Chương 75: Cạo râu

Cơn gió sớm mai mát mẻ

thổi vào làm lay động tấm rèm cửa, những tia nắng đầu tiên chiếu rọi căn phòng,

không gian chầm chậm sáng lên.

Căn phòng tĩnh mịch, quần

áo bừa bộn nằm rải rác trên ghế, dưới đất. Trên chiếc giường lớn là hai cơ thể

đang nằm ngủ một cách yên bình, gương mặt ngập tràn hạnh phúc. An An nằm sấp để

lộ bờ vai trần trắng trẻo, mái tóc rối tung, lộ ra nửa khuôn mặt mịn màng, cánh

tay mảnh mai đặt lên lưng Tiểu Vũ.

Đột nhiên tiếng chuông

điện thoại vang lên phá tan bầu không khí yên tĩnh. Tiểu Vũ dần tỉnh, quay

người đưa tay mò mẫm chiếc điện thoại nơi đầu giường đang không ngừng đổ

chuông. Hắn tắt chuông nhìn vào đã thấy sáu giờ rồi, quay đầu nhìn sang thấy An

An cũng vừa m mắt.

“Chào buổi sáng”, Tiểu Vũ

cười dựa sát lại, kéo An An vào lòng, cảm nhận làn da trần của cô áp lên cơ thể

mình. Mất một lúc sau An An mới tỉnh hẳn, gương mặt phơnphớt hồng: “Chào buổi

sáng”.

Tiểu Vũ hôn lên mặt cô,

“Cảm giác thật tuyệt”, hắn vui vẻ cười, đôi mắt cong cong: “Mở mắt ra đã có thể

nhìn thấy em”. An An mỉm cười, chạm khẽ vào mặt hắn.

Bàn tay Tiểu Vũ vô thức

v**t v* tấm lưng cô, hắn thích cảm giác trơn láng của làn da đó, giống như chạm

lên ngọc ngà vậy, vừa ấm vừa mượt. “Em còn đau không? Mệt lắm không?”, hắn quan

tâm. Tối qua liên tục đòi hỏi đến ba lần, mỗi lần chạm vào cô thì khát khao nơi

hắn lại trỗi dậy, như thể không ủ. Tiểu Vũ biết chắc cô rất mệt, ánh mắt rã

rời, quầng thâm hiện lên quanh mắt, trên lưng đầy những vết hằn đỏ, nhìn mà

thương!

Ký ức tối qua bồng chốc

ùa về, An An ngượng ngùng khẽ lắc đầu, cảm giác được hắn ôm trong lòng thật dễ

chịu. Tiểu Vũ đối với cô rất tốt, lần nào cũng đưa cô đến tột đỉnh kh*** c*m,

khiến cô chìm đắm trong biển dc vng.

Tiểu Vũ nhìn gương mặt cô

đỏ lên, lòng lại xao động, cơn h*m m**n sáng sớm bồng trỗi dậy. Vòng tay ghì chặt,

hắn áp lên môi cô nụ hôn cuồng nhiệt. An An bị nụ hôn tham lam của hắn làm cho

nghẹt thở, trong lòng căng thẳng, không phải lúc này Tiểu Vũ lại muốn chứ? Cô

vội lấy tay ngăn trên ngực hắn.

Lúc lâu sau Tiểu Vũ mới

buông cô ra, mắt nhìn chằmchằm vào cô, giọng đã lạc hẳn đi: “An An, em thật

ngọt ngào”. An An không biết nên trả lời ra sao, ngây ra nhìn hắn.

“Anh lại tỉnh rồi”, hắn

nói đầy ngụ ý.

Cô có phần không hiểu, mở

to mắt nhìn hắn. Tiểu Vũ khẽ cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đưa xuống

dưới. A, cô định kêu lên. Hắn nắm lấy tay cô mn trn lên cái phần rực lửa kia,

mới sáng mà nó đã cng cng, vươn thẳng thế này rồi. Giờ cô mới hiểu, hm mn

của đàn ông rất dễ bị kch thch, nhất vào buổi sáng.

Cô đỏ mặt rụt tay lại

nhưng hắn không chịu, giọng nói đầy khát khao: “Anh rất muốn em nhưng vì em vẫn

còn mệt nên..rồi khẽ giật giật tay cô: “An ủi anh một chút đi”.

Cô hiểu ra, bàn tay chầm

chậm nắm trọn lấy nó, thật cứng, hắn hít một hơi thật sâu, ghé sát đôi môi vào

cô, ngấu nghiến. An An cảm nhận rõ ràng h*m m**n trỗi dậy trong hắn, bàn tay

nắm chặt, tiếp nhận sự quấy rối điên cuồng trong miệng mình.

