Chương12: Những năm tháng thanh xuân (4)

Nếu nói

tới việc ngồi cùng bàn, thì không thể không nói về

giáo viên của chúng tôi, vài người bọn họ,

cũng thường thường làm chúng tôi nghẹn họng không

còn gì để nói.

Giáo

viên dạy Ngữ Văn là một vị mỹ nữ phi

thường có khí chất, rất thích đọc những tác phẩm nổi

tiếng cho chúng tôi nghe.

Có một

lần, cô ‘thanh tình tịnh mậu’[1] đọc diễn

cảm cho chúng tôi nghe bài 《Thu diệp 》(Lá thu) của Lỗ

Tấn, đối với câu nổi tiếng "Trước cửa nhà tôi có hai cái cây, một cây là

cây táo, cây còn lại cũng là

cây táo" vô cùng tôn sùng, nói nó

cấu tạo nên một loại ngữ cảnh, không khí đúng với phương pháp sáng tác hiện

đại, thật là một sáng tác vĩ đại.

Thế là,

lần đó trong nhật ký hàng tuần của lớp, tôi cũng bắt chước Lỗ Tấn, viết xuống

"Trước cửa nhà tôi có hai cái cây, một cây là cây trà, cây còn lại cũng là

cây trà", ai ngờ tại tiết bình luận văn, giáo viên Ngữ văn phê bình tôi

toàn diện, nói câu văn trùng lặp, dong dài, đơn giản chỉ như là đang ghép từ

lại với nhau.

Từ đó,

tôi liền hiểu được, Lỗ Tấn không phải là người ai cũng có thể làm được.

Giáo viên Địa lí là một người thanh

niên trẻ tuổi hài hước, câu mà thầy thường

nói là: Bạn học, cái bạn đến từ sao Hỏa kia, chúng ta hiện tại đang nói về quê

hương của em đấy, em làm ơn hãy lắng nghe một chút đi.

Giáo viên Tiếng Anh là một đàn ông trung niên bảo thủ,

đầu tóc theo kiểu Địa Trung Hải, mỗi lần trước khi lên lớp, lúc chúng tôi chào

nhau, là có thể nhìn thấy trên bục giảng xuất hiện một vùng ánh sáng phản

chiếu, pha lẫn chút cảm giác kinh dị.

Sau đó, vị giáo viên Tiếng Anh này yêu đương, liền đội

tóc giả lên, cho nên, khi chúng tôi cúi đầu chào nhau, bộ tóc giả theo lực hút

của Trái Đất mà rơi xuống.

Thật là đau khổ cho những đứa ngồi bàn đầu như chúng

tôi, đột nhiên một cái gì đó đen thùi lùi rơi trước mặt, ai cũng bị dọa đến run

rẩy không thôi.

Mà vị thầy giáo của chúng ta ngược lại không chút

hoang mang, bình tĩnh nhặt lên, đội xong, sau đó mới nói, "Các học sinh,

mời ngồi".

Chẳng qua lúc đó, chúng tôi đã ngã xuống một đoàn rồi.

Thầy

giáo Hóa học lại là một ông già gầy gò, nhớ tới khi chúng tôi làm thí nghiệm

"Natri + H20", thầy dặn dò: "Mọi người nhất định phải

cẩn thận, nhất thiết phải cẩn thận, Natri không thể cho quá nhiều, cho nhiều có

thể dẫn đến nổ mạnh, cháy nổ vô cùng nguy hiểm, vì thế nhất định phải cẩn thận,

nhất định phải cho một ít thôi..."

Thầy

vừa nói xong, liền cho một phần Natri bằng 1/4 quả trứng gà vào trong nước, chỉ

nghe "Ầm" một tiếng, toàn bộ phòng thí nghiệm chấn động mấy cái,

chúng tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn vị giáo viên Hóa học cũng trợn mắt há hốc

mồm y chang.

Một lúc

sau, lại làm ra vẻ như không có việc gì, nói, thấy chưa, đây chính là kết cục

của việc không nghe lời tôi.

Từ đó,

chỉ cần là tiết thực hành thầy dạy, không ai dám ngồi bàn đầu nữa.

