Chương58: Hạnh phúc và bi thương (4)

Edit: Tịch Ngữ

Lâm Tâm Nguyệt nặng nề mở mắt, ánh mắt hỗn độn dần chậm rãi trở nên rõ

ràng, đập vào mắt chính mình là gương mặt đẹp trai quen thuộc, nhìn bàn

tay Cổ Trạch Sâm đang nắm chặt tay mình, tay anh run rẩy kinh hỉ nhìn

cô, không nói một lời với cô, người đàn ông này có bao nhiêu sợ hãi mất

mình, thì càng có bấy nhiêu hi vọng cô tỉnh lại.

Lâm Tâm Nguyệt

nhìn vẻ mặt lo lắng của Cổ Trạch Sâm, muốn an ủi anh lại phát hiện chính mình không còn sức lực, khóe miệng miễn cười lộ ra nụ cười vui vẻ “Sâm.”

“Tâm Nguyệt, cuối cùng em cũng đã tỉnh rồi, thật tốt quá!” Nhìn vợ chưa cưới tỉnh lại, Cổ Trạch Sâm kích động đến nói chuyện không liền mạch, trong lời nói mang theo lo lắng nhè nhẹ: “Anh lập tức đi gọi bác sĩ.” Cẩn thận để tay Lâm Tâm Nguyệt xuống, liền chạy ra ngoài tìm

bác sĩ.

Lâm Tâm Nguyệt nheo mắt nhìn người đàn ông không biết

thức bao nhiêu đem trông chừng mình, mang vẻ mặt mệt mỏi rời đi. Thật ra cô rất muốn nói với anh. Cô muốn biết Đinh Đinh và Tiểu Nhu như thế nào rồi, còn có, còn có bé con của cô, thế nhưng cô phát hiện bản thân mệt

muốn chết, ngay cả hơi sức nói chuyện cũng không có, miệng lưỡi khô nẻ.

Lâm Tâm Nguyệt loáng thoáng nghe rất nhiều tiếng bước chân vội vã đi tới,

vị bác sĩ mở cửa phòng kia chính là bác sĩ xuất sắc nhất mà cô biết –

Nam Cung Phong, dày vò một hồi, Nam Cung Phong mỉm cười nhìn cô, thở

phào nhẹ nhõm, có chút uể oải trách cứ: “Tỉnh thì tốt rồi, tỉnh rồi thì

không sao, bé con, không có lần sau, biết không. Mọi người sẽ lo lắng,

mọi người không ai muốn chịu kinh hách một lần nào nữa đâu.” Tuyệt đối

không có lần tiếp theo. Ánh mắt Lâm Tâm Nguyệt kiên định nhìn anh truyền đạt ý tưởng.

Nam Cung Phong hài lòng cười gật đầu, kiểm tra xong liền nhường lại vị trí cho Cổ Trạch Sâm đang chờ ở ngoài.

“Hiện tại cô ấy không sao rồi, còn có di chứng gì hay không thì phải chờ kiểm tra kỹ lưỡng mới có thể xác định. Nhưng nhìn bệnh tình trước mắt, e là

không có vấn đề gì lớn, nhưng thân thể bây giờ của cô ấy rất yếu, nhất

định không được kch thch cô ấy.” Nam Cung Phong vỗ vỗ vai Cổ Trạch

Sâm, nói ẩn ý. Anh tin người đàn ông này hiểu anh nói gì.

Nam

Cung Phong cười nhìn Cổ Trạch Sâm đi vào, lắc lắc cái vai cứng ngắc, lúc này anh có thể yên tâm đi về tắm rồi ngủ một giấc cho đã rồi. Đúng rồi, phải thông báo cho thằng bạn mặt lạnh kia nữa, tránh cho nó ghi thù

mình, còn có ông nội Lâm, Nam Cung Phong liếc nhìn phòng bệnh rồi xoay

người rời đi, nở nụ cười theo thói quen, nhưng lần này nụ cười từ

trong đáy lòng toát ra, cô ấy tỉnh lại, vậy thì tốt rồi.

