Chương54: Tỉnh lại & mua sắm

Thời điểm bọn họ đến bệnh viện, bác sĩ đã làm kiểm tra

não bộ cho mẹ Chỉ Ngưng. Hoàng Phủ Thần Phong và mẹ Hoàng Phủ ngồi hai bên Chỉ

Ngưng, không ngừng an ủi cô, nói mẹ của cô nhất định sẽ không có chuyện gì,

tình huống này, Chỉ Ngưng không thể gì hơn là gật gật đầu.

Một giờ sau, mẹ Chỉ Ngưng được y tá đẩy ra, bác sĩ đến trước mặt Chỉ Ngưng nói “Tình hình của Hàn phu nhân rất tốt, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, bà ấy

lập tức có thể tỉnh lại.”

Nghe bác sĩ nói như thế, ba người bọn họ vô cùng vui mừng, liên tục nói lời cảm

ơn với bác sĩ, sau đó bước đến phòng bệnh của mẹ Chỉ Ngưng đợi bà tỉnh lại.

Bọn họ ngồi trên ghế sa lon, cao hứng trò chuyện. Mẹ Hoàng Phủ cùng Chỉ Ngưng

nói rất nhiều chuyện thú vị hồi bé của Hoàng Phủ Thần Phong. Hoàng Phủ Thần

Phong xấu hổ nói Chỉ Ngưng không cần cười, cũng không dám nặng lời với mẹ mình,

cho nên đành phải đỏ mặt ngồi một bên.

Lúc này, Hoàng Phủ Thần Phong vô tình nhìn thấy ngón tay của mẹ Chỉ Ngưng giật

giật, hắn lập tức kéo tay Chỉ Ngưng nói: “Ngưng Nhi, đừng cười nữa, mẹ em hình

như đã tỉnh rồi, em mau xem.”

“Cái cái gì? Mẹ em tỉnh?” Chỉ Ngưng lập tức ngừng cười, xoay người chạy đến bên

giường mẹ của cô, kích động nói: “Mẹ, mẹ thật sự đã tỉnh lại rồi sao? Mẹ?” Chỉ

Ngưng nắm thật chặt tay mẹ, nước mắt tí tách rơi trên tay bà.

“Chỉ Ngưng, là con sao?” Bởi vì là tỉnh, cho nên, thanh âm mẹ Hàn nghe rất mệt

mỏi.

“Vâng, mẹ, con là Chỉ Ngưng, mẹ, mẹ rốt cục cũng tỉnh lại rồi, ô ô ô ô” Chí

Ngưng ghé sát vào bên giường mẹ, vô cùng kích động, nước mắt tuôn như suối.

Mẹ Hàn nhìn thấy Hoàng Phủ Thần Phong và mẹ hắn, tò mò hỏi Chỉ Ngưng: “Chỉ

Ngưng, hai vị này là?”

“A, anh ấy là Hoàng Phủ Thần Phong, bác ấy là mẹ của Phong, bọn họ đặc biệt tới

thăm mẹ.” Chỉ Ngưng ngượng ngùng lau nước mắt, giới thiệu với mẹ cô.

“Chào mọi người, phiền toái hai người tới thăm tôi.”

“Chào bá mẫu ( mẹ Hàn)!” Hoàng Phủ Thần Phong và mẹ hắn nói với mẹ Hàn.

“Mẹ, lần này mẹ có thể đến Mĩ trị liệu đều là Phong giúp chiếu cố, nếu như

không có Phong..., con cũng không biết nên làm thế nào bây giờ.” Chỉ Ngưng

thoáng nhìn Hoàng Phủ Thần Phong, vừa vặn cùng lúc Hoàng Phủ Thần Phong cũng

nhìn cô.

“Bây giờ mẹ đang ở Mĩ sao?” Mẹ Hàn vừa tỉnh lại, cũng không có ai nói với bà

nên bà không biết mình đang ở Mĩ.

