Chương145: Phiên ngoại: Cuộc sống sau khi kết hôn (hạ)

  1. Vấn đề tên gọi

Sinh đứa nhỏ sẽ phải lựa chọn tên.

Việc chọn tên thật là vô cùng quan trọng, không qua

loa được, kết quả là, Hàn Thực Sắc cùng Đồng Diêu động viên tất cả những người

quen biết giúp họ đặt tên con.

Người thứ nhất hỏi chính là Kiều bang chủ.

Kiều bang chủ lạnh lùng nói: “Kêu Đồng Dương Hi đi.”

Hàn Thực Sắc lẩm bẩm nhớ kỹ: “Đồng Dương Hi, Đồng

Dương Hi, Đồng Dương Hi… Con dâu nuôi từ bé[1], a,

Kiều bang chủ, ngươi rất không phúc hậu, như thế nào có thể làm cho con trai ta

gọi là con dâu nuôi từ bé chứ?”

[1]

Đồng Dương Hi và Đồng dưỡng tức (con dâu nuôi từ bé) là đồng âm trong tiếng

trung.

Kiều bang chủ tiếp tục lạnh lùng thốt: “Vậy ngươi còn

nói con gái ta có bộ dạng lớn lên là một tràng bi kịch?”

Hàn Thực Sắc cẩn thận nói: “Nhưng… Ta nói

chính là lời thật lòng a.”

Nói xong, thừa dịp Kiều bang chủ rút súng liền nhanh

chóng bỏ chạy.

Người thứ hai hỏi chính là Sài Sài.

Sài Sài suy nghĩ một chút, nói: “Dứt khoát, kêu Đồng

Đồng đi, tên rất dễ gọi.”

Hàn Thực Sắc lắc đầu: “Quá đơn giản đi.”

Sài Sài nhún vai: “Dù sao con gái của tao cũng đã

chính thức đưa nó vào hộ khẩu, đã kêu Lâm Lâm, rất đơn giản. Làm gì đem thời

gian lãng phí vào việc đặt tên chứ, còn không bằng đi ngủ.”

Hàn Thực Sắc thở dài lắc đầu: “Con gái mày sau khi lớn

lên nhất định sẽ hận mày.”

Người thứ ba và thứ tư hỏi chính là cha mẹ Hàn Thực

Sắc.

Đinh Mẫn Quân nói: “Dứt khoát kêu Đồng Tử đi, con trai

của Đồng Diêu nha, ý nghĩa sâu xa a.”

Hàn Thực Sắc rùng mình: “Vậy nếu sinh con gái, chẳng

phải là sẽ kêu Đồng Nữ?”

Hàn Trúc có cái nhìn của chính mình: “Đừng nghe mẹ con

nói lung tung, gọi như vậy sao được. Đây chính là cháu ngoại của chúng ta, tên

nhất định phải có khí phách, phải trấn áp được người khác, muốn cho người khác

vừa nghe liền vĩnh viễn nhớ rõ… Cho nên ý tứ của ta là, dứt khoát kêu Đồng

Trinh đi.”

Lần này là đứa con trong lòng Hàn Thực Sắc rùng mình

một cái.

Về sau, chỉ cần Hàn Thực Sắc nói muốn đi nhà ông bà

ngoại, nhóc con sẽ oa oa khóc lớn, như là đem hắn đi vào miệng hổ vậy.

Cuối cùng, vẫn là Hàn Thực Sắc cùng Đồng Diêu tự nghĩ

tên.

“Đồng Phương Bất Bại?”

“Đồng Nhan Bất Lão?”

“Đồng Tom?”

“Còn Đồng Mary thì sao?”

Mỗi lần nghe cha mẹ đưa ra một cái tên, đứa nhỏ trên

giường sẽ run rẩy.

Tự hỏi một tháng, hai ngươi vẫn chọn dùng phương pháp

đơn giản nhất - lấy họ của cha mẹ.

Cho nên, tên con trai của họ là Đồng Hàn.

  1. Bú mẹ

Để đứa con khoẻ mạnh, Hàn Thực Sắc quyết định dùng sữa

mẹ nuôi nấng.

Khẩu vị của con trai không tồi, mỗi lần đều có thể

uống rất nhiều.

