Chương23: Chỉ Ngưng bị hù dọa đến bệnh 2

Cả đêm, Hoàng Phủ Thần Phong không ngừng dùng khăn mặt

lau thân thể giúp Chỉ Ngưng để hạ nhiệt độ, lại sợ cô khát nước dùng bông ẩm

thấm ướt môi cô.

Hoàng Phủ Thần Phong cũng thấm mệt rồi, thẳng đến hừng đông, Chỉ Ngưng cuối

cùng cũng có dấu hiệu hạ sốt hắn mới ôm Chỉ Ngưng cùng ngủ, nhưng ngủ không

thật sâu, hắn rất sợ Chỉ Ngưng lại phát sốt.

Hoàng Phủ Thần Phong mới ngủ hơn hai giờ liền tỉnh, nhìn thấy Chỉ Ngưng vẫn

chưa tỉnh, hắn giúp cô chỉnh lại chăn rồi đi tới ngoài cửa, nói đối với hai y

tá: “Hai người hảo hảo chăm sóc Ngưng Nhi khi tôi không ở đây, có chuyện gì báo

lại với tôi, tôi lập tức đi lên.” Nói xong liền đi xuống lầu.

“Thiếu gia sớm, bữa sáng đã chuẩn bị xong, xin ngài tới ăn. Tiểu thư còn chưa

tỉnh sao?” Chị Lý thấy thiếu gia xuống lập tức tiến lên chào hỏi.

Hai y tá quả thực hâm mộ Chỉ Ngưng chết đi được, có một người đàn ông vừa

có tiền, vừa đẹp trai lại biết săn sóc yêu cô.

“Không, Ngưng Nhi còn chưa tỉnh. Bữa sáng tôi không muốn ăn, chị Lý, chị nấu

một ít cháo, bất cứ lúc nào Ngưng Nhi cũng có thể ăn. A, đúng rồi, Tiểu Lưu đã

đi đón bác sĩ Tề chưa?” Dù sao một đêm không ngủ, Hoàng Phủ Thần Phong nhìn qua

thực tiều tụy.

“Cháo tôi đã chuẩn bị xong, Tiểu Lưu sáng sớm đã qua nhà bác sĩ Tề, phỏng chừng

rất mau sẽ trở lại. Thiếu gia, ngài có lẽ đã một đêm không ngủ? Ngài vẫn nên ăn

chút điểm tâm! Bằng không bệnh của tiểu thư còn chưa khỏe, ngài cũng bị bệnh

vậy không có người chăm sóc tiểu thư.” Bất đắc dĩ, chị Lý chuyển hướng sang Chỉ

Ngưng, chị biết rõ hiện tại thiếu gia lo lắng cho Chỉ Ngưng.

“Được rồi! Lát nữa bác sĩ Tề đến liền gọi tôi.” Nghe xong lời chị Lý nói, Hoàng

Phủ Thần Phong lập tức tới phòng ăn ăn điểm tâm.

Hoàng Phủ Thần Phong dùng tốc độ nhanh nhất ăn xong, sau đó lên lầu cùng Chỉ

Ngưng. Trước khi Chỉ Ngưng tỉnh lại hắn tuyệt đối sẽ không đi làm.

“Phong thiếu, ngài vừa mới xuống thì tiểu thư cũng tỉnh lại, thế nhưng không

lâu sau liền ngủ.” Một y tá báo cáo chi tiết lại tình hình của Chỉ Ngưng. Con

mắt y tá nhìn chằm chằm vào Hoàng Phủ Thần Phong, chính là Hoàng Phủ Thần Phong

không liếc cô lấy một cái, thậm chí cũng không nói một câu.

Hiện tại, trong mắt Hoàng Phủ Thần Phong không dung bất luận kẻ nào.

“Thiếu gia, bác sĩ Tề đến.”

“Ừ, mời hắn đi lên.” Thanh âm Hoàng Phủ Thần Phong không có chút độ ấm nào.

-----------LOVE----------

Bác sĩ Tề dùng nhiệt kế điện tử ấn một cái đằng sau tai Chỉ Ngưng, nhìn một

chút nói: “Phong thiếu, tiểu thư đã hạ sốt rồi, tôi truyền dịch cho cô ấy một

lần nữa, phỏng chừng có thể tỉnh.”

Hoàng Phủ Thần Phong nghe Chỉ Ngưng không còn sốt nữa rốt cục lộ ra tươi cười,

“Thật vậy chăng? Thật tốt quá, cám ơn anh, bác sĩ Tề.”

“Phong thiếu quá khách khí, đây là việc tôi phải làm.” Bác sĩ Tề ở Hoàng Phủ

gia nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy Hoàng Phủ Thần Phong cười vui

vẻ.

Một phòng đầy người, bọn họ nhìn Hoàng Phủ Thần Phong nở nụ cười, cũng đều ngây

dại.