Giáo

viên số học của chúng tôi, là một thanh niên thật thà, kỹ năng giảng bài cũng

không tồi.

Thầy

mỗi ngày đều mặc một cái áo sơ mi màu vàng nhạt, chưa bao giờ thay đổi, nhưng

kỳ lạ là, cái áo sơ mi đó lại có thể sạch sẽ vô cùng, việc này được xếp hạng

bảy trong tám kỳ tích của trường tôi.

Lúc sắp

tốt nghiệp, chúng tôi cuối cùng cũng điều tra rõ, giáo viên Số học đi cửa hàng

bán sỉ quần áo, một lần mua một tá, thay mỗi ngày.

Ngày

biết rõ chân tướng, mỗi người đều trầm mặc.

Trong

đó, việc khiến chúng tôi không thể chịu đựng được nhất, đó chính là thầy dạy

chúng tôi môn Vật Lý. Ngoại hình của vị giáo viên này vô cùng giống huấn luyện

viên Anzai trong "Slam Dunk"[2], nói

tóm lại, chính là một quả bóng thịt.

Nhưng

tính cách của họ lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược (hoàn

toàn trái ngược),thầy hướng dẫn môn Vật Lý giống như thời kỳ mãn kinh

đến rồi vậy, mỗi ngày mắng mỏ học sinh không lý do, hơn nữa còn có sở trường

châm chọc khiêu khích, không ưa ai thì làm khó dễ người đó, thật là một ông chú

không đáng yêu.

Việc thầy

thích làm nhất chính là lúc lớp chúng tôi đang học, chạy đến trước cửa trước

phòng học âm thầm quan sát chúng tôi xem có chuyên tâm nghe giảng hay không.

Nhưng

vì chiều cao so với mực nước biển của mình, thầy phải nhảy lên mới có thể nhìn

thấy.

Vì thế,

mỗi khi giáo viên khác lên lớp, đều có thể nhìn thấy ngoài cửa kính phía trước

phòng học, có một cái đầu tròn tròn lúc thì trồi lên lúc lại lặn xuống, ban

ngày còn đỡ, buổi tối thì đúng là muốn dọa chết người.

Hơn

nữa, do cân nặng gần 180 cân (90kg) của thầy, lúc rơi xuống đất, toàn bộ tầng

lầu đều run rẩy.

Một năm

sau, chúng tôi phát hiện, xi măng trên mặt đất chỗ cửa trước bị nện ra một cái

lõm.

Có một

lần, tôi, Sài Sài cùng Đồng Diêu đang ở ngoài phòng học kích động nói chuyện

phiếm.

Vì cái gì

mà kích động ư, bởi vì ngày đó, xếp hạng nhất trong tám kỳ tích lớn của trường

tôi, nghi án WC đã xảy ra.

Quá

trình sự việc là như vầy, giờ giải lao tiết thứ hai, trong bồn cầu phòng thứ ba

WC nữ tầng cao nhất của tòa nhà, kinh khủng xuất hiện một cục phân dài khoảng

30cm, rộng chừng 7cm.

Xin

nhắc lại một lần nữa, dài khoảng 30cm, rộng chừng 7cm, hơn nữa còn là cục phân

hoàn toàn nguyên vẹn, không có bất kỳ hiện tượng đứt gãy nào!

Chúng

tôi kinh ngạc, chúng tôi hưng phấn, chúng tôi nhảy nhót. Phải là nhân tài như

thế nào mới lôi ra được một cục phân hoành tráng như thế, ngay cả áp lực lớn

nhất của nước cũng xối không xuống đây? Chúng tôi chăm chú cau mày nhớ lại,

muốn từ trong ký ức loằng ngoằng tìm ra một nữ sinh mặt mũi đỏ bừng đi vào,

nhưng đầy sức sống giống mới uống thuốc kch thch đi ra, đáng tiếc là không có

kết quả.

Kỳ

thực, việc này buồn nôn, vô vị, nhưng bản tính con người chính là thích nhưng

sự việc buồn nôn, vô vị.

Vì thế,

ngày đó, "cục vàng" trong trong bồn cầu phòng thứ ba WC nữ tầng cao

nhất của tòa nhà chúng tôi học đều được toàn bộ nữ sinh trong trường đến tham

quan một lượt.