Mà khi Hàn Thực Sắc cho ăn thì Đồng Diêu sẽ ở bên cạnh

quan sát, làm một bộ mặt rất thánh thiện, trên môi là nét cười ấm áp.

Nhưng là hôm nay, khi hắn lần nữa làm như vậy, Hàn

Thực Sắc lại đánh vỡ sự thánh khiết của hắn.

Bởi vì nàng nói: “Muốn hay không tự mình cảm thụ?”

“Được.” Đồng Diêu lưu manh cười, tiếp theo đi đến bên

người nàng, cả người cúi xuống, ra vẻ hôn một cái, sau đó chậc lưỡi nói: “Hương

vị cũng không tệ lắm.”

Lời nói vừa xong, hai người nhìn nhau cười.

Nhưng cười cười, lại bỗng nhiên phát hiện một đạo ánh

mắt.

Quay đầu, bọn họ trông thấy cặp mắt đen nhỏ như quả

nho của con trai đang lẳng lặng nhìn chằm chằm.

“Nó... Giống như trách cứ ta đoạt đồ ăn của mình.”

Đồng Diêu nói.

“Làm sao có thể? Đầu nó còn không to bằng lòng bàn tay

ta, làm sao suy nghĩ được nhiều như vậy?” Hàn Thực Sắc khuyên ông xã an tâm.

Nhưng kế tiếp, Đồng Hàn lại làm ra một loạt hành động

kỳ quặc.

Mỗi khi Đồng Diêu đưa con trai đi tiểu, thì tiểu kê kê

của Đồng Hàn sẽ phi thường chuẩn xác mà đem nước tiểu bắn vào người hắn.

Mỗi khi Đồng Diêu trêu đùa hai má con trai, Đồng Hàn

sẽ quay đầu, cắn vào ngón tay cha nó.

Mỗi khi Đồng Diêu ôm con trai, dỗ cho nó ngủ, Đồng Hàn

sẽ vô cùng hợp tác mà ói sữa lên quần áo của cha nó.

Mỗi khi Hàn Thực Sắc đem con trai ôm vào lòng, nhấc áo

lên cho bú sữa, Đồng Hàn vừa ngậm b* ng*c của mẹ nó, một đôi hắc tinh thì lại

cảnh giác mà nhìn chằm chằm cha nó bên cạnh.

Thấy tình trạng này, Hàn Thực Sắc rốt cục thở dài “Được rồi, ta tin, hắn quả nhiên đang trả thù ngươi đoạt đồ ăn của mình.”

Đồng Diêu: “………….”

Từ đó về sau, chỉ cần Đồng Hàn bú sữa, Đồng Diêu liền

không dám tới gần.

  1. Đồng Hàn bắt nạt

người

Trần Băng Băng là giáo viên của nhà trẻ mẫu giáo, hôm

nay là ngày khai giảng đầu tiên, đến nhận một đám học sinh mới.

Trần Băng Băng liếc mắt một cái liền phát hiện trong

đám có một bé trai vô cùng xinh đẹp – Đồng Hàn.

Da thịt vô cùng mịn màng, đôi mắt đen như hột nhãn,

lông mi cong, dài, dày, mũi cao thẳng, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận, còn có

một đầu tóc hơi xoăn tự nhiên, nhìn qua một cái liền khiến người ta yêu thương.

Đang lén lút đánh giá, Trần Băng Băng đột nhiên phát

hiện có một bé trai to con trong lớp là Uông Thư Hàm đi đến bên cạnh Đồng Hàn,

đột nhiên ra tay, đem Đồng Hàn đẩy ngã trên mặt đất.

Trần Băng Băng sợ hãi thiếu chút nữa kêu thành tiếng,

vội đi lên giữ gìn chính nghĩa.

Uông Thư Hàm vừa thấy cô giáo đến đây, lập tức di

chuyển hai chân béo múp, nhanh như chớp chạy mất.

Trần Băng Băng vội nâng Đồng Hàn dậy, nhanh chóng hỏi “Hàn Hàn không có việc gì chứ, có chỗ nào đau, mau nói cho cô?”

Đồng Hàn nhẹ lắc đầu, cắn môi, nước mắt cơ hồ sẽ trào

ra.

Thấy tình trạng này, tâm Trần Băng Băng tan nát, một

tay đem Đồng Hàn ôm vào trong ngực, nói: “Ngoan, không có việc gì, đợi lát nữa

cô sẽ đi phê bình Uông Thư Hàm.”