“Đúng vậy, bá mẫu, thời điểm ở Trung Quốc, phát hiện trong đầu của bác có một

khối u lớn, sau đó cháu liền đưa bác đến Mĩ trị liệu, hiện tại đã làm giải phẫu

xong.”

“Như vậy sao? Hoàng Phủ tiên sinh, thật cám ơn cháu, cám ơn cháu giúp đỡ chúng

tôi như vậy, Chỉ Ngưng mang đến cho cháu không ít phiền toái phải không?” Mẹ

Hàn cảm thấy rất áy náy.

“Bá mẫu, nào có phiền toái. Trong khoảng thời gian bác hôn mê, mỗi ngày Ngưng

Nhi đều lo lắng gần chết. Mỗi ngày đều mát xa và nói chuyện phiếm với bác.”

Bên này, Hoàng Phủ Thần Phong không ngừng cùng mẹ Hàn nói về chuyện sau khi bà

hôn mê. Hoàng Phủ Thần Phong nói rất nhiều với mẹ Hàn. Bên kia, mẹ Hoàng Phủ và

Chỉ Ngưng lại nói tiếp chuyện của Hoàng Phủ Thần Phong khi còn bé. Khi mẹ Hoàng

Phủ nói đến chuyện bản thiết kế của Hoàng Phủ Thần Phong bị cha xé nát, Chỉ

Ngưng liền khóc.

Chờ mẹ Hàn mệt mỏi, Hoàng Phủ Thần Phong, Chỉ Ngưng và mẹ Hàn nói ngày mai lại

đến thăm bà. Sau đó bọn họ theo mẹ Hàn đi ăn cơm.

“Chỉ Ngưng, lát nữa cháu và Phong theo bác đi shopping ở trung tâm thương mại

Maz­za ­Gal­lerie được không?”

“Được chứ! Chỉ cần bá mẫu cao hứng, cháu không có vấn đề gì, Phong, anh thì

sao?”

“Anh cũng không có vấn đề gì, chỉ cần em cùng mẹ cao hứng là tốt rồi.”

“Chỉ Ngưng, bá mẫu nói cho cháu biết a! Tiểu tử thúi kia thấy cháu theo bác đi,

cho nên nó mới đi cùng, bằng không nó sẽ không theo giúp bác đâu.”

Hoàng Phủ Thần Phong bị mẹ hắn nói trúng tim đen, trừng mắt liếc nhìn bà, ý là

bà không nên nói nữa.

Bởi vì hôm nay có mẹ Hoàng Phủ ở đây, nên Hoàng Phủ Thần Phong không tự mình

lái xe. Hắn gọi lái xe tới đưa bọn họ đi mua sắm, dĩ nhiên vẫn không thiếu được

nhân viên bảo vệ.

Mẹ Hoàng Phủ quả thực chính là cuồng mua sắm, lúc thì giúp Chỉ Ngưng mua quần

áo, mua giầy dép, lúc thì giúp Hoàng Phủ Thần Phong mua áo sơmi, mua cà vạt.

Thế nhưng, mua đồ đều là Hoàng Phủ Thần Phong quẹt thẻ. Bảo vệ theo phía sau

cầm túi lớn túi nhỏ, không thể làm gì hơn là mang đồ để lên xe rồi lại tiếp tục

trở về xách đồ.

Mẹ Hoàng Phủ giúp Chỉ Ngưng và Hoàng Phủ Thần Phong mua rất nhiều thứ, cơ hồ

cái gì cũng có, thậm chí có cả nội y và đồ ngủ.

Bọn họ đi dạo đến mệt mỏi mới an vị ngồi trong một quán cà phê quán cùng uống

cà phê.

Đêm nay, mẹ Hoàng Phủ vẫn ở lại khách sạn, bởi vì bà không nỡ chia tay Hoàng

Phủ Thần Phong và Chỉ Ngưng. Tuy bà và Chỉ Ngưng mới chỉ gặp nhau một thời gian

ngắn, nhưng tình cảm của hai người đã rất sâu sắc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.