Phỏng

chừng lúc đó ngôi sao nam hấp dẫn nhất đến trường chúng tôi cũng không thể tạo

ra náo động như vậy.

Những

nam sinh đó cũng rất muốn vào, nhưng sợ bị mắng là lưu manh, chỉ có thể chùn

bước.

Mà Đồng

Diêu, càng không phải người bình thường, lại có thể đem camera trong nhà đến,

sai chúng tôi quay cục vàng kia dưới mọi góc độ. Tôi và Sài Sài ráng nhịn sự

ghê tởm xuống, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ vĩ đại này.

Sau khi

xem xong, hắn thở dài một hơi, ý tứ có vẻ như là nhìn thấy được một thứ như

thế, cuộc đời này không còn gì hối tiếc.

Tiếp

đó, hắn nói, các đồng chí đã vì thú vui buồn nôn của ta mà vất vả rồi, tối nay

ta mời các ngươi ăn mì.

Nghe

vậy, tôi và Sài Sài rốt cuộc nhịn không được, đồng thời nôn mửa.

Phải

biết rằng, bên trong cục vàng kia còn kèm theo mì chưa kịp tiêu hóa a!

Chờ

chúng tôi ói xong, Đồng Diêu quyết định lúc ăn cơm sẽ đưa những tấm ảnh đó cho

Ôn Phủ Mịch xem.

Sài Sài

ngăn cản hắn: "Thôi đi, đừng làm người ta mắc ói."

Đồng

Diêu nháy mắt mấy cái, hỏi: "Ngươi mắc gì mà lại giúp tên tiểu bạch kiểm

kia?"

Sài Sài

thở dài, nói: "Như vậy không tốt, không tốt, bạn học với nhau đừng đặt

biệt danh lung tung."

Đồng

Diêu nhướn nhướn mày, hỏi: "Ngươi thích Ôn Phủ Mịch!"

Sài sài nổi giận, nói: "Ta sao có thể thích cái

loại tiểu bạch kiểm này!"

Ta "..."

Nhưng

dùng từ tiểu bạch kiểm để hình dung Ôn Phủ Mịch thì cũng thích hợp thật, gương

mặt của hắn vốn đã đủ trắng rồi.

Đồng

Diêu vẫn còn đang trêu Sài Sài, nói: "Ngươi đã không thích loại tiểu bạch

kiểm Ôn Phủ Mịch này, thì chắc chắn là thích người như ông già dạy Vật Lý

rồi."

Sài Sài

phát điên, biện giải: "Ông già dạy Vật Lý vừa béo vừa xấu, hơn nữa, chiều

dài và chiều ngang là 1:1, làm gì có khả năng ta thích hắn được!"

Tôi lúc

này cười hô hô ha ha, cười run rẩy cả người, lại thấy Sài Sài và Đồng Diêu đột

nhiên ngồi xổm xuống, còn chưa kịp nghi hoặc, tôi liền nhìn thấy, giáo viên Vật

Lý đang đứng đối diện, lẳng lặng nhìn tôi, mắt kính lạnh băng hiện lên một tia

sáng lạnh bạc.

Tôi

nghĩ, lần này chết chắc rồi.

Quả

nhiên, bởi vì Sài Sài và Đồng Diêu trốn nhanh, thầy liền đem nợ nần tính lên

người tôi, gọi tôi đến văn phòng, nghiêm khắc phê bình tôi một trận, lớn thì từ

thành tích của tôi, nhỏ thì là tư thế ngồi của tôi, đều không thuận mắt.

Cuối

cùng còn giả vờ uyển chuyển nhắc nhở tôi, nói bộ dạng tôi cũng không phải

khuynh quốc khuynh thành, dáng người cũng không phải nóng bỏng nở nang, sau này

muốn làm nghề ‘đó’ cũng không có vốn liếng.

Từ văn

phòng trở về, tôi tức giận đến đầu choáng mắt hoa, thân mình phát run, ngồi

trên ghế cả buổi cũng chưa trở lại bình thường.