Một lúc sau, hắn mới chậm

rãi buông ra, l**m lên môi cô. An An không dám cử động, nhẹ nhàng thả tay ra,

trong lòng lo lắng không biết là hắn đã thỏa mãn hay chưa.

Tiểu Vũ ôm cô, đợi cho

trái tim đầy h*m m**n của mìnhdần bình tĩnh trở lại. Hôm nay phải đi làm, không

thể tiếp tục tham lam thế này nữa.

Hắn thả ra, miết nhẹ môi

cô: “Dậy nào, hôm nay phải tới công ty”. Hôm nay cũng là ngày đầu tiên hắn

chính thức đi làm.

Hai người lần lượt đứng

dậy vào phòng tắm rửa mặt.

Khung cảnh sáng sớm thật

ấm áp, Tiểu Vũ nhìn An An đang đứng ngay cạnh mình đánh răng, thứ hạnh phúc này

khiến người ta cảm thấy không thật. Khi ở Đại Liên, nhìn thấy cô rửa mặt, niềm

khát khao ấy vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ, hơn nữa giờ đây cô còn mặc một

bộ đồ ngủ dễ thương, chẳng khác gì một gia đình.

Tiểu Vũ vui vẻ cúi đầu vã

nước vào mặt, trong lòng không giấu nổi niềm vui sướng, rốt cuộc đã có thể ngày

ngày thức dậy cùng cô. Hắn mo cũng được hạnh phúc như thế.

An An thấy hắn ngẩng lên,

trên mặt đầy nước, liền với tay lấy chiếc khăn bông lau qua cho hắn. Tiểu Vũ để

mặc cô giúp mình, mỉm cười ngoan ngoãn đứng yên. An An bồng thấy nụ cười của

hắn sáng nay sao mà dễ thương đến vậy.

Lau xong cô khẽ vỗ vào

mặt hắn, bàn tay không dừng được v**t v* làn da mịn màng, Tiểu Vũ làm thế nào

màchăm sóc nó được như vậy thế, đến ngay cả cô cũng phải ghen tỵ. Trên cằm mọc

ra một ít râu khẽ đâm vào tay cô.

“Da anh rất đẹp”, cô tỏ ý

ngưỡng mộ.

“Đây gọi là vẻ đẹp thiên

bẩm”, hắn lại được thể đắc ý.

“Đúng, đúng, vẻ đẹp thiên

bẩm của một cô nàng đẹp gái”, cô cũng không nhịn được cười.

Tiểu Vũ giả vờ tức giận

véo mông cô, khiến An An giật mình kêu lên. Hắn cười, đế xem em còn dám nói bậy

nữa không.

Cô không để ý nữa, quay

người cúi đầu xuống bắt đầu rửa mặt.

Hắn khẽ cười, xoa bọt cạo

râu Gillette lên mặt, đánh tạo bọt rồi lấy dao cạo râu ra.

Cô ngước mặt lên, vừa lấy

khăn lau vừa nhìn hắn đang chăm chú cạo râu bồng thấy bứt rứt liền thầm thì năn

nỉ: “Tiểu Vũ, em cạo râu giúp anh nhé?”.

Hắn dừng tay lại, hơi

nghiêng đầu sang, nghi ngờ nhìn cô, có biết làm không đây? Nhưng An An đã cướp

lấy dao cạo trong tay hắn. Để cô thử xem nào.

Cô đứng gần lại một chút,

nhẹ nhàng cạo, lấy đi lớp bọt dày trên mặt hắn, cạo tới đâu sạch sẽ láng bóng

tới đó. Tiểu Vũ đứng im một chồ, không động đậy, hơi ngửa mặt lên để cô cạo dễ

hơn. Hắn cảm nhận được lưỡi dao lướt trên da mình hơi đau đau, ngưa ngứa, gương

mặt An An cứ thế ghé sát vào hắn, ánh mắt đầy dịu dàng.

Làm sao có thể rời xa con

người này được. Bất luận có thế nào chăng nữa, hắn muốn ở bên cô, dù chỉ còn

một ngày để sống thì hắn cũng không bao giờ buông tay cô ra. Hắn mong là hạnh

phúc này sẽ kéo dài mãi mãi, không cần cô phải quá xinh đẹp, cũng không cần quá

thông minh, chỉ hy vọng sự dịu dàng này ở cô sẽ tồn tại mãi, còn những thứ khác

đều chẳng quan trọng.

Chẳng phải người ta từng

nói, nếu như yêu sâu đậm một người thì chỉ nhìn thấy được những điểm tốt của

người ấy còn thiếu sót sẽ rất khó nhận ra. Tiểu Vũ chính là như vậy, ngay từ

lần đầu tiên gặp cô cho đến nay, trong mắt hắn chỉ nhìn thấy sự dịu dàng của

cô, cảm nhận từng cử chỉ quan tâm chăm sóc của cô khi gần gũi. Hơn thế nữa,

Tiểu Vũ luôn muốn mang đến cho cô thật nhiều điều tốt đẹp, thật nhiều tình cảm,

không cần để ý đến người khác nói gì, cảm giác hạnh phúc này đã lấp trọn trái

tim hắn, không để lại một chút khoảng trống nào cả. Hắn chỉ muốn sự dịu dàng

này,n những thứ khác đều không cần.

