Chương15: Mộng lạ không ngừng

Nói xong, bạn lớp trưởng của tôi ngẩng cao đầu, ưỡn

ngực, bước những bước hiên ngang rời đi.

Lưu lại ông thầy vật lý đang hôn mê bất tỉnh, miệng

sùi bọt mép.

Từ đó về sau, tôi học được khôn rồi, chỉ cần ông thầy

vật lý bắt đầu mắng tôi, tôi liền chạy vội đến phía bạn lớp trưởng, than thở

khóc lóc, châm ngòi ly gián, nói lão vật lý lại bắt đầu mắng tôi là thứ học

sinh rác rưởi.

Cuối cùng, bạn lớp trưởng mỗi lần đều giúp tôi báo

thù, xông đến phòng giáo vụ, đại chiến ba trăm hiệp cùng với ông thầy vật lý,

mỗi lần đều làm ông ấy tức đến hộc máu ba thùng.

Sau khi lặp đi lặp lại rất nhiều lần, ông thầy vật lý

vì thân thể khỏe mạnh của bản thân mà suy nghĩ, từ đó về sau xem tôi như không

khí.

Cuối cùng, cuộc sống thanh xuân vườn trường của tôi và

Ôn Phủ Mịch lại khôi phục như bình thường

Mỗi lần tan học, chúng tôi sẽ ngồi ở quán nước trước

cổng trường, nói vài chuyện lảm nhảm, đương nhiên, phần nhiều là tôi nói.

Ôn Phủ Mịch không thích nói chuyện lắm, nhưng hắn sẽ

chăm chú lắng nghe, khiến cho tôi cực kì có cảm giác thành tựu.

Chỉ là, từ đầu tôi đã luôn muốn phân tích tính cách

thích yên tĩnh của hắn, cứ luôn hỏi hắn, mẹ ngươi đối xử với ngươi không tốt

phải không, lúc nhỏ có phải ngươi đã từng bị mắc chứng bệnh u buồn hay không,

trong nhà ngươi có phải đã từng trải qua biến cố gì đó à?

Hắn lắc đầu, nói không có, gia đình ta rất bình

thường, tại sao ngươi lại hỏi vậy?

Tôi thở dài, nói, trong phim thần tượng không phải đều

diễn như vậy sao, ngươi vốn là một tên nhóc sáng láng hoạt bát, nhưng vào vào

khoảng 10 tuổi, gia đình xảy ra biến cố, từ đó ngươi liền đem bản thân phong bế

lại. Nhưng rồi sau đó, ngươi gặp phải một người con gái ngây thơ, hoạt bát lại

tam bát (bà

tám)như ta, không cầm lòng được mà yêu thích cái cảm giác

ấm áp trên người ta, tiếp theo đó là dưới một loạt tình tiết xảy ra, ngươi đối

với ta cởi mở trái tim, nói ra câu chuyện của bản thân mình, lời dạo đầu có thể

là, từ trước kia, có một tên nhóc, ba của hắn tìm một người mẹ mới, hoặc là mẹ

của hắn tìm một người ba mới… balabala. Sau đó ta liền nhìn vào gương mặt giống

như được điêu khắc của ngươi, hỏi, Ôn Phủ Mịch, tên nhóc đó là ngươi có phải

không? Lúc đó, toàn thân ngươi hoặc là lông mi ngươi sẽ run lên, thật không ngờ

ta lại thông minh như thế, cũng không biết tại sao lại muốn nói với ta những chuyện

này, cuối cùng, ngươi im lặng, tiếp theo, ta liền đi đến, đau lòng mà ôm lấy

ngươi, nói, Ôn Phủ Mịch, tất cả đều đã qua rồi, thật đó, tất cả đều đã qua rồi,

ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi, không đi đâu cả. Cuối cùng, ngươi phát hiện, thì

ra trên thế gian này, người hiểu ngươi nhất chính là ta, vì vậy chúng ta ở dưới

bầu trời đêm đầy sao ước nguyện lời thề tình yêu, ta luôn cảm thấy câu chuyện

của chúng ta lẽ ra phải phát triển như vậy mới là vương đạo a.

Nghe vậy, Ôn Phủ Mịch lắc đầu bất đắc dĩ nói, ngươi

vẫn là nên ít xem phim truyền hình đi.

Trong ba năm đó, tôi với Ôn Phủ Mịch chưa bao giờ cãi

nhau, có lúc tôi thật là vô vị quá rồi, muốn tìm hắn cãi nhau để bồi dưỡng chút

tình cảm, nhưng lần nào hắn cũng không thèm để ý đến tôi, hại tôi cứ một mình diễn

hai vai, cuối cùng chỉ có thể bỏ cuộc.

