Chương51: Ngoại truyện 3: Bướm trắng đã bay đi

“Ỉn con ơi, dậy thôi!”

Bàn tay to lớn của Tống Thư Ngu xoa xoa lên mặt ỉn con, ỉn con ư hử một tiếng,

tay đã dang rộng, người đã lật lại nhưng miệng vẫn hừ hữ.

“Gấu ơi! Gấu bé bỏng! Gấu quý phi...”

Hình như là giọng của Tống cá trê, bực mình, anh không thể dừng lại một chút

hả? Mới sáng sớm đã quấy nhiễu giâc mộng đẹp của người ta.

“Hà Tâm My, tám giờ rồi, đến muộn sẽ bị trừ tiền thưởng”.

Kéo chiếc chăn đang trùm kín đầu xuống, Tâm My thở hổn ha hổn hển, “Tám giờ?

Tống cá trê, sao anh không gọi em?”, chưa nói xong đã nhảy tót xuống, đi chân

đất lao vào phòng tắm, “Cho em mười phút, năm phút!”.

Tống Thư Ngu đưa tay ra nhưng không ôm Tâm My lại được, liền thu tay trở về, bộ

dạng uể oải tựa vào góc gối đã bị cô cắn xé đến te tua, rồi kéo dài giọng nói “Năm mới vui vẻ”.

Tâm My miệng ngậm bàn chảy đánh răng đứng trước cửa phòng tắm, cố gắng mở cặp

mắt đã bị dử che mờ hết phần mí, sau giây phút sửng sốt mới nhận ra giờ đang

trong thời gian nghỉ Tết Nguyên đán.

Đây là năm mới đầu tiên của cô và Tống Thư Ngu sau khi kết hôn.

Cô cười hi hi bước đến bên giường, Tống Thư Ngu đầu trốn phía sau gối, vừa nói

một câu: “bọt kem đánh răng” đã bị bọt trắng của kem đánh răng từ miệng cô in

dấu trên mặt.

“Năm mới vui vẻ, ông xã”, Tâm My huơ huơ bàn chải đánh răng trên tay, miệng

lùng bùng không rõ, “Không được tránh, còn bên phải nữa!”.

Tống Thư Ngu không biết làm thế nào đành quay nốt má bên phải về phía cô, đợi

Tâm My đánh dấu sau đó mới với tay lấy tệp giấy ăn ở đầu giường, lau miệng cho

cô, sau khi đám bọt kem đánh răng trên mặt đã được lau sạch sẽ, mới nói: “Thần

thủ em thật phi phàm, bố mẹ vừa gọi điện đến hỏi chúng ta có muốn ăn trưa cùng

bố mẹ không”.

“Chẳng phải cả ngày nay đều đã có kế hoạch rồi sao, buổi tối không được hả?”,

Tâm My vừa rửa tay vừa hỏi.

“Anh và bố mẹ...”

Lời Tống Thư Ngu chưa dứt đã bị tiếng hét kinh ngạc của Tâm My cắt ngang: “Cân

đâu? Tống cá trê, cân điện tử của em đâu?”, không đợi anh trả lời cô lại tự nói

với mình vẻ kỳ quái, “Rõ ràng tối qua sau khi cân xong, em cất ở dưới kệ bếp,

sao giờ lại chẳng thấy đâu nữa?”.

Trong ngày đầu tiên của năm mới, Tâm My đã thề với lòng mình, công cuộc giảm

béo chính thức bắt đầu. Đêm qua, ánh mắt thâm tình, đắm đuối của Tống Thư Ngu

dừng lại trên hai chiếc đùi gà ngự trị trên tay, vừa than “ngoài thì giòn trong

lại mềm, trình độ rán của bố là số một” vừa lau mép, còn cô chỉ có thể thầm

nuốt hận nhìn Tống Thư Ngu đang ăn như thuồng luồng.

“Là anh cố ý!”, trên đường về nhà cô trách anh.

Anh tỏ vẻ vô tội, “Điều anh nói là thật, dù tài nghệ của bố có không bằng anh

đi chăng nữa thì vỗ mông bậc trưởng bối cũng là nghĩa vụ của con rể mà”.[Vỗ mông: Ý nói nịnh

hót, tâng bốc]

“…”

“Đúng là không đói?”, ranh con tối qua chỉ húp đúng hai thìa nước cải xanh, “Bố

có gửi cho em một hộp bảo anh mang về, đúng là không đói?”.

Anh lén nhìn để xác định ý chí của cô có đúng là kiên định đến cùng hay không,

Tâm My đấu tranh tư tưởng ba phút, nói chắc chắn: “Không đói”. Kiên trì chính

là thắng lợi.