An An vẫn tiếp tục công

việc cạo râu, không để ý đến ánhmắt ấm áp của hắn. Cuối cùng cô cũng cạo xong,

sau đó cầm chiếc khăn ướt lau nhẹ mấy vết bọt còn sót lại trên mặt hắn, gương

mặt lúc này càng tăng thêm vẻ đẹp trai, “Xong rồi, đẹp trai lắm rồi”.

“Vợ yêu, giỏi quá”, Tiểu

Vũ xúc động hôn lên mặt cô.

Cô đỏ mặt, “Không được

gọi bừa, ai là vợ anh chứ?”.

“Là em, chẳng phải em vừa

làm công việc của một cô vợ hay sao?”, Tiểu Vũ cười vuốt mặt An An. Hắn muốn

nhanh chóng kết hôn, sợ rằng cô lại có điều gì do dự mà không yêu hắn nữa.

“Đi đi, không nói chuyện

với anh nữa.” An An ngượng ngùng ném chiếc khăn vào người hắn, lách qua chạy ra

khỏi phòng tắm. Hắn chỉ biết trêu ghẹo cô. Nhưng khi nghe câu nói này cô rất

xúc động, mỉm cười, cô khẽ lắc đầu để ngăn mình nghĩ ngợi về câu nói ấy.

Còn lại một mình nhìn

khuôn mặt sạch sẽ trong gương, hắn bật cười, nhủ thầm, An An, anh sẽ không để

em phải đợi quá lâu đâu!

Hai người tay trong tay,

hạnh phúc cùng bước ra ngoài cửa khu chung cư, không khí buổi sáng thật trong

lành. Hắn đưa cô đến một tiệm ăn gần đó, gọi cho cô một bát tào phớ, còn mình

thì gọi một ly sữa đậu nành, và một lồngxíu mại cho cả hai. Trong lòng An An

bỗng thấy ấm áp vì sự chăm sóc ngọt ngào của hắn.

Càng ngày cô càng phát

hiện, thật ra Tiểu Vũ là một người luôn mong được chăm sóc cho người khác,

chẳng qua chưa có cơ hội mà thôi, với lại cũng không biết cách thể hiện ra sao,

cho nên mới dễ khiến người khác hiểu nhầm, nghĩ rằng hắn là một kẻ lạnh lùng

không quan tâm bất cứ việc gì, bất cứ ai. Thật ra không phải vậy, là do chưa

gặp được đúng người mà hắn muốn cho đi, nhớ lần hắn đặt tay lên vai cô giãi bày

về ước muốn này, giờ đây cô mới thấu rõ, hắn không chỉ muốn được người khác yêu

thương mà còn là một người rất muốn yêu thương người khác.

Tiểu Vũ nhìn cô cầm thìa,

đang ngẩn ngơ nhìn hắn. Trong lòng buồn cười, cô ngốc này lại đang nghĩ gì đây?

Khẽ cốc vào trán cô để đánh thức: “Lại nghĩ gì đó? Mau ăn đi”. An An lúc đó mới

giật mình, hơi đỏ mặt, cúi đầu: “ừm”, rồi ngoan ngoãn bắt đầu ăn. Tiểu Vũ nhìn

An An, trong lòng không nhịn được lại nghĩ cô gái ngốc nghếch này giống như một

đứa bé cần được che chở bảo vệ vậy.

Ăn xong, Tiểu Vũ nắm tay

cô ra khỏi quán, định bắt một chiếc taxi nhưng bị An An kéo lại: “Mấy giờ

rồi?”. Hắn tò mò nhìn cô, lấy điện thoại ra xem: “Bảy giờ kém”. Cô mỉm cười,

trong lòng do dự, không biết hắn có đồng ý không? Hắn nhìn cái vẻ muốn nói

nhưng lại thôi của cô, cười: “Em lại đang nghĩ gì nữa?”. Cô híp mắt cười: “À,

công ty anh xa không?”. Tiểu Vũ vẫn chưa hiểu ý của cô, đành thành thực trả

lời: “Đi taximười phút, còn xe bus khoảng nửa tiếng”.

Cô cười trộm, nhỏ giọng “Giờ vẫn còn sớm, hôm nay mình đi xe bus nhé?”. Hắn nheo mắt hỏi tại sao, nhưng

cô không nói lý do, chỉ nũng nịu: “Được không?”.

