Chương34: Kết thúc và bắt đầu 3

Lâm Đinh Đinh và Lâm

Phái Phái hai mặt nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía cô gái vừa từ sân bay

về nhà nhưng ánh mắt luôn dán vào chiếc lắc tay cười khúc khích.

Lâm Đinh Đinh dùng cùi chõ đẩy đẩy vào người Lâm Phái Phái đang ngồi trên

ghế sô pha: “Chị hai, chị Tâm Nguyệt không sao chứ? Từ lúc trở về, chị

ấy luôn nhìn cái lắc tay cừi khúc khích, chẳng lẽ chi ấy bị chuyện gì

kch thch à?”

“Đó không phải là bị kch thch, trường hợp của

Tâm Nguyệt gọi là cô gái rơi vào lưới tình cuồng nhiệt đều biến thành kẻ ngốc. Nếu như chị đoán không sai, chiếc lắc kia nhất định là quà Cổ

Trạch Sâm tặng.”

“À.” Lâm Đinh Đinh gật đầu giống như phát hiện ra chuyện kì lạ.

Lâm Phái Phái thật sự không chịu nổi cô em gái thông minh của mình biến thành kẻ đần, trực tiếp gõ vào đầu Lâm Tâm Nguyệt.

“Ui da! Chị, sao chị đánh em?” Lâm Tâm Nguyệt bĩu môi oán giận.

“Chị chỉ muốn giúp em mau tỉnh táo lại thôi, tránh để em bị mất mặt!” Lâm

Phái Phái không nhìn bộ dạng đáng thương của Lâm Tâm Nguyệt: “Em mau tới đây thành thật khai báo cho chị biết, hiện tại em và Sâm đang tiến tới

giai đoạn nào hử?”

“Chị, sao chị càng ngày càng nhiều chuyện

giống Đinh Đinh vậy?” Lâm Tâm Nguyệt ngoài miệng oán giận, nhưng trên

mặt lại lộ ra nụ cười hết sức ngọt ngào.

“Chị chỉ quan tâm đến em thôi, nhưng mà Sâm đúng là người đàn ông tốt!”

“Chị biết Sâm à?” Lâm Tâm Nguyệt biết rõ còn cố hỏi.

“Ừ, biết lâu rồi, cậu ấy là em trai của bạn thân chị mà.”

“Bạn thân? Là chị Dao?”

“Ừm.” Nói tới Cổ Trạch Dao, trong mắt Lâm Phái Phái tràn ngập hoài niệm.

“Nói như vậy chị cũng quen sếp Cao à? Hèn chi ngày đó hai người cùng nhau đi xem ca kịch. Hơn nữa, sếp Cao còn đích thân đưa chị về. Mau nói! Chi và sếp Cao có quan hệ gì.” Lâm Đinh Đinh mang vẻ mặt tò mò nhìn chằm chằm

Lâm Phái Phái dò hỏi.

“À, chị thật là ma mãnh, mau thành thực

khai báo, nếu không em và Đinh Đinh sẽ dùng đại hình hầu hạ chị.” Lâm

Tâm Nguyệt vặn ngón tay, chậm rãi tới gần.

“Được rồi, chị nói!

Chị nói! Chị, Dao và anh Bác trước đây là bạn học cũng là bạn thân của

nhau. Khi đó chị và Bác ở chung một chỗ, nhưng mà bởi vì chị phải di dân sang Mĩ. Lúc đó chị có gửi một bức thư lại cho Bác, nhưng bức thư kia

bị người ta giấu đi, anh ấy không nhận được, cho nên chúng tôi kết thúc

từ đó. Không ngờ mười mấy năm sau, chị không ngờ còn có thể gặp lại bọn

họ, chị cũng không ngờ Dao và Bác đã kết hôn với nhau. Dao gặp phải tai

nạn giao thông, ba năm bị liệt nửa người dưới, bây giờ còn mắc bệnh ung

thư, chuyện chị càng không thể ngờ chính là em trai của Dao lại trở

thành bạn trai của em gái mình.”

