu, cả thế giới dường như không

hề tồn tại

Nhưng mà, trong sự hư vô lại tồn tại một cái tên —

Thực Sắc

Hắn cứ lẩm bẩm nói cái tên này, một lần lại một lần.

Lúc Ôn Phủ Mịch tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trong

nhà, còn An Hinh đang ngồi ngay bên cạnh hắn

Trong mắt của cô là sự thẳng thắn bộc trực rõ ràng

Cô chậm rãi giải thích với hắn, nói với hắn về chuyện

62 bức thư, cũng nói với hắn rằng chính mình đã kể cho Hàn Thực Sắc nghe tất cả

mọi chuyện

Ôn Phủ Mịch im lặng lắng nghe, rất lâu sau, cuối cùng

mới hỏi: “Tại sao bây giờ lại nói ra?”

“Bởi vì, đêm qua, ta cuối cùng cũng hiểu được trong

lòng của ngươi chỉ có một mình Hàn Thực Sắc… Chỉ có cô ấy” Ánh mắt của An Hinh

thật cô đơn

Đúng vậy, mọi người đều cô đơn

Sau đó, cô rời đi

Tiếp đó, Hàn Thực Sắc hẹn Ôn Phủ Mịch ra ngoài

Địa điểm là ngay trước cửa hàng nước giải khát lạnh

kia

Ngồi trên bậc thang, bọn họ rất bình tĩnh nói rõ ràng

tất cả mọi chuyện

Giữa hai người trở nên rất lý trí, đó là điềm báo

trước cho sự kết thúc của một tình yêu.

Bởi vì tình cảm chính là mờ ảo mê loạn

Mà bọn họ lại rất tỉnh táo, bởi vì tình cảm mãnh liệt,

không phải đối phương là không được, đã trôi qua rồi

Đột nhiên, Hàn Thực Sắc kích động tát Ôn Phủ Mịch một

cái thật mạnh

Ôn Phủ Mịch đứng im không nhúc nhích, lẳng lặng chấp

nhận

Cho dù Hàn Thực Sắc cầm dao đâm mình, hắn cũng sẵn

lòng tự nguyện chấp nhận

“Ôn Phủ Mịch, ngươi đã từng yêu ta, phải không?”

“Không phải đã từng yêu, không chỉ là đã từng yêu, ta

vẫn… vẫn, luôn yêu ngươi”

Bọn họ hôn nhau

Nhưng nụ hôn kia, có dấu hiệu biệt ly

Ôn Phủ Mịch biết, bọn họ đã kết thúc, kết thúc hoàn

toàn

Không phải bởi vì hận, không phải bởi vì yêu, không

phải bởi vì oán, cũng không phải hối hận, mà là bởi vì… Bọn họ đã thay đổi.

Hàn Thực Sắc, cô rốt cuộc đã biết được người mình cần

là ai

Thứ cô muốn, hắn không cho được

“Thực Sắc, chúng ta đã kết thúc hoàn toàn… Phải

không?” Ôn Phủ Mịch hỏi

Hàn Thực Sắc gật đầu, thay câu trả lời, động tác cúi

đầu thật kiên quyết, không hề có sự do dự

Lần này, bọn họ đã thật sự chính thức kết thúc.

“Phủ Mịch, cám ơn ngươi” Sau khi nói như thế, Hàn Thực

Sắc rời đi

Hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của hắn

Hắn vẫn ngồi tại chỗ, để mặc gió lạnh thổi, mãi cho

đến khi bóng dáng Hàn Thực Sắc biến mất tại góc đường

Sau đó, hắn ngồi ở vị trí mà Hàn Thực Sắc vừa ngồi

Vừa rồi hắn thấy Hàn Thực Sắc luôn v**t v* bậc thềm đá

Hắn cúi đầu, dưới ngọn đèn yếu ớt thấy được rõ ràng

những chữ ở trên bề mặt

Phủ Mịch, ngươi mau tới đi

Chữ do dùng hòn đá nhỏ khắc lên, đã bị thời gian xói

mòn, rất mờ nhạt

Nhưng Ôn Phủ Mịch vẫn nhìn thấy rất rõ ràng, đêm năm

đó, có một cô gái vẫn ngồi ở chỗ này cho đến khi trời sáng.

Cô lẩm bẩm nói: “Phủ Mịch, người mau tới đi”

Nhưng mà, từ đầu đến cuối, hắn cũng không hề xuất hiện

Trong đêm hôm đó, hắn đã hoàn toàn mất cô

Gió trở nên dịu dàng hơn, giống như một đôi tay, vỗ về

hai má hắn, vỗ về sự cô đơn của hắn

Ôn Phủ Mịch nhắm mắt lại, trong bóng tối, hắn nói khẽ “Thực Sắc, tạm biệt”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.