Chương57: Sợ hãi & hiểu lầm

Sau khi mẹ Hàn qua đời, Hoàng Phủ Thần Phong để cho

Chỉ Ngưng ở trong nhà nghỉ ngơi, nếu quả thật cô muốn vẽ bản thiết kế..., ở nhà

cũng có thể vẽ mà. Mấy ngày nay, Chỉ Ngưng đang thiết kế một bộ trang sức cho

mẹ Hoàng Phủ, tuy mẹ ruột của Chỉ Ngưng đã qua đời, nhưng còn có mẹ Hoàng Phủ

quan tâm, yêu thương cô.

Gần đây, mẹ Hoàng Phủ mỗi ngày đều gọi điện thoại cho Chỉ Ngưng, bọn họ mỗi lần

có thể trò chuyện đến mấy tiếng đồng hồ. Trong lòng Chỉ Ngưng, cô đã sớm coi mẹ

Hoàng Phủ như mẹ ruột của mình rồi.

Hôm nay, Chỉ Ngưng ngồi trong hoa viên để vẽ, sau khi hoàn thành sẽ đến công ty

để chế tác thành thành phẩm.

Đột nhiên, một tia chớp xẹt ngang qua bầu trời, người hầu trong biệt thự cũng

biết Chỉ Ngưng sợ nhất sấm chớp rồi, nguyên một đám đều chạy đến hoa viên. Khi

đến nơi, đã nhìn thấy Chỉ Ngưng ngồi xổm trên thảm cỏ, ôm đầu gối, thân thể

đang run rẩy, chị Lý chạy tới, nói: “Chỉ Ngưng tiểu thư, không sao chứ, đừng

sợ, có chị Lý ở đây! Trời sắp mưa rồi, cô mau dậy đi! Chúng ta vào trong nhà

đi.”

“Không” không cần, không cần”

Thấy thế, người hầu đều tới khuyên Chỉ Ngưng, kêu cô trở vào trong nhà, nhưng

Chỉ Ngưng thế nào cũng không chịu đi.

Hoàng Phủ Thần Phong đang chủ trì một cuộc họp cấp cao, đột nhiên nhìn thấy tia

chớp, hắn không nói hai lời liền chạy ra khỏi phòng họp, khiến cho mọi người

trong phòng không biết đã xảy ra chuyện gì. Mà thảm nhất là một giám đốc đang

báo cáo với Hoàng Phủ Thần Phong, nhìn thấy Hoàng Phủ bỏ đi, hắn tưởng bản báo

cáo của mình có vấn đề gì.

Kỳ thật, sau khi Hoàng Phủ Thần Phong nhìn thấy tia chớp, nghĩ đến Chỉ Ngưng ở

nhà một mình sẽ sợ hại, cho nên hiện tại hắn phải về nhà với cô.

Hoàng Phủ Thần Phong dùng tốc độ nhanh nhất chạy về biệt thự, lại nhìn thấy một

đám người hầu vây trong hoa viên, Hoàng Phủ Thần Phong liền hướng phía người

hầu đi tới, vừa vặn, có một người hầu nhìn thấy hắn lập tức báo cáo: “Thiếu

gia, Chỉ Ngưng tiểu thư ngồi ở đây không chịu đi vào, may là ngài đã về.”

Nghe xong lời người hầu nói..., Hoàng Phủ Thần Phong bước nhanh đến bên người

Chỉ Ngưng, “Ngưng Nhi, anh tới rồi, chúng ta vào đi thôi! Trời mưa rồi.” Nói

xong, Hoàng Phủ Thần Phong cúi người ôm lấy Chỉ Ngưng.

“Phong, anh đã đến rồi! Em rất sợ!” Chỉ Ngưng gắt gao ôm eo Hoàng Phủ Thần

Phong, run rẩy nói.

“Ngưng Nhi ngoan! Đừng sợ, có anh ở đây.” Hoàng Phủ Thần Phong vừa an ủi Chỉ

Ngưng, vừa nói với chị Lý ở phía sau: “Chị Lý, ngay lập tức đi nấu chút canh

gừng, mang lên phòng cho tôi.”

Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng đến phòng tắm, trước tiên xả đầy nước ấm vào

bồn tắm, sau đó c** q**n áo của Chỉ Ngưng ra, ôm cô vào trong bồn tắm, dùng

nước ấm nhẹ nhàng lau sạch thân thể lạnh như băng của cô. Tuy đã là mùa xuân

rồi, nhưng khi trời mưa vẫn có chút lạnh, huống chi Chỉ Ngưng đã dầm mưa ở

ngoài.

“Phong, em không làm chậm trễ công việc của anh chứ?” Chỉ Ngưng giữ chặt tay

Hoàng Phủ Thần Phong, hỏi.

“Sao em lại làm chậm trễ công việc của anh? Ở công ty, anh vừa nhìn thấy tia

chớp liền trở về nhà ngay, anh biết rõ em sẽ sợ, quả nhiên! Nếu như anh chưa

trở về..., Ngưng Nhi, có phải em sẽ một mực muốn ngồi ở hoa viên hay không?”

“Bởi vì em biết rõ Phong nhất định sẽ trở về.”

“Em đó”

Hoàng Phủ Thần Phong cẩn thận giúp Chỉ Ngưng lau khô thân thể, sau đó, đem khăn

choàng tắm màu lam mặc lên cho cô, ôm cô ra khỏi phòng tắm. Hoàng Phủ Thần

Phong đặt Chỉ Ngưng lên giường, “Ngưng Nhi, trước tiên em nghỉ ngơi một chút!

Chị Lý lập tức sẽ mang canh gừng lên. Em còn muốn ăn cái gì? Anh kêu đầu bếp đi

làm.” Sau khi trở về từ Mĩ, Hoàng Phủ Thần Phong lại mời đầu bếp về một lần

nữa.

“Em muốn ăn bánh trôi vừng, đầu bếp kia làm rất ngon a!”

“Được, hiện tại anh xuống dưới nói với đầu bếp.”

-------------LOVE------------

“Phong, chờ em thiết kế xong bộ trang sức này tặng cho bá mẫu, em sẽ mang đến

công ty để chế tác.” Chỉ Ngưng vừa ăn bánh trôi Hoàng Phủ Thần Phong đút cho

cô, vừa đưa bản thiết kế cho Hoàng Phủ Thần Phong xem.

“Được, em nói cái gì chính là cái đó! Đến lúc đó để lái xe đưa em đến công ty,

biết chưa? Bất quá, Ngưng Nhi, một thời gian dài nữa em mới có thể hoàn thành

bản thiết kế sao?” Hoàng Phủ Thần Phong lại đút cho Chỉ Ngưng một cái bánh

trôi.

“Không có! Mấy ngày nay, mỗi ngày em đều rất cố gắng vẽ, đại khái là một tuần

nữa có thể hoàn thành.” Chỉ Ngưng mập mờ không rõ nói.

“Ha ha! Ngưng Nhi, nếu như mẹ của anh biết em cố gắng thiết kế trang sức cho bà

như vậy, bà khẳng định sẽ rất cao hứng.”

“Đương nhiên rồi! Phong, nhẫn em tặng cho anh, anh nhất định mỗi ngày đều phải

đeo, không cho phép tháo ra, nghe không?” Chỉ Ngưng v**t v* ngón tay trỏ của

Hoàng Phủ Thần Phong, ra lệnh cho hắn.

“Ừ, anh cam đoan, anh tuyệt đối sẽ không tháo ra, đến lúc anh tám mươi tuổi vẫn

nhất định đeo trên tay.”

“Ha ha! Phong, chờ đến khi anh tám mươi tuổi, khuôn mặt nhất định đầy nếp nhăn,

như vậy liền xấu chết, không đẹp trai chút nào.” Hiện tại, Chỉ Ngưng bắt đầu

tưởng tượng bộ dạng Hoàng Phủ Thần Phong khi về già.

“Vậy em đến lúc đó cũng rất khó coi a! Khi đó anh cũng hơn bảy mươi tuổi, cũng

có nếp nhăn rồi, hơn nữa tóc cũng đã bạc.”

“Em vẫn trẻ hơn so với anh!”

-------------LOVE------------

“Chị Lý, hôm nay tôi muốn đến công ty, lập tức sẽ trở lại.”

“Được, Chỉ Ngưng tiểu thư, cô cẩn thận một chút.”