Xuống xe, đó có thể gọi là ngày lạnh giá, ăn đói mặc rét nhất trong đời cô. Tâm

My tay run cầm cập, nắm chặt cổ áo, thúc giục người trong xe mau chóng đi ra,

“Tống cá trê!”. Đối phương từ từ nuốt nốt miếng thịt gà rồi lấy chìa khóa, cô

giậm chận tại chỗ như đang khởi động, sau khi vào nhà thì ôm chiếc cân điện tử mới

mua xông thẳng lên lầu.

Ngày hôm sau, tại nhà Trần Uyển, ánh mắt Tâm My cố tình né tránh đống đồ ăn và

hoa quả ở trên trà kỷ, chỉ ôm một cốc nước nóng, không ngừng rưới nó xuống dạ

dày.

“Tiểu tử thúi, không có lương tâm, cứ thấy cô xinh đẹp là không cần đến mẹ nuôi

nữa.”

“Cô Diệp gọt cho con quả đào”, Đậu Đinh cẩn thận dè dặt bê đĩa đụng đầy đào

mang đến cho Tâm My, “Mẹ nuôi không tốt”.

“Đừng chọc tức mẹ nuôi, mẹ đói đến mức hai mắt phát sáng như muốn ăn tươi nuốt

sống con nè”.

Đậu Đinh nghe thấy lời của Tâm My, liền làm vẻ mặt quỷ quái “Con sợ chết

khiếp”. “Nhóc con!”, Tâm My giả bộ hung hãn lao đến, tên nhóc thấy vậy đã khoái

chí cười khanh khách.

Lát sau, thấy Trần Uyển bê một khay bánh mới nướng từ trong phòng bếp đi ra,

hỏi: “Tâm My, sáng nay cậu chưa ăn gì, ăn chút bánh điểm tâm cho đỡ đói. Họ

cũng lâu lắm rồi mới gặp nhau nên chắc có nhiều chuyện để nói, chắc phải đến

trưa mới hết chuyện”.

Tâm My cố hít hà thật sâu để tận hưởng mùi thơm của trứng, bơ và sữa trong

bánh, nhưng vẫn lắc đầu kiên quyết không ăn, rồi lại uống một nửa cốc nước để

trấn áp cái dạ dày đang kêu gào thảm thiết, đột nhiên hỏi: “Tiểu My à, cậu tập

yoga được mấy năm rồi, mẹ tớ mới tập được nửa tháng cũng bảo tập cái đó rất

tốt, liệu tập yoga có giảm béo hiệu quả không?”.

“Đương nhiên là hiệu quả rồi, vấn đề là cậu có kiên trì hay không.”

“... Vậy cậu có thể vòng chân, đưa đầu gối vươn dài lên đầu được không?”

“Đương nhiên là được”, Tiểu My vừa nói xong liền thực hành luôn, chân duỗi

hướng lên trên nhưng chợt cảm thấy không nhã nhặn cho lắm, ả bên kia Trần Uyển

đã phá lên cười, Tiểu My mặt đỏ lựng, xì một tiếng: “Đói đến phát cuồng rồi hay

sao mà đem tớ ra làm trò đùa”.

Đậu Đinh thấy thế vội biểu diễn: “Mẹ nuôi, xem con xem con này, con làm được”.

Trần Uyển thấy con trai mình giống như chú rùa nhỏ, bốn chân hướng thẳng lên

trời mà cuộn tròn lại trên góc sofa, càng không nhịn được mà cười ngất ngưởng,

“Hà Tâm My, cậu nửa ngày không ăn uống gì, không thấy đói hả? Hay là trong bụng

có một bồ dao găm nên thấy no nê rồi hử?”.

Tâm My vừa ngưỡng mộ nhưng cũng thấy nản lòng: “Người gầy thật tốt biết mấy,

những động tác lên cao đều có thể làm được ngon lành. Mỗi lần tớ nâng chân là

thịt ở đùi và bụng cứ xệ xuống, ngay cả thở cũng chẳng ra hơi, đến hôm sau eo

đau ê ẩm, cứ như bị gãy vụn ra vậy. Thế mà mọi người vẫn vui vẻ, hào hứng, đó

chẳng phải thích là gì...”.

Trần Uyền và Tiểu My mặt đối mặt, ba phần khó xử còn năm phần muốn cười phá

lên.

“Tớ không cần giảm béo có được không? Tống cá trê nói đổi tư thế tớ nghe nhầm

nên cứ đổi qua xoay lại, và cuối cùng lại bị anh tóm cổ lên giường, không tập

nữa.”