“Cám ơn cô.” Đồng Hàn thanh âm non nớt, làm cho tâm

Trần Băng Băng mềm nhũn.

Hôm nay lúc tan học, Hàn Thực Sắc tới đón con trai,

nghe thấy Trần Băng Băng nói việc này, trong mắt có điểm không thể tin.

Con trai nàng bị khi dễ?

Hắn không đi khi dễ người khác là đã tốt lắm rồi.

Trên đường đi về nhà, vừa nhớ tới chuyện đó, Hàn Thực

Sắc liền nhìn thấy một bé trai to con đừng trước mặt, chỉ vào con trai mình

nói: “Họ Hàn kia, đều đã bốn năm tuổi, còn muốn mách cô giáo, người thật mất

mặt, có bản lĩnh, ngươi cùng ta đánh một trận!”

Hàn Thực Sắc vô cùng buồn bực.

Vị bạn nhỏ không có văn hoá này, con trai nàng rõ ràng

họ Đồng mà.

Đồng Hàn giống như là không có nghe thấy, tiếp tục lôi

kéo mẹ đi về.

Uông Thư Hàm tức giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng,

nhìn Đồng Hàn đi qua mình, bỗng nhiên duỗi tay, muốn đánh hắn.

Nhưng là Đồng Hàn phi thường bình tĩnh, đưa nắm tay

đến phía trước, tiếp theo Uông Thư Hàm gục trên mặt đất, giống như cục thịt

nhỏ, kêu càu nhàu mà rời đi.

Sau đó, Đồng Hàn tiếp tục lôi kéo mẹ đang trợn mắt há

hốc mồm trở về nhà.

Buổi tối, Hàn Thực Sắc đem chuyện ấy nói cho Đồng

Diêu.

Đồng Diêu đi tới ngồi cạnh con trai trên ghế sô-pha

xem phim “Hỷ Dương Dương và Hôi thái lang”, hỏi: “Hôm nay,con để cho bạn học

kia đẩy ngã?”

Đồng Hàn gật đầu.

“Là vì làm cho cô giáo thương xót con?” Đồng Diêu tiếp

tục hỏi.

Đồng Hàn tiếp tục gật đầu.

“Như vậy, con có thể nhào vào trong lòng cô giáo, ước

lượng b* ng*c của cô giáo?”

Hiểu con chỉ có cha, Đồng Hàn vẫn cứ gật đầu.

Sau đó, Đồng Hàn quay đầu, hướng Đồng Diêu nói: “Ba

ba, b* ng*c cô giáo là cúp D đó.”

Đồng Diêu có chút đăm chiêu gật đầu: “So với mẹ con

ước chừng lớn hơn hai bậc.”

“Binh binh” hai tiếng trầm đục, trên sô pha hai cha

con bị cái xoong đập thật mạnh vào ót.

“Tối nay, hai người các ngươi đi bảo cô giáo cúp D kia

nấu cơm cho ăn đi.” Hàn Thực Sắc nói xong, xoay người, bực mình ra ngoài ăn.

Đồng Diêu, Đồng Hàn: “……….”

  1. Thanh mai trúc mã

Đồng Hàn cùng Lâm Lâm đúng là thanh mai trúc mã.

Nhưng là, tình cảm giữa hai đứa hình như là không tốt

như vậy.

Nguyên nhân là ở cha mẹ hai người thường xuyên ở sau

lưng giáo huấn tư tưởng của chính mình.

Kiều bang chủ thường ở sau lưng Hàn Thực Sắc nói với

Lâm Lâm: “Con gái a, Đồng Hàn kia, quả thực tập hợp những điều không bình

thường của cha mẹ, đúng là một nhóc không bình thường, con ở với nó lâu rồi,

khẳng định cũng sẽ không bình thường, cho nên, nghe lời ba ba, rời xa gia đình

không bình thường đấy đi.”

Hàn Thực Sắc thường sau lưng Kiều bang chủ nói với

Đồng Hàn: “Con trai a, Lâm Lâm tuy rằng bây giờ bộ dạng khả ái, nhưng là con

không cảm thấy khuôn mặt nó, càng ngày càng giống ba ba mình sao? Nếu con hiện

tại cùng nó nảy sinh tình cảm, vậy lúc lớn lên, con sẽ cùng một người con gái

giống chú Lâm đi ngủ, vậy rất khng b a.”