“Hứa

với anh, về sau dù có bất cứ chuyện gì cũng đừng bỏ lại anh một mình,

biết không, anh không muốn nếm lại mùi vị đau khổ rơi vào địa ngục.” Em

biết không, suýt chút nữa, anh mất đi em rồi. Cổ Trạch Sâm đi tới, ngồi

bên giường, lần nữa hai tay anh nắm hai tay Lâm Tâm Nguyệt, cúi đầu vào

đó. Lâm Tâm Nguyệt có cảm giác ẩm ướt ở trên tay, trong lúc vị hôn thê

hôn mê mạng sống bị đe dọa, người đàn ông sụp đổ đau lòng cầu xin thượng đế, đợi thần chết tuyên án cũng không rớt một giọt nước mắt, lại nghe

Lâm Tâm Nguyệt giải phẩu thành công thì rơi nước mắt vui sướng. Trong

khi chờ đợi một tháng cực khổ, đối mặt với vợ chưa cưới tỉnh lại, lần

thứ hai khóc như mưa.

Một tháng này, mỗi ngày đều là cơn ác mộng

đối với anh. Mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy bạn gái mình giống như búp

bê bị nghiền nát nằm trên vũng máu, chỉ mỗi khi xác định hơi thở của cô

vẫn ổn định, nhìn dung nhan ngủ say của cô anh mới yên lòng.

“Xin lỗi, khiến anh lo lắng.” Xin lỗi, làm anh lo sợ. Xin lối khiến anh chịu nhiều áp lực như vậy. Xin lỗi, để mọt mình anh chống đỡ lâu như vậy.

Khóe mắt Lâm Tâm Nguyệt ươn ướt, đau lòng nhìn Cổ Trạch Sâm, yếu ớt khàn khàn nói.

“Chỉ cần em không sao thì tốt rồi.” Em không cần xin

lỗi, chỉ cần em không sao, chỉ cần em ở bên cạnh anh thì tốt rồi, Cổ

Trạch Sâm ngẩng đầu lên, giúp cô sửa sang lại tóc rối, đau lòng nhìn

khuôn mặt hơi tái nhợt của cô, hôn lên miếng băng trắng quấn trên trán

cô, lại nắm chặt đôi tay không còn bao nhiêu máu của cô, lộ ra nụ cười

sáng chói.

Mười ngón tay đan xen xiết chặt nhau, xém chút bị sinh tử chia lìa bọn họ càng quý trọng từng giờ từng phút từng giây bên nhau hơn. Lần này, ngay cả thần chết cũng không thể chia cách bọn họ.

Ông nội Lâm và Lâm Nhã Nguyệt nhận được tin tức của Nam Cung Phong lập tức

chạy đến bệnh viện, đứng bên ngoài cửa sổ, đôi mắt tràn ngập sức sống,

ông cụ từng oai phong một cõi vào tuổi xế chiều cũng không nhịn được rơi lệ, cháu gái bảo bối của ông không có chuyện gì rồi, con bé đã tỉnh.

Ngay cả Lâm Nhã Nguyệt cũng không nhịn được đỏ mắt, trên gương mặt lạnh

lùng của anh lộ nụ cười ôn hòa, tốt rồi, em gái không sao. Hai ông cháu

cùng thở nhẹ nhõm. Lâm Nhã Nguyệt đẩy cửa phòng, đỡ ông cụ đi vào.

Lâm Tâm Nguyệt nằm trên giường áy náy nhìn thân thể từng khỏe khoắn của ông nội, chưa từng có bệnh tật nào quật ngã ông. Bởi vì cô mà lo lắng tóc

bạc nhiều hơn. Thậm chí ông phải dựa vào sự nâng đỡ của Lâm Nhã Nguyệt

mới đi vào phòng bệnh, Lâm Tâm Nguyệt gấp đến nỗi viền mắt hồng hồng, áy náy không biết nói gì.

Ông nội Lâm được Lâm Nhã Nguyệt dìu vào

ngồi cạnh giường bệnh Lâm Tâm Nguyệt, liền dỗ dành cô như khi cô ngã

bệnh, nhẹ nhàng vuốt vải băng trên trán cô, vừa từ ái vừa vui mừng “Không sao, Tiểu Nguyệt rất kiên cường, rất dũng cảm. Rất nhanh sẽ khỏe

lại thôi.” Giống như không phải cô trải qua một hồi tranh đấu với sinh

tử mà là bị cảm thông thường, nếu như tay ông không run rẩy, quản gia

Lâm nhìn một màn này không nhịn được giơ tay lau khóe mắt, cô chủ tỉnh

lại thì tốt rồi.