Mỗi lần sinh nhật tôi, hắn đều sẽ hỏi tôi, nói đi,

ngươi thích quà gì?

Ánh mắt tôi lóe ra dâm quang, nuốt nước miếng, nói, ta

muốn thân thể của ngươi.

Hắn dùng ngón tay búng vào trán tôi, nói, ta nói thật,

nghiêm chỉnh chút đi.

Tôi thập phần oan ức, bởi vì chắc chắn là tôi nói thật

Trước đây lúc chưa ở cùng hắn, tôi đã bắt đầu ý dâm

với thân thể của hắn, bây giờ ở cùng nhau rồi, ngày ngày tai kề tóc kết, lại từ

đầu tới cuối cũng không thể tiến vào chủ đề chính được, tôi nhẫn nhịn rất khó

chịu a.

Nhưng mà, Ôn Phủ Mịch cũng xem như là một đứa trẻ

ngoan, mà lại giống y như tôi, là xử (nam/nữ),chỉ

từ động tác hôn môi của hắn là biết rồi.

Thời gian chúng tôi ở bên nhau lúc trung học, chuyện

vượt quá chừng mực nhất chính là hôn môi.

Đương nhiên không phải ở trường học rồi, lúc ở trường

học, hai đứa tôi đến tay còn ngại nắm.

Địa điểm chúng tôi luyện tập hôn môi, chính là phòng

của tôi lúc nghỉ hè.

Lúc đó, cha mẹ tôi đều tự động rời đi, để cho chúng tôi

có không gian tự do phát triển.

Lúc bắt đầu, tôi nghĩ là họ tin tưởng chúng tôi sẽ

không làm bậy, ai ngờ thì ra bọn họ muốn lưu lại không gian để thành toàn cho

chuyện tốt của chúng tôi.

Mẹ tôi bắt đầu từ lúc đó thật tỉ mỉ giảng cho tôi nghe

những chuyện cần chú ý, còn nói, con gái à, lầu đầu tiên là rất khổ sở, nhưng

mà chỉ giống như bị chó cắn một ngụm thôi, nhẫn nhịn một chút liền qua, con xem

Phủ Mịch lớn lên xinh đẹp như vậy, thật đúng là kỳ quan của nhân loại nha, bị

nó cắn một cái con cũng không phải là chịu thiệt.

Ba tôi càng quá đáng hơn, ông ấy lại chủ động đem BCS

của mình tặng cho Ôn Phủ Mịch, tỉ mỉ chỉ hắn cái này dùng như thế nào, cuối

cùng còn lấy ra những bộ phim giáo dục các kỹ năng vận động trên giường của

Nhật bản mà mình giấu như bảo vật, cho Ôn Phủ Mịch lần lượt xem qua.

Nhưng mà thật là cô phụ một tấm lòng tốt của họ, tôi

cùng Ôn Phủ Mịch những lúc bị nhốt cùng nhau cũng chưa từng có thoát y bao giờ.

Tại năm thứ hai cao trung kia, kỹ thuật hôn của chúng

tôi ngày càng phát triển, cuối cùng đã có thể hôn đẹp như những nam nữ trong

phim thần tượng, cũng không còn xuất hiện cái cảnh nước miếng rơi tí tách như

lần đầu tiên nữa.

Tiếng người ở ngoài cửa sổ từ từ lớn lên, từng đợt ánh

sáng nhè nhẹ chiếu xạ vào trong phòng, trên trần nhà nơi nào cũng ngập tràn ánh

sáng lay động.

Hồi ức đến đó là dừng lại, tôi xoa nhẹ đầu óc đang mê

mang, đứng dậy, từ trong ngăn kéo lấy ra thuốc cảm, uống cùng với một cốc nước

lọc, tiếp theo lại nằm xuống giường, từ từ tiến vào mộng đẹp.

Giấc ngủ này cũng không quá an ổn, lại mơ thấy rất

nhiều giấc mộng kỳ lạ, ví dụ như Ultraman từ trước cửa sổ của tôi lướt nhẹ qua,

tôi hỏi hắn đang làm gì, hắn trợn trừng hai mắt giống như hai quả trứng nói, ta

muốn đi đánh tiểu quá thú.

