Chương67: Bệnh máu trắng & người đàn ông thối, cám ơn

“Bác sĩ, con tôi ra sao? Nó không sao chứ?”

“Hàn tiểu thư, cô trước hãy bình tĩnh nghe tôi nói.”

“Bác sĩ, tôi đã bình tĩnh, phiền ông mau nói con tôi rốt cuộc làm sao vậy?” Chỉ

Ngưng có dự cảm xấu, năm năm trước, thời điểm mẹ cô ở bệnh viện, bác sĩ cũng

nói cô bình tĩnh, kết quả” không, sẽ không “

“Trước mắt, chúng tôi đại khái đã xác định, nó bị bệnh máu trắng.”

“Máu” bệnh máu trắng? Làm sao có thể? Nó rõ ràng chỉ là phát sốt! Vì” vì sao?

Tại sao lại biến thành bệnh máu trắng? Vì sao? Có phải bệnh viện các người khám

sai rồi không?” Chỉ Ngưng lắc lắc người bác sĩ, la to.

“Ngưng Nhi, em không nên kích động, trước hết nghe bác sĩ nói. Ngoan, không nên

kích động.” Hoàng Phủ Thần Phong ôm lấy Chỉ Ngưng, sợ cô quá kích động sẽ ngất

xỉu.

“Chúng tôi sẽ xét nghiệm tủy của hắn, như vậy mới có thể xác nhận chúng tôi

chẩn đoán bệnh có sai hay không.”

“Xét nghiệm tủy? Bảo bối sẽ rất đau, không cần, nó sẽ sợ.” Chỉ Ngưng nghe thấy

bác sĩ nói..., khóc càng thêm thương tâm.

“Ngưng Nhi, đừng khóc, chỉ có làm xét nghiệm tủy, bác sĩ mới có thể xác định

Ivan có phải bị bệnh máu trắng hay không.” Hắn cũng rất đau lòng a! Dù sao cũng

là con của mình.

“Hàn tiểu thư xin yên tâm, trước đó chúng tôi sẽ gây tê.”

Hoàng Phủ Thần Phong dìu Chỉ Ngưng ngồi xuống, Ch­eney nghe được lời bác sĩ

nói..., cũng khóc, hắn ghé vào trong ngực Chỉ Ngưng, nói: “Mẹ, anh trai sẽ

không có chuyện gì, đúng không? Con không muốn anh trai có chuyện, con đem tiểu

anh đào tặng cho anh trai, con đem tiểu anh đào ở LA cũng tặng cho anh trai,

chỉ cần anh trai không có việc gì, con đem tất cả tiểu anh đào đều tặng cho anh

trai, mẹ, ô ô ô” con không muốn anh trại bị bệnh. Mẹ”

“Ch­eney ngoan, đừng khóc, anh trai sẽ không có chuyện gì.” Hoàng Phủ Thần

Phong một bên ôm Chỉ Ngưng, một bên an ủi con trai nhỏ.

“Người đàn ông thối” tôi cầu xin ông, nhất định phải tìm bác sĩ tốt nhất chữa

bệnh cho anh trai tôi.”

“Cha đáp ứng con, ngoan, đừng khóc.”

“Người đàn ông thối, cám ơn.”

Hai giờ sau, bác sĩ lần nữa bước ra: “Hàn tiểu thư, con của ngài xác thực là bị

bệnh máu trắng.”

“Không” sẽ không, tại sao phải như vậy? Không phải là như vậy, không phải như

thế” Chỉ Ngưng đã khóc không ra nước mắt.

“Hàn tiểu thư, trước mắt, chỉ cần có tủy thích hợp, cơ hội khỏi bệnh của con

ngài là rất lớn.”

“Tôi, dùng tủy của tôi, tôi là mẹ nó, tủy của tôi nhất định có thể.”

“Không được Ngưng Nhi, không thể dùng của em. Bác sĩ, tôi là cha nó, dùng của

tôi.”

“Hoàng Phủ Thần Phong, anh”

“Yên tâm đi! Ngưng Nhi, không cần phải lo lắng.” Hoàng Phủ Thần Phong hôn lên

trán Chỉ Ngưng.