Một

người phía sau hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

"Ta

không sao, ông già dạy Vật Lý kia mới có sao!" Tôi nghiến răng kèn kẹt,

giống như đang nghiến xương cốt của hắn: "Ta sẽ tìm vô số thúc thúc lang

thang bỉ ổi, thay phiên nhau luân hắn, một lần lại một lần, cho đến khi hắn sùi

bọt mép, bán thân bất toại. Tiếp đó, ta sẽ cầm gậy Lang nha bổng[3], đâm vào

trong hoa cúc già của hắn, liên tục lật qua lật lại, xoay tới xoay lui, làm cho

nó to ra, ta muốn hoa cúc của hắn to đến nổi có thể cắm trong lọ nước, dùng để

trang trí trong nhà! "

Sau khi

nói xong, lập tức cảm thấy tinh thần sảng khoái, cũng hết giận hơn phân nửa.

Lúc

này, tôi mới chú ý đến giọng nói của người vừa quan tâm tôi khi nãy rất giống

của Ôn Phủ Mịch?!

Chầm

chậm quay đầu, trong cổ họng vang lên tiếng nghẹn lục cục.

Không

sai, Ôn Phủ Mịch đang nhìn tôi.

Tôi vỡ

vụn thành tro bụi ngay tại chỗ, theo gió bay đi

Hắn

nghe thấy rồi, hắn nghe thấy chuyện tôi muốn chọt hoa cúc người khác rồi!

Tay chân

tôi bủn rủn, cả mặt đỏ bừng.

Ai ngờ,

Ôn Phủ Mịch đột nhiên mỉm cười với tôi, nói: "Lần đầu tiên nhìn thấy ngươi

như thế này."

Nụ cười

của hắn, giống hạt sương trong hoa tràn ra dưới ánh mặt trời, lành lạnh cùng ấm

áp pha trộn, xinh đẹp tuyệt vời.

Bốn

phía xung quanh tôi tức khắc toát ra vô số bong bóng màu hồng phấn, trái tim bé

nhỏ nhảy tưng tưng như đang nhún trên đệm lò xo[4].

Phủ Mịch

a, ta chẳng qua mới chỉ lộ ra sơ sơ ngươi đã như vậy rồi. Ta còn chưa nói cho

ngươi, trong ý dâm của Hàn Sắc Thực ta, ngươi sớm đã bị ăn sạch sẽ, hiện tại đã

bước vào giai đoạn SM rồi.

Không

biết tại sao, sau khi phát hiện ra tính cách thật của tôi, Ôn Phủ Mịch ngược

lại cùng tôi trở nên thân thiết.

Đây

cũng tính là trong họa gặp phúc đi, tôi cũng không ghi hận ông già Vật Lý nói

tôi không đủ tư cách hành nghề nữa, chỉ là dùng một cái đinh đầu to đặt trên

ghế trong văn phòng của hắn, tạo lên một huyết án nho nhỏ.

Mà cái

người tên Ôn Phủ Mịch này, tiếp xúc nhiều liền phát hiện, hắn xem ra không hề

lạnh lùng như trên mặt, cho dù là băng thì cũng là một tảng băng ấm.

Lúc đó,

tôi, Đồng Diêu, Sài Sài và hắn thường xuyên cùng tụ tập lêu lổng, mấy người

chúng tôi chơi ngày càng thân, đã thành đẳng cấp "Tứ nhân bang" có

tiếng.

Có đôi

khi, tôi muốn dùng khuỷu tay chọc chọc bả vai của Ôn Phủ Mịch, sau đó nháy nháy

mắt, giả thành bộ dáng hai huynh đệ tốt, hỏi hắn, ôi chao, huynh đệ, ‘ngựa’ (của

quý) của ngươi đâu, sao không

mang ra xem một chút?

Nhưng

trước mỗi lần muốn làm như vậy đều chùn chân, quên đi, Hàn Thực Sắc tôi chính

là cầm tinh con đà điểu, coi như đứa con gái kia không tồn tại vậy, cứ vĩnh

viễn làm bạn với Ôn Phủ Mịch như vậy đi.

Dù sao

sở trường của tôi là ý dâm, hiện thực không thành, tôi hoang tưởng là được chứ

gì.

Vì vậy

đoạn thời gian đó, tần suất ch** n**c miếng của tôi ngày càng cao.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.