Lâm Tâm Nguyệt nghe Lâm Phái

Phái kể lại chuyện xưa, thời gian hoài niệm quá khứ trôi qua, nói rõ

chuyện ân oán tình thù, trên mặt Lâm Phái Phái không có mến mộ Cao Ngạn

Bác giống như trong phim, càng không có căm hận và lạnh nhạt với Cổ

Trạch Dao, chỉ có nhàn nhạt tiếc nuối.

“Vậy người nào đem thư của chị gửi cho sếp Cao giấu dạ?” Lâm Đinh Đinh nắm bắt được trọng điểm, phát hiện ra nghi vấn.

“Là ai không quan trọng nữa rồi.”

“Chị không trách cái người giấu thư đi, phá hoại nhân duyên của chị và sếp Cao à?”

“Ừ, chị không trách người nọ, ngược lại chị còn muốn cảm ơn cô ấy. Nếu

không phải nhờ cô ấy, làm sao chị gặp được Matt, lại càng không có được

cuộc hôn nhân hạnh phúc, gia đĩnh đầm ấm như hiện tại.” Lâm Phái Phái

lắc đầu, khi nhắc tới ông xã mình, trong mắt cô ngập tràn hạnh phúc.

Lâm Tâm Nguyệt nhìn dáng vẻ này của Lâm Phái Phái, cô biết chị gái mình đã

buông hết mọi chuyện không vui trong quá khứ. Đưa tay nắm lấy tay chị “Chị nhất định sẽ hạnh phúc.” Nếu như chị đã nhận lại lá thư này, như

vậy chứng tỏ chị Dao sẽ không sao.

Nhưng Lâm Tâm Nguyệt không

biết rằng từ một giây cô đem nội dung trong phim thay đổi, có rất nhiều

chuyện không thể so sánh với nội dung trong phim nữa.

Đồng thời,

Lâm Tâm Nguyệt đối với Lâm Phái Phái trong Bằng chứng thép 2 mất đi rất

nhiều thứ nhưng vẫn cố gắng gượng, kiên cường sống tiếp mà thương cảm.

May mắn cô biết được nội dung ở trong phim, làm cho Lâm Phái Phái có

được hạnh phúc của chị ấy, lần này cô sẽ không để cho chị mất đi hạnh

phúc mà chị nên có. Mặc kệ là Đinh Đinh hay anh rể, cô cũng sẽ giúp chị

bảo vệ họ, không để cho bọn họ rời đi.

“Không phải đang nói về

chuyện của Tâm Nguyệt sao, tại sao lại biến thành bàn luận về chuyện của chị rồi?” Lâm Phái Phái mới kịp phát hiện Lâm Tâm Nguyệt chuyển dời đề

tài lên người mình, lập tức dùng khí thế của chị cả hướng về phía Lâm

Tâm Nguyệt hỏi.

“Phải á, chị Tâm Nguyệt, chị còn chưa nói rõ

chuyện về chiếc lắc tay kia.” Lâm Đinh Đinh cũng lập tức nhảy vào cùng

trận tuyến với Lâm Phái Phái.

“Ha ha, chờ hai người bắt được em rồi hãy nói.” Lâm Tâm Nguyệt nói xong liền chạy về phòng.

“Đừng hòng chạy trốn, chị mau bắt chị ấy lại.”

Ba chị em mặc sức đùa giỡn, tiếng cười tràn ngập trong căn hộ.

Lâm Tâm Nguyệt đi vào nơi làm việc quen thuộc của mình, nhận lấy lời chào,

lời hỏi han ân cần của các đồng nghiệp trong bộ pháp chứng.

“Sếp Cao.” Lâm Tâm Nguyệt vào phòng làm việc của Cao Ngạn Bác.