Ánh mắt yêu thường, lời nói ấm áp, hình ảnh quen thuộc khiến Lâm Tâm Nguyệt không kiềm chế được rơi nước mắt, cố gắng cọ cọ vào lòng bàn tay ấm áp đầy vết chai kia, trước đôi mắt hết lòng yêu

thương quan tâm mình, ông là người đầu tiên khiến cô nhận thức, dung

nhập vào thế giới này. Xấu hổ mà chậm rãi nói: “Xin lỗi, ông nội, để ông lo lắng.”

“Vậy sau này con đừng để ông nội lo nữa, biết không?”

“Cũng không được làm anh lo lắng.”

“Tiểu Nguyệt mau khỏe lại nha, ông nội còn muốn nhìn con mặc áo cưới bắn sức quyến rũ khắp nơi.”

“Lâu rồi anh hai chưa được nghe cái giọng trẻ con làm nũng của em.”

“Ừm.”

Mà cô cầm tay Cổ Trạch Sâm, giống như cũng đang hứa hẹn với anh.

Lâm Tâm Nguyệt lo lắng sức khỏe của ông nội, để anh trai đưa ông về nhà

nghỉ ngơi. Lâm Nhã Nguyệt biết em gái vừa tỉnh, thân thể còn suy yếu,

dặn dò Cổ Trạch Sâm chăm sóc cô thật tốt, mới đi về với ông nội.

Bởi vì Lâm Tâm Nguyệt vừa tỉnh, cơ thể còn yếu, đầu óc còn mơ mơ màng màng, có rất nhiều chuyện không nhớ rõ, mệt đến ngủ mê man.

Cổ Trạch

Sâm cẩn thận đắp chăn cho cô, xác định cô đã ngủ, lẳng lặng ngồi bên

cạnh giường. Trong lòng không còn lo lắng vừa bất an như trước, hơn một

tháng nay, anh không những muốn bắt hung thủ vì vợ chưa cưới, lại còn

phải lo lắng cho bênh tình của vợ chưa cưới, thân thể đã sớm mệt lả, chỉ là cứng rắn chống đỡ. Thấy Lâm Tâm Nguyệt tỉnh lại, trái tim treo lơ

lửng được hạ xuống, mí mắt nặng trịu mơ màng ngủ, đầu gối lên giường

bệnh, mặt mang nụ cười thỏa mãn.

Giờ khắc ấm áp hơi nhạt tràn ngập trong phòng bệnh đau thương, lần thứ hai mỉm cười như đang kể tiếp hành trình mới.

Khi Lâm Tâm Nguyệt hoàn toàn tỉnh táo, cô mới biết mình hôn mê một tháng

trời, vụ án gài bom đã phá, hung thủ Thạch Dũng và vợ chưa cưới của hắn

bị chộp, có đủ bằng chứng.

Cổ Trạch Sâm cẩn thận đem gối đầu của

Lâm Tâm Nguyệt dựng đứng lên, để cho cô dựa vào thoải mái hơn, cẩn thận

cầm chén cháo, động tác dịu dàng đút cháo cho Lâm Tâm Nguyệt ăn, trong

mắt đều tràn đầy hình bóng của cô, bộ dạng nhìn chăm chú như muốn đem cô khắc vào lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Coi chừng nóng, cẩn thận

chút.”

Kỳ thực, Lâm Tâm Nguyệt đã biết tình trạng thân thể của

mình từ miệng chồng chưa cưới, mặc dù cô bị bom nổ đánh sâu, trên người

có nhiều vết trầy, nhưng phần lớn chỉ là bị thường ngoài da, não bị chấn động nghiêm trọng nên cô hôn mê hơn một tháng, đã xác nhận không có di

chứng, xương hai tay cô bị gãy do ôm Lâm Đinh Đinh, lúc ngã đè lên,

nhưng cũng vì như vậy tay cô mới không bị vụ nổ ảnh hưởng, coi như trong cái rủi có cái may.

