Chương 7: Nhập Học

Nó nhìn hắn cười nửa miệng rồi bỏ

đi,đến hành lang thì gặp Kin nó nhìn anh với cái gật đầu rồi quay mặt bỏ về

lớp; anh chạy lại nắm cánh tay nó rồi hỏi

  • Sao em cứ làm như mình ko quen

biết thế

Nó lạnh lùng hất tay anh ra bước

tới cửa lớp dừng lại và nói

  • Tôi quen anh ư ?????

Câu hỏi của nó làm anh đau lòng

cứ như có ai xé trái tim anh ra ngàn mảnh nhỏ , anh đứng nhìn nó bỏ vào lớp

chẳng nói được gì. Anh tự suy nghĩ “ cô bé hồn nhiên hay bám lấy anh đâu

rồi…tại sao…tại sao 10 năm ko gặp em lại lạnh lùng như vậy “. Một ngàn câu hỏi

cứ quanh trong đầu anh, anh đau lắm, anh muốn biết tại sao lắm; buồn bã đau đớn

anh quay lưng bỏ ra nhà xe rồi phóng thẳng về nhà. Còn nó nó cũng buồn lắm chứ nhưng

chưa phải lúc nó vui vẻ mà nhận anh nó phải trả thù để nó có thế sống như trước

đây…….

Còn hắn khi tỉnh dậy chán nản ko muốn vào lớp nên lái xe phi thẳng đến

bar Devil.Nó thì đang ngủ ngon lành bỗng bà cô gọi tên nó làm nó bực bội mở mắt

nhìn thẳng vào mặt bà cô. Bả thấy có cái gì đó lạnh lạnh nhưng vẫn hất mặt lên

quát

  • Tại sao em lại ngủ trong giờ

học của tôi hả ?

Nó nhăn mặt nhưng vẫn trong tư

thế úp mặt xuống bàn đáp cực lạnh

  • Thích

Bả tức giận quát to

  • Em tưởng mình giỏi lắm hả mà

ngủ trong lớp, giải hết bài trên bảng này đi tôi cho em ngủ.

Nó chống cằm đôi mắt tím biếc

nhìn lướt trên bảng rồi gục mặt xuống bàn nói

  • Bài 1 bằng 0

  • Bài 2 bằng 37xy 3^5 19/2y

  • Bài 3 rỗng

  • Bài 4  bằng 26/2 163xy

Nghe nó nói mà cả lớp trố mắt ra

nhìn, bà cô đi lại lấy giáo án ra nhìn thì đúng hoàn toàn, bả cứng họng ko nói

được gì ; cả lớp nhao nháo hỏi cô đáp án chỉ nghe cô trả lời một từ duy nhất “

đúng “ làm cả lớp bàn tán xôn xao. Anna thì biết nó quá rõ nên nhìn cả lớp đang

nhốn nháo thì cười khẩy, Kan

thì miệng há hốc như gần rớt cậu ko tin nó lại giỏi như vậy. Kin thì nhìn Mary

rồi hỏi

  • Con bé giải nhanh vậy sao.

Mary cưởi mỉm rồi nói

  • Chuyện thường thôi.

Kin ngỡ ngàng không thể tin ,

Mary cười rồi vỗ vỗ vào lưng anh nói giọng hí hửng

  • Nó ko còn là Thiên Băng ngày

xưa đâu, nó không phải dạng vừa đâu….hihi.

Tan học nó đi bộ về nhà, Anna và

Mary thì lái xe vèo vèo về trước. Về nhà nó mệt mỏi lên phòng lăn đùng trên

giường rồi thiếp đi, 1 lúc sau điện thoại vang lên nó mở mắt rồi với lấy điện

thoại nhìn màn rồi bấm trả lời vừa nói người bên kia đã cất tiếng

  • Chào tiểu thư

  • Nói

  • Chúng tôi được biết họ sẽ

nhập học trường Royal ạ

  • Hừm , được tiếp tục theo dõi

có gì báo lại cho tôi.

  • Dạ vâng.

Tắt

điện thoại mắt nó trừng mắt nhìn khoảng ko vô định miệng cười thích thú, nó suy

nghĩ nhìn ra cửa sổ “ Chúng Ta Lại Gặp Nhau “

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.