Hắn xoa đầu cô rồi đồng

ý, chỉ cần cô thích thì có gì mà không được chứ?

An An vui mừng kéo tay

hắn chạy thẳng về trạm xe bus. Nhà hắn rất gần quán game mà cô thường lui tới,

công ty cô cũng nằm ở kế bên, đi xe bus có lẽ cũng chỉ mất chưa tới hai mươi

phút.

Hắn nắm tay cô đứng ở

trạm đón xe. Buổi sáng người đợi xe bus đi làm ai cũng vội vã, người cầm báo,

người cầm đồ ăn sáng. Chỉ có hai người họ tay trong tay, khiến những người xung

quanh vì sự thân mật ấy mà ghen tỵ.

Cô cứ nhìn hắn cười, sao

mà đẹp trai đến thế, hàng lông mi dài, mồi lần chớp có thể nhìn thấy nó như ẩn

như hiện trước mắt cô. Trong cô có quá nhiều cảm xúc, cuối cùng đã có thể cùng

thức dậy, cùng ăn sáng, cùng tay trong tay đi làm. Niềm mong ước này đã từ lâu,

nay mới trở thành hiện thực, cô vẫn ngỡ nó không có thật. Nắm chặt bàn tay, ánh

mắt không rời khỏi gương mặt hắn, tham lam ngắm nhìn vẻ đẹp tuấn tú đó.

Hắn khẽ quay mặt sang

nhìn vẻ si mê của cô, có phải cô gái này buổi sáng thường ngẩn người như vậy

không? Trong lòng thầm cười, khẽ gõ vào mũi cô: “Anh có đẹp trai cũng không cần

phải nhìn thế đâu, anh sẽ xấu hổ lắm”. An An bị Tiểu Vũ trêu ghẹo, khẽ đấm vào

ngực hắn, đúng là vẫn đáng ghét như vậy.

Hắn đưa tay ra, kéo cô

vào lòng. Tiểu Vũ cũng rất vui, vì biết trong lòng cô hiện giờ nhất định đang

xúc động mà không biết diễn đạt ra sao, nên mới ngẩn ngơ nhìn mình như vậy.

Niềm hạnh phúc theo nụ cười hiện rõ trên gương mặt, ngập tràn trong ánh mắt

hắn.

Xe đến rồi, hắn dẫn cô

lên xe, hai người ngồi xuống hàng ghế sau, chiếc xe chầm chầm lăn bánh.

Cô dựa đầu vào vai hắn,

khẽ nói: “Em thích cái cảm giác này, có thể cùng anh ngồi xe bus đi làm”. Tiểu

Vũ cười không nói, chỉ nắm chặt tay cô, truyền hơi ấm.

Cảm giác hạnh phúc lúc

này khiến cô tham lam đòi hỏi hơn, muốn hắn luôn dịu dàng như thế này với cô,

và chỉ quan tâm mình cô. An An không biết mình có thể chịu đựng được chuyện sẽ

có những cô gái khác nhìn hắn đầy tình tứ hay không, h*m m**n chiếm giữ khiến

cô sợ hãi. Cô hơi cúi xuống, nhớ lại trước kia, xung quanh Minh Minh có rất

nhiều phụ nữ vây quanh, cô đều có thể chấp nhận. Có người đàn ông nào mà không

thích nhìn phụ nữ đẹp chứ, còn cô lại không phải là một đóa hoa xinh đẹp đến

nỗi cánh đàn ông phải chú mục vào mình. Cô chỉ cần hắn ở bên là đủ rồi, không

yêu cầu quá nhiều mong muốn khác.

Nhưng lúc này cô không

tài nào tưởng tượng được cảnh người con gái khác đến gần Tiểu Vũ. Suy nghĩxẹt

qua, trong lòng liền trồi dậy cơn ghen tuông mãnh liệt. Cô không muốn, cô không

thể chấp nhận. Cô ngước đầu lên nhìn ánh mắt dịu dàng của hắn, có lẽ vì hắn cho

cô quá nhiều nên mới khiến cô tham lam độc chiếm như vậy, An An không muốn sẻ

chia với người khác dù chỉ là một chút. Cảm giác này làm cô vô thức siết chặt

tay hắn lại.

Tiểu Vũ cảm nhận được cái

siết chặt ấy, nhìn cô bằng ánh mắt kiên định. Mặc dù không biết lúc này cô đang

nghĩ gì, nhưng hắn không muốn nhìn thấy sự lo lắng trong mắt cô. Trên suốt con

đường tương lai sau này, hắn chỉ muốn cô luôn được vui vẻ, tươi cười.

Hai người cùng nhau đứng

trên chuyến xe đó, con đường phía trước còn dài, vậy thì hãy góp nhặt từng chút

hạnh phúc một đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.