Tuy rằng Lâm Tâm Nguyệt rất muốn nói với Cổ

Trạch Sâm, cô không phải búp bê sứ, không cần nâng niu cô cẩn thận như

vậy, cô biết vụ nổ này khiến chồng chưa cưới sợ không nhẹ, nhưng nhìn vẻ mặt cưng chìu của Cổ Trạch Sâm, lại nhìn bàn tay quấn đầy vải băng của

mình, cô đành ngoan ngoan làm búp bê sứ, đương nhiên đáy lòng ngọt ngào

như ăn mật.

“Sâm, Tiểu Nhu và Đinh Đinh bị thương như thế nào? Có nặng lắm không?” Lâm Tâm Nguyệt nuốt một ngụm cháo, giọng nói có chút

sốt ruột, thật sự cô rất lo nội dung kịch bản không thay đổi, sợ bạn tốt và em gái gặp chuyện, trong lòng cô rất muốn biết tình huống của Đinh

Đinh và Tiểu Nhu thế nào rồi, đáng tiếc mấy ngày nay mới tỉnh lại, vì

hôn mê quá lâu đầu óc cô có chút mụ mị, hơn nữa Cổ Trạch Sâm tạm thời

không muốn người khác đến quấy rầy cô, ngoại trừ biết được chút ít tình

huống của mình, chuyện khác hoàn toàn không biết, vất vả lắm đầu óc cô

mới tỉnh táo, tinh thần cũng khôi phục, liền hỏi.

“…” Cổ Trạch

Sâm nhìn vẻ mặt tái nhợt có chút tinh thần của Lâm Tâm Nguyệt đã lập tức lo lắng cho người khác. Mỗi lần đều như vậy, chỉ cần người bênh cạnh có chuyện, cô liền ‘xen vô chuyện của người khác’, thậm chí có lúc anh

nghĩ, hi vọng vợ chưa cưới của mình ích kỷ hơn thì tốt rồi, như vậy anh

không sợ mất đi cô, mất đi con của bọn họ, nhưng anh biết rõ, nếu cô

thật sự như vậy, anh sẽ không thích cô gái trước mắt này nữa, mà với

chuyện cô không hỏi tới đứa con, anh không biết nên vui hay nên lo.

Không chờ Cổ Trạch Sâm trả lời, đã có người khác trả lời thay.

“Muốn biết chúng tôi có sao hay không, chính mắt nhìn chẳng phải sẽ biết

sao?” Lương Tiểu Nhu được Cao Ngạn Bác đỡ đi đến, mỉm cười nhìn cô bạn

đi dạo một vòng quỷ môn quan về, cuối cùng cũng tỉnh hẳn, trong mắt có

chút kích động.

Tuy rằng ca phẩu thuật của Lương Tiểu Nhu thành

công, nhưng Lâm Tâm Nguyệt vẫn còn hôn mê. Trong đầu cô vẫn còn nhớ rõ

khi bom nổ, Lâm Tâm Nguyệt dùng sức đẩy cô ra, sau đó ôm chặt Lâm Đinh

Đinh ngã xuống đất. Cô bị màn này làm tỉnh mộng, tỉnh lại mới biết Lâm

Đinh Đinh không sao đã xuất viện. Nhưng bạn thân không những mất đi đứa

con, mà còn không biết bao giờ mới tỉnh lại. Tay cô cũng vì ảnh hưởng

của vụ nổ bom mà gãy xương nghiêm trọng, bác sĩ nói cho cô biết nếu

không phải vị trí của cô cách xa nơi nổ, có lẽ cô không bị gãy xương. Cô biết, đây đều là công lao của cô ngốc đỡ cô lên rồi đẩy mạnh cô ra.

Sau khi Lương Tiểu Nhu tỉnh lại, hầu như ngày nào cô cũng chạy đến phòng

bệnh của Lâm Tâm Nguyệt thăm cô ấy. Khi xuất viện rồi, cô cũng thường đi cùng Cao Ngạn Bác đến thăm cô ấy, biết bạn thân đã tỉnh, Lương Tiểu Nhu ôm bạn trai mừng phát khóc. Mấy ngày hôm trước, Lương Tiểu Nhu đều đến

thăm Lâm Tâm Nguyệt, nhưng sợ ảnh hưởng đến cô ấy nghỉ ngơi nên không có đi vào.