Bởi vậy, dưới sự thôi miên của cha mẹ, hai người tương

đối không vừa mắt đối phương.

Có một lần, hai nhà gặp nhau, hai bạn nhỏ phải chơi

chung với nhau.

Lâm Lâm từ trên xuống dưới đánh giá Đồng Hàn, khinh

thường nói: “Khỉ gầy còm.”

Đồng Hàn nhẹ nhàng liếc qua Lâm Lâm nói: “Nữ lực sĩ.”

“Ngươi là Phong hỏa luân.”

“Ngươi là Hôi thái lang.”

“Ngươi là Ultraman!”

Tranh cãi một hồi, Lâm Lâm bắt đầu dùng đòn sát thủ

của mẹ nó, lấy ra một cục gạch từ những luống hoa bắt đầu ném vào Đồng Hàn.

Đồng Hàn cũng sử dụng đòn sát thủ của cha nó, đem Lâm

Lâm đẩy ngã.

Liền như vậy, hai đứa đánh lẫn nhau, cuối cùng đánh

điên rồi, bắt đầu túm lấy nhau, ở sàn nhà lăn qua lăn lại.

Trong quá trình này, hai đứa công kích điểm yếu của

đối phương.

Ý tứ chính là, hai điểm phía trên và một điểm phía

dưới.

Khi người lớn phát hiện ra, quần áo đã bị đối phương

xé sạch bóng.

Ba điểm đều lộ ra.

Tuy rằng, một đứa năm tuổi, một đứa ba tuổi, cũng

không có gì để nhìn.

Nhưng mà, chuyện này, cứ như vậy truyền ra, cũng gây

ra ảnh hưởng rất lớn.

  1. Đồng phục hấp dẫn

Đồng Diêu từng nói với Hàn Thực Sắc: “Ngươi cả ngày

mặc áo blouse trắng, quả thực chính là đồng phục quyến rũ.”

Hàn Thực Sắc nguyên bản nghĩ là Đồng Diêu nói giỡn.

Nhưng quà sinh nhật năm nay, Đồng Diêu cư nhiên muốn

nàng mặc đồng phục cám dỗ.

Nguyên văn hắn nói là: “Ta còn chưa đến phòng khám chỗ

ngươi làm đâu.”

Hàn Thực Sắc vỗ ngực nói: “Trưa hôm nay, đến phòng

khám chỗ ta, ta đền bù cho ngươi mãn nguyện.”

Đồng Diêu đúng hẹn tới, quả nhiên thấy Hàn Thực Sắc

mặc áo khoác trắng, ngồi ở trên bàn đợi mình.

Tuy bên ngoài là áo blouse trắng, nhưng Hàn Thực Sắc

mặc bên trong là nội y gợi cảm, thêm tất chân đen, còn giày cao gót đen nữa.

Gần đây bởi vì Đồng Hàn rất thích không có việc gì

liền đi ngủ với hai người, nên bất đắc dĩ bọn họ trên giường vận động số lần

giảm đi, vì vậy, Đồng Diêu vừa nhìn thấy cảnh này, ngay lập tức tiến lên, đem

Hàn Thực Sắc để dưới thân.

Hai người xúc cảm mãnh liệt, thiếu chút nữa đem phòng

khám bốc hoả.

“ Thế nào?.... Sinh nhật... Quà sinh nhật… Năm nay…

Có, có thoả mãn không?” Hàn Thực Sắc vừa nồng nhiệt hôn, vừa hỏi.

“Đương nhiên, bà xã… Dáng vóc của ngươi... Càng ngày

càng tốt.” Đồng Diêu vội vã giở thủ đoạn với Hàn Thực Sắc.

Hàn Thực Sắc nghe như vậy rất thoả mãn, lúc này cũng

không còn chừng mực, bắt đầu triển khai thêm một bước quyến rũ.

Ai ngờ, đang lúc hai người muốn đi vào chủ đề chính

thì đột nhiên vang lên “Binh binh” tiếng đập cửa.

“Ai vậy?” Hàn Thực Sắc cả kinh.

“Ta.” Cư nhiên lại là thanh âm của lão viện trưởng.