“Người đàn ông thối” cảm ơn, cám ơn đã cứu anh trai tôi! Ô ô ô”

“Cám ơn cái gì? Cha là cha của các con, đương nhiên phải cứu anh trai con.”

Hoàng Phủ Thần Phong cùng Ivan đồng thời được đưa đến phòng giải phẫu, Chỉ

Ngưng nhịn xuống nước mắt, “Bảo bối, mẹ cùng em trai ở bên ngoài chờ con, con

không phải sợ, bảo bối nhất định sẽ không có chuyện gì. Mẹ thực xin lỗi con, mẹ

không chăm sóc tốt con.”

Ivan giúp Chỉ Ngưng lau nước mắt, “Mẹ, mẹ không cần phải lo lắng, con không sợ,

mẹ mỗi ngày đều rất chăm sóc chúng con, cho nên mẹ, mẹ không cần phải tự trách,

chỉ là, mẹ, con rất nhớ ‘quân đoàn dâu tây’ ở LA, không biết các em ấy có nhớ

con hay không.”

“Chờ con hết bệnh, có thể cùng các em ấy chat webcam a!” Chỉ Ngưng cầm bàn tay

nhỏ bé của con trai lớn, hôn lên giữa tay hắn, cô xoay qua chỗ khác, nói với

Hoàng Phủ Thần Phong: “Phong, chúng tôi ở bên ngoài chờ anh.” Thiên ngôn vạn

ngữ, đều không bằng lời này.

“Ivan, anh sẽ không có chuyện gì, em đã đáp ứng đem tiểu anh đào tặng cho anh,

cho nên, cố gắng lên.”

Trong phòng giải phẫu, một đám bác sĩ cũng đang khẩn trương làm giải phẫu,

ngoài phòng giải phẫu, Chỉ Ngưng và con trai nhỏ ôm lấy nhau, an ủi lẫn nhau.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, từ lúc bọn họ đi vào đến bây giờ, tâm

Chỉ Ngưng không có một khắc yên ổn.

Đèn tắt, bác sĩ đi ra ngoài.

“Bác sĩ”

“Giải phẫu phi thường thành công! Bọn họ sẽ được đưa vào phòng hồi sức, chờ

thuốc mê hết tác dụng sẽ tỉnh lại.”

“Cám ơn” thật sự rất cám ơn ông, bác sĩ!” Chỉ Ngưng rốt cục yên tâm.

“Mẹ, Ivan cùng người đàn ông thối kia không sao rồi.” Ch­eney cũng vui vẻ ôm

chân Chỉ Ngưng, cao hứng cười.

Một ngày sau, Hoàng Phủ Thần Phong liền từ phòng hồi sức chuyển qua phòng bệnh

VIP, nhưng Ivan vẫn còn đang ở trong phòng hồi sức, hắn phải ở đó trong ba

tháng. Nói cách khác, trong ba tháng tới, Ivan chỉ có thể gặp bọn họ qua kính

cách thủy tinh, chỉ có thể nói chuyện với bọn họ thông qua điện thoại nội

tuyến.

Chỉ Ngưng cùng Ch­eney mỗi ngày đều đưa ba bữa cơm cho Hoàng Phủ Thần Phong,

tuy Cheney vẫn như trước gọi Hoàng Phủ Thần Phong là người đàn ông thối, nhưng

thái độ với Hoàng Phủ Thần Phong đã tốt hơn nhiều, còn thường xuyên cùng Hoàng

Phủ Thần Phong nói chuyện phiếm.

“Tiểu tử, con chừng nào thì mới chịu gọi cha là cha?” Những ngày này, Hoàng Phủ

Thần Phong hỏi vấn đề này không chỉ một lần.

“Tôi sẽ không gọi, năm năm trước ông hại tôi mẹ thương tâm như vậy, tôi sẽ

không tha thứ cho ông.” Ch­eney một bên chơi lấy PSP, một bên cùng Hoàng Phủ

Thần Phong tán gẫu.

“ Nếu như mẹ con tha thứ cho cha, vậy con sẽ gọi cha là cha, được không?”

“Tốt! Dù sao mẹ sẽ không dễ dàng tha thứ cho ông, cho nên, ông cứ chầm chậm chờ

tốt lắm.”