Thời điểm kim đâm vào tay Chỉ Ngưng, cô liền cảm thấy đau nhức, “Phong, đau

quá!”

“Ngưng Nhi, em đã tỉnh, ngoan, xong ngay đây. Hôm qua em bị sốt, phải truyền

dịch, em đói bụng không?” Nghe Chỉ Ngưng kêu đau, Hoàng Phủ Thần Phong liền nhẹ

nhàng giúp cô xoa chỗ đau.

“Chị Lý, nhanh, đem cháo đi hâm lại.”

“Vâng, tôi lập tức đi ngay.”

Chỉ Ngưng tỉnh, Hoàng Phủ Thần Phong cuối cùng cũng yên tâm.

“Phong, anh có vẻ gầy đi, râu cũng dài ra, thực xin lỗi, có phải em làm cho anh

lo lắng không?” Nhìn bộ dạng Hoàng Phủ Thần Phong, Chỉ Ngưng cảm thấy thực áy

náy.

Hoàng Phủ Thần Phong cẩn thận ôm cô vào trong ngực, hoàn toàn không để ý bên

cạnh còn có hai y á liền hôn lên gò má cô nói: “Đứa ngốc, phải là anh nói thực

xin lỗi với em mới đúng, nếu như không phải do anh, em cũng sẽ không bị sốt.”

“Ô ô ô ô! Phong, hôm qua không biết vật gì đó bắt được chân của em, hù chết

em.” Nói đến chuyện ở quỷ ốc ngày hôm qua, Chỉ Ngưng lại không khống chế được.

“Ngoan! Ngưng Nhi, đừng khóc, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa.” Hoàng Phủ

Thần Phong gắt gao ôm lấy Chỉ Ngưng.

“Thiếu gia, cháo có thể ăn.”

“Lấy đến đây! Tôi đút cho Ngưng nhi.”

Hoàng Phủ Thần Phong ôm Chỉ Ngưng ngồi trên đùi mình, giúp Chỉ Ngưng kéo lại

chăn, sợ cô bị lạnh sau đó nhận lấy cháo đút cho cô ăn. Hai y tá trợn mắt há

mồm, không thể tưởng được người đàn ông độc thân hoàng kim được hoan nghênh

nhất toàn cầu sẽ đút cho người khác ăn.

“Ngưng Nhi, sau khi em phát sốt càng gầy, anh kêu Lý tẩu bồi bổ cho em.” Hoàng

Phủ Thần Phong vừa đút cháo, vừa đau lòng nhìn Chỉ Ngưng.

“Nào có gầy nhanh như vậy? Vậy anh cũng gầy đi, cũng nên hảo hảo bồi bổ.” Chỉ

Ngưng sờ lên mặt Hoàng Phủ Thần Phong.

“Ha ha, thấy em tỉnh anh liền yên tâm rồi, anh gầy một chút không có chuyện

gì.” Thừa dịp Chỉ Ngưng đang ngẩng đầu, Hoàng Phủ Thần Phong cúi đầu hôn lên

môi cô.

Sau hai phút bị hôn, Chỉ Ngưng mới kịp phản ứng trong phòng còn có người khác,

“Thực đáng ghét! Còn có người khác đang nhìn!” Mặt Chỉ Ngưng đỏ bừng, chôn đầu

trong ngực Hoàng Phủ Thần Phong, còn đập vào lồng ngực hắn vài cái.

“Vậy thì có sao, để cho bọn họ xem.” Vẻ mặt Hoàng Phủ Thần Phong đắc ý.

“Hừ! Không để ý tới anh nữa.” Chỉ Ngưng giãy dụa muốn xuống khỏi đùi Hoàng Phủ

Thần Phong.

“Anh để cho bọn họ ra ngoài là được. Em cẩn thận một chút, trên tay em còn kim

châm!” Hoàng Phủ Thần Phong ra hiệu cho hai y tá đi ra ngoài.

“Hừ!” Chỉ Ngưng lại hừ một tiếng.

“Ngưng Nhi, em thật không để ý anh sao! Bọn họ đã ra ngoài, hiện tại có thể cho

anh hôn được không?” Không đợi Chỉ Ngưng trả lời, Hoàng Phủ Thần Phong đã hôn

cô.

“Uhm” Chỉ Ngưng nhịn không được kêu lên tiếng. “Quên đi, lần này tha thứ cho

anh, bất quá, lần sau anh không được ở trước mặt người ngoài hôn em.”

“Tuân mệnh, Ngưng Nhi bảo bối.” Đối với Hoàng Phủ Thần Phong mà nói, chỉ cần

Chỉ Ngưng vui vẻ, hắn làm gì cũng được!

Trải qua sự chăm sóc cẩn thận của Hoàng Phủ Thần Phong, bệnh của chỉ Ngưng đã

khá lên nhiều, Hoàng Phủ Thần Phong càng thêm sủng ái Chỉ Ngưng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.