Tôi nghĩ dù sao cũng không có chuyện gì làm, vậy thì

cùng đi với hắn đi

Đi mãi, đi mãi, không biết thế nào, ta lại đi đến

Knights of the Zodiac, nhìn thấy các hiệp sĩ này đang quần đấu với một tên tiểu

cường đánh hoài không chết, vừa thảo luận làm cách nào cứu Minerva.

Ta đi qua đó, thành thực nói với họ, các người ngày

nào cũng đánh tới đánh lui chả có chút ý nghĩa nào hết. thật sự là lãng phí

lương thực của quần chúng nhân dân, nếu ta là các người, trực tiếp mang Minerva

ra giết, thế là thế giới thái bình rồi.

Nhưng bọn họ mặc kệ ta, tiếp tục khiêng rương thánh y

lao vào đánh nhau.

Thật là một đám thanh niên lưu manh không nghề nghiệp

hết thuốc chữa rồi, cả ngày chỉ biết phân chia tiểu vũ trụ

Tiếp theo, tôi lại xuất hiện trong một huyệt động tối

om, chân đang giẫm lên Tuxedo Mask.

Hắn cùng với bông hồng hắn đang ngậm trên miệng đều

giống nhau, bị tôi tàn phá không ra hình dạng gì

Lúc này, Usagi Tsukino dẫn theo một đám đồng đảng đến,

muốn ta đem Mamoru Chiba trả lại cho cô ta.[1]

Ta tận tình khuyên bảo nàng ta, nói tiểu muội à, chân

trời chỗ nào không có cỏ thơm, hà tất phải yêu đơn phương một tên Mamoru Chiba

không có chuyện gì suốt ngày cứ ngậm bông hồng héo, bất luận là trời sáng hay

tối cũng cứ mang kính râm giả bộ lạnh lùng. Cô nói xem, lần nào đánh nhau không

phải cũng đều là do các cô đứng phía trước đánh tới mệt chết người còn hắn thì

luôn sau khi đánh xong mới hiện hồn ra lượm thành quả sao? Người đàn ông này

thật sự là một chút hữu dụng cũng không có, còn không bằng mấy tay thủ hạ của

hắn nữa. Cô nghĩ xem hắn tại sao lại dễ dàng bị mấy nữ nhân xấu xa bắt đi chứ

hả, đó đều là do hắn tự nguyện đó thôi, ta nói Tiểu Usagi à, cô đội không biết

bao nhiêu cái nón xanh rồi, vậy mà vẫn còn bảo vệ hắn, khó trách người ta nói

cô ngu. Nghe lời tỷ tỷ nói, bỏ hắn đi nha.

Nhưng mà đám chiến sĩ mỹ nữ đó hoàn toàn không để ý

cho dụng tâm lương khổ của ta, lại bắt đầu cởi hết quần áo biến thân, nói là

phải thay mặt ánh trăng trừng phạt tôi.

Tôi liền buồn bực, mọi người nói xem cái đám thánh đấu

sĩ tiểu cường ấy người ta cả ngày cõng theo cái rương quần áo cho nên có thể

tùy tiện biến thân cũng không có gì kỳ quái.

Trong khi đám chiến sĩ mỹ nữ này, mỗi lần xuất hiện

đến cái ví tiền chìa khóa cũng không mang, quần áo bọn họ thay chẳng lẽ là trên

trời rơi xuống sao?

Quan trọng nhất đó là, mỗi lần biến thân đều phải

thoát y trước mặt công chúng, đối với phong tục xã hội cũng tạo ảnh hưởng cực

xấu nha, lại còn phản tác dụng đối với quá trình phát triển thể xác và tinh

thần của các bạn nhỏ vị thành niên, càng quan trọng hơn là, các nàng cản trở

tiến trình kiến thiết chủ nghĩa xã hội khoa học - tinh thần văn minh của chúng

ta nha.

Phải nói là tôi đại biểu cho người dân của quốc gia

thuộc thế giới thứ ba đến trừng phạt bọn họ mới đúng, nhưng mà xem thấy bọn họ

thế mạnh người đông, tôi vẫn là nên chạy thôi.

Tiếp theo đó, tôi lại xuyên qua đến Thỗ Nhĩ Kỳ thế kỷ

14 trước công nguyên, xem Yuuri và hoàng tử Kail đang ở đó hôn nhau nồng nhiệt,

tôi thật là đố kỵ, liền chạy đến bên Ilvani yêu thích nhất của tôi, đá lông

nheo với hắn, nhưng người ta nhìn cũng không thèm nhìn tôi một cái.[2]

Tôi nổi giận, nói, trong sách cuối cùng thì ngươi cũng

không có kết hôn, lẽ nào ngươi cũng muốn giống như vô số những tên đàn ông

khác, bị tác giả an bài phải thích Yuuri sao?