Biết Lâm Tâm Nguyệt đã hoàn toàn tỉnh táo, Lương Tiểu

Nhu lập tức kéo Cao Ngạn Bác chạy tới. Vừa tới cửa liền nghe cô ngốc nào đó nói lời lo lắng cho cô, đúng là cô ngốc, thế nhưng trong lòng lại

thấy ám áp vô cùng.

“Vừa mới tỉnh lại liền lo lắng cho người

khác, xem ra đúng là tính cách của Tâm Nguyệt!” Cao Ngạn Bác đỡ Lương

Tiểu Nhu mỉm cười nói.

“Tiểu Nhu, sếp Cao.” Lâm Tâm Nguyệt ngạc

nhìn bọn họ, nhìn thấy Lương Tiểu Nhu mang bao tay, đầu tiên là sửng

sốt, lập tức lo lắng nhìn tay cô ấy: “Tiểu Nhu, sao tay của cô lại như

vậy.”

“Vì sao cô ngốc như vậy, hiện tại người có chuyện là cô,

thật là!” Lương Tiểu Nhu thở dài, hận không thể đem cái đầu người nào đó cạy ra, Cao Ngạn Bác buồn cười nhìn hai người.

“Tôi chỉ quan tâm cô thôi mà, vậy mà lớn tiếng với người ta.” Lâm Tâm Nguyệt nhích vào

lòng Cổ Trạch Sâm, tìm kiếm an ủi, nhỏ giọng lầm bầm: “Tôi vẫn còn là

người bệnh, có ai đi hù dọa bệnh nhân sao?”

Cái đó là vì cô không có một chút tự giác làm bệnh nhân, Cổ Trạch Sâm lắc đầu nuông chìu ôm

Lâm Tâm Nguyệt, bà xã của anh cuối cùng cũng trở lại.

“Bác sĩ nói xương tay gãy rất nghiêm trọng, tạm thời không thể cầm nắm gì được,

nhưng nếu duy trì tập vật lí trị liệu, sau mấy tháng nữa là có thể khôi

phục giống như bình thường, nói cách khác mấy tháng sau tôi không thể

trở về tiền phương rồi, câu trả lời như vậy, đại tiểu thư cô yên tâm rồi chứ?”

Lương Tiểu Nhu đem tình huống nói cho Lâm Tâm Nguyệt

biết, bởi vì cô biết nếu cô không nói rõ ràng, người nào đó chắc chắn

không yên tâm, tuy rằng tạm thời không được trở về tiền tuyến, trong

lòng cô có chút khó chịu, nhưng không phải chỉ tạm thời thôi sao, còn

hơn vĩnh viễn không bắt cướp được, như vậy đã tốt lắm rồi.

Huống chi, không phải cố cố gắng một mình, quay đầu nhìn Cao Ngạn Bác đứng sau lưng mình cười hạnh phúc.

“Không sao thì tốt rồi.” Lâm Tâm Nguyệt miễn cưỡng dùng cái tay có chút run

của mình cầm lấy tay bị thường của Lương Tiểu Nhu, thật tốt quá! Tiểu

Nhu còn có thể cầm súng, tai Tiểu Nhu cũng không sao, rất tốt!

Cao Ngạn Bác và Cổ Trạch Sâm nhìn nhau cười, không nói gì.

“Chị ~” Lâm Đinh Đinh còn chưa tới đã nghe được âm thanh lảnh lót của cô bé

rồi, cô xinh đẹp động lòng người ôm cánh tay Lương Tiểu Cương đi vào

cửa. Nụ cười trên mặt đặc biệt rất vui vẻ, chị tỉnh lại cô đương nhiên

rất vui rồi, thật ra chị hôn mê không tỉnh, nhìn bộ dạng đau lòng của Cổ Trạch Sâm, trong lòng Lâm Đinh Đinh vẫn cảm thấy tự trách, bởi vì chị

vì bảo vệ cô nên mới như vậy.

