Chương52: Một mình

“Con trai, sau khi các con trở về, con kêu chị Lý tẩm

bổ cho Chỉ Ngưng, con bé quá gầy.” Mẹ Hoàng Phủ vừa gắp thức ăn cho Chỉ Ngưng

vừa dặn dò Hoàng Phủ Thần Phong.

“Vâng, không cần con nói mỗi ngày chị Lý cũng đều tẩm bổ cho Ngưng Nhi, thế

nhưng cô ấy vẫn không béo lên, con cũng không có cách nào.” Hoàng Phủ Thần

Phong bất đắc dĩ lắc đầu.

“Tiểu tử thối có phải là ở công ty, con giao cho con bé quá nhiều công việc,

rất nhiều áp lực nên dinh dưỡng không hấp thu được?”

“Không có a! Bá mẫu, một thời gian trước cháu tăng được 1kg.” Chỉ Ngưng thấy

Hoàng Phủ Thần Phong một mực bị mẹ tra hỏi như vậy, vội vàng nói sang chuyện

khác “, bá mẫu, bác cũng ăn nhiều một chút.”

“Vẫn là Chỉ Ngưng tốt, còn gắp thức ăn cho bà già này, không giống như những

người khác!” Mẹ Hoàng Phủ vẫn không quên trừng mắt liếc Hoàng Phủ Thần Phong

một cái.

“Mẹ, mẹ có phải không quan tâm đến con đứa trai này nữa hay không?”

“Đúng thế cũng được, hiện tại mẹ có Chỉ Ngưng là đủ rồi.”

“Ngưng Nhi, chẳng lẽ em cũng không cần anh sao?” Hoàng Phủ Thần Phong dời mục

tiêu đến Chỉ Ngưng.

“Hừ, hiện tại em không nói chuyện với anh.” Chỉ Ngưng còn chưa quên vừa mới

rồi, hắn bảo cô sinh con trai! Hại cô xấu hổ như vậy, hiện tại, Chỉ Ngưng trừng

phạt hắn một chút.

“Vì sao? Anh làm gì sai sao, vì sao em không nói chuyện với anh?” Hoàng Phủ

Thần Phong lộ ra một vẻ mặt rất vô tội.

“Hừ, em muốn ăn cơm.” Chỉ Ngưng hừ một tiếng. “Bá mẫu, tối nay bác có muốn ở

lại chỗ chúng cháu không?”

Hoàng Phủ Thần Phong thì hoàn toàn bị hai người coi là người vô hình rồi, bất

quá không quan hệ, Hoàng Phủ Thần Phong sẽ có biện pháp làm cho Chỉ Ngưng nói

chuyện với hắn.

“Như vậy cũng tốt, Phong a! Lát nữa con đi lấy phòng cho mẹ, mẹ muốn ở đối diện

với các con.”

“Có việc mới nhớ đến con sao?”

Mẹ Hoàng Phủ và Chỉ Ngưng nhìn nhau cười, không nói thêm gì.

-------------LOVE------------

Mẹ Hoàng Phủ ăn xong cơm liền kéo Chỉ Ngưng đến phòng của mình, đêm nay bà muốn

Chỉ Ngưng ngủ cùng mình, để Hoàng Phủ Thần Phong một mình ở phòng của hắn.

Từ sau khi Chỉ Ngưng đến phòng của mẹ hắn, trong lòng Hoàng Phủ Thần Phong liền

buồn bực khó chịu, nhanh như vậy uống hết một chai Whiskey.

Hoàng Phủ Thần Phong chuẩn bị lên giường đi ngủ, nhưng không có Chỉ Ngưng bên

cạnh hắn không ngủ được. Hắn lật qua lật lại trên giường, như thế nào cũng

không cảm thấy thoải mái, cả người đều cảm thấy không quen.

Hắn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định muốn đến phòng đối diện ‘đòi’ Chỉ

Ngưng trở về.

Hoàng Phủ Thần Phong chạy đến gõ cửa phòng đối diện, Hoàng Phủ Thần Phong thấy

là Chỉ Ngưng ra mở cửa, không nói hai lời liến đem Chỉ Ngưng kéo về phòng.

“Phong, anh làm gì” Chỉ Ngưng còn chưa nói hết, đã bị Hoàng Phủ Thần Phong chặn

miệng.

“Nói, vì sao lúc dùng cơm không nói chuyện với anh?” Hoàng Phủ Thần Phong dường

như trừng phạt Chỉ Ngưng, cắn nhẹ lên vành tai cô.

“A” đau quá!” Chỉ Ngưng đáng thương nhìn Hoàng Phủ Thần Phong.

“Nói, vì sao?” Hoàng Phủ Thần Phong còn không dự định buông tha Chỉ Ngưng.

“Nào có không để ý tới anh a!”

“Không nói?” Tay Hoàng Phủ Thần Phong không ngừng v**t v* trên người Chỉ Ngưng.

Chỉ Ngưng chịu không được tay Hoàng Phủ Thần Phong chạy loạn trên người mình,

“A” em” em nói, em nói.”

Nghe được Chỉ Ngưng muốn nói rồi, Hoàng Phủ Thần Phong liền ngừng tay lại, cười

cười, “Ngoan, nói đi!”

“Chính là vì anh nói sinh con trai tốt hơn a! Trước mặt mẹ anh mà còn nói

chuyện như vậy.” Chỉ Ngưng không cảm giác được mình đã bị Hoàng Phủ Thần Phong

ôm đến trên giường, hơn nữa y phục cũng bị cởi ra rồi, “A” anh lại muốn làm

gì!”

“Trừng phạt tiểu bại hoại em! Hôm nay luôn luôn để anh một mình.” Hoàng Phủ

Thần Phong hôn lên cổ Chỉ Ngưng.

“Không có mà! Ách”

Hoàng Phủ Thần Phong không để cho Chỉ Ngưng cơ hội nói chuyện, trực tiếp tiến

nhập vào trong thân thể cô.

Trong phòng, một cảnh xuân kéo dài.....

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.