“Về rồi à, ngồi đi, ông nội cô sao rồi?” Cao Ngạn Bác quan tâm hỏi.

“Không sao ạ, cảm ơn anh lo lắng cho ông. Hôm nay em đến trả phép.”

“Vậy thì tốt rồi. Hoan nghênh cô trở về đơn vị.”

"Cảm ơn "

“Chờ tôi kêu Yvonne đem án kiện mới đến cho cô.”

"Ừ "

Sau khi tan giờ làm, Cao Ngạn Bác thu dọn xong xuôi chuẩn bị rời đi liền thấy Cổ Trạch Sâm đến.

“Tôi nói cậu đúng là con người thực tế! Tâm Nguyệt vừa trở về cậu liền chạy

tới đây báo danh. Tại sao lúc trước không thấy cậu cần mẫn như vậy hả?”

Cao Ngạn Bác nhướng lông mày lên, cố ý làm ra bộ dạng cái gì cũng không

biết, quở trách Cổ Trạch Sâm.

“Sếp Cao, cái này anh không biết

rồi. Trước kia Tâm Nguyệt không có ở đây, bác sĩ Cổ chạy tới đây làm

chi? Hiện tại, Tâm Nguyệt trở về, anh ta đương nhiên chạy đến đây báo

cáo rồi. Nếu không thì Tâm Nguyệt bị người khác bắt cóc thì sao?” Mạc

Thục Viện cũng nhảy vào chung phe với Cao Ngạn Bác, dù sao thì ngày

thường rất ít có cơ hội trêu chọc bác sĩ Cổ mà.

“Chính xác, may là bác sĩ Cổ của chúng ta sáng suốt, sáng sớm liền đem lắc tay đem Lâm đại mĩ nữ của chúng ta trói lại rồi.”

“Ngoài ra, trên đó còn có hai trái tim khắc tên của người họ nữa chứ.” Lương Tiểu Cương mang vẻ mặt hâm mộ nhìn.

“E hèm, tôi không biết từ lúc nào thì bộ pháp chứng đã chuyển nghề làm

cảnh sát nhỉ? Nhanh như vậy liền điều tra rõ chân tướng sự việc.” Cổ

Trạch Sâm bỏ tay vào túi quần, mỉm cười nhìn nhóm người nhiều chuyện

trước mặt, thuận tiện liếc cô gái cười vô tội kia.

“Tôi cũng muốn biết mọi người đổi nghề từ khi nào. Để hôm nào rãnh tôi hỏi Tiểu Nhu

bên tổ trọng án xem bên đó có thiếu người hay không, nếu có tôi nhất

định để cho mọi người phát huy sở trường của mình.” Lâm Tâm Nguyệt đi

tới ôm cánh tay Cao Ngạn Bác, cười rực rỡ, rất có dáng vẻ của một nữ

vương.

“Được rồi, nữ nhân vật chính đã lên tiếng, các người còn

không mau giải tán tôi dám chắc mọi ngừi sẽ đến tổ trọng án trình diện

đó.” Cao Ngạn Bác nói giỡn, bản thân hắn chính là người đầu tiên rời

khỏi khu vực này tránh gió bão.

Sếp Cao, anh thật gian xảo! Rõ

ràng người mở đầu là anh, thế mà anh nỡ lòng vứt bỏ chúng tôi mà đi ---- Đây là tiếng lòng của nhân viên bộ pháp chứng.

“Vậy còn em?” Lâm Tâm Nguyệt dịu dàng nhìn cái kẻ đầu sỏ khơi nguồn mọi chuyện, giọng nói mềm mỏng như nước chảy. Cô liền biết để siêu bà tám này biết chuyện

không khác nào cả Tây Cửu Long đều biết, chờ tối nay về chị thu thập em

như thế nào nhá!

Huhu… Lại là nụ cười này, lại là giọng nói này, thảm! Chị tức giận rồi! Hiện tại, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.