“Viện trưởng, có chuyện gì sao? Đợi lát nữa ta đến

phòng làm việc của ngươi nói đi.” Hàn Thực Sắc cũng không dám cho lão viện

trưởng biết Đồng Diêu ở đây, bằng không, hắn nhất định sẽ lấy cớ nàng hẹn hò

trong thời gian làm việc mà trừ tiền thưởng, không chỉ có như thế, không chừng

còn muốn thông báo toàn bệnh viện.

Hàn Thực Sắc hiện tại hối hận, mấy bữa trước cô ngàn

vạn lần không nên đem đĩa ghi hình lúc kch tnh của Lão viện trưởng và bà dì

quét dọn rao bán khắp nơi.

Này không phải là, lão viện trưởng đến trả thù cô sao.

“Hàn Thực Sắc ngươi đến tột cùng làm cái gì? Phòng

khám là nơi thần thánh để cứu giúp người, há để cho ngươi lén lút ở bên trong

làm điều bất lương a? Mở cửa nhanh!” Lão viện trưởng đem cánh cửa đập mạnh hơn.

“Ta không có!” Hàn Thực Sắc cái khó ló cái khôn, cãi “Ta đang khám bệnh! Ta chính là đang làm chuyện cứu người.”

Lão viện trưởng không dễ dàng bị lừa như vậy: “Tốt

lắm, nếu là chuyện quang minh chính đại, ngươi mở cửa ra, cho ta nhìn, làm cho

ta xem một chút!”

Hàn Thực Sắc bất đắc dĩ, chỉ có thể đem Đồng Diêu

nhanh chóng kéo đến bàn giải phẫu phía sau bình phong nằm, chính mình sửa sang

lại quần áo, sau đó không tình nguyện ra mở cửa.

Lão viện trưởng vừa vào cửa chạy nhanh tới phía sau

bình phong, chỉ vào Đồng Diêu: “Đồng chí Hàn Thực Sắc, đây rõ ràng là ông xã

của ngươi a!”

Hàn Thực Sắc hợp tình hợp lý trả lời: “Ông xã ta cũng

là người, hắn cũng sẽ sinh bệnh, cũng có thể trở thành bệnh nhân của ta!”

Lão viện trưởng tròng mắt đảo tròn, lập tức nói: “Kia,

hắn tại sao không có đăng kí? Tại sao không có bệnh án? Hàn Thực Sắc đồng chí,

ngươi lấy việc công làm việc tư?”

Hàn Thực Sắc đem thắt lưng xoa, nói: “Ngươi không phải

cũng thế sao, con trai của em gái của chú họ của bà dì quét dọn vệ sinh đến

bênh viên chúng ta làm phẫu thuật, ngươi một bút vung lên, nói là miễn phí, đây

là ông xã của ta, càng nên miễn phí chứ!”

Lão viện trưởng bí thế, thiếu chút nữa nghẹn, qua hồi

lâu, hắn bỗng nhiên trong mắt sáng ngời, nói: “Hàn Thực Sắc đồng chí, lão công

ngươi là tới làm cái gì?”

“Cắt bao q** đ**.” Hàn Thực Sắc nói.

“Tốt lắm, tốt lắm.” Lão viện trưởng cười đến giống như

một con cáo: “Ta hôm nay ở chỗ này, nhìn ngươi cắt, ngươi nếu như không cắt...

Ha ha ha ha, ta liền thông báo toàn viện!”

Nghe vậy, Hàn Thực Sắc cả người đổ mồ hôi lạnh.

Thông báo toàn bộ bệnh viện, thông báo toàn bộ bệnh

viện, thông báo toàn bộ bệnh viện.

Thanh danh vốn đã không quá tốt của nàng, tuyệt đối sẽ

không chịu được sự bôi nhọ này.

Cho nên –

Hàn Thực Sắc trong mắt nổi lên một đạo hàn quang.

Đồng Diêu, chỉ có thể uỷ khuất ngươi.

Tiếp theo, nàng liền nhanh chóng c** q**n ông xã nhà

mình.

“A!!!” một tiếng kêu thảm thiết, vào giữa buổi trưa ở

bệnh viện nam XX vang lên.

Đây chỉ có thể dùng một chữ thảm đến để hình dung trọn

vẹn a.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.