Hầu như ngày nào Lâm Đinh Đinh và

Lương Tiểu Nhu cũng đến bệnh viện báo danh, lúc bom nổ, Lâm Đinh Đinh

được Lâm Tâm Nguyệt ôm vào lòng, bị thương rất nhẹ, chấn động não được

nghỉ ngơi nửa tháng trong thời gian Lâm Tâm Nguyệt hôn mê được bác sĩ

xác nhận cho xuất viện, vừa ra viện cô liền trở về tổ pháp chứng, ngay

cả Lương Tiểu Cương cũng không ngăn cô được. Cô muốn lấy lại công bằng

cho chị mình. Báo thù cho đứa cháu vô duyên của mình. Lâm Đinh Đinh liều mạng tìm chứng cứ, quanh co nhiều lần cũng lôi được hung thủ ra trước

pháp luật, nhưng chị cô vẫn còn hôn mê không tỉnh, khiến cô ăn uống

không vô. Biết hôm nay Lương Tiểu Nhu đến thăm chị, cô liền bỏ hết công

việc đang làm, kéo Lương Tiểu Cương còn ngẩn người đến bệnh viện, trời

đất bao la không lớn bằng chị của cô, dù sao thì hai ngày trước cô cũng

không phải người đầu tiên thấy chị tỉnh lại.

“Cô kêu lớn như vậy, Tâm Nguyệt không biết cô đến cũng khó.” Cao Ngạn Bác đỡ Lương Tiểu Nhu

cười nhàn nhạt, trên chọc Lâm Đinh Đinh.

“Chị Tâm Nguyệt.” Đối

với người cứu mạng bạn gái mình, Lương Tiểu Cương vô cùng cảm kích. Cũng hi vọng Lâm Tâm Nguyệt không có chuyện gì, cấp độ sùng bái của anh đối

với Lâm Tâm Nguyệt nâng lên một bậc, sau này ngay cả Lương Tiểu Nhu cũng ao ước ghen tỵ. Em trai của cô thân thiết với Tâm Nguyệt còn hơn người

chị gái là cô nữa.

“Em chính là muốn chị chú ý đến em mà.” Lâm

Đinh Đinh không thèm đếm xỉa tới việc Cao Ngạn Bác giễu cợt, đi tới ngồi bên cạnh Lâm Tâm Nguyệt, mắt hồng hồng, bĩu môi: “Hơn nữa chị thương em như vậy, chị sẽ không đem em ra chế nhạo như sếp Cao, đúng không,

chị!!!!” Nhưng vẫn không nhịn được rơi nước mắt, dựa vào vai Lâm Tâm

Nguyệt, từng chút một rơi xuống, thật may chị không sao!

“Ừ!” Lâm Tâm Nguyệt vỗ vỗ tay cô ấy, thấy Lâm Đinh Đinh vẫn hoạt bát lanh lợi,

ngây ngô y như ngày xưa. Cô em gái luôn nhõng nhẽo với cô, viền mắt ửng

đỏ, như vậy thì tốt rồi, dù cô phải trả giá rất lớn, nhưng thế này rất

tốt.

Lâm Tâm Nguyệt vừa tỉnh lại liền vì lo lắng cho Lâm Đinh

Đinh và Lương Tiểu Nhu mà trái tim treo lơ lửng, khi nhìn đến nụ cười

hồn nhiên đáng yêu của cô gái ôm cánh tay Lương Tiểu Cương cười ngọt

ngào, gọi cô là ‘chị’. Cùng cô gái có sắc mặt hơi tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời – Lương Tiểu Nhu. Hai tảng đá trong lòng Lâm Tâm Nguyệt

cuối cùng cũng được buông xuống.

Mặc kệ là Lương Tiểu Nhu hay là

Lâm Đinh Đinh cũng đều không nhắc tới chuyện đứa bé trước mặt Lâm Tâm

Nguyệt, tất cả mọi người đều không nói chuyện đó.