Ilvani từ từ quay đầu sang, một bộ tóc dài lay động,

ánh sáng âm u ở trên mặt lướt qua

Hắn cười nhẹ một tiếng, nói, thật ra người ta thích là

hoàng tử Kail.

Nghe xong, thân mình tôi run lên, trượt chân một cái,

“bùm” một tiếng rơi vào trong nước.

Lúc ngoi đầu lên, phát hiện chính mình lại đến bên bờ

sông Nile, vừa tỉnh lại liền nghe thấy

giọng nói nũng nịu của Carol đang nói câu nói cửa miệng của nàng ta: “Menfuisu

cứu ta, Menfuisu cứu ta, Menfuisu cứu ta a…”

Tôi hoàn toàn nổi giận rồi, trực tiếp đi qua, đạp cho

nàng ba cước, mắng, ngươi có còn là con gái ngoại quốc không vậy, học Yuuri

người ta tự cứu mình đi, suốt cả ngày chỉ biết hô câu này, có phiền không. Còn

nữa, cứ ỷ mình là nữ chính, đàn ông nào cũng phải cứu cô, thật là không công

bằng. Hơn nữa, ta từ lúc nhỏ không có ngực đến bây giờ đã là ngực cỡ B rồi mà

cô còn không có già, thật là đáng đánh. Tối tối tối quan trọng nhất là, đều đã

bao nhiêu năm rồi mà tại sao truyện còn chưa có kết thúc a!!!!

Đang lúc ta mắng hăng say, Menfuisu và hoàng tử Izumin

mang theo một thanh đao lớn, sát khí đằng đằng hướng tôi chém tới.

Tôi sợ đến mức run lẩy bẩy, khẩn trương chạy về phía

trước.

Sau đó lại chạy tới Tây hồ, nhìn thấy Bạch Nương Tử và

Hứa Tiên, tôi xông qua nhắc nhở Bạch Nương Tử, đừng gả, tên Hứa Tiên này là nữ đó,

có b* ng*c nữa kìa, không tin cô sờ thử xem.

Bạch Nương Tử giận dữ, hóa phép thổi tôi bay đến trong

một tòa nhà dân.

Tôi lặng lẽ đi đến bên cửa sổ phòng, nghểnh cổ lên

xem, phát hiện ra Tiểu Thanh và Trương Ngọc Đường đang tiến hành đến thời khắc

quan trọng.

Tôi một cước đá văng cửa, khuyên nhủ, ngàn vạn lần

đừng mắc lừa, tên nam nhân này ăn cô xong không bao lâu thì bị mất trí nhớ,

tiếp theo đó cô đem bao tiền nhặt được trả lại cho hắn, hắn vậy mà còn gọi cô

một tiếng đại tỷ, vô cùng đáng đánh.

Tiểu Thanh thấy chuyện tốt bị cắt ngang, giận không

thể tả, lại hóa phép thổi ta bay lên trời.

Lảo đảo một chút, tôi lại chuyển đến làm diễn viên

trong bộ manga RG Veda (Thiên thần hổ tướng): Kisshouten (Kiết Tường Thiên),

còn Ôn Phủ Mịch là Bishamonten (Tì Sa Môn Thiên),mà cha tôi lại trở thành

Thiên Đế.[3]

Tôi với Ôn Phủ Mịch đêm trước còn ở vườn hoa nhìn nhau

thâm tình, ngày hôm nay, hắn lại chém đầu ba tôi.

Tôi đau thương muốn chết, chất vấn Ôn Phủ Mịch tại sao

lại làm như vậy, hắn chỉ trả lời một câu: bởi vì cha cô rất đáng đánh.

Lúc đó đầu của cha tôi bắt đầu nói chuyện, con rể à,

nhớ phải mang BCS nha.

Nghe vậy, tôi ngừng khóc, cảm thấy cha tôi quả thật là

muốn bị chém.

[1]

Những nhân vật trong truyện Sailor Moon

[2]

Những nhân vật trong truyện Red River – Dòng sông huyền bí

[3]

RG Veda xuất bản ở Trung Quốc dưới cái tên “聖傳”

(Thánh Truyền),Kisshouten và Bishamonten là nhân vật phụ, hai người là vợ

chồng, sau đó chết cùng nhau.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.