Trong lúc quán ăn đang vắng khách, Đậu Đinh ngồi thẳng nhìn mẹ vẻ nghi hoặc,

Trần Uyển cố nhịn, sắc mặt thoáng đỏ, thấy con trai đột nhiên xoay đầu rất

nghiêm túc nói với Tâm My: “Con nghe nói đó là... là tư thế dễ thụ thai”.

“Vận xui? Thụ thai?”, Tâm My không thể tin được nhìn về phía Trần Uyển, ngốc

nghếch lặp lại, “Thụ thai? Thụ thai?”.

Tiểu My bên cạnh thở dài não nề: “Xem ra anh Tiểu Tống muốn có con đến phát

điên rồi”.

“Tống cá trê, anh được lắm. Mười lăm.”

Tâm My đang ngồi trên tấm thảm bên cạnh giường tập luyện.

“Tống cá trê, nham hiểm xảo trá. Đây là hạn chót cho anh thay đổi. Mười sáu.”

Hà Tâm My khẽ giọng lẩm nhẩm.

“Tống cá trê, rốt cuộc ruột của anh có bao nhiêu khúc rẽ? Mười bảy.”

Người được nhắc tới đang nằm ở trên giường, miệng cứ ậm à ậm ừ như đang hát một

bài hát nào đó, xem ra bộ dạng vô cùng thoải mái. Tâm My dừng lại cố định thần

để nghe rõ hơn, “Tạm biệt vịt con xấu xí, tạm biệt, ta phải thay hồn đổi xác,

nhân định thắng thiên, ước mộng gần ngay trước mắt...”.

“Khốn kiếp. Mười tám.”

“Cái đẹp không có nhiều, yêu cái đẹp chẳng bao giờ là đủ, ta muốn truy cầu cảnh

giới hoàn mỹ...”

“Em... Mười chín.”

“Chim sẻ cũng có thể bay lên tận trời xanh.”

“Đừng hát nữa! Hát dở chết đi được. Xin anh, anh hãy biến thành quả bóng mà lăn

khỏi đây đi.”

“Gấu, hai mươi lần rồi, nên đi ngủ thôi”, anh ngoái đầu lại nói.

“Còn chục cái nữa”, cô hít sâu, “Anh ngủ trước đi”.

Anh nằm trở lại, “Tạm biệt vịt con xấu xí, tạm biệt, tâm trạng tự ti hãy để đến

ngày mai”.

Bực chết mất! Hà Tâm My đứng vọt dậy, “Em đi đánh răng”.

Tống Thư Ngu nhìn bóng lưng cô biến mất sau cửa phòng tắm thì nhếch mép khẽ

cười. Chưa đến năm giây sau, cô lại xông ra, chỉ vào anh tức giận mắng rằng “Tống cá trê, cân điện tử của em đâu? Cái thứ hai rồi! Đừng nói với em là anh

không biết!”.

Căn bệnh cố hữu của Hà Tâm My là sớm tối phải leo lên cân một lẩn. Cái cân đầu

tiên là của hồi môn của cô, vô duyên vô cớ mất tăm mất dạng. Hôm qua vừa mua

cái cân mới, vậy mà chưa đến hai mươi tư giờ lại biến mất. Trong nhà ngoài cô

ra chỉ có thể là anh, còn cô giúp việc cũng có sở thích giống cô mà.

Tống Thư Ngu vẻ nghiêm trang chỉnh tề hỏi: “Cân? Ở trong phòng tắm, lúc về anh

có nhìn thấy”, anh vừa nói vừa leo xuống giường, đi giày bước đến phòng tắm,

“Đúng là không thấy nữa”.

Tâm My nhảy dựng lên: “Anh đừng làm ra vẻ ngớ ngẩn với em!”.

“Anh giả bộ ngớ ngẩn gì chứ. Đừng vội, để anh tìm lại xem thế nào”, anh đi vào

phòng thay đồ rồi lại đi ra, bộ dạng kỳ quái, “Không thấy. Lạ thật. Để ngày mai

hỏi cô giúp việc xem thế nào, không chừng cô ấy lại cất ở đâu đó”.

Hà Tâm My tay nắm chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn Tống Thư Ngu. Còn giả vờ, ánh

mắt anh không dám nhìn cô, rõ ràng đang nói dối, “Cô giúp việc đã nghỉ hai ngày

nay, ngày mai mới đến làm tiếp”.

Anh tay kéo chăn, cố gắng giữ vẻ mặt đờ đẫn không hiểu gì, đến khi nằm nghiêm

trang trên giường mới nói: “Hay là em tiện tay cất vào đâu đó rồi quên? Thôi

đừng nghĩ nữa, đi ngủ sớm thôi, ngày mai anh sẽ tìm cùng em, không tìm thấy

chúng ta lại đi mua cái khác”.