Màn đêm buông

xuống, trong phòng bệnh trống rỗng chỉ có Lâm Tâm Nguyệt, tựa như trái

tim cô. Cổ Trạch Sâm bị cô kêu đi mua thức ăn. Tròng mắt Lâm Tâm Nguyệt

mê mang, không có tiêu điểm. Tay nhẹ nhàng vuốt cái bụng từng mang thai

và cũng là nơi đứa con đáng thương của cô từng ở. Trong lòng cô hiểu hơn bất kì ai, con cô không còn. Đó là đứa trẻ có máu thịt tương liên với

cô, làm sao cô không có cảm giác được chứ.

Từ một giây sau khi cô tỉnh lại, Lâm Tâm Nguyệt liền biết con của cô không còn. Nhưng cô không dám nói cũng không dám hỏi, thậm chí ngay cả cảm giác đau lòng cô cũng

giấu kín. Bởi vì cô không muốn bạn thân và em gái tự trách, áy náy, càng không muốn nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng đau khổ vì mất đi đứa con của

người đàn ông mình yêu. Cho nên cô tình nguyện không nói không hỏi, giả

bộ cái gì cũng không biết.

Lâm Tâm Nguyệt biết một lát nữa Nam

Cung Phong sẽ đi trực phòng, cô muốn biết đáp án, dù là câu trả lời cô

không bao giờ muốn nghe. Nhưng cô biết mình không thể trốn tránh mãi

được, vĩnh viễn cũng không thể giả vờ nói không biết.

“Hôm nay

sao lại yên ắng như vậy, Sâm đâu, không có đến à?” Nam Cung Phong tự mở

cửa phòng, thấy Lâm Tâm Nguyệt ngồi một mình trên giường bệnh, trong mắt hiện lên kinh ngạc, nhìn chung quanh không nhìn thấy bóng người quen

thuộc, nhìn đầu Lâm Tâm Nguyệt còn quấn vải băng, thân thể yếu ớt, trong lòng có chút đau lòng, cầm lấy áo khoác bên cạnh, cẩn thận khoác lên

người cô, dịu dàng dặn dò: “Phủ thêm áo đi, hiện tại thân thể của em rất yếu, nhất định phải cẩn thận, biết không.”

“Phong, em có chuyện muốn hỏi anh.” Lâm Tâm Nguyệt hơi mở miệng, giọng nói nhè nhẹ run.

“Kỳ thực không phải em đã biết đáp án rồi sao?” Nam Cung Phong nhìn động

tác vô thức vuốt bụng của cô, liền đoán được cô muốn hỏi chuyện gì, thấy Lâm Tâm Nguyệt nghe lời anh nói, con ngươi mở to, trong nháy mắt tràn

ngập đau thương. Anh thở dài, ngồi bên cạnh giường bệnh, lẳng lặng nhìn

cô gái anh từng yêu sâu sắc này, sâu kín nói xong: “Em thông minh như

vậy, anh biết không lừa được em bao lâu. Em đặc biệt kêu Sâm rời đi,

chính là lo cho cậu ta khổ sở, đau lòng. Nhưng em có nghĩ tới mọi người

sẽ đều lo lắng cho em hay không?”

“Xin lỗi, Phong, em không sao. Em chỉ muốn xác định mọt chút.” Lâm Tâm Nguyệt kéo kéo khóe miệng, lộ ra nụ cười khô khốc.

“Tâm Nguyệt, em…” Nam Cung Phong vẫn không yên lòng về cô, nhưng Lâm Tâm Nguyệt ngắt lời của anh.

“Phong, em muốn được yên tĩnh một lúc.” Lâm Tâm Nguyệt cúi đầu khiến Nam Cung

Phong không nhìn được vẻ mặt của cô, vốn dĩ Nam Cung Phong vẫn chưa yên

tâm. Nhưng lúc vô ý liếc mắt nhìn bóng dáng bên ngoài, cũng yên lòng “Tốt lắm, em đừng có suy nghĩ nhiều. Nghỉ ngơi nhiều một chút, có chuyện gì thì bấm chuông gọi anh.”

Lâm Tâm Nguyệt gật đầu, im lặng không nói.

Lâm Tâm Nguyệt nghe âm thánh đóng cửa, tay không tự chủ được nắm chặt ra giường, nước mắt không nhịn được tuôn xuống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.