“Tôi biết, chị Lý.”

Chỉ Ngưng cầm bản thiết kế hưng phấn ngồi trên xe, cô không nói cho Hoàng Phủ

Thần Phong hôm nay cô sẽ đến công ty, cô muốn cho hắn một kinh hỉ.

Chỉ Ngưng đi vào công ty, nhưng nhân viên lễ tân ở đại sảnh dùng một loại ánh

mắt kỳ dị để nhìn cô. Chỉ Ngưng cảm thấy rất kỳ quái, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện

gì sao?

Chỉ Ngưng mang theo nghi vấn đi vào thang máy chuyên dụng của Hoàng Phủ Thần

Phong. Đến tầng 29, lúc đi ngang qua phòng thư kí, cô nghe thấy có tiếng nói

chuyện phiếm trong đó: “Tôi vốn đang cho rằng Hàn Chỉ Ngưng kia và tổng tài ở

cùng một chỗ! Không nghĩ tới, hôm nay có một người phụ nữ đến tìm tổng tài, sau

khi đi vào văn phòng tổng tài, đến bây giờ còn chưa đi ra, ai biết được bây giờ

đang làm cái gì a?”

Chỉ Ngưng nghe xong, sắc mặt tái nhợt.

“Cũng đúng! Đại khái vào cũng đã hai tiếng rồi.”

Văn phòng của Hoàng Phủ Thần Phong không khóa cửa, Chỉ Ngưng đứng ở cửa ra vào,

thấy được tất cả bên trong. Chỉ Ngưng nhìn thấy một người phụ nữ rất mị hoặc

lẳng lơ xinh đẹp, cả thân thể đều ghé vào trên người Hoàng Phủ Thần Phong. Tay

cô ta còn đang v**t v* chiếc nhẫn Chỉ Ngưng tặng cho Hoàng Phủ Thần Phong,

“Phong thiếu, nhẫn này là do anh tự thiết kế sao? Thật đặc biệt nha! Có thể

giúp em thiết kế một cái được không? Em rất thích!” Nói xong, vẫn không quên

hôn một cái lên môi Hoàng Phủ Thần Phong.

Chỉ Ngưng nhìn thấy cảnh này, lòng của cô tan nát mất rồi, nếu như Phong không

muốn..., vì sao hắn không đẩy cô ta ra! Nói vậy, hắn rất hưởng thụ sao?

Chỉ Ngưng xoay người, nghĩ muốn rời đi thôi, vừa vặn bị thư ký của Hoàng Phủ

Thần Phong đụng phải. Thư ký nhìn thấy sắc mặt Chỉ Ngưng không tốt, cô liền

đoán được Chỉ Ngưng đã nhìn thấy tình huống bên trong.

“Cút, tôi cảnh cáo cô, cô tốt nhất không nên đụng vào nhẫn của tôi, còn có, cô

lập tức rời khỏi đây cho tôi.” Hoàng Phủ Thần Phong dùng tay đẩy người phụ nữ

kia ngã nhào trên mặt đất. Chỉ Ngưng rời đi quá sớm, cô còn chưa nhìn thấy hết

tình huồng bên trong. Nếu như cô rời đi chậm một chút, cũng sẽ không hiểu lầm

Hoàng Phủ Thần Phong.

“Phong thiếu”

“Cút!”

Người phụ nữ kia giận dậm chân một cái, ảo não đi ra ngoài.

Sau khi người kia rời khỏi, thư ký của Hoàng Phủ Thần Phong tiến vào báo cáo

lịch trình làm việc, báo xáo xong cô còn nói: “Tổng tài, Hàn tiểu thư vừa mới

tới công ty, cô ấy” cô ấy giống như thấy được hết thảy.” Thư ký cảm thấy mình

cần phải nói với tổng tài là Chỉ Ngưng đã tới công ty.

“Shit! Ngưng Nhi bây giờ đang ở đâu?”

“Cô ấy đã đi rồi”

Hoàng Phủ Thần Phong đá văng cửa, phải đi tìm Chỉ Ngưng, hắn biết rõ Chỉ Ngưng

nhất định là hiểu lầm, cũng xác định Chỉ Ngưng chỉ nhìn một nửa, bằng không sẽ

không rời đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.