“Tống cá trê!”, Tâm My nổi khùng, “Còn giả bộ, còn giả bộ, còn giả bộ à!”, nói

xong liền lao đến đè anh ra, “Trả cân của em đây. Hôm qua em bảo mua cân anh đã

không thích, nếu thấy không hài lòng khi em giảm béo thì có thể nói thẳng, anh

giấu cân của em làm gì? Đó là của hồi môn của em, là bạn thân thiết của em bao

năm nay. Anh khai thật mau, anh giấu nó ở đâu?”.

“Ở, ở phòng sách”, Tống Thư Ngu thành khẩn thừa nhận, tay cô nắm chặt cổ áo anh

khi đó mới buông ra, anh cố kiềm chế nhưng không kìm được liền cười phá lên,

“Đầu heo lần trước khi không tìm thấy phải nghĩ ngay đến ai làm chứ”.

Tâm My từ trên người anh tụt xuống, mệt mỏi nằm bên cạnh, ánh mắt tủi thân, lại

đầy ắp sự tố cáo, nhìn anh chằm chằm.

Tống Thư Ngu đưa mắt cười nhìn cô, hỏi nhỏ: “Giận rồi à?”, thử nắm cánh tay mềm

mại đầy thịt thà của cô, càng nhẹ giọng hỏi: “Đứng là giận rồi à? Gấu?”.

Cô không đáp lời.

“Cân nặng quan trọng vậy sao? Tâm My?”

“Tâm My?”

“Đương nhiên là quan trọng, anh sao hiểu được! Ai mà không muốn mình xinh đẹp

hơn chứ? Ai mà không muốn mặc những bộ trang phục đẹp lộng lẫy? Anh nhìn người

em thế này, có thể sao? Hôm trước em mới cân, sáu mươi lăm cân. Tống cá trê, em

biết anh muốn có con, mẹ em cũng bảo phải nhanh nhanh lên, nếu cứ kéo dài thì

sau này đến lúc con cái chúng ta kết hôn anh đến đứng còn không vững đây chứ

chẳng đùa. Bảo sao em không lo? Sinh con mới giảm béo càng khó hơn hàng trăm

lần so với giảm ngay từ bây giờ. Em đang nghĩ nửa đời còn lại anh phải sống

chung với một bà béo, em đang lo thay cho anh đấy. Anh cho rằng em không muốn

sinh con sao? Lần này giảm béo đến thuốc giảm béo em cũng không dám uống, sợ có

tác dụng phụ ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe, anh cho rằng giảm béo dễ lắm

sao? Em đói đến mức dạ dày như có lửa đốt, chân bước đi như đang bay trên

không, anh biết hay không? Em không phải là sợ hiện tại lúc này, mà sợ tương

lai sắp tới.”

“Tương lai gì?”, ánh mắt anh tập trung, không rời khỏi ánh nhìn của cô.

“Anh biết rồi đấy.”

“Đầu heo, phải nói bao nhiêu lần nữa em mới tin đây?”, anh thở dài, tay di

chuyển đến ngón tay đeo nhẫn cưới của cô, sờ nhè nhẹ, “Tâm My, anh không sợ dù

em có một trăm cân, thì tình cảm của anh dành cho em, dành cho gia đình chúng

ta vẫn sâu nặng, không bao giờ thay đổi”.

Cân nặng không quan trọng sao?

“Thật hả?”

Anh trịnh trọng gật đầu, “Đừng giảm nữa”.

Công cuộc đấu tranh tư tưởng đang diễn ra rất căng thẳng, Tâm My mày còn muốn

giảm béo nữa không đây?

Anh bổ sung: “Bảy mươi lăm cân và sáu mươi lăm cân đâu có khác biệt, quan trọng

là chúng ta phải biết nắm bắt thời gian và cơ hội”.

“Anh chết đi!”, Tâm My vùng vẫy trên ngực anh, “Tống ‘gọi thú’, trong mắt anh

có ngọn lửa của quỷ đấy!”.

“Gấu quý phi, em nên đối xử tốt với anh.”

“Nào, cá trê nhỏ, lại đây ai gia cởi áo cho nào.”

Dưới bầu trời cao ba ngàn dặm kia, có một cô gái béo tròn, khóe miệng run run,

mặc một chiếc váy cột tóc hai bím đang ôm chặt một đứa trẻ ăn mặc giống hệt

mình trên tay, lắp ba lắp bắp nói với cô giúp việc mặc đồ trắng bên cạnh: “Đừng

mà, nó nghịch lắm cô ạ... Cô là Quán Âm bồ tát, cháu xin cô đấy”.

Cô phục vụ mặc áo trắng nhếch miệng cười: “Đi đi”.

“Không đâu... Mặt dày... Bố mẹ ơi”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.