“Ha ha, chị em nhớ ra em có hẹn với Tiểu Cương đi mua đồ. Thôi, em đi trước nha!” Lâm Đinh Đinh vội vội vàng vàng kéo Lương Tiểu Cương còn đang mờ

mịt trốn khỏi hiện trường.

Những người khác cũng lập tức kiếm cớ

rời đi, đừng có giỡn, kẻ đầu sỏ và lão đại đều bỏ đi, bọn họ còn ở lại

chẳng phải thành cái bia đỡ đạn sao?

“Được rồi, đừng tức giận

nữa. Không phải em nói muốn tới thăm chị hai sao?” Cổ Trạch Sâm véo mũi

Lâm Tâm Nguyệt một cái, thấy vẻ mặt bĩu môi đáng yêu của cô, anh liền

vui vẻ nắm bàn tay đeo lắc của cô rời đi.

Đến bệnh viện, hai

người liền thấy Cao Ngạn Bác đang cẩn thận đút Cổ Trạch Dao ăn bánh

gato. Cao Ngạn Bác xoay người lại liền nhìn thấy đôi mắt Lâm Tâm Nguyệt

sáng lên nhìn anh không chớp mắt --- à không, chính xác là nhìn cái bánh gato Tử Lan trên tay anh. Đây là điển hình ăn hàng! Ngay cả Cổ Trạch

Sâm cũng không nhịn được thở dài, đỡ trán. Bạn gái của anh chính là một

người cực kì thích ăn đồ ngọt, vừa nhìn thấy đồ ngọt thì sự khôn khéo

của ngày thường đều biến thành mây trôi.

“Được rồi! Không cần

nhìn nữa, tôi biết cô tới, đã mua thêm một phần bánh gato để trong hộp

kìa.” Cao Ngạn Bác bất đắc dĩ nói, thật ra hắn rất muốn nói mình không

quen biết người này, nhân tiện liếc mắt nhìn qua em vợ mà cảm thấy đồng

tình với cậu ta.

Cổ Trạch Dao thấy Lâm Tâm Nguyệt từ Mĩ về thì

rất vui, biết chuyện lắc tay từ miệng Cao Ngạn Bác xong cô liền hi vọng

em trai nhanh chóng rước cô bé Lâm Tâm Nguyệt đáng yêu này về nhà ngay

lập tức.

Lâm Tâm Nguyệt chào hỏi với Cổ Trạch Dao xong, liền

không cầm lòng được nữa mở hộp bánh ra nếm thử: “Ừm! Không hổ danh là

bánh gato tiệm Tử Lan làm, vừa vào miệng liền tan, ngọt mà không ngấy,

ngon! Sâm, anh cũng ăn thử đi.” Cô múc một miếng nhỏ đút cho Cổ Trạch

Sâm.

“Ừ, ngon lắm!” Cổ Trạch Sâm cực kì hưởng thụ sự phục vụ của bạn gái, không tiết lời cho một đánh giá tốt.

“Tôi nói hai người, mới một tháng không gặp thôi mà, cũng không cần cố ý

biểu hiện ngọt ngào ra mặt như vậy đâu!” Cao Ngạn Bác không nhịn được

trêu ghẹo, quay đầu nói với Cổ Trạch Dao: “Dao, em có biết không? Lúc

Tâm Nguyệt không có ở đây, người nào đó như khinh khí cầu bị xì hơi á,

cả ngày ỉu xìu uể oải. Bây giờ, Tâm Nguyệt trở về liền phấn chấn lên,

xem ra sau này cậu ta không cần tốn tiền thuốc men gì hết rồi, tiết kiệm không ít há.”

“Anh biến thành ông tám hồi nào vậy?”

“Ha ha…”

Nếu Lâm Tâm Nguyệt để ý, cô sẽ phát hiện tình cảnh hiện tại rất quen thuộc, như vậy trận bi kịch kia sẽ không xảy ra.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.