“Ch­eney, cha hỏi con a! Ngày đó, con nói tiểu anh đào là có ý gì? Còn có Ivan

nói cái ‘quân đoàn dâu tây’ gì đó nữa?” Nhiều ngày trôi qua như vậy, Hoàng Phủ

Thần Phong thủy chung nghĩ mãi mà không rõ.

“A! Cái kia a! Tiểu anh đào chính là em gái lần trước tôi gặp ở đại sảnh khách

sạn! Bởi vì tôi thích anh đào, cho nên, tôi gọi những em gái xinh đẹp kia là

tiểu anh đào, Ivan thích dâu tây, cho nên, anh ấy gọi những em gái xinh đẹp là

tiểu dâu tây, ở LA, tôi có một ‘quân đoàn anh đào’, anh ấy có một ‘quân đoàn

dâu tây’, đã hiểu chưa?”

Hoàng Phủ Thần Phong nghe xong, thiếu chút nữa từ trên giường bệnh nhảy dựng

lên, trời ạ! Hai tiểu thử thối này, tuổi còn nhỏ như vậy đã tiếp cận những em

gái nhỏ? So với người cha như hắn còn lợi hại hơn, thật là hổ phụ sinh hổ tử a!

“Tên tiểu tử này”

“Người đàn ông thối, tôi biết rõ ông muốn mắng tôi. Ông còn không phải rất

phong lưu, mỗi ngày đều đến hộp đêm sao, chúng tôi không phải giống ông sao!

Đừng tưởng rằng chúng tôi ở LA thì không biết quân đoàn kia của ông, cho tôi

xin a. Tôi và Ivan có gạt mẹ vụng trộm lên mạng tra tư liệu của ông, đã sớm

biết ông là cha của chúng tôi, nhưng chúng tôi sợ mẹ thương tâm, nên không đề

cập trước mặt mẹ thôi.”

“Mẹ con đi rồi, cha liền không có quân đoàn gì.”

Hai cha con này, rốt cuộc đang nói chuyện những thứ gì a?

“Người đàn ông thối, mẹ của tôi ở LA có rất nhiều người theo đuổi. Mấy ngày

nữa, thực sự có người theo đuổi tới đây, ông ấy cũng là nhà thiết kế trang sức,

gọi là Richard ­Prince.” Ch­eney hảo tâm tiết lộ điểm tài liệu bí mật cho người

đàn ông thối.

“Cái gì?” Lần này, Hoàng Phủ Thần Phong thật sự tức giận từ trên giường bệnh

nhảy lên.

“Thật sự, ông không nên kích động như vậy! Ông ấy nói chuyện điện thoại với mẹ,

tôi nghe được.” Cheney kéo Hoàng Phủ Thần Phong xuống.

“Mẹ con thích hắn sao?”

“Mẹ hiện tại ngoại trừ tôi cùng Ivan, ai cũng không thích, đương nhiên cũng kể

cả ông.”

“Cha đã biết, cha nhất định sẽ đưa mẹ con trở về.” Hiện tại, Hoàng Phủ Thần

Phong nhất định phải nghĩ hết biện pháp, làm cho Chỉ Ngưng hai mươi bốn tiếng

đồng hồ lưu lại chăm sóc hắn, không cho Chỉ Ngưng cơ hội đi hẹn hò.

Giữa trưa, Chỉ Ngưng đưa cơm trưa tới, “Hoàng Phủ Thần Phong, ăn cơm trưa.”

“Anh không muốn ăn, không có khẩu vị.” Hoàng Phủ Thần Phong ngủ tiếp.

“Anh làm sao vậy? Anh khó chịu sao? Hay là món ăn tôi làm anh không muốn ăn,

muốn ăn cái khác?”

“Không có, cũng không phải.”

“Vậy anh rốt cuộc có chuyện gì? Không nên làm tôi sợ.” Chỉ Ngưng vội nắm thật

chặt tay Hoàng Phủ Thần Phong.

“Ngưng Nhi, có phải em vẫn rất hận anh hay không?” Hoàng Phủ Thần Phong nhìn

chằm chằm Chỉ Ngưng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.